XtGem Forum catalog
Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 85
5 sao 5 / 5 ( 37 đánh giá )

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi - Chương 62

↓↓
". . . . . ." Cung Hình Dực im lặng, Tống Tâm Dao Hồng nghiêm mặt, nhìn chằm chằm Cung Hình Dực. Người đàn ông này, nói chuyện không thể cẩn thận một chút sao?

bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Kỳ Kỳ, trở về phòng ngủ đi, một mình em gái sẽ không dám ngủ." Phòng của Kỳ Kỳ và Điềm Điềm là làm thông vời nhau, ở giữa chỉ có một màn thông gió. Có lúc Kỳ Kỳ đều chạy đi ngủ cùng em gái.

"Mẹ, hai người muốn làm chính sự gì? Kỳ Kỳ lớn rồi, cũng muốn giúp hai người." Kỳ Kỳ đánh chết cũng không đi.

"Kỳ Kỳ, nếu như con thật sự muốn giúp cha mẹ, thì mau đi ra ngoài đi." Cung Hình Dực nằm lên trên giường. Mặc dù bên trong phòng đã bật hệ thống sưởi, nhưng cuối thu thời tiết vẫn có chút lạnh.

"Được rồi! Vì không để cho cha một lần nữa chèn ép con... Con vẫn đi thì tốt hơn! Mẹ, mẹ đừng quên chuyện đã đồng ý với Kỳ Kỳ đó!" Kỳ Kỳ thu hồi sách trên giường, liếc Cung Hình Dực một cái.

"Cha thối, cha đáng ghét, cho con ngủ một đêm với mẹ cũng khồn được, nó thật không nên tiếp nhận cha nhanh như vậy. Ban đầu nên làm khó cha nhiều hơn một chút." Ở trong lòng mắng mấy câu, nó mới xỏ dép, đi ra khỏi gian phòng của bọn họ.

Cung Hình Dực bò dậy khóa cửa phòng lại, sau đó liền chui vào trong chăn.

"Bà xã, ngủ!" Đưa tay ôm lấy Tống Tâm Dao.

"Sớm như vậy! Em vẫn chưa mệt, nếu như anh mệt rồi thì ngủ trước đi!" Nói xong, Tống Tâm Dao cầm lấy một quyển sách, bắt đầu đọc.

"Em không mệt mỏi à?" Tống Tâm Dao gật đầu một cái, tiếp tục xem sách.

"Nếu như em đã không mệ vậy thì chúng ta làm một chút chuyện gì đó vận động đi!" Vừa mới dứt lời, một cái khăn tắm liền ném ra trong chăn.

"Ghét, anh đừng náo loạn!" Cô thật có chút không chịu nổi anh. Trong khoảng thời gian cô bị thương này, mỗi đêm anh đều hôn đến khi cô không thở nổi, mới nguyện ý thả cô ra, nhưng thân thể cô vừa vặn khỏe lại, anh liền muốn làm mấy chuyện này.

"Ghét như thế nào?" Hai tay Cung Hình Dực vừa cởi cúc áo ngủ, vừa hỏi cô.

"Hết sức ghét!" Tống Tâm Dao không đưa tay ngăn cản anh, mặc kệ anh nỗ lực cởi quần áo của cô.

"Ồ! Nếu như anh đã hết sức đáng ghét, vậy thì anh liền để cho em ghét thêm chút nữa cũng tốt lắm!" Nói xong, liền ngậm vào một bên đẫy đà của cô.

"A. . . . . ." Cô lập tức liền có cảm giác.

"Thích hay là ghét?" Một lát sau, Cung Hình Dực đột nhiên ngẩng đầu hỏi.

"Ah. . . . . . Ghét. . . . . ." Cô vừa dứt lời, Cung Hình Dực lại tiếp tục tiến công, hôn từng chỗ mẫn cảm trên người cô.

"Còn ghét sao?" Hình như tối nay anh nhất định phải hỏi ra, rốt cuộc là cô ghét hay là thích anh mới được vậy.

"Ừ . . . . ." Cô gật đầu một cái.

"Còn ghét à?" Tống Tâm Dao như cũ gật đầu một cái, thân thể anh từ từ đi xuống, hôn cũng từng cái một rơi xuống.

