XtGem Forum catalog
Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 85
5 sao 5 / 5 ( 78 đánh giá )

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi - Chương 62

↓↓
"Không có nhưng nhị gì hết, em là người vợ duy nhất của anh, là người phụ nữ mà đời này anh yêu nhất, cho dù em có biến thành như thế nào, ở trong lòng anh, em vĩnh viễn là người mà anh yêu thích nhất, em hiểu chưa?" Cung Hình Dực che miệng cô, không để cho cô nói thêm lời nào nữa.

bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Nhưng mà anh lại khiến cho em nghĩ là bởi vì anh cảm thấy có lỗi với em, cho nên mới không ghét bỏ vết sẹo trên lưng em kia." Cô nói thật, ở trước mặt anh cô dường như không thể nói ra bất kỳ lời nói dối nào.

"Em thật đúng là một đứa ngốc, anh đối với em là có áy náy, nếu như không phải là bởi vì anh, em cũng sẽ không bị Mộc Thanh Thanh tổn thương, nếu như không phải là bởi vì anh, cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy. Nhưng mà em phải nhớ kỹ em là người phụ nữ anh coi trọng cả đời này, em không cần phải để ý đến những chuyện đó làm gì, bởi vì anh thật lòng yêu em!" Cung Hình Dực ôm cô vào lòng. Mỗi người phụ nữ đều nhạy cảm như vậy, bất kỳ chuyện nhỏ nào đối với bọn họ cũng sẽ trở thành một chuyện lớn.

"Dực. . . . . . Anh đã đồng ý với em, cả đời này sẽ không rời khỏi em. Cho nên, em cũng muốn anh đồng ý với em, cho dù tương lai em biến thành hình dáng gì dù là tóc trắng xoá, hay là hàm răng đã rụng hết, nếu như anh dám ghét bỏ em..., em nhất định sẽ trốn, để cho anh vĩnh viễn đều không tìm được em." Tống Tâm Dao đưa tay ôm hông của anh, để cho mặt mình áp sát trên ngực anh.

"Cho dù em có biến thành hình dáng gì, anh đều sẽ không ghét bỏ!" Hai người nhìn nơi phương xa, hình như nhìn thấy hình ảnh bọn họ già đi. Hai người cùng nhau đi qua một con đường trải đầy lá phong, khi đó bọn họ, cho dù là tóc trắng xoá, hoặc hàm răng đã rụng sạch, bọn họ cũng không người vì vậy mà ghét bỏ đối phương, bởi vì giữa bọn họ có tình yêu, bọn họ yêu đã ngấm sâu tận xương tủy. Đời này cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra đi nữa cũng không thể nào tách bọn họ ra.

"Mẹ, mẹ, nhanh lên nào!" Kỳ Kỳ đứng ở cửa, miệng lớn tiếng gọi. Tại sao mẹ có thể như vậy, rõ ràng đã nói là sáng sớm hôm nay sẽ đến trường xem nó biểu diễn. Nhưng sắp trễ rồi mà vẫn chưa chịu dậy.

"Kỳ Kỳ, để mẹ ngủ tiếp một lát." Cô rất buồn ngủ a!

"Mẹ, sắp trễ rồi đó!" Nó đã sắp không còn thời gian để chuẩn bị nữa rồi mà Tống Tâm Dao lại còn muốn ngủ thêm một chút.

"Tốt lắm, tốt lắm! Lập tức tới ngay." Tống Tâm Dao đỡ bụng đã to bảy tháng, bò dậy. Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ mới từ trong phòng đi ra, Cung Hình Dực đi theo sau vô cùng thận trọng, chỉ sợ cô sẽ bị ngã.

"Cha, tại sao cha lại không gọi mẹ dậy hôm qua chính cha đã đồng ý với con là buổi sáng nhất định sẽ giúp con gọi mẹ rời giường." Kỳ Kỳ lần này tỏ ra rất không vui, Cung Hình Dực đến bây giờ cũng mới dậy.

