Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 85
5 sao 5 / 5 ( 44 đánh giá )

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi - Chương 62

↓↓
"Mộc Thanh Thanh, thật không nghĩ đến, sẽ là cô!" Cung Hình Dực có nghĩ cũng không hề nghĩ tối cô ta dám làm ra chuyện như thế này.

bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Là tôi thì như thế nào? Tôi cho vợ anh một món quà cũng không tệ lắm phải không!" Nhìn vết thương trên người Tống Tâm Dao, Cung Hình Dực thật muốn dùng một phát súng giết chết người phụ nữ trước mắt này. Nhưng mà lại nể tình cô ta là cháu ngoại của mẹ mình, không ra tay bắn cô ta.

"Tiểu Lê. . . . . ." Phong chạy tới, vội vàng đến bên cột, cởi dây, nhẹ nhàng đặt Tiểu Lê xuống, lại đi đến chỗ Tống Tâm Dao, cũng đỡ cô xuống.

"Anh Phong, em. . . . . . Em biết. . . . . . Anh. . . . . . Anh nhất định sẽ. . . . . . Sẽ đến cứu em. . . . . . . . . . . ." Vừa mới dứt lời, Tiểu Lê liền ngất xỉu trong ngực Phong.

"Tiểu Lê, Tiểu Lê!" Phong gọi hai tiếng, thấy cô không có một chút phản ứng nào, liếc nhìn vết thương trên người cô liền cầm roi lên.

"Mộc Thanh Thanh, cô làm cô ấy bị thương bao nhiêu, tôi sẽ trả lại cho cô cong nhiều hơn!" Roi vung lên đều rơi xuống trên người Mộc Thanh Thanh, trên người của cô ta liền lưu lại một vết máu.

Anh giống như ác ma đi ra từ trong địa ngục, từng bước một hướng tới Mộc Thanh Thanh. Cung Hình Dực tay khong có roi, như vậy thì cứ để cho Phong làm việc này đi!

Anh nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tống Tâm Dao, bế cô lên.

"Dao Dao, không sao! Không sao!" Vừa rồi anh cũng đã cởi trói cho Kỳ Kỳ, khi bọn hắn không có chú ý cũng đã ôm Kỳ Kỳ và Điềm Điềm ra ngoài, để cho hai đứa ngoan ngoãn đợi bọn họ đi ra.

"Dực. . . . . . Đứa bé. . . . . . Đứa bé. . . . . ."

"Yên tâm, bọn nó đã an toàn rồi!" Đặt một nụ hôn lên môi cô, cả đêm lo lắng mặc dù đã buông xuống, nhưng nhìn thấy roi thương trên người cô, anh càng thêm đau lòng.

"Muốn chạy sao?" Mộc Thanh Thanh không biết từ đâu lấy được một cái bật lửa, nhắm ngay vào chỗ dầu máy kia.

"Các người có muốn nghe tiếng nổ ‘oanh’ một phát không, rất kích thích." Phong buông roi trong tay, ôm lấy Tiểu Lê.

Dạ Thiên cũng đã sớm ôm lấy Tô Tiếu Tiếu. Sau khi kiểm tra vết thương của cô xong, anh càng thêm lo lắng. Hiện tại anh chỉ cần cô không có chuyện gì, vậy là đủ rồi. Anh đã không còn quản được đứa bé trong bụng cô nữa, sau này con bọn họ vẫn còn có thể có lại, nhưng mà anh chỉ có một mình Tô Tiếu Tiếu mà thôi.

"Mộc Thanh Thanh, đã bỏ qua cho cô một lần, chẳng lẽ cô vẫn còn muốn tiếp tục phạm lỗi sao?" Cung Hình Dực nhìn Mộc Thanh Thanh, đối với cô ta cảm thấy thất vòng vô cùng.

"Anh cũng đã nói tôi sai lầm một lần rồi, coi như phạm sai lầm thêm lần nữa, vậy thì như thế nào?" Cô cảm thấy không sao cả. Hiện tại, nếu như cô không xuống tay, sau khi ra ngoài cũng phải vào tù nghỉ ngơi mấy năm, có lẽ còn không có đường ra.

