Cửa bật mở, Kate xông vào cười toe toét rồi chợt xìu xuống khi thấy tôi đang khóc.
bạn đang xem “50 sắc thái (18+) - E. L. James” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Mẹ ơi, dừng nhé, có khách. Cảm ơn mẹ."
"Con yêu, nhớ nhé, đừng rơi lệ vì đàn ông. Con còn trẻ lắm. Cứ tới và tận hưởng cuộc sổng con."
"Vâng, con yêu mẹ."
"Ôi, Ana, mẹ cũng yêu con, nhiều lầm. Bảo trọng con nhé. "
Tôi cúp máy rồi ngước lên nhìn Kate, cô nàng đang quan sát tôi chăm chú.
"Tay khốn giàu sụ đó làm gì cho cậu đau lòng à?" "Không... chỉ là... ờ., ừ."
"Cho hắn lên đường luôn đi Ana. Từ lúc gặp hắn đến giờ, cậu lên bờ xuống ruộng biết bao nhiêu rồi. Chưa bao giờ tớ thấy cậu trong tình trạng này." Thế giới của Katherine Kavanagh rất minh bạch, đen trắng rõ ràng, chứ không phải là các cấp độ sắc xám u u
minh minh, bí ẩn, mập mờ như thế giới của tôi. Chào mừng đến thế giới của tôi.
"Ngồi xuống nào, mình nói chuyện đi. Rượu nhé. À, cậu có chai sâm-panh này." Cô ấy phát hiện chai rượu. "Loại ngon đấy."
Tôi mỉm cười ngần ngại, nhìn ghế sofa một cách bất an rồi thận trọng tiến lại đó. Hmm... ngồi.
"Cậu ổn đấy chứ?"
"Tớ mới bị hụt chân, ngã bệt xuống đất."
Cô ấy không nghi ngờ lời giải thích của tôi bởi một trong những người hậu đậu nhất bang Washington, đó là tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình xem đó là ân huệ. Tôi nghiến răng ngồi xuống nhưng chợt thở phào nhận ra cũng không đến nỗi nào, tôi định quay lại câu chuyện với Kate nhưng rồi đầu óc lãng đãng thế nào đó, lại lôi tuột tôi về thời điểm ở Heathman. Xem nào, nếu cô là người của tôi, cô sẽ chẳng ihể ngòi dậy nổi trong một tuần, sau vụ mạo hiểm tối qua. Anh ấy từng nói như thế và đó là tất cả những gì loay hoay trong đầu tôi lúc này. Rõ ràng đó là những cảnh báo, nhưng tôi quá bất cẩn và mê muội.
Kate trở lại phòng khách cùng chai rượu đỏ và hai tách trà sạch.
"Của cậu đây." Cô ấy đưa tôi một tách rượu đầy. Rượu không đậm đà như Bolly.
"Ana, nếu hắn là một tên đểu và lại không hết lòng với cậu, cho lên đường luôn. Nói vậy, nhưng tớ chưa hiểu lắm sao lại không hết lòng được. Nhớ lúc trong lều ăn, anh ta không rời mắt khỏi cậu nổi, cứ nhìn cậu đau đáu như diều hâu ấy. Tớ từng nói anh chàng này lê lết dưới chân cậu rồi, hay chỉ là cách biểu hiện của anh ta có gì đó quái đản."
Lê lết? Christian? Biểu hiện quái đản? Nhất trí.
"Kate, chuyện phức tạp lắm. Buổi tối của cậu thế nào?" Tôi hỏi.
Không thể kể Kate nghe chuyện hôm nay mà lại không tiết lộ quá nhiều chi tiết, bởi vậy, chỉ cần một câu hỏi về buổi tối nay của Kate là tình huống xoay chuyển ngay. Chỉ cần đảm bảo có thể ngồi xuống và lắng nghe đủ chuyện nhân tình thế thái của cô ấy. Tin nóng hổi, Ethan có thể sẽ ở cùng chúng tôi sau khi đi nghỉ về. Sẽ rất vui đây – Ethan là tay pha trò có đẳng cấp. Tôi nhăn mặt. Tôi không nghĩ Christian đồng ý. Chà... căng. Thể nào anh ta cũng dẹp yên vụ này mới thôi. Tôi đã uống mấy cốc rượu nên quyết định sẽ phủi hết việc mà đi ngủ đã. Ngày hôm nay quá dài rồi. Kate ôm tạm biệt tôi, xong ôm luôn điện thoại gọi cho Elliot.
Tôi mở máy kiểm tra mail sau khi đánh răng. Có một email của Christian.
