Ôi, vì tình yêu thần thánh. Tôi ngập ngừng, lo sợ, rồi kích động. Máu trong người chạy rần rật, chân tôi mềm nhũn ra. Tôi trườn đến sát bên anh.
bạn đang xem “50 sắc thái (18+) - E. L. James” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Ngoan lắm." Anh nói. "Đứng dậy nào."
Há, trời ơi... có thể cho qua đoạn này được không? Tôi không chắc mình đứng lên nổi đâu. Tôi miễn cưỡng bỏ chân xuống giường. Anh chìa tay ra, tôi đặt bao cao su vào tay anh. Bất ngờ, anh túm tay tôi, lôi tôi sát vào lòng anh. Và chỉ với một chuyển động uyển chuyển, cả thân người tôi chợt nằm dài trên giường, bên cạnh anh. Anh choàng chân phải sang kẹp cả hai chân tôi, chặn cẳng tay trái lên thắt lưng tôi, đè ép tôi xuống giường để tôi không thể động cựa được. Ôi, chết mất.
"Đưa hai tay lên đầu." Anh ra lệnh.
Tôi lập tức tuân lệnh.
"Vì sao tôi phải làm thế này, Anastasia?" Anh hỏi.
"Bởi vì em trừng mắt với anh." Tôi chỉ nói nổi từng đó.
"Em thấy thế có lễ độ không?"
"Dạ không."
"Em có làm thế nữa không?"
"Dạ không."
"Lần sau, em còn làm thế nữa, tôi sẽ đét vào mông em, hiểu chứ?"
Thật chậm rãi, anh kéo quần tôi xuống. Ôi, sao phẩm giá mình lại ra nông nỗi này? Bị hạ nhục và sợ hãi và kích động. Anh đang xào nấu cả một hỗn hợp cảm giác đó. Tim tôi đã trèo lên đến miệng rồi. Thở cũng khó nữa. Chết tiệt, có đau không đây?
Anh đặt bàn tay lên cặp mông trằn của tôi, mơn trớn dịu dàng, day bóp xung quanh rồi vòng quanh bằng lòng bàn tay. Rồi bỗng dưng tay anh không đặt ở đó nữa... rồi bỗng dưng, anh đánh tôi – rất mạnh. Á! Mắt tôi trợn lên vì đau, tôi cố chồm dậy nhưng tay anh nhanh chóng trượt sang vai tôi, đè xuống. Tay anh vuốt ve nơi anh vừa đánh. Bất giác hơi thở anh thay đổi – mạnh và gắt. Anh đánh tôi cái nữa rồi cái nữa, đánh liên hồi. Đau không chịu được. Tôi không kêu nổi, mặt tôi rúm lại vì đau. Tôi cố vùng vẫy để thoát khỏi trận đòn – bị kích động bởi chất adrenaline đang phọt ra và trào khắp cơ thể. "Nằm yên." Anh rít lên. "Nếu không tôi sẽ cho em một trận nữa."
Vừa mơn trớn vết thương xong, anh lại đánh chan chát. Điệp khúc dồn dập: mơn trớn, xoa bóp và đánh. Tôi tập trung hết năng lực, trân mình lên chịu đau. Đầu óc tôi trống rỗng bởi bao nhiêu năng lượng đều tập trung để đương đầu với cảm giác tàn nhẫn này. Anh không đánh tôi ở một chỗ hai lần – rõ ràng anh muốn chỗ đau lan rộng ra.
"Áaaa!" Tôi gào khóc sau trận đòn thứ mười – và không hề biết rằng mình đang đếm.
"Mới là khởi động thôi."
Anh đánh rồi lại âu yếm mơn man. Liên hồi những cái đét vào mông đau điếng và những mơn trớn dịu dàng khiên tôi mụ mị. Anh lại đánh... đau hơn những trận đòn ban nãy. Mặt tôi cũng đau vì cọ xát với giường. Anh ve vuốt dịu dàng rồi đánh tiếp. Tôi rú lên khóc.
"Không ai nghe thấy đâu, em yêu, chỉ có tôi thôi."