“Hu hu hu. . . . . ." Điềm Điềm mặc váy công chúa, khóc đi tới.

"Mẹ. . . . . ."

"Điềm Điềm, con làm sao vậy?" Hai đứa bé này, thật không để cho cô được nghỉ ngơi tĩnh tâm một phút nào.

"Em trai, em trai cắt giày của con rồi!" Điềm Điềm chỉ vào cậu con trai đang ngồi ở trên đất, cầm cây kéo cắt giày của Điềm Điềm.

"Trời ạ!" Là ai đưa kéo cho Tử Dật , tại sao có thể đưa kéo cho nó chơi chứ.

Cung Hình Dực vội vàng chạy tới, đoạt lấy cây kéo trong tay Cung Tử Dật.

"Y nha y nha. . . . . ." Cung Tử Dật nhìn thấy cha mình, liền duỗi tay nhỏ bé ra, la hét muốn ôm. Cung Hình Dực không thể làm gì khác hơn là bế con lên.

"Điềm Điềm, con lấy đôi khác đi vào đi, Kỳ Kỳ xuống lầu ăn cơm, rất nhanh sẽ xong, có thể rời nhà được rồi!" Tống Tâm Dao thật có chút hối hận, tại sao cô phải đồng ý với Cung Hình Dực, sinh nhiều con như vậy, kể cả đứa bé trong bụng này nữa cũng không biết là bốn, hay là năm. Bác sĩ nói, đứa bé trong bụng cô có thể là sinh đôi, bây giờ nhìn thấy ba đứa con này đã huyên náo, khiến cô có chút chịu không nổi rồi, nếu như trong bụng thật sự là sinh đôi, cô thật không biết, những ngày kế tiếp sẽ biến thành cái dạng gì nữa?

Sau khi trở về từ kỳ du lịch nghỉ đông năm trước, đến bệnh viện kiểm tra sức khoẻ, bác sĩ lại nói cho cô biết, cô đã có thai được 4 tuần, nói như vậy là khi cô ở Paris đã mang thai Cung Tử Dật. Lúc ấy cô cũng không suy nghĩ nhiều, nếu như đã mang thai vậy thì sinh ra là được!

Nhưng mà sau khi sinh Cung Tử Dật chưa được nửa năm, cô lại mang thai, hiện tại cô đã quyết định, sau khi sinh xong lần này, cô sẽ không sinh tiếp nữa. Bây giờ mặc dù sinh con đã không còn kinh khủng giống như lúc sinh hai anh em Kỳ Kỳ và Điềm Điềm nữa, nhưng cô đã quyết định, tuyệt đối không sinh thêm, nếu như còn tiếp tục sinh thêm nữa, cô thật sự sẽ nghĩ là mình sẽ trở thành một người heo mẹ trên cái thế giới này mất. Mà người heo mẹ như cô, không thể chỉ vì sinh thêm một con heo con, mà lại mất mạng ở kiếp này, chỉ cần mang thai liền sinh, mang thai liền sinh. Cô cũng không biết, cô còn có thể sinh thêm bao nhiêu đứa.

"Chồng, em đã quyết định rồi!" Lúc ăn cơm, Tống Tâm Dao đột nhiên mở miệng nói.

"Quyết định cái gì?" Cung Hình Dực động đũa, giúp cô gắp thêm một chút thức ăn.

"Sau khi sinh xong đứa này em sẽ đi buộc ga-rô (ngăn sinh nở)." Cung Hình Dực nhấp một hớp sữa tươi, thiếu chút nữa đem sữa tươi cũng phun ra.

"Tại sao?" Anh không hiểu, tại sao cô đột nhiên lại nghĩ đến chuyện này.

