Polly po-cket
Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-07-2016
Số chương: 85
5 sao 5 / 5 ( 58 đánh giá )

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi - Chương 62

↓↓
Roi Thương Hủy Dung



Cung Hình Dực, Dạ Thiên, cùng với Phong, cả ba người đã tìm suốt một ngày một đêm, nhưng vẫn không tìm được bất kỳ tin tức nào. Mà sau khi nhận được cú điện thoại kia xong cũng không nhận được bất kỳ cuộc điện thoại nào nữa. Nếu như nhận được điện thoại, bọn họ còn có thể thông qua vệ tinh, tìm ra chỗ ở của bọn chúng, thế nhưng ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có, bọn họ cũng không có biện pháp tìm được manh mối gì.

Cung Hình Dực ngồi trong phòng khách, chờ điện thoại gọi đến. Anh tin tưởng đối phương nhất định sẽ gọi điện thoại tới.

bạn đang xem “Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Quả nhiên, điện thoại trong phòng khách vang lên, Cung Hình Dực vội vàng nhận, hai mắt Dạ Thiên nhìn chằm chằm vào máy vi tính, bắt đầu tra tìm.

"Như thế nào? Có phải rất nóng lòng hay không đây?" Vẫn là giọng nói của người phụ nữ kia

"Rốt cuộc cô muốn như thế nào?" Người phụ nữ này nếu như không phải là muốn tiền, vậy thì cô ta muốn cái gì? Tại sao muốn bắt tất cả mọi người lại như thế?

"Tôi muốn như thế nào? Chỉ là muốn để cho anh nghe tiếng kêu thảm thiết của người vợ và hai đứa con bảo bối của anh một chút thôi mà!" Giọng nói âm trầm vừa dừng lại, bên kia lại truyền đến tiếng kêu sợ hãi của Tống Tâm Dao còn có tiếng khóc của Kỳ Kỳ và Điềm Điềm.

"Như thế nào? Có phải rất kích thích hay không? Cũng không biết bọn họ còn có thể chống đỡ được bao lâu." Giọng nói âm trầm vừa dừng lại, giống như âm thầm lộ ra chút vui sướng lại một lần nữa vang lên.

"Tra được chưa?" Cung Hình Dực nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của Tống Tâm Dao còn có tiếng khóc hai đứa bé, trong lòng đã vô cùng lo lắng.

"Tra được, ở khu phía Tây!" Cung Hình Dực đứng lên. Hiện tại, bọn họ phải tìm được vị trí này, mới có thể tìm được mấy người kia.

"Đi mau, Dao Dao không thể chống đỡ được lâu hơn nữa." Ba người đứng dậy, lấy chìa khóa xe sau đó liền chạy ra ngoài.

Ba người chỉ đi một chiếc xe. Trong lòng Cung Hình Dực rất loạn, không biết Tống Tâm Dao hiện tại như thế nào? Những con người không có nhân tính kia đã đối xử với cô như thế nào, anh đều không biết. Hiện tại trong lòng anh chỉ nghĩ phải nhanh chóng được nhìn thấy Tống Tâm Dao. Người phụ nữ kia rốt cuộc đã làm gì Tống Tâm Dao? Còn có tiếng khóc của Kỳ Kỳ và Điềm Điềm nữa, mỗi một chuyện đều làm trái tim anh nặng trĩu.

"Đừng lo lắng, không có việc gì!" Dạ Thiên vỗ vỗ vai Cung Hình Dực, mặc dù an ủi như vậy, nhưng mà trong lòng anh cũng rất lo lắng cho Tô Tiếu Tiếu. Dù không hề nhận được điện thoại, nhưng trong lòng anh cũng không thể bình tĩnh được, Tô Tiếu Tiếu bây giờ còn có thai, anh làm sao có thể yên tâm cho được.

*

Trong kho hàng rộng lớn, một đám người đang vây quanh ba người phụ nữ bị treo lơ lửng trên khung trung.

"Cô rốt cuộc muốn như thế nào?" Quần áo trên người Tống Tâm Dao đã có chút rách nát, trên mặt cũng có vết thương.