Như vậy còn không bằng làm cho xog chuyện này, lại còn có thể kéo theo không ít người chôn theo, cô cũng không mất đi cái gì. Hơn nữa ba người đàn ông này, cũng ưu tú như vậy, nếu như có thể để cho bọn họ chết theo cô mà nói, cô càng cảm thấy vui vẻ hơn.

"Nếu như bây giờ cô buông tay thì nhiều nhất chỉ bị xử mấy năm tù thôi, còn nếu như cô muốn chết ở trong này vậy thì cô đốt đi!" Cung Hình Dực nhìn cô ta, người phụ nữ này nếu quả thật ném cái bật lửa đó vào trong chỗ dầu máy kia, như vậy tất cả bọn họ đem đều sẽ mất mạng.

"Nhưng mà, tôi cảm thấy như vậy càng kích thích hơn." Nói xong, cô ta mở ra một chai dầu máy có sẵn, đổ xuống đất.

"Thanh Thanh...." Mộc Nhược Lan sau khi biết được tin tức qua thư ký. Anh ta nói với bà là Cung Hình Dực gọi xe cứu thương tới chỗ này, ngay sau khi biết bà cũng liền chạy tới đây, chỉ là bà thật sự không ngờ rằng, ở chỗ này lại nhìn thấy một màn như vậy.

"Cô, cô cũng tới nữa à! Vậy không phải là có thêm một người chôn cùng rồi sao?" Mộc Thanh Thanh cười lạnh, lần này càng thêm kích thích.

"Con nhỏ này, tại sao có thể làm ra chuyện ngu ngốc như vậy!" Mộc Nhược Lan từ trước tới nay đều cho rằng, cô là đứa bé ngoan ngoãn nghe lời, nhưng thế nào cũng không nghĩ tới, cô ta sẽ làm ra chuyện như vậy.

"Hình Dực, mẹ có chuyện muốn nói với con!" Mộc Nhược Lan lấy từ trong lòng ngực ra một sợi dây chuyền, đặt vào tay Cung Hình Dực.

"Mẹ, đây là?" Cung Hình Dực nhìn sợi dây chuyền quen thuộc trong tay.

"Hình Dực, mẹ không phải mẹ con. Mẹ là em của mẹ con -- Mộc Nhược Cúc." bà lùi về sau mấy bước.

"Thật ra thì mẹ con tại lúc khi con vừa sinh ra, mẹ con đã suy yếu sắp mất đi. Khi đó mẹ còn nhìn thấy mẹ, để cho mẹ giả trang thành bà ấy, ở lại bên cạnh con, chăm sóc con. Để cho con cảm thụ được tình yêu của người mẹ, nhưng mà cuối cùng, ba con đã phát hiện ra. Hai người chúng ta liền cãi vã không ngừng, lại sợ bị ông nội con phát hiện cho nên mẹ không thể làm gì khác hơn là giả bộ bệnh, rời khỏi con, để cho con nghĩ rằng mẹ thật sự đã chết rồi. Mẹ trở về quê, liền ở nhà cậu con. Thanh Thanh là đứa bé mẹ dõi theo từ nhỏ đến lớn, mẹ thật sự không nghĩ tới, nó lại dám làm ra chuyện như vậy." Mộc Nhược Lan nói, không, phải là Mộc Nhược Cúc.

"Tại sao mẹ lại nói cho con biết những chuyện này?" Anh thật không hiểu, tại sao bà muốn nói cho anh biết những chuyện này, bà hoàn toàn có thể giấu giếm anh cả đời mà.

"Lần này mẹ trở lại, vốn chính là muốn tổ chức hôn sự cho con và Thanh Thanh, nhưng lại nhìn thấy con và Dao Dao kết hôn, cho nên mẹ không có cách nào tiếp nhận được, không thể làm gì khác hơn là làm khó Dao Dao khắp nơi, cho đến khi mẹ làm Dao Dao bị thương, đứa bé bị sinh non mẹ mới thật sự nghĩ thông suốt, trong lòng con chỉ có một mình Dao Dao, giống như năm đó, mẹ cũng yêu cha con như vậy. Thật muốn thay mặt mẹ con ở lại bên cạnh con và cha con. Nhưng mà cuối cùng mẹ mới thật sự phát hiện ra, trong lòng cha con vĩnh viễn đều chỉ có mẹ một người là mẹ con mà thôi. Cho nên mẹ lựa chọn rời đi, nếu như không phải là mẹ đưa Thanh Thanh đến đây hết thảy mọi chuyện cũng sẽ không xảy ra." Mộc Nhược Cúc cúi đầu.