"Sinh thêm lần này nữa, cũng đã là lần thứ tư rồi, anh còn muốn để cho em sinh tiếp à?" Lúc sinh Kỳ Kỳ, cô mới mười tám tuổi, sinh Điềm Điềm, cô hai mươi lăm tuổi, khi sinh Cung Tử Dật là hai mươi tám tuổi, hiện tại khi sinh đứa trẻ này ra, cô cũng gần ba mươi tuổi, có thể nói là đã trở thành sản phụ lớn tuổi rồi. Vừa nghĩ đến điều này cũng đều cảm thấy kinh khủng, vẫn là không muốn tiếp tục sinh nữa.

"Bây giờ còn trẻ tuổi, sinh thêm hai đứa nữa, cũng không có chuyện gì mà! Nếu như em cảm thấy mệt, chúng ta có thể mời thêm mấy bảo mẫu nữa tới chãm sóc con." Cung Hình Dực nhìn cả gia đình bên nhau như vậy, thật sự rất vui vẻ. Nếu như có thể sinh thêm, anh vẫn muốn có thêm mấy đứa con nữa.

"Chồng à, nếu như còn tiếp tục sinh nữa, em chính là sản phụ lớn tuổi rồi, vì tính phúc sau này của chúng ta, không cần sinh thêm con nữa, có được hay không?" Cô bắt đầu làm nũng.

"Anh hiểu rõ chuyện tính phúc của chúng ta rất quan trọng, nhưng mà anh lại cảm thấy vẫn muốn có thêm con. Lại nói Cung gia chúng ta vốn ít người, bây giờ có thể sinh thì cứ sinh tiếp, đến lúc đó sẽ có thêm nhiều người tiếp tục lưu truyền gia nghiệp nối tiếp dòng dõi nhà họ Cung!" Cung Hình Dực cười cười, gắp thêm thức ăn cho cô.

"Mặc kệ, dù sao thì sau khi sinh xong đứa này, em sẽ không sinh nữa, nếu như anh vẫn còn muốn em sinh nữa thì từ nay đừng có đụng vào em!" Hôm nay Tống Tâm Dao nhất định phải nói rõ ràng với anh, bằng không anh nhất định sẽ còn tiếp tục nghĩ tới chuyện sinh con.

"Được rồi, sau khi sinh xong đứa này sẽ không sinh nữa, được chưa!" Cung Hình Dực xem ra cũng chỉ có thể đồng ý trước với cô như thế, đến lúc đó sinh hay không sinh, vẫn không thể chô cô biết. Chỉ cần để cho cô mang thai, cô sẽ không nỡ bỏ đứa bé.

"Anh nói đấy!" Cung Hình Dực gật đầu một cái.

"Chồng à, em quá yêu anh rồi!" Tống Tâm Dao nói xong, liền hôn lên mặt Cung Hình Dực một cái thật kêu, sau đó lại ngồi trở lại vị trí của mình.

"Cha mẹ, hai người muốn **, có thể chờ sau khi đưa em gái đi học, đến trường xem con biểu diễn xong, tối quay lại, trở về phòng của bố mẹ từ từ tiếp tục hay không?" Thật không chịu nổi, mới sáng sớm tinh mơ đã bắt đầu diễn trò.

"Tiểu tử, chuyện của cha mẹ con cũng muốn trông nom sao?" Cung hình Dực trợn mắt nhìn Kỳ Kỳ, nó mới mười tuổi thôi mà, làm sao biết nhiều chuyện như vậy, xem ra sau này hai vợ chồng bọn họ, không thể biểu hiện quá nhiều trước mặt mấy đứa nó. Nếu không sẽ dạy hư Điềm Điềm và Tử Dật mất.

"Mẹ, quản lý chồng mẹ cho tốt, động một cái sẽ gọi con là tiểu tử, con không phải con trai của hai người à!" Kỳ Kỳ đem lời truyền đến Tống Tâm Dao.

"Hỗn tiểu tử, con nói thêm câu nữa." Cung Hình Dực có chút muốn phát điên, bây giờ Kỳ Kỳ càng ngày càng kỳ cục rồi.