"Tôi muốn như thế nào? Cô rất muốn biết có phải không?" Trong tay người phụ nữ kia đang cầm một cái roi, liên tục quất xuống nền đất

"Mộc Thanh Thanh chúng ta cũng không làm gì có lỗi với cô, tại sao cô lại phải làm như vậy?" Cô không hiểu, tại sao Mộc Thanh Thanh lại muốn làm như vậy? Giữa bọn họ vốn không có bất kỳ chuyện gì, tại sao cô ta lại bắt bọn họ tới đây? Hơn nữa còn treo ngược bọn họ ở nơi này, nhìn Kỳ Kỳ và Điềm Điềm cũng bị cô ta trói vào cửa, Tống Tâm Dao đột nhiên phát hiện mình thật sự rất vô năng, ngay cả con của mình cũng không thể bảo vệ được.

"Cô muốn biết cô đã làm gì sai sao?" Mộc Thanh Thanh cười lạnh, một lần nữa vung roi quất lên người Tống Tâm Dao.

"A. . . . . ." Cảm giác roi đánh vào người đau như dao cắt, từng phát từng phát ở trên người cô vạch lên từng vết thương.

"Mẹ. . . . . ." Kỳ Kỳ che mắt Điềm Điềm, không để cho Điềm Điềm tiếp tục chứng kiến cảnh này. Nó thật sự rất muốn xông lên đánh người phụ nữ kia, bắt cô ta dừng lại. Cô ta mà lại dám bắt nạt mẹ nó như vậy.

"Kỳ Kỳ, đừng nhìn. . . . . ." Cố nén đau, cô mạnh mẽ ép mình phải giữ vững tỉnh táo.

"Cô sắp không chịu nổi rồi! Như vậy tôi sẽ tốt bụng một chút, đối phó hai người bọn họ trước." Mắt lạnh nhìn Tống Tâm Dao một cái, cô ta đi tới trước mặt Tiểu Lê.

"Cái người đàn bà xấu xa này, ngày đó bị Phong đánh còn chưa đủ sao? Vẫn muốn bị đánh thêm một lần nữa có phải hay không?" Tiểu Lê nhìn chằm chằm Mộc Thanh Thanh. Người phụ nữ này thật không biết nghe lời, đã bị đánh một lần rồi, lại còn muốn bị đánh thêm lần nữa, thật không biết cô ta có bị bệnh hay không nữa.

"Vậy sao?! Vậy thì xem thử xem anh Phong của cô có đến cứu cô được hay không? Nằm mơ đi!" Mộc Thanh Thanh cười lạnh. Quá kích thích, chuyện như này so với làm bất cứ chuyện gì đều kích thích hơn.

"Đồ biến thái, mau thả chúng tôi xuống." Tiểu Lê kêu to, Phong Ca Ca làm sao còn chưa tới cứu cô, cư nhiên để cho cô bị treo ngược ở phía trên này.

"Tôi biến thái? Không sai, tôi chính là biến thái, nhưng nhìn thấy các người bị treo ở trên này, thật sự rất kích thích đó!" Nói xong, roi trên tay cô ta cũng liền vung ra, rơi xuống người Tiểu Lê, nhưng cô rất quật cường không kêu lên.

"Miệng thật cứng rắn! Đánh như vậy mà cô cũng không kêu, kêu đi, nghe thấy chũng mày kêu đau, thật là sung sướng đấy!" Một lần nữa roi lại quất lên người Tiểu Lê, Tiểu Lê cũng chỉ rên lên một tiếng, cũng không hét lên. Coi như roi đánh vào người có đau, đau hơn nữa, cô cũng sẽ không cho người phụ nữ này được như ý. Cô ta muốn nghe sao? Cô cố tình không kêu đấy.

"Còn không kêu, tôi xem cô không kêu đến lúc nào? Không kêu này!" Cô ta cứ đánh hết một cái lại đến một cái, quần áo trên người Tiểu Lê đã sớm bị đánh đến rách nát.

"Đừng, đừng đánh nữa, Mộc Thanh Thanh, cô sẽ đánh chết cô ấy đấy." Tống Tâm Dao thật sự không nhìn nổi. Cho dù vết thương trên người cô cũng đau, nhưng cô không muốn nhìn thấy bất kỳ ai chịu khổ như vậy. Thật không hiểu tại sao Mộc Thanh Thanh lại biến thành cái bộ dáng này

"Thế nào? Thương cô ta sao? Như vậy tôi sẽ rạch lên mặt cô hai dao, cô cảm thấy thế nào?" Mộc Thanh Thanh nhìn hai người đàn ông, bọn họ đi tới, nới lỏng sợi dây treo Tống Tâm Dao một chút. Lại cầm một con dao nhỏ, đi tới bên cạnh Tống Tâm Dao, vỗ vỗ mặt cô, cười lạnh: "Thế nào? Nhìn cô ấy bị đánh thành như vậy, có phải cô rất đau lòng hay không? Cô nói xem, nếu như tôi rạch hai vạch lên mặt cô, Cung Hình Dực còn có thể yêu cô sao?" Mũi đao nhẹ nhàng vạch lên mặt cô.