Từ: Christian Grey Chủ đề: Em
Ngày: 2 6 tháng 5 2011 23:14 Đến: Anastasia Steele
Steele thân mến,
Em quả rất cừ. Cô gái xinh đẹp, thông minh, dỉ dỏm và can đảm nhất tôi từng biết. Nhớ uống mấy viên Advil – đây không phải là mệnh lệnh. Và đừng lái chiếc Beetle nữa. Tôi sẽ biết ngay đấy.
Christian Grey,
CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.
Ớ, bảo tôi đừng lái xe của tôi nửa á? Tôi gõ hồi âm.
Từ: Anastasia Steele
Chủ để: Sự tâng bốc
Ngày: 26 tháng 5 2011 23:20 Đến: Christian Grey
Thưa ngài Grey,
Sự tâng bốc này sẽ không đưa ngài đến đâu cả, nhưng bởi vì bất kỳ đâu ngài cũng có mật được, nên rất đáng nghi ngờ cái lý thuyết kia.
Tôi sẽ cần phải lái chiếc Beetle đến chỗ bán xe – vì vậy không thể sẵn lòng chấp nhận bất kỳ đề nghị vô lý nào về chuyện đó. Vang đỏ luôn được yêu thích hơn Advil
Ana
Tôi nhấn "gửi".
Từ: Christian Grey
Chủ đề: Không hài lòng với những phụ nữ không uống thuốc
Ngày: 26 tháng 5 2011 23:26
Đến: Anastasỉa Steele
Cô Steele,
Tôi tâng bốc em không để làm gì. Em nên đi ngủ đi. Đừng uống quá nhiều.
Taylor sẽ xử lý vụ chiếc xe và bán hộ em với giá hời.
Christian Grey,
CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.
Từ: Anastasia Steele
Chủ đề: Taylor – liệu có đúng người đúng việc?
Ngày: 26 tháng 5 2011 23:40
Đến: Christian Grey
Thưa ngài,
Tôi quá ngạc nhiên khi ngài sẵn sàng mạo hiểm đẩy việc lái chiếc xe đó cho cánh tay phải của ngài mà lại không giao cho người thỉnh thoảng cùng ngài giao cấu. Làm sao tôi biết được Taylor có phải là người bán được chiếc xe đó với giá tốt nhất? Trước đây, hình như là trước cả khi biết ngài, tôi đã từng xoay sở được những vụ còn khó khăn hơn.
Ana
Từ: Christian Grey
Chủ đề: Cẩn trọng !
Ngày: 26 tháng 5 năm 2011
Đến: Anastasia Steele
Cô Steele,
Tôi đang tự nhủ rằng đây là Vang Đỏ nói, chứ không phải cô, và rằng cô đã có một ngày quá dài.
Tuy vậy, tôi vẫn rất nóng lòng muốn trở lại đó và làm cho cô không thể ngồi nổi một tuần, chứ không phải là một buổi tối.
Taylor là cựu quân nhân, Cậu ta có thế lái mọi thứ từ xe gắn máy đến xe tăng Sherman. Xe của cô không hề làm khó cậu ấy.
Còn bây giờ, đừng có tự ám chỉ mình bàng cụm từ "người thinh thoảng cùng ngái giao cấu", bởi vì, rất đdn giản, nó làm tôi nổi ĐIÊN lên và cô hoàn toàn không thich tôi lúc đó đâu.
Christian Grey,
CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.
Thế, giờ thì anh ta có chuyện để suy nghĩ rồi. Tôi tắt máy, tận hưởng một niềm khoái trá chưa từng có rồi trèo vào giường. Tôi tắt đèn ngủ, nằm nhìn trần. Đây quả là một ngày nhiều sự kiện, những đợt sóng cảm xúc cứ tràn lên nhau. Tôi đã có một khoảng thời gian ấm áp bên dượng Ray. Trông ông vẫn khỏe mạnh và kỳ cục thật, ông lại mến Christian. Rồi Kate và cái miệng bô lô ba la. Nghe Christian nói về chuyện từng bị bỏ đói. Chuyện quái quỷ đó là thế nào nhỉ? Chúa ơi, rồi chiếc xe. vẫn chưa nói với Kate vè chiếc xe nữa. Christian đã nghĩ gì nhỉ?