"Mẹ, vì khỏe mạnh của em trai và em gái con, con cảm thấy bây giờ mẹ nên đi đến chỗ ghế sa lon đợi, bằng không người đàn ông này, ngày ngày không phải ‘hỗn tiểu tử’ chính là ‘tiểu tử thúi’ hoặc là ‘tiểu tử hư’. Con đã bị đầu độc thành bộ dáng hiện tại này, mẹ cũng mau đi đến ghế sa lon đợi đi, bằng không về sau em trai em gái nhất định cũng ngày ngày gọi ‘hỗn tiểu tử, tiểu tử thúi, tiểu tử hư’ mất." Kỳ Kỳ không cho Cung Hình Dực một chút thể diện nào, căn bản là không muốn cho, ai bảo cha vĩnh viễn cũng không biết cho bọn chúng một chút mặt mũi.

"Cung Tử Kỳ, con có coi cha là cha con không thế?" Cung Hình Dực cảm thấy, phải nói chuyện thật tốt với đứa con trai này, hiện tại nó mới mười tuổi, đã nói chuyện với anh không nể mặt mũi như thế, sau này sẽ còn như thế nào.

"Được rồi, được rồi! Cái anh này, đã lớn như vậy rồi, còn so đo với con trai làm gì, mau ăn cơm của anh đi!" Cảnh tượng như vậy, hình như mỗi ngày đều xuất hiện, biểu diễn mấy lần, mỗi lần cho đến cuối cùng, vẫn phải để Tống Tâm Dao ra mặt ngăn cản. Bằng không nếu cứ nói tiếp cũng không biết phải nói thêm bao lâu mới có thể ngừng lại.

"Nể mặt vợ, cha không so đo với con." Cung Hình Dực không nói thêm gì nữa, liếc mắt nhìn Kỳ Kỳ.

"Vẫn là nể mặt mẹ, con không so đo với cha nữa!" Kỳ Kỳ một phần cũng trả lại cho anh.

Kể từ khi nó tặng Tống Tâm Dao tặng cho cha, nó đã cảm thấy, mình làm sai rồi, nên chiếm đoạt mẹ lâu thêm một chút. Nếu như chiếm lấy mẹ lâu thêm một chút thì hiện tại Cung Hình Dực cũng sẽ không bắt nạt nó cả ngày, hơn nữa kể từ khi nó tặng Tống Tâm Dao cho cha, ngay cả buổi tối cha cũng không vui lòng để Tống Tâm Dao lại cho nó. Thật là tức chết mà, sớm biết sẽ như vậy, nó sẽ không tặng mẹ cho cha, như vậy nó vẫn có thể ngủ cùng với mẹ. Nhưng mà bây giờ nghĩ muốn nằm trong ngực thôi cũng rất khó. Nếu như không phải tại người đàn ông này, nó cũng sẽ không phải uất ức, muốn nằm trong ngực mẹ cũng không được.

Hối hận ! Hối hận, thật là hối hận chết đi được.

"Đủ rồi! Kỳ Kỳ, không phải con rất gấp sao? Còn chưa ăn no? Chồng à, không phải anh nói là chín giờ có một hội nghị sao? Còn không mau ăn đi!" Bọn họ nhìn đồng hồ, mới phát hiện thời gian đã qua hơn phân nửa, lúc này mới cúi đầu ngoan ngoãn ăn cơm.

Tống Tâm Dao nhìn hai cha con bọn họ, có lúc thật sự rất hoài nghi, rốt cuộc hai người họ là cha con, hay là kẻ thù, tại sao cứ gặp mặt liền rùm beng, hơn nữa luôn phải náo loạn một hồi mới được. Nếu như lần sinh cuối cùng này là hai đứa song sinh, như vậy, cô thật không biết, phải làm như thế nào cho tốt.

Điềm Điềm cũng đã sớm cơm nước xong xuôi, ngồi ở trên ghế sa lon, cùng chơi với Cung Tử Dật. Mặc dù rất không vui vì Cung Tử Dật đã cắt giày của mình, nhưng vì đó là em trai, nó cũng không thể làm gì khác hơn là cứ mặc kệ nó, cho dù như thế nào thì mẹ cũng sẽ có giày mới cho nó đi mà.