"Muốn giết liền giết đi, cô nói những lời vô dụng đó làm gì?" Cô cũng không biết, nếu như trên mặt cô có hai vết sẹo lớn như vậy, Cung Hình Dực có còn yêu cô hay không.

"Muốn chết phải không? Nhưng tôi không muốn thế." Mộc Thanh Thanh đột nhiên đem tầm mắt chuyển đến Kỳ Kỳ và Điềm Điềm.

"Để lại sẹo trên mặt cô cũng cảm thấy thật không có gì thú vị. Tôi rạch lên trên khuôn mặt xinh đẹp như hoa của con gái cô nhé, cô cảm thấy thế nào?" Mộc Thanh Thanh cười lạnh.

"Không cho phép cô làm hại con tôi! Cô muốn mạng của tôi, tôi có thể không nói gì, nhưng nếu như cô dám đả đụng đến con của tôi, cho dù thành quỷ tôi cũng sẽ không bỏ qua cô." Nằm trên mặt đất, trên người Tống Tâm Dao đã sớm che kín vết thương, chảy đầy máu. Trừ trên mặt, có lẽ không tìm được một chỗ nào lành lặn.

"Thành quỷ cũng không bỏ qua cho tôi sao? Tôi sợ quá đi! Cô nói xem, trước tiên tôi moi hai tròng mắt của cô ra, sau đó mới giết chết cô, không có mắt, cô có thể tìm được tôi sao?" Mộc Thanh Thanh đứng ở bên cạnh cô, cười lạnh nói, khắp khuôn mặt trần đầy vẻ khát máu.

"Mộc Thanh Thanh, cô rốt cuộc muốn như thế nào?" Trong lòng Tống Tâm Dao thật sự sợ rồi, sợ cô ta sẽ xuống tay với hai đứa bé. Mộc Thanh Thanh hiện giờ thất sự là điên rồi. Nếu như cô ta dám xuống tay với hai bảo bối của cô, thì cho dù trên người cô có chằng chịt vết thương cô cũng sẽ không bỏ qua cho cô ta.

"Tôi muốn như thế nào? Tại sao tôi phải nói cho cô biết chứ? Hiện tại tôi không có thời gian chơi với cô, từ nãy tới giờ tôi vẫn còn chưa đụng đến cô ta đó." Cô ta đứng lên, hai người đàn ông vừa rồi thấy thế, lại kéo Tống Tâm Dao lên. Còn cô ta thì đi tới trước mặt Tô Tiếu Tiếu, liếc mắt nhìn.

“Cô. . . . . ." Tô Tiếu Tiếu thật sợ hãi, cô ta muốn lấy roi đánh lên người cô sao? Cô đang có thai, nhất định không thể để cho cô ta đánh được.

"Tôi thế nào? Rất sợ tôi đánh cô sao? Hay là sợ tôi đánh đứa nhỏ trong bụng cô?" Tim Tô Tiếu Tiếu đập mạnh, làm sao cô ta có thể biết cô đang mang thai.

"Cô thật sự không còn nhân tính sao? Muốn tổn thương cả đứa bé trong bụng tôi sao?" Đây là kết tinh tình yêu của cô và Dạ Thiên, cô nhất định phải bảo vệ thật tốt cho con của bọn họ.

"Tôi không có nhân tính sao? Nếu như không có nhân tính, tôi đã xuống tay với cô đầu tiên rồi." Mộc Thanh Thanh cảm thấy, mình đã rất nhân từ, ít nhất đã tha cho mẹ con cô ta đến tận bây giờ.

"Mộc Thanh Thanh, cô không thể đánh cô ấy!" Tống Tâm Dao cũng vừa mới sảy thai, cô hoàn toàn có thể hiểu rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì. Cô thật rất sợ, sợ nhìn thấy một người mất đi đứa con ngay trước mặt mình. Còn mình lại chỉ có thể đứng nhìn mà không thể nào ngăn cản được.

"Cô... cái đồ không có nhân tính, người phụ nữ không có trái tim, có bản lĩnh thì đánh chết tôi đây này? Tiểu Lê tôi không sợ cô." Tiểu Lê hơi nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên. Hai mắt thật to, đã mất đi vẻ mặt tinh quái trước kia. Hiện tại lưu lại trong mắt cô chính là yên lặng, tĩnh mịch.