"A. . . . . . a. . . . . ." Hai tay cô nắm thật chặt ga giường, người đàn ông đáng chết này, tại sao anh có thể hôn nơi đó.

"Thích không?" Cô đã có chút mê loạn, gật đầu như bằm tỏi, Cung Hình Dực lúc này mới hài lòng cười, nhưng vẫn không hề từ bỏ chuyện hành hạ cô. Anh đã nhịn lâu như vậy, tối nay nhất định phải đòi về gấp bội.

Trong phòng một tiếng tiếp một tiếng yêu kiều, thỉnh thoảng truyền đến mấy tiếng gầm nhẹ của đàn ông. Một đợt sóng tiếp nối một đợt sóng, cho đến chân trời lộ ra một mảnh trắng bạc. . . . . .

Paris phía dưới Tháp Eiffel, một đôi nam nữ đang ôm nhau, người phụ nữ tựa sát vào trong ngực người đàn ông, trước mặt họ là hai đứa bé tay nắm tay. Bốn người bọn họ đều mặc quần áo cho ba mẹ và con, vui vẻ chơi đùa.

"Thật là đẹp a!" Tống Tâm Dao vùi trong ngực Cung Hình Dực, thưởng thức phong cảnh tuyệt đẹp ở Paris.

"Bà xã, thật xin lỗi! Đến bây giờ mới đưa em đi hưởng tuần trăng mật." Đây là chuyến du lịch hưởng tuần trăng mật của bọn họ nhưng cũng không phải chỉ có hai người, mà là một nhà bốn người. Trước tiên bọn họ tới Paris, tính toán còn muốn đi đảo Bali, sau lại đi Hy Lạp. Cho đến khi Kỳ Kỳ phải tiếp tục đi học, bọn họ mới trở lại nước. Bọn họ muốn một lần chơi đủ, nếu như lần này còn chưa chơi đủ, bọn họ lại đợi đến khi Kỳ Kỳ được nghỉ hè, lại đi chơi một lần nữa, cho đến khi bọn họ không muốn đi nữa, không thể cơi được nữa mới thôi.

"Mẹ, cha, nơi đó giống như đang cử hành hôn lễ đó!" Kỳ Kỳ thấy một chiếc thuyền phía trước, giống như mộng đẹp huyền ảo, thật muốn đi đến đó xem một chút!

"Chúng ta đi xem một chút." Cung Hình Dực cũng có chút tò mò, lại có người cử hành hôn lễ ở đây sao?

Khi bọn họ đi tới nơi đó, Cung Hình Dực nhìn thấy tấm biển mới phát hiện không phải là họ đang cử hành hôn lễ mà là một hoạt động.

"Chúng ta cũng đi tham gia đi!" Cung Hình Dực kéo Tống Tâm Dao, đi lên trên thuyền, hai đứa bé cũng đi theo.

"Phải làm gì vậy?" Tống Tâm Dao vẫn không hoàn toàn hiểu tiếng Pháp trên tấm bảng kia, mặc dù cô đã nỗ lực học tập, nhưng mà cô chỉ có thể hiểu được một số từ đơn giản còn những từ phức tạp cô vẫn không thể lý giải được. Chỉ có thể nghe giải thích lại xem như thế nào.

"Nơi này có hoạt động, chỉ cần là người trả lời được nhiều câu hỏi nhất là có thể lấy được một phần quà có giá trị, lại còn có thể ở trên con thuyền này hưởng thụ lãng mạn ba ngày ba đêm, hơn nữa còn có chuyên gia phục vụ, có thể lái thuyền này đi chơi ba ngày." Bọn họ tới Paris chính là muốn đi chơi thật vui vẻ, đã có cơ hội như vậy, bọn họ cũng muốn chơi một chút.

"Được rồi! Thấy anh hăng hái như vậy, thế thì chơi đi. Nhưng mà em cũng không biết, mình có thể đoán đúng được nhiều bao nhiêu!" Tống Tâm Dao không để anh ôm hy vọng quá lớn.