"Vậy nên chuyện ở đây để mẹ lo, các con chạy đi!" Nói xong, Mộc Nhược Cúc liền đi về phía Mộc Thanh Thanh.

"Thanh Thanh, đừng có chơi đùa nữa, cùng cô về nhà, được không?" Bà vừa đi vừa nói.

"Về nhà? Từ nhỏ đã không có nhà, hiện tại cũng sẽ không có nhà." Cô thản nhiên nói, nhìn cái bật lửa trong tay.

"Cô đừng tới đây, nếu còn tới nữa tôi sẽ đốt cháy nơi này" Bọn họ đều biết, nếu dầu máy cháy sẽ lan nhanh như thế nào. Chỉ cần một lát, lập tức kho hàng này sẽ cháy sạch, chỉ còn lại tro bụi.

"Thanh Thanh, con đừng như vậy. Nghe cô, ngoan ngoãn cùng cô về nhà." Mộc Nhược Cúc cũng không dừng lại, tiếp tục đi về phía Mộc Thanh Thanh.

"Bà đừng tới đây!" Mộc Nhược Lan bước nhanh hơn, đi tới trước mặt cô. Ôm lấy Mộc Thanh Thanh, quay đầu về phía bọn họ nói: "Các con đi mau đi!" Cái bật lựa trong tay Mộc Thanh Thanh rơi xuống mặt đất, lập tức liền châm lên một ngọn lửa, bùng cháy.

"Mẹ......" Cung Hình Dực kêu lên.

"Nghe thấy con vẫn gọi ta là mẹ, ta thỏa mãn rồi! Đi mau đi!" Dạ Thiên ôm Tô Tiếu Tiếu, lôi kéo Cung Hình Dực.

"Đi a....." Thế lửa càng lúc càng lớn, mộc Thanh Thanh giùng giằng muốn tránh khỏi Mộc Nhược Cúc, nhưng có thế nào cũng không tránh được.

Cung Hình Dực nhìn một cái cuối cùng, xoay người chạy ra ngoài, bọn họ còn có đứa bé phải chăm sóc, bọn họ không thể gặp chuyện không may, nhưng mộc Nhược Cúc sẽ mất mạng. Mới đến nơi này một lát, anh rốt cuộc cũng phát hiện mình yếu đến cỡ nào, căn bản là không bảo vệ được nhiều người, bảo vệ được vợ con, lại càng không bảo vệ được mẹ.

Cho đến lúc bọn họ vừa chạy ra tới bên ngoài, liền nghe thấy "Oanh" một tiếng, kho hàng bị lửa lớn nuốt chửng, xe cứu thương đã chạy tới nơi này từ sớm, thấy tất cả người bị thương đã đi ra, vội vàng đặt bọn họ lên xe cứu thương, Cung Hình Dực ôm hai đứa bé cũng ngồi vào trong xe cứu thương. Hiện tại anh chỉ muốn ở bên cạnh cô, nhìn cô dần khỏe lên, vậy đã là đủ rồi.

Đời này, vì có được một người mẹ như vậy, mà anh cảm thấy thật kiêu ngạo.

Trải qua một tháng tu dưỡng, vết thương trên người Tống Tâm Dao cũng đã khá lên rất nhiều.

Hai đứa bé sau khi trải qua ngày đó, Cung Hình Dực cũng không khỏi lo lắng, không dám để cho bọn chúng một mình ra cửa, mỗi lần muốn ra ngoài đều phái người âm thầm bảo vệ. Dạ Thiên mang theo Tô Tiếu Tiếu ra nước ngoài, bởi vì anh lo lắng các bác sĩ trong nước cũng không thể chữa khỏi cho Tô Tiếu Tiếu. Phong cũng từ chức, ròi khỏi công ty, nhưng hai người bọn họ chẳng biết đi đâu.

Cung Hình Dực đứng trên ban công, nhìn bầu trời. Chạng vạng tối, bầu trời rất đẹp, nhưng mà hiện tại tâm tình của anh cũng không được coi là quá tốt.