"Không đánh cô ta sao? Tốt? Tôi nghĩ mấy người anh em của tôi cũng mệt mỏi, rồi để cho bọn họ vui đùa với cô ấy một chút...cô cảm thấy thế nào?" Mộc Thanh Thanh cười điên cuồng, cảm thấy ý tưởng này của mình thật là hay.

"Cô là đồ cầm thú." Tống Tâm Dao nhìn những người đàn ông như chó sói kia, thật sự rất sợ, sợ bọn họ sẽ xuống tay với Tô Tiếu Tiếu.

"Cô đánh đi! Cho dù bị cô đánh chết, tôi cũng không có gì để nói." Vừa nghe thấy cô ta muốn để cho những người đàn ông kia tới vũ nhục mình, Tô Tiếu Tiếu thà bị cô ta đánh chết còn hơn. Cho dù chết, cô vẫn trong sạch . Cho dù chết, cô cũng sẽ không cảm thấy mình có lỗi với Dạ Thiên.

"Muốn làm chung trinh liệt nữ sao? Nhưng mà bây giờ, tôi không muốn đánh cô, tôi cảm thấy chuyện thưởng cho các anh em của tôi một món quà thật tốt cũng tương đối quan trọng." Mộc Thanh Thanh buông roi trong tay ra.

"Đặt cô ta xuống ." Mấy người đàn ông kia lập tức hạ cô xuống, sau đó liề tiến tới gần hơn.

"Các người đừng tới đây, không được tới!" Tô Tiếu Tiếu lui về phía sau. Cô không muốn, cho dù chết, cô cũng không muốn bị người khác lăng nhục. Tay đụng tới dao găm mới vừa rồi Mộc Thanh Thanh cầm để hù dọa Tống Tâm Dao, cô lập tức nhặt lên.

"Các người đừng có tới đây, nếu như còn bước tới nữa, tôi lập tức sẽ tự sát trước mặt các người." Cô nắm thật chặt dao găm, hướng về phía ngực mình, nhưng những người kia căn bản không hề muốn dừng lại.

"Cô dám sao, thật sự dám à, ngược lại tôi thật muốn nhìn xem cô có bản lĩnh lớn như vậy hay không." Mộc Thanh Thanh cũng ép tới gần cô.

Tô Tiếu Tiếu hạ quyết tâm, nếu như muốn thừa nhận số mạng bị người khác lăng nhục, còn không bằng cô tự liều mạng.

"A. . . . . ." Tô Tiếu Tiếu nhắm ngay ngực mình, đâm vào. Mộc Thanh Thanh cũng sợ hết hồn, không nghĩ tới cô thật sự sẽ tự đâm mình.

"Tô tiểu thư. . . . . . ( Tô tiểu thư. . . . . . )" Tống Tâm Dao và Tiểu Lê đồng thời kêu to, nhìn Tô Tiếu Tiếu đã ngã xuống đất. Mũi đao chuẩn xác đâm vào ngực cô, máu đã nhiễm đỏ quần áo.

"Giúp . . . . . . Giúp tôi. . . . . . Nói. . . . . .Nói với . . . . . . Dạ Thiên. . . . . . Tôi...tôi. . . . . . Vẫn. . . . . . Vẫn luôn. . . . . . Rất thích. . . . . .Anh. . . . . . , Tôi. . . . . .Tôi. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Anh ấy. . . . . . Không thể . . . . . . cũng. . . . . .anh ấy. . . . . . Qua hết . . . . . . Cả đời. . . . . . . Đứa bé. . . . . . Đứa bé. . . . . . Tôi. . . . . . Vậy. . . . . . Cũng không thể. . . . . . Giúp anh sinh. . . . . . Sinh ra . . . . . ." Tô Tiếu Tiếu rơi nước mắt, chưa nói xong, người cũng đã lọt vào hôn mê.

"Thật không thú vị, chỉ mới dọa một chút cô ta đã tự sát!" Mộc Thanh Thanh bỏ roi trong tay ra, đi tới một cái ghế ngồi xuống.

"Đại ca, tôi đã mua cơm trở về rồi!" Một người đàn ông che mặt đi vào, trong tay còn mang theo thức ăn.

"Làm sao lại chậm như vậy?" Mộc Thanh Thanh không vui nhìn anh ta một cái, để cho anh ta đặt thức ăn lên bàn.