"Yên tâm, cứ tham gia xem sao! Bảo bối nhớ theo sát đó!" Đưa tay kéo Kỳ Kỳ, Tống Tâm Dao kéo Điềm Điềm qua, bốn người đi vào bên trong. Tiến vào bên trong, lại càng thêm mộng ảo. Tống Tâm Dao không thể không cảm thán, thật không hổ là thành phố kinh đô của sự lãng mạn. Nếu như có thể ở trên thuyền này ba ngày ba đêm, thật sự sẽ là một kỷ niệm khó quên. Nhưng mà không biết bọn họ có may mắn như vậy hay không.

"Thật là đẹp!" Tất cả mọi thứ trước mắt, đều làm cho cô cảm thấy thích đến không muốn rời đi, một người bồi bàn thấy bọn họ lên thuyền, liền dẫn bọn họ đi tới nơi tổ chức tranh tài, người ở nơi tổ chức đã nhiều đên không thể nhiều hơn được nữa, phần lớn hình như cũng đều là du khách nước ngoài. Còn có vài người cũng là người Trung Quốc, thấy bọn họ đi vào, mấy người đó vốn đang nói chuyện với nhau cũng ngừng lại.

Bọn họ đêỳ bị đôi mắt màu tím nhạt của Cung Hình Dực thu hút còn có hai đứa bé tinh sảo đáng yêu bên cạnh hai người nữa, càng làm cho bọn họ vô cùng hâm mộ, cũng hi vọng tương lai bọn họ có thể sinh được hai đứa bé xinh đẹp như vậy.

Điềm Điềm mở mắt to, tò mò xem xét xung quanh. Thấy một cậu bé đang nhìn mình, Điềm Điềm chu cái miệng nhỏ nhắn, cũng nhìn cậu chằm chằm trong chốc lát, kéo kéo quần Tống Tâm Dao.

"Điềm Điềm, sao vậy?" Tống Tâm Dao cúi đầu, thấy Điềm Điềm đang mở mắt thật to nhìn mình.

"Mẹ, tại sao cậu bé đó cứ nhìn Điềm Điềm vậy?" Nó không hiểu, cậu bé kia, tại sao vẫn luôn nhìn mình.

Tống Tâm Dao nhìn về phía bên kia, cười cười, nói: "Bởi vì anh trai đó, muốn muốn làm bạn với Điềm Điềm của chúng ta a!" Tống Tâm Dao giúp Điềm Điềm đội lại mũ đã bị lệch đi.

Điềm Điềm dẩu môi, cái hiểu cái không gật đầu, lại một lần nữa nhìn chỗ ngồi kia, nhưng không thấy cậu bé trai kia đâu nữa, đưa tay nhỏ bé gãi gãi đầu tóc của mình nghĩ, anh trai nhỏ kia đi đâu rồi?

Nó nhìn chung quanh một chút, cũng không thấy người cậu bé kia đâu, liền đi theo Tống Tâm Dao đi tới một bên ghế sa lon ngồi xuống.

"Anh, Điềm Điềm muốn ăn bánh plan." Thấy bánh plan bên kia, Điềm Điềm hơi tham ăn.

"Chú mèo ham ăn." Kỳ Kỳ ngoài miệng mặc dù nói như vậy, nhưng vẫn đứng lên, chạy đến nơi đặt bánh lấy một ly tới cho em gái.

Tống Tâm Dao nhìn Kỳ Kỳ, ngoại lệ là Kỳ Kỳ xem ra rất biết thương yêu em gái mình.

Có lẽ là người dự thi cũng đã đến gần hết, người chủ trì đi ra. Còn có một phiên dịch viên đi theo, hình như là bởi vì phần lớn người tham dự chương trình ngày hôm nay đều không phải người Pháp. Tống Tâm Dao ngồi bên cạnh Cung Hình Dực, trên tay mỗi người đều cầm một tấm bảng.

"Hiện tại, xin mời các thí sinh nữ trả lời trước. Xin hỏi, các bạn có biết, bạn trai của các bạn thích ăn nhất là loại thức ăn nào không?" Tống Tâm Dao suy nghĩ một chút, viết đáp án lên bảng trả lời.

