"Không!" Tôi không kìm chế được hét lên, trong cánh tay của Lý Mục Thần vô lực lắc đầu.
bạn đang xem “Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Tôi không thể bình tĩnh, lòng đau như có dao cứa, vất vả dừng lại nhìn Lý Mục Thần, ngập ngừng: "Hồ Khiên Dư sẽ không làm như vậy. Em yêu hắn, hắn cũng có được em. Cho dù ... cho dù hắn muốn Hằng Thịnh, muốn Hoàn Cầu, hắn cũng có thể chờ ... chờ ông ta qua đời. Hắn không cần ... không cần làm như vậy ..."
Tôi nhìn Lý Mục Thần, hy vọng anh ta có thể gật đầu, có thể đồng tình với lời tôi nói.
Nhưng Lý Mục Thần vẫn không nhúc nhích, không nói một tiếng, chỉ nhìn tôi, gắt gao nhìn, ánh mắt càng ngày càng đỏ.
Thác Ni vẫn như trước dùng giọng nói mình xử tôi lăng trì: "... Đáng tiếc, hắn tính sai. Trong di chúc của ba có quy định cổ phần công ty trong tay con không thể chuyển nhượng. Hồ Khiên Dư cho dù có được con, cũng không thể có một chút lợi ích trong Hoàn Cầu."
Rốt cuộc trong lời nói của Thác Ni tôi cũng tìm được một lỗ hổng, rốt cuộc có một chút dũng khí nhìn về phía ông ta: "Không ... Hồ Khiên Dư không cần làm như vậy. Nếu ... Nếu tôi mang thai đứa bé của hắn, con tôi có quyền thừa kế, hắn có thể thông qua đứa bé này có được số tài sản đó, căn bản không cần thủ tục chuyển nhượng!"
Tôi bức chính mình không được tin: Hồ Khiên Dư, hắn luôn luôn lợi dụng tôi.
Trong tiềm thức, vẫn có một giọng nói thay Hồ Khiên Dư biện hộ, ngay cả tôi cũng không biết chính mình vì sao như vậy.
Ý thức phải tin tưởng Hồ Khiên Dư không biết từ khi nào thì bắt đầu, một chút một chút xâm nhập vào mạch máu, khống chế của tôi toàn bộ lí trí.
Tất cả những gì Thác Ni nói cho tôi biết, tôi thà rằng tự lừa mình dối người.
Vẻ mặt Thác Ni chợt lạnh, mặt ông ta tái nhợt, nhất thời không có biểu tình gì, nhưng giây tiếp theo, ông ta đột nhiên mở miệng: "Đứa bé đang thương ... Ba không hề muốn nói, nhưng là ... con ... đã mất khả năng làm mẹ."
Tôi chỉ thấy trong đầu có một tầng bụi mờ bay đến, dây thần kinh vốn đã căng như dây đàn, "phựt" một tiếng đứt làm đôi.
"Con từ cầu thang lầu ba kia ngã xuống, sự cố này đã tước đoạt của con quyền làm mẹ."
Hai chân tôi mềm nhũn, không còn khả năng chống đỡ chính mình, dường như ngã quỵ xuống đất, Lý Mục Thần dùng hai tay đỡ lấy tôi.
Mặt Thác Ni thâm trầm, giọng nói càng thêm lạnh: "Con dám đem chân tướng nói cho Hồ Khiên Dư sao? Nếu hắn biết con không thể mang thai, hắn không chiếm được tài sản, liệu hắn có giữ con bên cạnh?"
Rốt cuộc tôi chịu không nổi, ngã xuống. Đau, cảm giác này từ trong tim khuếch tán xâm chiếm cả tri giác.
Lý Mục Thần gắt gao ôm lấy tôi, không cho tôi quỳ rạp xuống đất, để tôi nhào vào lòng mình.
"Vi Linh ... em đừng như vậy ..." Giọng anh ta tràn đầy xót xa, đau đớn.
Tôi cố gắng bám lấy tay Lý Mục Thần, ngay cả hít thở cũng đã quên, ngơ ngác nhìn Lý Mục Thần. Trong mắt anh ta, là ... thương hại.
Tôi không cần anh ta thương hại, tôi chỉ cần anh ta kiên định lắc đầu, nói với tôi: Vi Linh, đây không phải sự thật ...
Thác Ni vẫn như trước không chịu buông tha tôi, dường như muốn cào những vết thương đau đớn trong tôi để chúng chảy máu: "Huống chi, giữa hai người còn có Lộ Tây ... Con hẳn đã sớm biết quan hệ của hắn cùng Lộ Tây không đơn thuần? Hắn có thể khiến cho Lộ Tây mềm lòng, thậm chí không tiếc gì mà làm hại ba, vậy ... con nói xem hắn là người thế nào?"