"Đại ca, có thể để cho bọn chũng ăn một chút không?" Người đàn ông che mặt liếc mắt nhìn hai đứa bé trong góc, cuối cùng tầm mắt rơi vào thân thể người phụ nữ nằm trên mặt đất kia, trong mắt thoáng qua một tia đau lòng và tức giận. Tay để trong túi nắm lại thật chặt.

"Nếu như anh định đem phần của mình nhường cho bọn họ ăn tôi cũng không có ý kiến gì cả đâu!" Mộc Thanh Thanh vốn không muốn để cho bọn họ ăn.

"Tôi lắm mồm rồi!" Người đàn ông kia cúi người gật đầu.

"Các anh em, ăn cơm!" Buộc chặt dây trói lên trên cột, bọn họ cùng đi tới mép bàn ngồi xuống.

Thấy bọn họ đều đi ăn cơm, người đàn ông cừa đưa cơm vào kia liền len lén đi vòng qua phía sau cột đá, ngồi xổm xuống sau những thùng hàng trong kho.

"Kỳ Kỳ, không được lên tiếng, chú là chú Dạ Thiên, cha cháu hiện tại đã ở bên ngoài rồi, không cần phải sợ, biết không?" Kỳ Kỳ nghe thấy âm thanh, liền nhìn phía sau, dù không nhìn thấy bóng dáng của Dạ Thiên nhưng vẫn gật đầu một cái.

Kỳ Kỳ ôm chặt Điềm Điềm trong ngực, Điềm Điềm bị sợ hãi không ít, đặc biệt là sau khi thấy Tô Tiếu Tiếu cầm dao tự đâm vào ngực mình thì nó đã sợ đến nỗi khóc toáng lên, hiện giờ trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương nước mắt.

"Điềm Điềm đừng khóc, cha tới cứu chúng ta rồi, không được nói gì cả, biết không?" Điềm Điềm gật đầu, cũng không dám ngẩng đầu lên, vẫn vùi mặt trong ngực Kỳ Kỳ .

Dạ Thiên từ bên trong lui ra ngoài, ghi nhớ vị trí, không gian, lúc này mới đi tới cạnh cửa.

"Bọn họ đang ở bên trong." Cung Hình Dực nghe được thông báo đúng là người ở bên trong, liền muốn xông vào. Ngay cả một giây anh cũng không muốn chờ nữa.

"Bọn họ có mười mấy người, người dẫn đầu, là Mộc Thanh Thanh." Bước chân của Cung Hình Dực dừng lại, không ngờ lại là Mộc Thanh Thanh.

"Mấy người bọn họ như thế nào?"

"Vợ anh và cả em gái của anh nữa đều bị treo ở trên cao trong kho hàng kia, trên người đều có vết thương do bị roi quất. Hai đứa bé không có chuyện gì, chỉ là Điềm Điềm bị dọa không nhẹ." Anh không dám nói đến chuyện Tô Tiếu Tiếu ngã nắm trên đất, ngực còn bị thương, làm đau nhói tim anh. Cũng không biết hiện tại cô như thế nào? Ngay cả cơ hội đến gần cô anh cũng không có. Hiện tại anh chỉ muốn mau chóng, chạy như bay đến bên cạnh cô, xem xem cô rốt cuộc như thế nào? Anh có cảm giác tính mạng cô hình như đang từng chút từng chút rời xa, từng chút từng chút rời xa cách xa anh.

"Còn người phụ nữ của anh như thế nào rồi?" Cung Hình Dực thấy anh không đề cập tới, càng thêm lo lắng.

"Không biết, cô ấy bị thương còn nặng hơn hai người bọn họ!" Anh thở dài, chỉ hy vọng cô không có bất cứ chuyện gì.

Ba người bọn họ đi vào trong, đi tới bên cạnh các cô, Cung Hình Dực nhìn thấy Tống Tâm Dao đang thoi thóp, trên người còn có roi thương, cố nén kích động muốn xông lên. Cung Hình Dực phát ra tin tức qua hệ thống truyền tin của công ty, nhắc thư ký chuẩn bị xong xe cứu thương, báo luôn cả cảnh sát. Sau đó lấy điện thoại di động ra chờ đợi tin tức phản hồi.