"Xin mời tất cả các bạn giơ câu trả lời của mình lên ạ." Tống Tâm Dao viết đáp án ở trên bảng chính là Coca chân gà, bởi vì mỗi lần người làm làm món ăn này, anh cũng đều ăn hết sạch, mà Cung Hình Dực cũng đã từng nói với cô là anh rất thích ăn món ăn đó.

"Xin các thí sinh nam đưa ra đáp án ạ." Cung Hình Dực giơ bảng lên, đáp án của bọn họ đồng nhất. Kỳ Kỳ cùng Điềm Điềm vui mừng đập tay.

Vòng thứ nhất có ba câu hỏi, nếu như đáp sai hai câu, sẽ trực tiếp bị loại. Tống Tâm Dao cũng không trả lời sai câu nào.

"Vòng thứ hai là xin tất cả các thí sinh nam trả lời. Xin hỏi, các bạn có biết bạn gái mình, thích mặc áo lót màu gì nhất không?" Cái vấn đề này khiến Tống Tâm Dao cúi đầu, cô thích nhất là màu xanh dương, chỉ không biết Cung Hình Dực có thể trả lời được hay không. Nhưng cô tin tưởng, anh có thể. Cô viết đáp án lên bảng là màu xanh dương. Đáp án Cung Hình Dực đưa ra đồng dạng cũng là màu xanh dương.

"Làm sao anh biết?" Tống Tâm Dao cũng chưa từng nói với anh, hơn nữa mỗi đêm khi anh cởi áo lót của cô, đều trực tiếp ném ra ngoài, giống như không hề chú ý tới.

"Mỗi đêm đều là anh cởi, chẳng lẽ anh lại không biết sao?" Cung Hình Dực tựa vào bên tai cô nói, thuận tiện len lén cắn xuống lỗ tai cô. Tống Tâm Dao cúi đầu, thật không nên hỏi người đàn ông này, vĩnh viễn đều không đứng đắn.

Trải qua mấy vòng kế tiếp, chỉ còn lại hai đôi. Một đôi chính là Tống Tâm Dao và Cung Hình Dực, còn có một khác cũng là người ngoại quốc, bên cạnh họ là cậu bé vừa rồi vẫn nhìn chằm chằm vào Điềm Điềm. Cậu bé kia hình như là con lai, có một đôi mắt màu xanh dương nhạt xinh đẹp.

"Ở vòng thi cuối cùng này, chúng ta còn hai cặp đôi cuối cùng, bây giờ là nội dung bài thi, đồng dạng vẫn là ba vấn đề, nếu như trả lời sai, cơ hội sẽ tự động chuyển cho đối phương." Người chủ trì nói xong, bọn họ cũng đã đứng trở về vị trí.

"Cha mẹ cố gắng lên!" Kỳ Kỳ và Điềm Điềm vui vẻ hô, hi vọng bọn họ có thể thắng được cơ hội lần này, bởi vì bọn chúng thật sự rất thích chiếc du thuyền này, nếu như có thể qua đêm ở đây, vậy thì tốt hơn nhiều.

"Vấn đề một: Paris tại sao được gọi là kinh đô lãng mạn?" Cung Hình Dực khi tới Paris, cũng đã đi thăm dň xem qua về Paris một ít chuyện.

"Lợi Nhĩ khắc từng nói qua: ‘ Paris là một thành phố mà không có nơi nào có thể sánh kịp. ’ Paris thủ đô của nước Pháp là một trong mười thành phố nổi danh trên thế giới, hơn nữa có rất ít nơi giống như Paris, tập trung tất cả nhãn hiệu, cửa hàng nổi tiếng trên thế giới như vậy, làm cho người ta đi dạo cũng cảm thấy thật hứng khởi, mua đồ tới tay chân cũng nhũn ra, hơn nữa ở đây còn có bờ sông Seine, khi đi mua đồ đồng thời vẫn có thể hưởng thụ cảnh vật mỹ lệ ở Paris." Sau khi Cung Hình Dực trả lời xong, tiếng vỗ tay của người chủ trì liền vang lên, cô cũng tìm hiểu qua các câu chuyện về Paris, một ít chuyện về Paris mà cô biết được cũng là từ khi nhận được tư liệu trong tay mới biết Paris có một câu chuyện cảm nhận xưa như vậy.

