Anh ta cúi đầu nhìn viên đá, dùng chân đá nó ra xa.
bạn đang xem “Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Em luôn có thể dội nước vào nhiệt tình của anh." Diêu Khiêm Mặc tiếc nuối quệt môi mình.
Môi của anh ta sưng lên rướm máu. Người đàn ông nhìn có vẻ mảnh khảnh nhu nhược này, sức một chút cũng không nhỏ.
Nghĩ đến môi của tôi, vẫn không khỏi tức giận.
Tôi nghiến răng nghiến lợi: "Có chết cũng để cho tôi chết rõ ràng. Ngủ mà chết, uất ức lắm."
Diêu Khiêm Mặc cúi đầu, nhìn ống tiêm rơi trên mặt đất: "Anh cũng chỉ có một mũi tiêm này ... Được, anh sẽ khiến cho em mở to mắt mà thấy sự cố chấp của em hại chết mình thế nào."
*****
Một lúc lâu sau tôi mới biết được, thì ra mình cố gắng dành đến quyền lợi "được tỉnh táo", cũng không phải sáng suốt.
Sắc trời dần sáng lên, ánh nắng le lói từ bên ngoài chiếu vào.
Diêu Khiêm Mặc rời đi một lần, lúc trở về, nụ cười trên mặt anh ta càng ra vẻ đắc ý.
Người đàn ông này hầu như lúc nào cũng giữ nụ cười trên mặt, nhưng lúc này tôi thấy được nụ cười của anh ta càng đượm. Tựa như thợ săn đang đợi con mồi vào bẫy, giảo hoạt mà tàn nhẫn.
Tiểu nhân đắc chí!
Bên ngoài bây giờ gió thôi mây bay thế nào tôi đều không biết.
Trước kia Thác Ni hẹn tôi thời gian một tuần, dường như cũng không bình thường.
Hôm nay chính là ngày cuối cùng. Diêu Khiêm Mặc không cho tôi đi, điểm này khẳng định có liên quan đến Thác Ni.
Nhưng là theo tôi, Thác Ni mong cho tôi chết không kịp, Diêu Khiêm Mặc sao có thể lấy tôi ép ông ta?
Sau khi Diêu Khiêm Mặc trở lại kho hàng dường như vẫn như đang chờ đợi gì đó. Cho mãi đến khi nhận được một cuộc điện thoại.
Anh ta nhấc máy, cũng không nói chuyện, một lát sau đưa điện thoại đến bên tai tôi.
Anh ta nói khẽ: "Nói gì đó đi, Vi Linh."
Từ ống nghe truyền đến một giọng giận dữ: "Diêu Khiêm Mặc! Cậu rốt cuộc muốn làm cái quỷ gì?"
Lập tức tôi nhận ra giọng nói này, nhất thời hoảng hốt, "Hồ Khiên Dư?"
Bên kia dừng lại, ngay sau đó là một giọng nói hoảng hốt tiến vào tai tôi: "Vi Linh?! Em ở đâu? Nói cho anh biết! Còn có ai ở bên cạnh ..."
Lời của Hồ Khiên Dư tôi không thể nghe hết, Diêu Khiêm Mặc lấy điện thoại khỏi.
Anh ta đi đến một góc, tiếp tục trò chuyện.
Dây thần kinh tôi như căng ra, loạn lên trong lời Diêu Khiêm Mặc.
Anh ta trò chuyện, giọng rất nhẹ nhàng, nội dung lại chỉ làm cho tôi liên tưởng đến chuyện tàn khốc nhất.
"Rất đơn giản, kí hợp đồng kia, tôi lập tức thả người ..."
" ... Tôi không sử dụng bạo lực với phụ nữ. Nhưng Hoàng Hạo Nhiên ... Tôi không dám nói trước. Cậu cũng biết, anh ta hận Lâm Vi Linh bao nhiêu."
"Thật có lỗi, anh bạn ... Đừng nói vậy. Nếu không phải Thác Ni nửa chừng hủy bỏ hợp tác với chúng tôi thì chúng tôi cũng không sử dụng hạ sách này."
"Muốn trách, thì trách Thác Ni đi ..."
"Cậu nói sai rồi, mạng cô ấy không ở trong tay tôi, mà ở trong tay cậu."