Anh đánh, rồi lại đánh. Đâu đó sâu trong tôi, tôi muốn van anh dừng lại. Nhưng tôi không làm thế. Tôi không muốn anh được thỏa mãn. Anh vẫn tiếp tục điệp khúc khắc nghiệt ấy. Tôi kêu thét lên thêm sáu lần nữa. Mười tám trận đòn cả thảy. Cơ thể tôi réo rắt, réo rắt dưới những trận hành hung không khoan nhượng của anh.
"Được rồi." Anh thở rít lên. "Giỏi lắm, Anastasia. Đến lúc giao cấu với em rồi."
Anh mơn trớn mông tôi dịu dàng, da tôi bỏng rát lên dưới những ngón tay xoa bóp của anh, những ngón tay mỗi lúc mỗi dấn xuống sâu hơn nửa. Bất thần, anh ấn hai ngón tay vào sâu trong tôi khiến tôi run bắn lên vì kinh ngạc. Tôi thở hổn hển, cuộc đột kích mới này đập tan trạng thái mụ mị trong đầu tôi.
"Cảm nhận nào. Xem cơ thể em yêu thích chuyện này thế nào, Anastasia. Em ướt đầm với tôi rồi." Giọng anh ánh lên nỗi ngạc nhiên thích thú. Anh không ngừng chuyển động những ngón tay vào ra liên hồi.
Tôi nấc lên. Đừng, xin đừng. Và rồi điệu nhảy của những ngón tay biến mất... bỏ lại tôi trong nỗi thèm muốn.
"Lần sau, tôi sẽ bắt em đếm. Còn giờ, bao cao su đâu rồi?"
Anh lấy bao cao su để đâu đó quanh chỗ anh rồi nhẹ nhấc tôi lên, đặt tôi nằm úp mặt hẳn xuống giường. Tôi nghe tiếng kéo khóa quần rồi tiếng giấy nhôm bị xé. Anh lột quần ra khỏi chân tôi rồi bảo tôi quỳ lên cho đúng tư thế, tay anh ve vuốt cặp mông đang đau rat của tồi.
"Tôi sắp vào đây. Em sắp được lên đỉnh rồi." Anh thì thào.
Gì chứ? Làm như mình được lựa chọn ấy.
Rồi anh tiến vào tôi, rất nhanh, tràn ngập. Tôi nấc to. Anh chuyển động, thúc vào tôi theo một nhịp điệu nhanh và sâu trên cặp mông đau rát. Cảm giác lúc này vượt xa cả sự thấm thìa, rát đau, ê chề và mê man. Các giác quan của tôi bị tàn phá tan hoang, chỉ còn ngóng đợi những gì anh đang làm. Sao anh có thể khiến tôi ra nông nỗi này, bụng dưới tôi tràn ngập, thật cứng, thật nhanh. KHÔNG... cơ thể bội phản căng thốc ra, vọt thẳng lên một cơn cực khoái.
"Ối, Ana." Anh rít lên khi phóng thích chính mình, kiềm chặt tôi vào đúng vị trí anh có thể trút hết.
Anh đổ xuống, nằm lả bên tôi, choàng tay sang đỡ tôi lên người anh, vùi mặt anh vào tóc tôi, ôm khăng khít.
"Ôi, em yêu." Anh thở. "Chào mừng đến thế giới của tôi."
Chúng tôi cùng nằm yên, bất động, lắng nghe hơi thở của mình đang dịu lại. Anh dịu dàng vuốt tóc tôi. Tôi lại nằm trên ngực anh lần nữa. Nhưng bây giờ, tôi chẳng còn sức để nhấc tay lên nữa, chẳng còn sức để cảm nhận cơ thể anh nữa. ơn trời... mình còn sống. Chuyện vừa rồi thật ra không quá khủng khiếp. Tôi đã chịu đựng tốt hơn tôi tưởng. Nữ thần nội tại ắt đang mệt lả... chà, ít nhất cô nàng cũng im miệng. Christian rúc vào tóc tôi, hít thật nồng nàn.
"Khá lắm, em yêu." Anh thì thầm, niềm vui nho nhỏ lanh canh trong giọng nói.
Từng từ anh nói cuộn lấy tôi mềm mại, êm mướt như chiếc khăn tắm ở khách sạn Heathman. Tôi bỗng thấy vui vì làm anh hạnh phúc.
Anh kéo kéo dây áo lót của tôi.
"Em mặc ngủ thế này à?" Anh hỏi âu yếm.