"Chồng à, làm sao anh biết?" Tống Tâm Dao cho là vấn đề này bọ họ nhất định sẽ không trả lời được, không ngờ Cung Hình Dực lại biết toàn bộ câu trả lời này.

"Hiện tại biết chồng em lợi hại rồi chứ!" Cung Hình Dực khẽ mỉm cười, in lên môi cô một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.

"Stop!" Hiện tại rốt cuộc cô đã biết, chút tự luyến của Kỳ Kỳ trước kia là di truyền từ người nào.

"Vấn đề hai: hai mươi năm xưng là đám cưới gì?" Vấn đề mới vừa hỏi xong, đối phương đã đưa ra câu trả lời.

"Đám cưới bạc?" Đối phương cũng không xác định, bởi vì bọn họ cũng không nhớ rõ những chuyện này.

"Đám cưới bạc là 25 năm." Kỳ Kỳ ngồi ở phía dưới, thản nhiên nói.

Tống Tâm Dao và Cung Hình Dực đều nhìn về phía Kỳ Kỳ, làm sao nó lại biết rõ ràng như thế.

"Chị gái xinh đẹp, em có thể giúp mẹ trả lời không?" Kỳ Kỳ đột nhiên nhìn người chủ trì nói.

"À. . . . . . Có thể!"

"Cám ơn chị xinh đẹp!" Kỳ Kỳ đi tới bên cạnh Tống Tâm Dao, đi tới cạnh bàn, hướng về phía micro nói: "Hai mươi năm là lễ đám cưới sứ." Trả lời xong xuôi liền nhảy xuống, chạy tới bên cạnh Điềm Điềm, cầm khăn giấy cẩn thận giúp em lau bơ dính ở khóe miệng, giống như chưa hề có chuyện gì xảy ra cả.

"Cám ơn anh!" Điềm Điềm lộ ra lúm đồng tiền khả ái, cười với Kỳ Kỳ.

"Không khách khí!"

"Một vấn đề cuối cùng: kiến trúc mang tính biểu trưng của nước Pháp là gì?" Người chủ trì mới vừa hỏi xong, Cung Hình Dực vẫn là không nhanh không chậm bấm chuông.

"Tháp Eiffel!" Bọn họ mới vừa mới từ nơi đó tới đây. Nếu như kiến trúc đặc trưng của Paris cũng không biết thì thật không thể chấp nhận được. .

"Chúc mừng hai người." Đối phương cười chúc mừng.

"Phải nói là hai người đã nhường chúng tôi mới phải!" Cung Hình Dực cười cười.

"Làm sao được chứ? Vợ của tôi rất muốn qua đêm ở đây, nhưng mà nếu chúng ta thua, vẫn nên chúc mừng anh!" Người đàn ông ôm chặt người phụ nữ bên cạnh, cười nhạt.

"Chúc mọi người đi chơi vui vẻ!" Người đàn ông nói xong, liền lôi kéo con trai, ôm vợ yêu ròi khỏi thuyền.

3 ngày, bọn họ sẽ ở trên du thuyền thăm quan nơi tuyệt đẹp này. Hơn nữa còn được phục vụ ăn uống, tin tưởng sẽ chơi thật vui vẻ.

Thuyền từ từ rời bến, chạy băng băng, một nhà bốn người đang nằm trên boong thuyền trên tắm nắng. Đây mới là ngày thứ nhất, bọn họ đã chơi rất vui vẻ, ở đây thức ăn ngon thật là ngon. Đã có thức ăn ngon, lại có phong cảnh đẹp, bọn họ cảm thấy lần này cũng coi như không uổng phí.

"Mẹ! Mẹ mặc áo cưới lên sau đó cùng cha ở trên con thuyền này, lại cử hành hôn lễ một lần nữa đi!" Kỳ Kỳ nằm ở trên boong thuyền đột nhiên nói lên ý kiến này.

"Bảo bối, cái chủ ý này không tệ, em nói có được hay không?" Tống Tâm Dao lườm bọn họ một cái, hiện tại lạnh như thế, để cho cô mặc áo cưới, không cần mạng của cô nữa sao?