"..."
"Hắn giải thích với con ra sao? Vì cái gì muốn kết hôn với Lộ Tây?"
"......"
"Có phải nói bởi vì ba không cho hắn đường lui, muốn kéo hắn từ ghế CEO của Hằng Thịnh xuống hắn mới không thể không cùng Diêu gia hợp tác?"
"..."
"Hoặc là ... hắn nói, vì Hồ Hân bức?"
"......"
Trong đầu tôi đã trống rỗng, lại nghe thấy chính mình dùng giọng nói yếu ớt lại lạnh như băng hỏi: "Vậy ông tính làm gì Hồ Khiên Dư?"
Rốt cuộc Thác Ni trầm mặc. Tôi nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, việc này dường như nằm ngoài dự tính của ông ta.
Một lát sau, khóe môi ông ta cong lên: "Hắn giết người, con nói xem, pháp luật sẽ bỏ qua?"
"Nhưng ông ..." Nhưng rõ ràng ông còn sống!!!
"Từ giờ ba sẽ lấy thân phận David Yang." Thác Ni chỉnh lại giọng.
Ông ta dùng một câu như vậy để gạt đi hy vọng mong manh cuối cùng mà tôi cố gắng nắm lấy.
******
Trong lòng mỗi người đều có một bóng ma.
Bóng ma trong lòng tôi, buộc tôi tỉnh táo lại, dùng lý trí để quyết định chứ không phải trái tim.
Bóng ma này, là Hồ Khiên Dư.
Tôi không tin tất cả những gì trước đây là giả. Mỗi lần Hồ Khiên Dư cười hay giận đều rõ ràng – trừ khi hắn không có tim.
Bóng ma này, bất tri bất giác đã ngự trị ở nơi mềm mại nhất trong lòng tôi, phải nhổ nó tận gốc không biết đau bao nhiêu?
Tôi đứng vững lại muốn đẩy Lý Mục Thần ra.
Nhưng không được.
"Lý Mục Thần, buông ra. Xin anh ..." Nước mắt của tôi "tách" một tiếng rơi trên tay Lý Mục Thần, cả người anh ta đột nhiên sững lại, tay, rốt cuộc cũng chịu buông.
Tôi cố gắng bình ổn lại bước đến trước mặt Thác Ni: "Cho tôi thời gian một tháng, tôi sẽ chứng minh cho ông thấy hắn với tôi là thật lòng."
"......"
"Nếu ông coi tôi là ..." Tôi do dự, dùng sức cắn răng nanh mới có thể tiếp tục " ... Coi tôi là con gái thì hãy đồng ý với tôi."
Mày Thác Ni nhíu lại, "Ba ghét nhất bị người khác uy hiếp. Hơn nữa ..." Ánh mắt lúc trước còn sắc bén vô cùng, vào lúc này lại chợt chiếu ra một tia cô đơn, " ... Một người muốn hại cha con, bây giờ, lại vẫn đáng để con bảo vệ?"
Lúc này, Thác Ni ngước mắt nhìn tôi.
Nhưng tôi có thể tin ông ta sao? Ông ta có lúc nào thực sự nghĩ đến cảm giác của tôi?
Tôi thấy lúc này mình như người sắp điên, nghi ngờ tất cả những gì mình từng nhận thức. Tôi phải cố cứu lấy chính mình, nếu không tôi sợ mình sẽ giống như Lộ Tây, bị người đàn ông này bức đến không còn ý thức.
"Tôi không phải uy hiếp, mà là thỉnh cầu. Cũng không phải tôi bảo vệ Hồ Khiên Dư. Tôi chỉ là ..."
Người tôi có thể hy vọng bây giờ chỉ có Hồ Khiên Dư.
Nếu ngay cả hắn cũng hoàn toàn giả dối, tôi đây sẽ thật sự vạn kiếp bất phục.
" ... Tôi chỉ là... hy vọng ông quan tâm một chút đến cảm giác của tôi. Ông không thể hủy đi của tôi toàn bộ thế giới."
Thác Ni nổi giận, ánh mắt đỏ ngầu, tay run rẩy vươn đến, muốn giữ lấy tôi: "Vậy con có quan tâm đến cảm giác của ba? Sau khi con nghe tin ba chết xong cũng không đau lòng như bây giờ ..."