Tang lễ của Mộc Nhược Cúc bởi vì Tống Tâm Dao bị thương mà chậm trễ hơn một tháng. Hôm nay chính là ngày hạ táng. Nhìn bầu trời, lần đầu tiên anh cảm thấy mình là một người an tĩnh như vậy, đứng ở chỗ này nhìn không trung. Nghĩ tới tất cả mọi chuyện đã phát sinh mấy năm qua, nhớ tới chuyện của anh và Tống Tâm Dao từ khi gặp nhau, quen biết, hiểu nhau, yêu nhau đến cuối cùng cũng được gần nhau, nhìn bọn nhỏ ngày từng ngày lớn lên. Anh phát hiện bây giờ cái gì mình cũng không thiếu, anh là người hạnh phúc nhất trên thế giới này. Có một người mẹ vì mạng sống của anh mà tình nguyện hy sinh, có một người mẹ để cho anh cảm nhận được tình yêu thương giống như những đứa bé khác, anh cảm thấy vậy là quá đủ rồi.

Trời lạnh như thế, tại sao anh lại ăn mặc phong phanh như vậy." Tống Tâm Dao cầm một cái áo khoác đi ra, khoác lên trên người Cung Hình Dực.

"Sao em lại xuống giường?" Cho dù thân thể côđã tốt hơn nhiều, nhưng Cung Hình Dực vẫn như cũ, báđạo không cho cô xuống giường, nghĩ là thân thể cô vẫn chưa thể xuống giường đi lại.

"Em đã khỏe lại rồi mà, nếu như còn tiếp tục nằm nữa, em có thể nổi mốc luôn đó." Tống Tâm Dao nắm tay Cung Hình Dực, đứng ở bên cạnh anh.

"Bà xã, thật xin lỗi!" Nếu như không phải bởi vì anh, nếu như Tống Tâm Dao không đi theo anh..., Cô cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy, cũng sẽ không bị nhiều người làm tổn thương như vậy.

"Anh làm gì có lỗi với em sao?" Tống Tâm Dao tựa vào trên vai anh, cùng nhau nhìn vào không trung.

"Nếu như không phải vì em đi theo anh, em cũng sẽ không chịu nhiều tổn thương như vậy!" Anh đột nhiên cảm thấy, mình giống như một nhân vật nguy hiểm, chỉ cần là người có quan hệ với anh đều sẽ bị tổn thương.

"Anh có yêu em không?" Tống Tâm Dao ở trong lòng anh, xoay người lại, nhìn Cung Hình Dực.

"Yêu!" Anh không cần suy nghĩ nhiều, bởi vì anh hiểu rất rõ ràng tim của mình.

"Em cũng yêu anh! Nếu chúng ta đã yêu nhau như vậy thì từ nay về sau không cho phép anh nói những lời như thế nữa. Nếu như anh còn tiếp tục nói những lời này, em liền mang theo con ròi khỏi anh, cũng không gặp lại anh nữa!" Tống Tâm Dao nắm thật chặt tay anh, có chút không vui uy hiếp.

"Vợ!" Anh kéo Tống Tâm Dao vào trong ngực, cằm đặt lên đỉnh đầu cô.

"Ừ!"

"Ít ngày trước, ở trong công ty anh đụng phải một người." Ở nơi đó lại gặp được ông ta, Cung Hình Dực cũng cảm thấy thật kỳ quái.

"Ai vậy?"

"Cao Hùng!" Cao Hùng hình như đã mất tích rất lâu rồi, làm sao đột nhiên lại xuất hiện?

"Là ông ta sao, ông ta đến công ty anh làm cái gì?" Cung Hình Dực lắc đầu một cái, không hiểu Cao Hùng tại sao đột nhiên lại xuất hiện. Ông ta một thân rách rưới, bảo vệ thấy bộ dạng đó của ông ta liền lập tức đuổi ông ta ra ngoài.

Lúc ấy, anh cũng không nhận ra, nếu như không phải vì ông ta chạy tới ngăn đường đi của anh, anh cũng sẽ không thể nhận ra ông ta chính là Cao Hùng.

"Nhìn ông ta có thể thấy hiện tại sống cũng không khá lắm!" Hiện tại ông ta cùng tên ăn xin thật sự cũng không khác nhau là mấy.