"Thích mặc thì anh đi mà mặc, em mới không cần mặc, muốn em lạnh chết à?" Hoàn hảo hai ngày nay thời tiết cũng thật tốt, nếu như trời mưa, bọn họ ở trên boong thuyền, cũng không có biện pháp.

Trên chiếc thuyền này chỉ có mười người, một đầu bếp, hai người lái thuyền, còn có ba người phục vụ bàn, sau đó chính là cả nhà bọn họ. Mỗi khi đến ban đêm, bọn họ sẽ tự động biến mất, nếu như bọn họ không có gì cần phục vụ, bọn họ cũng sẽ không xuất hiện, như vậy khiến cho bọn họ vô cùng vui vẻ.

Ít nhất bọn họ đã để lại cho họ không gian riêng, buổi sáng cũng sẽ không gọi dậy, để bọn họ ngủ đến trời đất mù mịt.

"Vợ à, không cần em phải đứng ở trên boong thuyền, chúng ta ở bên trong là tốt rồi!" Cung Hình Dực vẫn hi vọng được tổ chức hôn lễ với cô trên thuyền một lần nữa.

"Muốn kết hôn lần nữa thì tìm người khác, em không muốn!" Cô mới không muốn làm, hơn nữa roi thương lần trước đã để lại trên lưng cô một vết sẹo rất dài. Mặc dù Cung Hình Dực đã nói người anh yêu chính là cô, sẽ không để ý những thứ này, nhưng mà cô rất để ý, căn bản là không thể nào quên được. Nghĩ tới vết sẹo trên lưng mình kia, nụ cười trên mặt cô liền biến mất, đi tới mép thuyền, nhìn mặt nước mà con thuyền đang lướt qua, mặc cho gió thổi bay mái tóc dài của mình.

"Thế nào?" Cung Hình Dực thấy dáng vẻ cô hình như không vui lắm, liền tới bên cạnh cô, ôm cô vào trong lòng.

"Dực, anh thật sự không để ý đến vết sẹo trên người em sao?" Mỗi lần thấy những vết sẹo kia, cô đều sẽ cảm thấy thật là khổ sở. Cung Hình Dực càng biểu hiện là anh không thèm để ý đến nó thì trong lòng cô càng khó chịu.

"Đứa ngốc, nếu như không phải vì anh..., trên lưng em cũng sẽ không có một vết sẹo như vậy!" Cung Hình Dực ôm cô thật chặt vào trong lòng. Người phụ nữ ngốc nghếch này lại bắt đầu nghĩ đến chuyện linh tinh này rồi.

"Nhưng. . . . . ."

Chương trước | Chương sau

↑↑
Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh? là một truyện ngôn tình của tác giả Dư Lạc Thần, bạn có

21-07-2016 34 chương
Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng là một truyện ngôn tình sủng kể về một anh chàng mang trong

22-07-2016 10 chương
Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Mừng Sinh Nhật

Truyện Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh thuộc thể loại tiểu thuyết

23-07-2016 10 chương
Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Mừng Sinh Nhật

Truyện Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh thuộc thể loại tiểu thuyết

23-07-2016 10 chương
Mưa tháng 8

Mưa tháng 8

Thế đấy, tình đầu tan vỡ, mới tình đơn phương tuổi 17 yên lặng nhưng tươi đẹp

24-06-2016
Những điều chưa nói

Những điều chưa nói

 Đối diện với bộ mặt đang cau có của tôi là một nụ cười rạng rỡ.

24-06-2016
Cơn say cuối cùng

Cơn say cuối cùng

Đó là lần đầu tiên anh nói dối Hân. *** Tin nhắn đến từ một số máy lạ: - Anh

29-06-2016
When you're gone

When you're gone

Chợt thấy trong lòng chẳng còn buồn, có chăng chỉ là một chút những cảm xúc mang tên

23-06-2016
Bạn trai tôi là Sói

Bạn trai tôi là Sói

P/s: Với sự trở lại, truyện ngắn của tớ nhân vật nam luôn có tên là Ju, nữ luôn

28-06-2016