Cả tối nay nữa, khi anh thẳng tay đánh tôi. Tôi chưa bao giờ bị đánh. Sao tôi lại để mình dính vào chuyện này? Chầm chậm, nước mắt tôi, bê nước mắt phải kiềm lại khi Kate quay về ban nãy, bắt đầu tuôn xuống như mưa. Tôi đã phải lòng một người có vấn đề lớn về tình cảm, tôi sẽ chỉ nhận lấy tổn thương mà thôi – tự đáy lòng tôi biết điều đó – một người đã tự nhận mình hoàn toàn hư hoại. Tại sao anh lại gặp khó khăn về cảm xúc như thế? Những gì anh đã trải qua hẳn phải khủng khiếp lắm, và ý nghĩ khi mới là một đứa bé chập chững anh đã phải chịu sự tàn nhẫn không thể dung thứ khiến tôi càng khóc dữ dội. Biết đâu, nếu bình thường hơn, anh ta đã chẳng muốn cậu,Tiềm Thức chua ngoa góp lời... và trong thâm tâm, tôi biết điều đó là sự thật. Tôi quay mặt vào gối và tháo hẳn tấm chắn để ra... lần đầu tiên trong suốt nhiều năm, tôi vùi mặt vào gối, nước mắt tuôn ròng ròng không thể kiềm chế. Nhưng chỉ được một lúc, nằm trong bóng tối, tôi nghe rành rọt tiêng quát của Kate.
"Anh nghĩ mình đang làm cái quái gì ở đây?"
"Em không hiểu được đâu!"
"Anh đã làm cái quái gì với cô ấy?"
"Cô ấy khóc suốt từ lúc biết anh."
"Anh không được vào!"
Christian ở đâu xộc thẳng vào phòng ngủ và bật đèn lên, tôi giật mình nhắm tịt mắt lại.
"Lạy Chúa, Ana." Anh lẩm bẩm.
Anh tắt đèn và nhoài người đến bên tôi.
"Anh đang làm gì ở đây?" Tôi hổn hển giữa những tiếng nấc.
Khỉ thật. Tôi không thế ngừng khóc.
Anh lại bật đèn ngủ, ánh sáng làm tôi chói mắt. Kate xông vào, đứng sừng sững giữa khung cửa.
"Cậu có muốn mình quẳng tên khốn này ra ngoài không?" Cô ấy hỏi, thái độ thù địch ngang với bom hạt nhân.
Christian nhướng mày, hẳn anh ngạc nhiên vì tên gọi tôn kính ấy và bởi vẻ thù địch hung hăng của Kate. Tôi lắc đầu, cô ấy trợn mắt lên với tôi. Ồ... mình sẽ không làm thế khi ở bên ngài G.
"La lên ngay nêu cậu cần mình nhé." Kate dịu giọng với tôi, quay sang Grey, cô ấy đanh giọng lại. " Grey, anh vào danh sách đen rồi, tôi không rời mắt khỏi anh đâu."
Anh chớp mắt và cô ấy quay ra, khép cửa chỠkhông đóng hẳn.
Christian nhìn xuống tôi, vẻ mặt anh nghiêm trọng, khuôn mặt nhợt nhạt. Anh rút trong túi chiếc áo khoác sọc nhuyễn đang mặc ra một chiếc khăn tay, đưa cho tôi. Tôi sực nhớ vẫn còn giữ của anh một chiếc khăn thế này, ở đâu đó.
"Chuyện gì thế em?" Anh vỗ về.
"Sao anh ở đây?" Tôi hỏi lại, định tảng lờ câu hỏi của anh,
Nước mắt đã ngừng tuôn một cách thần kỳ nhưng những cơn nấc khan vẫn hành hạ tôi.
"Một phần vai trò của tôi là chăm sóc các nhu cầu của em. Em nói em muốn tôi ở lại, nên giờ tôi ở đây. Thế mà tôi lại thấy em trong tình trạng này – Anh chớp mắt nhìn tôi, bối rối tột độ – Tôi chắc mình là người phải chịu trách nhiệm nhưng lý do là gì. Có phải vì tôi đã đánh em không?"
Tôi nhổm dậy, nhăn nhó vì mông vẫn đau ê ẩm. Tôi ngồi dậy đối diện với anh.
"Em đã uống Advil chưa?"
Tôi lắc đâu. Anh nheo mắt nhìn tôi, đứng lên và rời phòng. Tôi nghe tiếng anh nói chuyện với Kate nhưng không nghe rõ hai người nói những gì. Một lát sau, anh trở lại với hai viên thuốc và một ly nước.
"Uống đi." Anh nhẹ nhàng ra lệnh và ngồi vào mép giường, bên cạnh tôi.
Tôi làm như anh bảo.
Chương trước | Chương sau