"Điềm Điềm, con ăn no chưa?" Một lòng cò kè mặc cả với Cung Hình Dực, cô cũng không chú ý tới Điềm Điềm có no bụng hay không.

"Mẹ, con đã ăn no rồi." Điềm Điềm khẽ mỉm cười, lộ ra má lúm đồng tiền đáng yêu .

"Hôm nay cha có cuộc họp, mẹ để bác tài xế đưa con đến chỗ cô giáo, có được hay không?" Cung Hình Dực nếu như đưa Điềm Điềm tới trường mầm non trước, sau đó lại đưa cô và Kỳ Kỳ đến trường xem biểu diễn nhất định sẽ không kịp cuộc họp.

"Được ạ!"

"Thật biết nghe lời !" Tống Tâm Dao hôn một cái lên mặt cô bé, sau đó liền đi gọi tài xế.

"Không cần, để anh đưa Điềm Điềm đi!" Mỗi ngày cả nhà bọn họ có thể ở cùng nhau, trừ thời gian buổi tối quay lại ăn cơm như vậy cũng chỉ còn có buổi sáng mà thôi, cũng không có bao nhiêu thời gian chung đụng.

Ban đêm bọn nhỏ lại phải làm bài tập, mà anh lại phải xử lý mọi chuyện trong công ty, cũng không có bao nhiêu thời gian choi cùng bọn nhỏ, nếu như thời gian buổi sáng này, cũng không thể rút ra một chút để đi cùng bọn chúng, như vậy tình cảm giữa bọn họ cũng sẽ càng ngày càng kém.

"Nhưng mà ocnf cuộc họp trong công t, sẽ kịp sao?" Cô có chút bận tâm.

"Không phải còn nửa giowg nữa sao? Đưa Điềm Điềm đi trước, lại đến trường Kỳ Kỳ, đến công ty muộn hai phút sẽ không có chuyện gì ." Anh căn bản cũng không quá lo lắng về chuyện này.

"Nhưng. . . . . ."

"Đừng có nhưng là, còn tiếp tục nhưng nhị gì đó, lại thật sự đến không kịp!" Cung Hình Dực cầm cặp công văn lên, liền kéo tay nhỏ bé của Điềm Điềm chạy ra ngoài qua. Nhận lấy chìa khóa tài xế đưa, người một nhà liền ngồi vào trong xe, Cung Hình Dực lúc này mới khởi động xe đi về hướng trường mẫu giáo của Điềm Điềm.

"Cung Hình Dực. . . . . ." Vừa tới công ty, anh đã nghe thấy một giọng nói đầy giận dữ của một người phụ nữ đứng sau lưng.

"Cô là?" Anh quay đầu lại, thấy một người phụ nữ đang đứng ở phía sau. Anh không nhớ rõ mình có biết người phụ nữ này không, nhưng cũng khá quen, nhớ không nổi cô ta rốt cuộc là ai?

"Thế nào, quên tôi là ai rồi sao?" Người phụ nữ kia cười lạnh, trong tay có thêm một con dao.

"Cô muốn làm gì?" Cung Hình Dực nhìn cô ta, người phụ nữ này không phải là tới ám sát anh chứ?

"Không phải là anh đã thấy rất rõ ràng rồi sao? Anh nghĩ tôi muốn làm cái gì hả?" Người phụ nữ cười lạnh, từng bước một tiến tới gần Cung Hình Dực.

"Rốt cuộc cô là ai?" Đối với tài liệu vĩnh viễn anh đều chỉ cần liếc mắt một cái sẽ không quên, nhưng mà đối với một vài người râu ria không thân quen, anh vĩnh viễn vừa thấy đã quên.