"... Để xem cậu lựa chọn như thế nào!"
Tôi không biết Hồ Khiên Dư trả lời Diêu Khiêm Mặc thế nào, nhưng từ sau khi nói chuyện, Diêu Khiêm Mặc luôn có bộ dáng nắm chắc thắng lợi.
Rất nhanh, Diêu Khiêm Mặc cúp máy, trở lại trước mặt tôi. Anh ta cúi người, không khách khí vỗ vỗ mặt tôi: "Nhìn xem trong lòng Hồ Khiên Dư em có vị trí thế nào."
Tôi hung hăng quay mặt đi chỗ khác: "Anh bắt Hồ Khiên Dư kí hợp đồng gì?"
Anh ta lập tức cười tà, tiến gần đến nhìn tôi: "Em không đoán được?"
"Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần?"
Diêu Khiêm Mặc tiếp tục cười: "Đúng vậy."
"Anh ta sẽ không ký."
Diêu Khiêm Mặc lắc đầu, chậc chậc thở dài: "Em xem nhẹ mình ở trong lòng cậu ta rồi."
"Hồ Khiên Dư trước nay là người xem trọng lợi ích, cùng với em gái anh và nữ ngôi sao kia còn nhập nhằng. Anh ta sẽ không bì một người phụ nữ mà hy sinh."
Nghe tôi nhắc tới Lộ Tây, biểu tình của Diêu Khiêm Mặc lúc này thay đổi.
Anh ta vẫn để ý đến em gái mình.
Hồi lâu, Diêu Khiêm Mặc đứng thẳng dậy, chậm rãi tránh xa tôi: "Được, vậy để xem là em đoán đúng hay vẫn là anh đoán đúng."
Một giờ sau, Diêu Khiêm Mặc nhận được điện thoại, tuy rằng chỉ nghe thấy Diêu Khiêm Mặc trả lời, nhưng đại khái cũng có thể đoán được: Hồ Khiên Dư cùng Hà Vạn Thành đàm phán, chậm chạp không chịu kí tên.
Cuối cùng, kết quả là tôi đoán đúng: Hồ Khiên Dư từ chối.
Nhận xong cuộc điện thoại, cơn giận của Diêu Khiêm Mặc không kiềm hãm được, anh ta nóng giận giơ cao tay, dường như hung hăng muốn ném điện thoại, nhưng ở thời khắc cuối cùng, tỉnh táo lại, rút tay về.
Diêu Khiêm Mặc chậm rãi đi đến phía tôi.
Anh ta giữ lấy cằm, làm tôi ngửa mặt lên, nhìn thẳng vào mình.
Đối mặt với tôi, mặc dù anh ta nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn có một núm đồng tiền, dương khóe miệng: "Chúc mừng em, rốt cuộc cũng có lần đoán đúng!"
Miệng tôi chua sót vô cùng, nhưng vẫn như cũ trả về một nụ cười: "Không cần chúc mừng, mạng của tôi cũng không giữ được."
"Sai." Anh ta đưa một ngón tay lên chặn lấy miệng tôi, "Em còn một lựa chọn nữa."
"Là?"
"Anh." Anh ta chỉ vào chính mình, nghiêm túc nói.
Tôi đùa cợt: "Tôi đối với anh mà nói nhiều nhất chỉ là một công cụ uy hiếp. Anh muốn tôi có lợi ích gì?"
"......"
"Nói cho tôi biết nguyên nhân, nếu không tôi không chấp nhận."
Trong mắt anh ta hiện lên một chút cảm xúc gì đó nhưng rất nhanh khôi phục: "Tạm thời không thể nói cho em biết."
"Khi nào mới được?" Tôi chủ động ngẩng mặt theo dõi Diêu Khiêm Mặc.
"..."
Lại là im lặng.
"... Đợi sau khi Thác Ni trả lời anh một cách thuyết phục, anh mới có thể ..."
Diêu Khiêm Mặc chưa kịp nói xong, tôi cũng chưa kịp hỏi ra miệng ...
Di động của anh ta vang lên.
Anh ta cúi đầu nhìn màn hình, trên mặt kích động.
Nhanh chóng nhấc máy, vội vã hỏi: "Thế nào? Suy nghĩ kĩ chưa?"