Tôi cúi mặt, liếc nhìn bàn tay ông ta đang giữ lấy tôi, ông ta nắm nhanh như vậy, nào có chút biểu hiện nào của người bị tai nạn?!
"Vậy ông nghĩ thấy ông bây giờ không bị thương dù chỉ một sợi tóc xuất hiện, tôi nên có phản ứng như thế nào?! Ôm lấy ông thất thanh khóc rống?"
Tôi cười, càng muốn khóc, càng phải cười.
Thác Ni đột nhiên cười vang, ông ta giữ lấy tôi, đưa cánh tay tôi ấn xuống đầu gối mình, nghiến răng nghiến lợi: "Không bị thương dù chỉ một sợi tóc?"
Chớp mắt lúc tay tôi chạm vào chân ông ta, cả người sững lại, một câu cũng không thể mở miệng.
Tay tôi chạm đến không phải là chân thật, mà là kim loại, lạnh lẽo cứng rắn.
"Ông ...!" Môi tôi run run, ngẩng đầu nhìn Thác Ni khó tin.
Thác Ni cười đến tàn nhẫn, sự sợ hãi của tôi rốt cuộc làm ông ta vừa lòng: "Đúng, ba mất đi một chân. Đây là kiệt tác của Hồ Khiên Dư."
Tôi không biết phải phản ứng thế nào, trong đầu trầm xuống, sợ tới mức rụt mạnh tay về, lại bị Thác Ni kiên định giữ lấy: "Con có muốn nhìn chân của ba không? Hả? Con gái? Vivi?"
Tay tôi ở trong bàn tay ông ta giãy mạnh:
"Không ... tôi không muốn!"
......
......
"Không ...!"
Tôi lập tức từ trên giường ngồi dậy. Tay nắm lấy ga giường ấm áp mà dây thần kinh lạnh như băng dường như làm đầu tôi muốn vỡ tung.
Phòng ngủ ảm đạm, chỉ có đèn ngủ đầu giường còn sáng. Trần nhà, giường, nội thất ... Tôi quay đầu nhìn quanh mới an tâm một chút. Miễn cưỡng nằm xuống, quay người muốn tiếp tục ngủ.
Lúc này, bên tai truyền đến tiếng mở cửa.
Tôi không quay đầu nhìn cũng đoán được là Hồ Khiên Dư.
Hắn đối với chuyện tôi nửa đêm sợ hãi hét lên tỉnh dậy dường như đã quen, đại khái cũng nghĩ là chuyện bình thường. Vài lần đầu thường vội vã chạy đến xem, lúc này, tôi nghe thấy tiếng bước chân hắn vững vàng, chậm rãi từ cửa đi đến.
Tôi cảm thấy đệm lún xuống, tiện đà, Hồ Khiên Dư ở phía sau tôi tiến lại, đặt tay lên trán kiểm tra. Tay hắn lạnh, thoáng như của những động vật máu lạnh, giọng nói lại trầm ấm: "Mơ thấy ác mộng?"
Tôi không nói gì, đang muốn nhếch mi mắt, do dự một hồi lại vẫn không mở.
Một lát sau, tôi cảm giác được hơi ấm từ lồng ngực Hồ Khiên Dư dán vào phía sau lưng.
Hắn ở phía sau tôi ngủ, nằm nghiêng, ôm tôi vào lòng.
Da thịt cả hai chúng tôi đều lạnh.
"Hồ Khiên Dư."
Cằm hắn gác trên vai tôi, chóp mũi cọ cọ vào tai: "Ưm?"
"Em đã nói rằng em yêu anh chưa?"
Tôi nói rất nhỏ, nhưng khoảng cách gần như vậy, chắc chắn nghe được. Tôi cảm thấy cánh tay hắn dường như căng thẳng.
Tôi từ từ nhắm hai mắt, nhắm thật chặt, đặt tay lên bàn tay hắn trên bụng tôi: "Anh hãy nghe cho kĩ, em chỉ nói một lần ..."
"Hồ Khiên Dư, em ..." Em yêu anh.
Đúng lúc này, tay Hồ Khiên Dư đột nhiên tuột khỏi, giơ lên che lấy miệng tôi: "Đừng nói."
Hắn ở phía sau, tôi không thể thấy vẻ mặt hắn, nhưng tay hắn che lấy miệng tôi cứng ngắc, dùng sức đến gân xanh nổi lên.
Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định quay đầu.
Thấy tôi giương mắt nhìn, hắn lập tức nghiêng đầu né tránh.
Tôi nhìn sườn mặt với những đường cong lạnh lùng của hắn, không tiếp tục mở miệng.
Chương trước | Chương sau