"Tôi? Quên rồi sao? Người phụ nữ xuất hiện ở lễ đính hôn của anh cùng Tống Tâm Dao." Cung Hình Dực suy nghĩ một chút, hình như đã từng có một người tới muốn phá hỏng bữa tiệc đính hôn của anh và Tống Tâm Dao .

"À! Nghĩ ra rồi, cô chính là người phụ nữ đã phá hỏng tiệc đính hôn của tôi và Dao Dao, nhưng mà cô tên gì, tôi thật sự quên mất rồi!" Cung Hình Dực đi tới sofa bên cạnh, ngồi xuống. Người phụ nữ này hình như quá ngu xuẩn rồi, cô ta cho rằng chỉ cần cầm trong tay con dao nhỏ kia anh sẽ sợ sao?

"Không sai, chính là tôi đã phá hỏng hôn lễ của các người, chắc là không ngờ đến đi! Đã nhiều năm như vậy, tôi lại còn đến tìm anh." Thôi Từ Phân cười lạnh nói, đi tới ngồi xuống đối diện anh.

“Quả thực không nghĩ tới, cô còn có thể xuất hiện!" Cung Hình Dực căn bản là không nhớ một chút nào về người phụ nữ này.

"Chẳng lẽ anh không muốn biết, là ai thuê tôi làm như thế sao?" Chắc hẳn bọn họ vẫn không biết chuyện này là ai sai cô làm đâu.

"Chẳng lẽ không phải vì cô muốn tìm đàn ông có tiền, cho nên mới làm như thế sao?" Cung Hình Dực cười lạnh, người phụ nữ này thật đúng là buồn cười, đến lúc cuối cùng này còn đến tìm anh, có ích lợi gì sao? Anh cảm thấy căn bản cũng không có chút ích lợi gì, bởi vì căn bản là anh cũng không muốn biết vì sao cô ta phải làm như vậy, cho dù là chính cô ta muốn làm như thế hay là có người sai cô ta làm như vậy. Nhưng chuyện này cũng đã qua lâu như vậy rồi, anh thật không muốn biết thêm chút nào?

"Là Cao Cầm Nhã, không nghĩ tới là Cao Cầm Nhã đúng không? Nhưng mà bây giờ biết cũng không coi là muộn! Chỉ là nghe nói, Cao Cầm Nhã và gia đình anh còn có một tầng quan hệ như vậy. Là chị họ của vợ anh đúng không!" Thôi Từ Phân cũng là nghe được máy chuyện này khi ở trong tù. Một lần vào tù cho đến lúc ra tù chính là tám năm, những cảnh sát kia thê nhưng lại tra ra chuyện cô hít thuốc phiện, hơn nữa còn tìm ra năm lượng thuốc mà cô giấu trong người. Đó chính là có bằng có chứng, xác thực là cô, nhưng không nghĩ tới cửa ải này chính là tám năm.

"Không sai, cô ấy là chị họ của vợ tôi, cô có ý kiến gì không? Không phải là lại muốn nhận thân thích chứ! Nhưng mà thật xin lỗi! Người phụ nữ giống như cô, tôi nghĩ nhà tôi không có khả năng sẽ có một người như vậy." Anh cười lạnh, thật không rõ người phụ nữ này, còn tới đây làm cái gì? Để cho anh giễu cợt một phen thì tốt hơn sao?

"Không phải anh không biết tôi là ai sao? Tôi càng không thể nào là họ hàng nhà anh, hôm nay tôi đến đây chẳng qua là muốn nói cho anh biết, cẩn thận công ty của anh đó." Đem thanh dao bỏ lại trên bàn, cô ta liền đứng dậy đi ra ngoài.

Người phụ nữ này là ai? Chẳng lẽ cô ta còn có thân phận nào khác sao? Tại sao đột nhiên lại chạy đến công ty anh nói chuyện như vậy? Hơn nữa, anh cũng có dự cảm xấu, tiếp đó, nhất định sẽ có chuyện gì đó sẽ xảy ra, rốt cuộc là chuyện gì , xem ra vẫn phải quan tâm hơn một chút.