"Vâng." Tôi thở nhẹ.
"Phải bọc em trong nhũng lụa, cô gái xinh đẹp ạ. Tôi sẽ đưa em đi mua sắm."
"Em thích quần áo của mình." Tôi đáp, cố cao giọng nhưng không thể.
Anh lại hôn lên đầu tôi.
"Để xem nhé." Anh nói.
Chúng tôi cứ nằm yên như thế vài phút, hay vài giờ, chẳng biết nữa, có lúc tôi nghĩ mình đã thiếp đi mất.
"Tôi phải đi rồi." Anh nói, rồi ngồi dậy, hôn lên trán tôi dịu dàng. "Em ổn chứ?" Anh hỏi ân cầnế
Tôi nghĩ về câu anh hỏi. Cả phần lưng tôi đều đau. Xem, nóng rực và tôi hân hoan cảm nhận, mệt nhoài, rạng rỡ. Lý trí vẫn còn mơ hồ và chẳng đáng tin. Tôi không hiểu nổi.
"Ổn mà." Tôi thì thầm. Tôi không muốn nói nhiều hơn bấy nhiêu từ.
Anh ngồi dậy.
"Phòng vệ sinh ở đâu, em?"
"Bên trái phòng khách."
Anh gỡ bao cao su rồi bước ra khỏi phòng ngủ. Tôi gượng gạo ngồi dậy, mặc quần vào. Lớp vải chạm vào mông
tôi nóng rát. Tôi bối rối trước những phản ứng của chính mình. Tôi nhớ anh từng nói – dù không nhớ chính xác lúc nào – rằng tôi sẽ cảm thấy đỡ hơn sau một trận đòn nên thân. Tại sao lại thế? Tôi không hiểu. Nhưng rất kỳ lạ. Đúng là như thế. Không thể nói tôi thích chuyện này. Đúng thế, tôi vẫn sẽ chống lại chuyện này nhưng giờ... tôi an toàn, kỳ lạ, chìm đắm trong một niềm hân hoan, viên mãn. Tôi ôm lấy đầu. Không thể hiểu nổi.
Christian trở lại phòng. Tôi không thể nhìn vào mắt anh. Tôi chỉ chăm chăm ngó xuống tay mình.
"Tôi tìm thấy chai dầu em bé. Để tôi thoa cho em."
Hả?
"Không cần. Em không sao."
"Anastasia." Giọng anh đe dọa, tôi định trợn mắt lên nhưng lập tức tự ngăn mình lại. Tôi đứng cạnh giường. Anh ngồi xuống, khéo léo kéo quần xuống giúp tôi. Kéo lên rồi lại tuột xuống, phóng đãng gớm, Tiêm Thức độc địa. Tôi ám thầm bảo cô ta phải biết chỗ của mình. Christian đổ ít dầu ra lòng bàn tay rồi thận trọng xoa thật nhẹ nhàng lên mông tôi – hết làm dầu tẩy trang đến làm thuốc bôi lên mông bị đòn, ai mà đoán nổi thứ dầu này lại nhiều công dụng đến thế.
"Tôi thích chạm tay vào người em." Anh bảo. Tôi đồng ý ngay, chính tôi cũng muốn chạm vào anh thế mà.
"Xong rồi." Anh nói rồi kéo quần lên cho tôi.
Tôi nhìn đồng hồ, mười giờ ba mươi.
"Tôi phải đi"
"Gặp anh sau."
Tôi vẫn không thể nhìn anh được.
Anh nắm tay tôi cùng đi qua phòng khách, ra cửa chính. May thay, Kate không có nhà. Chắc cô ấy đang ăn tối với Ethan và gia đình. May mà cô ấy không có ở quanh đây để nghe thấy tôi bị phạt.
"Anh không gọi cho Taylor sao?" Tội hỏi, vẫn tránh nhìn vào mắt anh.
"Taylor đến từ lúc chín giờ. Nhìn tôi này." Anh thở.
Tôi chật vật ngước lên nhìn anh, anh đón ánh mắt tôi bằng niềm khích lệ.
"Em đã không khóc." Anh nói rồi bất thần ôm tôi thật chặt, hôn tôi nồng nàn. "Chủ nhật nhé?" Anh thì thầm trên môi tôi, nghe như một lời hứa và cả lời đe dọa.
