Snack's 1967
Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc

Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc


Tác giả:
Đăng ngày: 12-07-2016
Số chương: 42
5 sao 5 / 5 ( 51 đánh giá )

Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc - Chap 32 - Do dự

↓↓

Hắn đem họng súng từ thái dương chuyển qua mi tâm, nhìn thẳng vào Diêu Khiêm Mặc: "Nếu cậu nổ súng, cậu sẽ hai bàn tay trắng. Nhớ kĩ điều này."

bạn đang xem “Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Trán tôi đầy mồ hôi, từng giọt chảy vào trong mắt, đau xót. Tôi cắn răng, khống chế mình không được run rẩy.


****


Trầm mặc, trầm mặc ... Tất cả dường như tan trong sự trầm mặc này.


Cuối cùng, Diêu Khiêm Mặc rút súng lại.


Anh ta đem tức giận nuốt vào trong: "Sớm hay muộn cậu cũng sẽ chết, tôi không cần lãng phí một viên đạn, còn làm ô uế tay mình. Tôi chỉ cần Hằng Thịnh, về phần mạng của cậu, tạm thời giữ lại."


Hồ Khiên Dư liếc nhìn tôi một cái, dường như với thái độ sợ hãi vừa rồi thực vừa lòng.


Sau đó mới nhìn về phía Diêu Khiêm Mặc: "Nói thật cho cậu biết, quyền xử lý cổ phần của Hằng Thịnh ở trong tay mẹ tôi. Chữ kí của tôi, không có hiệu lực pháp luật."


Tôi ngạc nhiên.


Hồ Hân? Làm sao có thể?


Hằng Thịnh không phải vẫn công bố với bên ngoài: Hồ Khiên Dư là người nắm trong tay số cổ phần lớn nhất của Hằng Thịnh sao?


Diêu Khiêm Mặc kinh ngạc không khác gì tôi. Chỉ thấy bả vai anh ta run lên, tầm mắt trong phút chốc từ khẩu súng di chuyển đến mặt Hồ Khiên Dư.


Hồ Khiên Dư đối với sự chăm chú của Diêu Khiêm Mặc làm như không có: "Có lẽ, cậu lên nghe lời đề nghị của tôi: Để tôi tại, thả cô ấy đi."


Diêu Khiêm Mặc trừng mắt, lập tức dịu đi, cười nhạo: "A ... Nếu tôi nhớ không lầm, rạng sáng này tôi đã cho người đem tin tức ngôi sao kia bị HIV báo cho giới truyền thông."


Anh ta dừng lại một chút, dường như đang đợi phản ứng của Hồ Khiên Dư.


Tôi ở một bên nghe, tim lập tức đập nhanh từng hồi.


Nhưng Hồ Khiên Dư mặt không chút thay đổi, ánh mắt cũng không chuyển.


Hắn phản ứng kì quái như vậy, tại sao?


Tôi nhìn hắn, cảm thấy vô cùng lo lắng. Người đàn ông này rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Tính mạng của mình mà hắn lạnh nhạt như vậy sao??


Diêu Khiêm Mặc cũng nghi hoặc: "Thế nào? Ban đối ngoại Hằng Thịnh chưa thu được tin tức sao? Sáng nay trên mặt báo không hề có tin tức này ... Đừng nói với tôi là bên cậu ra mặt ngăn cản?"


"Tôi biết." Hồ Khiên Dư thoải mái trả lời.


Tay tôi bị trói cùng một chỗ xiết chặt lại, móng tay găm vào da thịt đau đớn, giúp tôi giữ bình tĩnh.


Diêu Khiêm Mặc hiểu ra cười, cười đến hân hoan: "Cậu cảm thấy tôi sẽ dùng một người sắp chết để đổi lấy cô ta? Tôi không đến mức ngu xuẩn như vậy."


Lúc này, đến phiên Hồ Khiên Dư không nói gì.


Biết chính mình mắc loại bệnh này, tuyệt đối không nên phản ứng như hắn!


Tôi cảm thấy khó thở, bởi vì nghĩ đến một khả năng khác. Mày tôi nhíu lại, tức giận nhìn về phía Hồ Khiên Dư – giờ phút này, tôi hy vọng nghe thấy một đáp án khác từ miệng hắn.


Dường như Hồ Khiên Dư phát hiện ra ánh mắt tôi, hắn quay lại, đối mặt tôi.


Tiện đà, cúi đầu, giống như suy nghĩ, hướng tôi đi tới.


Đi đến trước mặt, giơ tay chạm vào mi tâm tôi. Hắn động vào, mi tâm tôi nhíu càng chặt.


Hắn cười một cái, đặt tay lên vai tôi, sau đó quay đầu nhìn Diêu Khiêm Mặc: "Cậu quen tôi nhiều năm như vậy mà không biết thẩm mỹ phụ nữ của tôi sao? Lần sau muốn dùng phụ nữ để quyến rũ tôi, phải giống như cô ấy ..."