"Tổng giám đốc. . . . . ." Khi anh tiến vào phòng họp, mọi người đã đều đợi bên trong phòng họp.

"Ngồi đi!" Cung Hình Dực ngồi xuống.

"Hôm nay mời mọi người tới đây, chủ yếu là vì muốn thảo luận về việc quảng cáo cho sản phẩm mới, và cả lộ trình đưa sản phẩm thâm nhập thị trường nữa. Quản lý bộ phận tiêu thụ, tôi để cho các ạnh đi điều tra thị trường, như thế nào rồi?" Cung Hình Dực nắm trong tay một cây bút, cùng với Cung Hình Dực buổi sáng ồn ào náo loạn với con trai hoàn toàn là hai nguời khác hẳn.

"Tổng giám đốc, chúng ta đã điều tra nhiều thị trường, phát hiện mỗi thị trường, đều có thể tiếp nhận sản phẩm mới rất tốt, nhưng kỳ quái là, gần đây trên thị trường xuất hiện một nhãn hiệu mới, nhãn hiệu này thương phẩm giá cả đều là ở 800 đến 1000, thu hút được rất nhiều khách hàng yêu thích, công ty này là Thôi Phác quốc tế mới vừa đưa ra thị trường. Chúng ta đã làm một cuộc điều tra, thân phận tổng giám đốc của bọn họ rất thần bí, cho đến bây giờ vẫn không tra ra được, rốt cuộc bọn họ có thân phận gì, chỉ là bọn họ hình như đang cố ý giành thị trường với công ty của chúng ta." Quản lý bộ phận tiêu thụ đem báo cáo một tuần này điều tra được chia cho mọi người.

"Thôi Phác quốc tế, thành lập lúc nào?" Anh không nhớ còn có một công ty như thế này.

"Giống như chi nhánh công ty Thôi Phác quốc tế Hàn Quốc, ở thành phố O cũng mới được thành lập ngắn ngủn trong hai tuần lễ, nhưng nhãn hiệu, sản phẩm của bọn họ đã có nhiều trong thương trường, là sản phẩm hot nhất hiện nay, hơn nữa loại sản phẩm này đang thiếu hàng nghiêm trọng."

"Chất lượng sản phẩm của bọn họ như thế nào?" Đây là việc anh muốn biết nhất, làm trong ngành điện tử này chất lượng mới là quan trọng nhất, nếu như chất lượng không tốt, hiện tại người mua được nhiều cũng chỉ là trong một khoảng thời gian ngắn.

"Bọn họ có một mẫu điện thoại di động, bên trong có hơn500 loại trò chơi, hơn nữa chức năng rất đầy đủ, tốc độ cũng rất nhanh!" Quản lý bộ phận tiêu thụ tự mình bỏ tiền mua một cái, muốn xem xét chiếc điện thoại của bọn họ rốt cuộc có chức năng như thế nào, xem công ty có biện pháp nào để đối phó hay không.

"Loại điện thoại di động này rất được học sinh hoan nghênh đó!" Quản lý bộ phận tiêu thụ gật đầu một cái.

"Không chỉ có học sinh hoan nghênh, mà còn có rất nhiều thành phần tri thức cũng chiếc điện thoại này." Bộ phận tiêu thụ của bọn họ cũng đã có mười nhân viên dùng chiếc điện thoại di động này, hơn nữa chiếc điện thoại di động này cho dù là phần cứng, slider phone, sửa chữa các loại khoản thử đầy đủ hết, màu sắc lại có nhiều loại để cho khách hàng lựa chọn.

"Những chiếc điện thoại di động này ở trên thị trường được bán ở đâu?"

"Các cửa hàng đều có." Bọn họ cũng đã sớm điều tra tìm hiểu rõ.

"Ừ! Mọi người đều nghĩ một chút xem có phương án giải quyết nào hay không viết một phần báo cáo cho tôi xem." Các bộ phận quản lý đều gật đầu một cái.