"Nếu không, chúng ta giúp ông ta một chút đi! Dù nói thế nào, ông ấy cũng là cha đẻ của chị họ, hiện tại chị ấy đã làm cô giáo ở vùng quê, cuộc sống của mình cũng đã không lo được rồi, đâu còn có thể lo lắng cho Cao Hùng nữa! Chắc hẳn kể từ sau khi ra tù, chị ấy cũng chưa gặp lại ông ta!" Sáng ngày thứ hai sau khi bọn họ kết hôn Cao Cầm Nhã đã rời khỏi nhà Cung Hình Dực, đi đến địa phương mà mình muốn đi, suy nghĩ một chút cũng sắp ba tháng bọn họ không gặp nhau.

"Nghe lời em! Nhưng mà không thể đưa tiền cho ông ấy, anh có thể giúp ông ấy tìm một phần việc làm, để cho ông ấy có thể sống qua ngày. Nếu như chúng ta cho ông ấy tiền, về sau có thể ông ấy sẽ ngày ngày tới đây đòi tiền chúng ta." Tống Tâm Dao gật đầu một cái, đồng ý với cách làm của anh.

"Trở về phòng đi!" Tống Tâm Dao gật đầu với Cung Hình Dực hai người cùng trở lại phòng.

"Mẹ!" Kỳ Kỳ cầm sách vở, đang ngồi ở trên giường của bọn họ.

"Kỳ Kỳ, tại sao con lại học bài ở đây?" Bình thường nó đều làm bài ở trong thư phòng của anh, thế nào một lát lại chạy tới nơi này?

"Mẹ, con có một vấn đề không hiểu." Kỳ Kỳ nằm ở trên giường của bọn họ, nhìn chằm chằm vấn đề trên sách.

"Anh đi tắm." Cung Hình Dực cầm khăn tắm, đi vào trong phòng tắm.

"Mẹ xem một chút!" Tống Tâm Dao đi tới bên cạnh nó ngồi xuống, nhìn chằm chằm cái đề mục kia một lúc lâu. Vấn đề đơn giản như vậy Kỳ Kỳ không thể giải được sao? Cô thật có chút nghi ngờ.

"Kỳ Kỳ, nói đi, tìm mẹ có chuyện gì?" Kỳ Kỳ nhất định có chuyện tìm cô.

"Mẹ, chuyện này cũng bị mẹ phát hiện ra!" Kỳ Kỳ bò dậy, kéo tay Tống Tâm Dao.

"Mẹ!" Tống Tâm Dao ‘ ừ ’ một tiếng, nhìn Kỳ Kỳ.

"Con nói với mẹ một chuyện!" Tuần sau chính là sinh nhật của nó, nó muốn hẹn bạn học cùng lớp, đến nhà mình làm khách, để cho bọn họ cùng tham gia sinh nhật của nó, nhất định phải làm cho vô cùng náo nhiệt, nhưng Tống Tâm Dao lại thích an tĩnh, cũng không biết mẹ có đồng ý để cho nó mời bạn bè đến nhà hay không.

"Chuyện gì?"

"Mẹ, thứ hai tuần là sinh nhật Kỳ Kỳ mẹ có nhớ không?" Kỳ Kỳ tựa vào ngực Tống Tâm Dao, rất lâu rồi nó không vùi mình trong ngực mẹ, lồng ngực của mẹ vẫn thật ấm áp!

"A! Thứ hai tuần sau là sinh nhật của à, xấu hổ quá, mẹ quên mất rồi!" Cô làm sao có thể quên được? Người mẹ nào lại có thể quên sinh nhật con của mình chứ?

"Mẹ, mẹ quên cũng không sao hết, chỉ cần Kỳ Kỳ nhớ là được." Kỳ Kỳ mặc dù có điểm để ý, Tống Tâm Dao quên sinh nhật mình, nhưng mà vẫn không thể tức giận, bởi vì nó đang cùng mẹ thương lượng chính sự!

"Ồ! Kỳ Kỳ con hào phóng như vậy từ khi nào thế?" Tống Tâm Dao tựa vào trên giường, biểu hiện rất kinh ngạc.

"Mẹ!" Kỳ Kỳ bất đắc dĩ kêu một tiếng. Mẹ thích cùng người khác so đo như vậy từ khi nào thế?.

"Được rồi! Không làm khó con nữa, nói đi!"