Nói xong, Hồ Khiên Dư nghiêng người, nhìn tôi, ánh mắt lại dời về phía Diêu Khiêm Mặc, khóe môi cong lên, giống như là cười, chậm rãi tiếp tục: " ... Lông mày cũng phải thế này, mắt cũng phải thế này. A, đúng rồi, giọng nói cũng phải giống, còn cả ... cơ thể nữa. Nhớ kỹ?"


******


"Cậu cùng người phụ nữ kia ... thì ra là ... diễn trò?" Mặt Diêu Khiêm Mặc cứng lại, bất đắc dĩ nhìn hắn.


Tôi ngẩng đầu, gắt gao nhìn chằm chằm Hồ Khiên Dư, sợ chính mình nghe nhầm. Cỡ nào làm người ta khó có thể tin?!


Hồ Khiên Dư cúi đầu, đối diện với tầm mắt của tôi, nụ cười của hắn lập tức biến mất, tay cũng rời khỏi vai.


Lúc này, mắt Hồ Khiên Dư nén giận: "Lâm Vi Linh, thế nào? Em cũng mong anh chết? Hả?"


Tôi ngẩn ra. Theo bản năng muốn lắc đầu, nói "Không!"


Vì cái gì hắn cho rằng như vậy? Ngay sau đó, tôi hiểu được: Có khả năng từ trước lúc tôi chạy đến làm loạn hắn cũng đã biết người đàn bà đó có vấn đề."


Mà sự xuất hiện của tôi chứng tỏ tôi cũng biết điều đó.


Nhưng tôi không nói cho hắn, càng không ngăn cản hắn.


Lý trí làm cho tôi trầm lại. Nghi vấn của Hồ Khiên Dư, tôi cũng không phủ nhận.


Hồ Khiên Dư nhìn tôi rất lâu, tôi không biết hắn đang chờ đợi tôi phản ứng thế nào. Nhưng là, Hồ Khiên Dư, người này thật làm cho người ta sợ hãi.


Một lúc sau, hắn cười tự giễu, không hề nhìn tôi.


"Đúng, là diễn trò. Mục đích muốn nhìn xem các người rốt cuộc muốn làm gì."


"Cái này cậu chỉ có thể trách chính mình. Cậu quá coi thường tôi."


"Hừ!" Diêu Khiêm Mặc tức giận cười trả, "Sai! Nếu không phải Thác Ni đổi ý, nói phải đợi một tuần, làm sao tôi có thể bị cậu đùa giỡn như vậy?"


Thác Ni rốt cuộc đã cam kết gì với anh ta? Lại đổi ý thế nào?


Tôi theo thói quen nhếch mi tự hỏi, mi tâm nhíu vào, làm cho Hồ Khiên Dư liếc mắt nhìn qua như đánh giá, xem xét.


Không biết tôi bây giờ có thể làm cho Hồ Khiên Dư bận tâm phòng bị cái gì.


Hắn có thể cứu tôi, nhưng hắn không tin tôi.


Nghĩ đến thật châm chọc.


Trong chốc lát, Hồ Khiên Dư bỏ qua tôi.


Trước mắt, đối thủ của hắn là Diêu Khiêm Mặc: "Tôi đã nói đến thế này, câu hẳn là biết ai đáng giá hơn? Thế nào? Đổi hay không?"


Lời này vừa nói ra, Diêu Khiêm Mặc im lặng.


Hồ Khiên Dư vòng đến phía sau tôi, bắt đầu giúp tôi cởi giây thừng.


Diêu Khiêm Mặc lúc này vẫn chú ý đến nhất cử nhất động của Hồ Khiên Dư, tôi đối mặt với anh ta, không bỏ qua một chút biểu tình.


Tôi thấy anh ta đi đến bên cạnh thủ hạ của Hoàng Hạo Nhiên, ghé sát, nói gì đó.


Tôi khẽ kêu lên, "Hồ Khiên Dư, cẩn ..."


Còn chưa kịp nói xong, người nọ nhận lệnh, lập tức tiến lại, giữ lấy Hồ Khiên Dư.


Một người khác cầm dây trói đến, trói chặt hắn lại.


Diêu Khiêm Mặc cười một cái: "Các người đều quá lợi hại, tôi làm như vậy, chẳng qua là cẩn thận một chút. Thật có lỗi, Hồ tổng."


Nếu Hồ Khiên Dư có thể tìm đến nơi này, kho hàng đã không còn an toàn, tất nhiên Diêu Khiêm Mặc cũng không tiếp tục ở lại.


Rất nhanh có người tới đón, tôi cùng Hồ Khiên Dư bị áp giải lên xe.


Hồ Khiên Dư không kháng cự, xem như chịu trói.