Cung Hình Dực luôn luôn lấy ý kiến cùng cách nhìn nhận của mọi người, sau đó tự tổng kết lại, đương nhiên phương án nào hay cũng đều có phần thưởng. Nếu như anh cảm thấy không có phương án nào khả thi liền để cho mọi người lại tiếp tục cố gắng. Cho nên cứ như vậy, mỗi ngành, chỉ cần nghĩ ra phương án, cũng đều viết ra giao cho Cung Hình Dực. Cũng giống như lời Cung Hình Dực đã nói, phần thưởng tuyệt đối sẽ không ít, hơn nữa còn có cơ hội thăng chức, phúc lợi tốt như vậy, sẽ khiến cho mọi người vào lúc rảnh rỗi đều sẽ ngồi nghĩ, viết phương án. Đồng thời khi Cung Hình Dực nhận phương án, cũng làm cho bọn họ tập trung học tập.

"Mọi người còn ý kiến gì để cải tiến sản phẩm mới, cũng có thể viết trong phương án, giao cho tôi." Cung Hình Dực đột nhiên nghĩ đến chuyện mới vừa xảy ra trong đại sảnh, vừa nhìn thấy Thôi Từ Phân khiến anh cảm thấy cần phải cẩn thận hơn một chút, có phải cũng là bởi vì chuyện này hay không? Cô ta và Thôi Phác quốc tế có quan hệ gì sao? Xem ra, anh phải cho người điều tra chuyện này thật tốt mới được. Có lẽ chuyện này cùng với Thôi Từ Phân thật sự có quan hệ.

Dạ Thiên vẫn chưa về, từ khi cậu ấy ra khỏi nước, cũng đã hơn hai năm rồi, cũng không trở lại, nếu như cậu ấy trở về tra một số chuyện này sẽ đơn giản hơn nhiều. Xem ra hiện tại anh vẫn phải tìm người điều tra chuyện này rồi.

Đối với người bên cạnh, anh thật sự vẫn không cảm thấy tin tưởng được mấy người, nhưng mà anh vẫn phải mời người tra chuyện này, ít nhất phải trước thời gian tung sản phẩm mới. Lấy thực lực của anh, tin tưởng trong công ty sẽ không xảy ra chuyện lớn gì, nhưng vẫn không thể không đề phòng.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần

20-07-2016 125 chương
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Huyên mời

21-07-2016 10 chương
Ăn sáng lúc năm giờ

Ăn sáng lúc năm giờ

- Vy này? - Dạ? – Hạ Vy dừng ăn, nhìn tôi chăm chú. - Tại sao lại thích anh? *** "Mùa

28-06-2016
Sinh sau vài phút

Sinh sau vài phút

Và cho dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ đánh đổi tất cả để Trang luôn được

30-06-2016
Khúc nhạc dịu êm

Khúc nhạc dịu êm

Giữa năm học lớp 12, tôi theo gia đình chuyển tới căn hộ nhỏ ở phố S. Con phố này

23-06-2016
Yêu anh trong kỉ niệm

Yêu anh trong kỉ niệm

Có vẻ như anh đã thay đổi nhưng tình yêu trong tôi nào có thay đổi, nếu có gì đó thay

25-06-2016
Tuyết

Tuyết

(khotruyenhay.gq) Tuyết của cô ấy, là màu trắng... Tuyết của tôi, lại là màu

28-06-2016
Thỏ thay răng

Thỏ thay răng

Trong một khu rừng nọ có một chú Thỏ rất nhát gan. Cứ nhìn thấy bóng dáng của Cáo

24-06-2016
Nắng mùa đông

Nắng mùa đông

Ngày mai anh cưới, anh sẽ không hạnh phúc. Nhưng em nhất định phải hạnh phúc nhé, em

24-06-2016
Cơn nắng mơ màng

Cơn nắng mơ màng

Đôi khi, mở lòng mình với một người xa lạ lại thấy an yên đến lạ thường. Chỉ

26-06-2016