"Mẹ, con muốn mời bạn đến nhà cùng chúc mừng sinh nhật, có thể không?" Kỳ Kỳ nhìn Tống Tâm Dao, gương mặt mong đợi, bởi vì nó có chút sợ mẹ sẽ cự tuyệt mình, không để cho mình mời bạn học tới nhà .

"Được rồi! Con đã muốn như vậy thì mẹ sẽ đồng ý với con!" Tống Tâm Dao nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Kỳ từ mong đợi lúc trước biến thành hưng phấn bây giờ, thật sự rất vui sao?

"Oa oa. . . . . . Mẹ vạn tuế!" Kỳ Kỳ ở trên giường nhảy lên, vào lúc này thật sự vẫn giốngnhư một đứa bé .

"Chuyện gì mà vui mừng thế!" Cung Hình Dực từ trong phòng tắm ra ngoài, trên người chỉ quấn quanh một cái khăn tắm.

"Không có! ( không có! )" Tống Tâm Dao cùng Kỳ Kỳ đồng thanh nói, Kỳ Kỳ cũng ngồi xuống, lại một lần nữa dựa vào trong ngực Tống Tâm Dao. Tối nay nó muốn cùng mẹ ngủ một đêm, rất lâu không có ngủ cùng mẹ rồi.

"Hai mẹ con thần thần bí bí." Cung Hình Dực đi tới bên giường ngồi xuống, nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ, mới vừa rồi khi đứng bên ngoài, cũng không có cảm thấy trời tối lắm, anh mới tắm một lúc thôi, cũng đã bảy giờ rồi.

"Kỳ Kỳ, đi về phòng đi. Cha cùng mẹ cần nghỉ ngơi rồi!" Kỳ Kỳ có chút tức giận, tại sao cha vừa ra đã muốn đuổi nó về phòng rồi?

"Con muốn ngủ cùng mẹ!" Kỳ Kỳ vùi ở trong ngực Tống Tâm Dao, cặp mắt mở to nhìn chằm chằm Cung Hình Dực chỉ quấn một chiếc khăn tắm đứng bên cạnh. Bây giờ nó mới phát hiện, có lúc cha thật rất đáng ghét, cứ muốn tách nó ra khỏi người mẹ. Tối nay nó nhất định phải ngủ cùng mẹ, mặc kệ người đàn ông này nói gì, nó cũng sẽ không đi.

"Con trai, nhanh đi ra ngoài, cha với mẹ còn có chính sự muốn làm!" Cung Hình Dực đưa tay ôm Kỳ Kỳ ra. Đứa con trai này cũng sắp bảy tuổi rồi, trong hai năm qua cũng chưa từng làm anh cảm thấy đau đầu, tại sao tối nay lại muốn làm cho anh đau đầu chứ?

"Làm chính sự? Chính sự gì? Con cũng muốn làm!" Kỳ Kỳ trợn to hai mắt, đối với chính sự theo lời cha nói có chút tò mò.dღđ☆L☆qღđ

Chương trước | Chương sau

↑↑
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Muỗi và sư tử

Muỗi và sư tử

Một con Muỗi rất muốn trở thành Chúa sơn lâm, bèn nghĩ: "Trong khu rừng này Sư tử là

24-06-2016
Cánh cửa của niềm tin

Cánh cửa của niềm tin

Nói chung, về một phương diện nào đó, tôi khá giỏi về học tập. Trở thành lớp phó

01-07-2016
Đàn ông tồi…

Đàn ông tồi…

Tôi tìm cách gọi cho em giữa đêm, một phần vì nhớ, một phần vì muốn thỏa mãn dục

26-06-2016
Vì ta quá yêu chủ nhân

Vì ta quá yêu chủ nhân

(khotruyenhay.gq) - Đây là câu chuyện về một cậu bé với ánh mắt lương thiện, cậu bé

01-07-2016
Dư âm

Dư âm

Tình yêu là một thứ không thể hỏi tại sao khi nó đến với người này thì lại dịu

30-06-2016
Hoàng Hậu Xấu Xí

Hoàng Hậu Xấu Xí

Trích đoạn:Dám động vào Vương phi tương lai, không có chém đầu của nàng ta đã xem

20-07-2016 10 chương
Yêu thương nửa vời

Yêu thương nửa vời

Sao không đủ can đảm để nói ra tình cảm của minh? Biết đâu lần gặp này là lần

24-06-2016