Tôi nhìn anh bước xuống lối đi, vào một chiếc Audi to lớn màu đen. Anh không ngoái lại. Tôi khép cửa rồi đứng vô hồn giữa phòng khách, chỉ còn hai đêm nữa ở đây. Nơi này, tôi đã trải qua hầu hết khoảng thời gian bốn năm hạnh phúc... cho đến hôm nay, lần đầu tiên, tôi chợt cảm thấy cô độc, khó ở và buồn bã ngay trong chính căn hộ thân thuộc. Có phải tôi đã lạc mất mình? Tôi biết bên trong cơ thể tê liệt này là một biển nước mắt. Tôi đang làm gì thế này? Trớ trêu đến nỗi tôi không thể ngồi xuống để khóc nữa. Tôi đành phải đứng. Trễ rồi nhưng tôi quyết định gọi cho mẹ. "Con yêu, con khỏe chứ? Lễ tốt nghiệp thế nào hả con?" Mẹ hớn hở trong điện thoại. Giọng mẹ như một loại dầu an ủi.
"Xin lỗi mẹ, khuya rồi con còn gọi." Tôi nói khẽ.
Mẹ khựng lại.
"Ana à? Chuyện gì thế con?" Mẹ trở nên nghiêm trọng.
"Không có gì đâu mẹ, con chỉ muốn nghe tiếng của mẹ thôi."
Bên kia im lặng một lúc.
"Ana, chuyện gì thế con? Kể mẹ nghe nào."
Giọng mẹ mềm mỏng và ân cần, tôi biết mẹ lo lắng. Nước mắt tôi bắt đầu tuôn ra. Suốt mấy ngày vừa rồi tôi đã khóc không biết bao nhiêu lần.
"Nói mẹ nghe nào, Ana." Mẹ nói, giọng đầy lo lắng cho tôi.
"Mẹ ơi, là chuyện đàn ông."
"Nó làm gì con?" Bản năng bà mẹ trỗi dậy.
"Không phải thế ạ." Thực ra là đúng thế... Trời ạ, tôi đâu muốn làm mẹ lo. Tôi chỉ muốn nói chuyện với ai đó mạnh mẽ vào lúc này thôi.
"Ana, nói đi con, con làm mẹ lo quá."
Tôi hít một hơi thật sâu.
"Con thích một anh chàng nhưng tụi con khác nhau !> nhiều quá. Con không biết có nên tiếp tục chuyện này không nữa."
"Ôi con yêu, ước gì lúc này con ở bên mẹ. Mẹ xin lỗi đã không dự lễ tốt nghiệp của con. Rốt cuộc thì con cũng để ý đến đàn ông rồi đấy. Ôi, con yêu, đàn ông và đủ các mánh khóe. Họ là một chủng loại hoàn toàn khác chúng ta, con ạ, Con quen anh chàng đó bao lâu rồi?"
Christian thì nhẩt định là một chủng loài khác rồi... một hành tinh khác luôn.
"Gần ba tuần hay khoảng đó."
"Ana, con ạ, từng đó thời gian không đủ đâu. Làm sao con có thể biết về một người chỉ trong từng đó thời gian? Cứ thoải mái với anh ta, mềm nắn rắn buông cho đến chừng nào con quyết định rằng anh ta có xứng đáng hay không."
Chà... mẹ bỗng trở nên sâu sắc tự bao giờ, chỉ là hơi muộn. Liệu anh có xứng đáng với tôi? Một khái niệm mới mẻ. Tôi chỉ luôn tự hỏi mình có xứng đáng với anh không.
"Con yêu, nếu con buồn, về nhà đi – về với mẹ và dượng. Mẹ nhớ con lắm, con gái à. Dượng B.ob cũng muốn gặp con nữa. Ở đây, con sẽ có một độ lùi nhất định và cả những cách nhìn khác nữa. Con cần nghỉ ngơi. Con đã lao động vất vả lắm rồi".
Ôi nghe sao mà hấp dẫn. Phóng thẳng về Georgia. Mặt trời và cocktail. Óc hài hước của mẹ... vòng tay yên ấm.
"Con có hai cuộc hẹn phỏng vấn ở Seattle thứ Hai này." "Tuyệt quá con yêu."
Chương trước | Chương sau