Chúng tôi bị nhốt ở phía sau.


Tôi không thể nào ngăn chặn cảm giác lúc này, Hồ Khiên Dư với tôi gần trong gang tấc, lại chưa bao giờ xa xôi như vậy.


"Tại sao đến? Không phải anh cũng không thích làm những chuyện bất thường?"


Tôi nghe thấy chính mình dùng giọng lạnh lùng hỏi.


Nhưng rõ ràng, tôi sợ hãi đến tim cũng run lên từng hồi.


"Em có bao giờ nghĩ anh có thể vì em mà hy sinh tính mạng?"


Lúc như thế này, Hồ Khiên Dư còn có thể mặt không đổi mà nói ra một câu như vậy.


Trong lòng tôi lại như có đá đeo, nhắm mắt lại, dấu đi mọi cảm xúc.


Diêu Khiêm Mặc nghiêng mặt đến trêu chọc: "Lúc này, cậu đáng nhẽ nên an ủi cô ấy: Chúng ta nhất định sẽ sống chứ không phải nói những lời mất hứng đó."


Nghe vậy, tôi không kiềm chế được run lên. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy. Khi một mình bị trói tôi cũng không sợ hãi thế này.


Lúc này, sự yếu ớt trong tôi bắt đầu trỗi dậy.


Tôi biết, không được yếu đuối, vì chính mình, cũng vì Hồ Khiên Dư.


Hồ Khiên Dư nhìn vào mắt tôi, không biết thấy gì, hắn im lặng hồi lâu, hướng đến bên tai tôi gật đầu, nói:


"Đừng sợ."


Lúc này xe đã khởi động, chuẩn bị lăn bánh. Người ở bên cạnh đang muốn dán miệng, bịt kín hai mắt chúng tôi thì bị Diêu Khiêm Mặc ngăn cản: "Không cần. Hai vị đây là khách quý, chúng ta phải đối đãi cho lễ phép."


Nói xong, một lần nữa nhìn về phía Hồ Khiên Dư: "Yên tâm, bây giờ tính mạng không còn nguy hiểm gì nữa. Tôi tin Hồ Hân sẽ đáp ứng yêu cầu của tôi. Dù sao, cậu cũng là con trai duy nhất của bà ta."


Hồ Khiên Dư vẫn duy trì nụ cười: "A? Thật sao? Vậy ... nếu bà ấy không đồng ý thì thế nào?"


Diêu Khiêm Mặc nheo mắt.


"Với thủ đoạn của cậu, nếu không phải bất đắc dĩ sẽ không dùng hạ sách bắt cóc uy hiếp người này. Xem ra, cậu là bị ép buộc đến mức phải trèo tường."


"Tôi chỉ cần quyền lợi."


"Tôi nói cho cậu biết, sau khi được thả, tôi lập tức báo cảnh sát."


"Hồ Khiên Dư!" Tôi ghé vào lỗ tai hắn hô nhỏ.


Vì cái gì hắn phải chọc giận Diêu Khiêm Mặc lúc này?


Hồ Khiên Dư bỏ qua tôi, tiếp tục: "Đến lúc đó, cậu có chạy đằng trời."


Thoáng chốc, Diêu Khiêm Mặc ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Hồ Khiên Dư, rõ ràng tức giận lại vẫn bọc ngoài bằng một nụ cười giả tạo: "Đừng quên, tôi là luật sư, tôi nắm rõ pháp luật hơn cậu. Cậu giam lỏng Lộ Tây phi pháp, hành vi phạm tội cũng không phải là nhẹ."


Hồ Khiên Dư cười lạnh: "Nếu không phải cô ta liên kết với Thác Ni, muốn dìm tôi vào chỗ chết, lại ra mặt nhân từ muốn giúp tôi, tôi sẽ không phải không để ý đến cô ta sống hay chết."

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với

22-07-2016 28 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Truyện ngôn tình hoàn Trời Xanh, Biển Cũng Xanh, câu chuyện kể về chuyện tình cảm của

23-07-2016 38 chương
Tình Như Khói Hoa

Tình Như Khói Hoa

Truyện Tình Như Khói Hoa, một câu chuyện ngôn tình ngược đặc sắc với nhiều tình

20-07-2016 3 chương
"Vàng Anh" ơi

"Vàng Anh" ơi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi không

27-06-2016
Hà Nội chờ

Hà Nội chờ

"Phương ạ, có những điều đã mất rồi thì không bao giờ trở lại được, nhưng có

28-06-2016
Tết xưa của mẹ

Tết xưa của mẹ

(khotruyenhay.gq) Mỗi lần Tết đến là mình lại nhớ mẹ, nhớ mẹ da diết. Vì mẹ là

30-06-2016
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Hành lang tầng hai

Hành lang tầng hai

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Gió thổi lau

27-06-2016