"Hiện tại phải làm sao đây?" Phong cũng đã nhìn thấy Tiểu Lê, thấy thân thể nhỏ nhắn của cô đang bị treo ngược giữa không trung lắc lư qua lại. Đau đớn như vậy, khiến cho anh chỉ muốn mau chóng đặt cô xuống, nhưng hiện tại đi đến đỡ cô xuống cũng không phải lúc, nếu như bây giờ đặt cô xuống thì trong lúc kịch chiến tiếp theo đây sẽ khó tránh khỏi bọn họ lại bị thương.

Cung Hình Dực đi tới phía sau Kỳ Kỳ, thấy bọn họ vẫn còn ở ăn cơm. Cẩn thận đẩy một thùng hàng xuống, bảo vệ bọn nhỏ ở bên trong.

"Kỳ Kỳ, không sao chứ!" Nghe thấy âm thanh Cung Hình Dực, Kỳ Kỳ cảm thấy an tâm hơn chút, gật đầu.

"Đừng sợ, cha lập tức sẽ cứu các con ra ngoài." Kỳ Kỳ lại gật đầu lần nữa.

"Chuyện gì xảy ra?" Nghe thấy âm thanh, tất cả mọi người đang ăn cơm đều quay đầu lại.

"Không phải là hai tiểu quỷ đó bị đè chết rồi chứ?!" Một người đàn ông mở miệng nói, Tống Tâm Dao yếu đuối ngẩng đầu lên, nhìn qua chỗ đó.

"Kỳ Kỳ, Điềm Điềm. . . . . ." Lòng của cô thót lên tới cổ họng.

"Mẹ, chúng con không sao!” Vì để cho bọn họ yên tâm, Kỳ Kỳ kêu một tiếng.

"Thật đúng là lớn mạng!" Mộc Thanh Thanh nhàn nhạt nói một câu, tiếp tục ăn cơm của mình. Trong lòng suy nghĩ tiếp đó phải đối phó bọn họ thế nào. Nhìn Tô Tiếu Tiếu đã ngã xuống mặt đất, người phụ nữ này lá gan thật đúng là không nhỏ, lại dám tự sát. Chết là xong hết mọi chuyện, cũng không phải là cô tự mình ra tay.

"Âm thanh gì?" Bên ngoài truyền đến một tiếng tiếng súng, mấy người đang ăn cơm vội vàng buông bát đũa trong tay xuống, tất cả đều chạy ra ngoài.

Mộc Thanh Thanh vẫn ngôi nguyên tại chỗ ăn cơm. Dù sao cũng có mấy người phụ nữ với hai đứa trẻ con này, bọn họ có tìm tới chẳng lẽ không muốn vào gặp bọn chúng sao? Liếc mắt nhìn dầu máy loang lổ khắp nơi, cùng lắm thì đồng quy vu tận, cô không sợ chết chút nào. Cho dù chết còn có nhiều người chôn theo như vậy, cô sợ cái gì?

"Đại ca, bọn họ tới!" Một tên thuộc hạ vừa mới dứt lời liền bị súng bắn trúng ngực, ngã trên mặt đất.

"Dực. . . . . ." Tống Tâm Dao nhẹ nhàng kêu một tiếng. Anh tới rồi, anh sẽ không bỏ cô lại, sẽ không mặc kệ cô, cô biết mà.

"Dao Dao!" Cung Hình Dực cũng gọi tên cô.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Giới thiệu: - Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng

14-07-2016 253 chương
Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ là truyện ngôn tình quân nhân dành cho các bạn thích đọc thể

21-07-2016 42 chương
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương
Kiêu sủng - Đinh Mặc

Kiêu sủng - Đinh Mặc

Văn án: Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại,

09-07-2016 23 chương
Con dâu của bà Đức

Con dâu của bà Đức

- Trèo lên giường ngay, tôi đã cấm bà không được đi ra ngoài này cơ mà. Nhanh lên, này

29-06-2016
Vấn vương đến chết

Vấn vương đến chết

(khotruyenhay.gq) Một khi đã yêu, thì xin anh. Khi yêu đừng quay đầu lại...! *** "Phụ nữ

28-06-2016
Một cõi duyên trần

Một cõi duyên trần

Choáng váng, anh định thần nhìn thấy nắp chiếc rương bật tung, anh tiến lại

24-06-2016
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Lòng tốt

Lòng tốt

Ăn rau không chú ơi? Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một

30-06-2016
Chìa khoá tình yêu

Chìa khoá tình yêu

Nàng chọn mặc bộ đồ lót và váy ngủ mà chàng thích nhất, nàng trang điểm và sức

24-06-2016