Nghe như vậy, đối phương hẳn là Hồ Khiên Dư.
Không biết Hồ Khiên Dư nói gì, sắc mặt Diêu Khiêm Mặc thoáng trầm xuống. Anh ta sửng sốt một lát, lập tức quay đầu nhìn.
Tôi theo thầm mắt Diêu Khiêm Mặc hướng ra phía cửa.
Hồ Khiên Dư bước vào, một bên gọi điện thoại, một bên hướng tôi và Diêu Khiêm Mặc đi tới.
Rốt cuộc, đợi cho khoảng cách đủ gần, tôi rốt cuộc có thể nghe rõ Hồ Khiên Dư nói: "Tôi thích giáp mặt nói chuyện." Hồ Khiên Dư nói xong, cúp máy. Lúc này, hắn đi tới trước mặt Diêu Khiêm Mặc.
Hai thủ hạ của Hoàng Hạo Nhiên đi theo sau Hồ Khiên Dư, áp giải hắn lại. Hai người này đối với Hồ Khiên Dư coi như khách khí, không có giữ tay hắn.
Diêu Khiêm Mặc ngẩn người, thu điện thoại di động, nguyên bản vẻ mặt lạnh lùng, lúc này toan cười: "Có thể tìm đến nơi này. Lợi hại."
Hồ Khiên Dư cũng cười, vòng qua Diêu Khiêm Mặc đi đến phía tôi.
"Có bị thương không?"
Tôi lắc đầu.
Hắn nhắm mắt. Tôi nghe thấy hắn thở phào một hơi.
Giọng nói Diêu Khiêm Mặc lại vang lên: "Giáp mặt đàm phán cũng tốt, miễn cho bên trung gian có sai sót gì. Thế nào? Hợp đồng đã xem qua? Có cái gì không hài lòng nói ra, tôi sửa."
Lời này, Diêu Khiêm Mặc nói rất tử tế, nhưng sau đó, giọng nói trở nên cực kì sắc lạnh; "Nhưng, hợp đồng này, cậu nhất định phải kí."
Hồ Khiên Dư nghe vậy, xoay người, đối diện Diêu Khiêm Mặc: "Muốn cũng được. Nhưng trả lời tôi một chuyện."
Diêu Khiêm Mặc cười hừ, quay đầu nhìn tôi: "Hai người thật giống nhau. Tất cả đều muốn tôi giải đáp nghi vấn."
Hồ Khiên Dư không để ý, tiếp tục: "Cậu bây giờ đứng về phía ai? Thác Ni? Hà Vạn Thành? Theo tôi biết, Thác Ni và Hà Vạn Thành đã ngừng hợp tác."
Diêu Khiêm Mặc không nói lời nào.
Hồ Khiên Dư cũng không truy vấn, dừng một chút, nói: "Tôi đoán cậu muốn có cổ phần trong Hằng Thịnh, vì vậy về phía Thác Ni tranh công. Nhưng, gần đây Thác Ni đột nhiên đình chỉ tất cả các hoạt động chống phá Hằng Thịnh. Từng là bạn bè, còn nữa, làm em rể của cậu tôi nhắc nhở một câu, đừng đi sai đường. Người đi sai đường không có kết cục tốt."
Dường như Diêu Khiêm Mặc bị hỏi đúng chỗ đau, nghiến răng nghiến lợi: "Còn cậu, ở trong hoàn cảnh này mà kiêu ngạo như vậy ... Cũng không phải là tốt đâu."
Nói xong từ một tên thủ hạ của Hoàng Hạo Nhiên, nháy mắt lấy ra một khẩu súng.
Họng sung đặt ở thái dương Hồ Khiên Dư, Diêu Khiêm Mặc lười nhác nói: "Tôi cũng nhắc nhở cậu một câu: Người kiêu ngạo, cũng không có kết cục tốt."
"Hồ Khiên Dư!"
Tôi kinh hãi, muốn chạy đến, lại bị buộc ở trên ghế. Tôi lo lắng từng bước nhích về phía hắn.
Lúc này, Hồ Khiên Dư đột nhiên đưa hai tay lên, cầm lấy báng sung.
Chương trước | Chương sau