"Hợp đồng là thật."
bạn đang xem “Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Giọng nói anh ta rất thật, không giống như bộ dáng lưu manh của mình.
"A ... Anh không phải là ngốc." Tôi bật cười ra tiếng, "Công trình trong hợp đồng này đã khởi công. Nhưng không phải do Hằng Thịnh thi công như đã kí kết."
"Không thể nào." Anh ta nhếch mi, ánh mắt sáng ngời, bất đắc dĩ nhìn tôi.
Tôi dịch người, cố ngồi cách xa anh ta một chút: "Tin tôi đi, không chỉ vì những tin tức này, mà cái chính là tôi không tin anh. Đó mới là lý do."
"Anh sẽ điều tra ra, ai ở giữa làm trò này."
"Vậy anh cứ từ từ điều tra, hôm sau tôi sẽ về Hongkong, anh điều tra được cái gì cũng không liên quan đến tôi."
Thấy tôi nói phải trở về Hongkong, sắc mặt Diêu Khiêm Mặc cứng lại, có chút trắng bệch, nhìn tôi, "Về ... Hongkong?"
Tôi không nghĩ cùng anh ta dây dưa nhiều, làm tư thế mời: "Anh có thể đi rồi."
Anh ta đột nhiên lao đến, tay đặt ở vai tôi: "Ai cho em về Hongkong? Ngày mai? Tại sao lại là ngày mai?"
Nhớ lại, đây là lần đầu tiên tôi thấy Diêu Khiêm Mặc không thể khống chế được mình.
Tôi nhất thời ngạc nhiên, tay anh ta mạnh mẽ chuyển qua tay tôi, xiết mạnh, "Vài ngày nữa hẵng đi."
"Anh không có tư cách ra lệnh cho tôi." Tôi vừa nói vừa kéo tay anh ta ra.
"Quả thật anh bị Hồ Khiên Dư cắt đứt quyền lợi. Sở dĩ không nói cho em là vì lo lắng em sẽ đối với anh do dự về quyết định hợp tác giữa chúng ta."
Tôi đứng lên, lui về phía sau từng bước, để anh ta không thể động vào mình: "Anh đều biết rồi, chắc không còn gì để nói? Mời anh về cho!"
Anh ta cũng đứng lên, tôi nghĩ anh ta muốn tiến đến, theo bản năng lui về, nhưng Diêu Khiêm Mặc không có, anh ta đứng tại chỗ không hề động: "Anh còn chưa nói xong. Anh có thể nói cho em biết, hợp đồng này là hoàn toàn chính xác. Anh không hiểu tại sao Hồ Khiên Dư lại có thể vi phạm kí kết, không tham gia xây dựng công trình, như hợp đồng này quả thật đã ký đúng như thế."
Nói xong tất cả, anh ta cẩn thận nhìn tôi. Cái nhìn này làm tôi không thoải mái, có chút rùng mình.
Tôi mở miệng, đang định nói, Diêu Khiêm Mặc lại đột nhiên quay người, nhanh chóng rời đi.
Nhìn ra phía ngoài, bởi vì tiếng đóng cửa của anh ta mà đèn cảm ứng sáng lên, tôi nhất thời có chút thất thần.
Lúc phục hồi lại, cửa đã đóng, không khỏi gõ gõ đầu mình: Tôi làm sao vậy? Vừa rồi có một khắc, tôi dường như đã tin lời Diêu Khiêm Mặc?
*****
Tôi ra lệnh cho mình không cần nghĩ nhiều. Thời gian cấp bách, tôi cũng tự biết mình không được lo lắng.
Tôi đến thư phòng, đem một ít tư liệu của Hoàn Cầu sửa sang lại, đã qua 0 giờ.
Hôm nay mệt mỏi, chắc tôi có thể ngủ tốt.
Tiểu Lưu mang đến cho tôi một chén sữa nóng. Sự xuất hiện của cô ta chắc chắn có chủ ý khác, nhưng nhiều ngày ở chung như vậy, với cô ta, cũng không phải là không thoải mái.
Tôi uống xong sữa, vào phòng ngủ, khóa cửa phòng.
Pha nước tắm rửa, sau đó chuẩn bị ngủ.
Nghĩ đến việc sắp trở về Hongkong, mạch máu tôi cũng hưng phấn đến mức căng lên. Singapore, luôn luôn là nơi làm cho người ta không làm nổi dù chỉ là một việc nhỏ.
Hoàn Cầu ở Hongkong mới là cơ hội tôi chuyển bại thành thắng.
Thác Ni đến bây giờ còn như vậy là bởi ông ta tưởng tôi cái gì cũng không biết. Hậu quả việc khinh địch quả thực rất nghiêm trọng.
Tôi cầm khăn mặt, một bên lau tóc, bên rời khỏi phòng tắm.
Còn không kịp bước ra đến cửa, tôi liền dừng lại.
Trước mặt tôi, là Diêu Khiêm Mặc.
Tôi phản xạ có điều kiện lui về phía sau, một tay giữ chặt khăn tắm trên người, tay kia một lần nữa đặt lên cửa phòng tắm.
Diêu Khiêm Mặc bước nhanh, tay đè lại cửa ngăn không cho nó đóng lại.
"Lâm tiểu thư, xin lỗi."
Anh ta vừa nói xong, tôi liền cảm giác sau gáy nhói đau.
Ngay sau đó, cả người tôi lập tức tê dại, trước mắt mờ đi, một giây trước khi ngã xuống, bị Diêu Khiêm Mặc đỡ lấy.
Anh ta cúi đầu, gương mắt tiến đến, khoảng cách rất gần.
Ý thức cuối cùng của tôi, là tiếng Diêu Khiêm Mặc trầm thấp: "Đây là trả giá vì đã vi phạm sự hợp tác giữa chúng ta."
Sau đó tôi hôn mê.
Lúc tôi tỉnh lại thì thấy mình đang ở một chỗ lạ, ngoài miệng dán băng dính, không thể nói chuyện.
Nhìn quanh bốn phía mới phát hiện thì ra bị nhốt trong xe.
Tôi ngồi ở phía sau, chân tay bị trói, đối với ghế trước có một vách ngăn bằng thủy tinh đen, cũng không hiểu phía trước có người hay không.
Tôi cúi đầu nhìn người mình, không phải chiếc khăn tắm trước mà là âu phục của mình, coi như chỉnh tề.
Lúc này, một bên cửa bị mở ra, Diêu Khiêm Mặc xuất hiện.
Anh ta nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Yên tâm, anh chỉ giúp em đổi quần áo, không mảy may động vào em."
Ngay lúc đó, từ phía sau anh ta truyền đến một tiếng tức giận: "Khách khí làm gì với loại phụ nữ này?!"
Không hiểu vì sao, mắt tôi nhòe đi, không thể nhìn rõ, hồi lâu sau mới nhận ra người này: Hoàng Hạo Nhiên.
Hoàng Hạo Nhiên còn dẫ thêm người, anh ta mệnh lệnh: "Kéo nó xuống xe."
Hai tay Diêu Khiêm Mặc đặt trước ngực, đứng tại chỗ. Anh ta nhìn tôi, sau đó tầm mắt thản nhiên chuyển về phía sau nói với Hoàng Hạo Nhiên: "Lâm tiểu thư là khách tôi mời đến, đối với cô ấy khách khí một chút."
Nói xong, Diêu Khiêm Mặc ngăn người phía sau lại, chính mình cúi nửa người vào xe.
Tay anh ta vòng ra phía sau ôm lấy tôi.
Tôi phẫn hận chằm chằm nhìn khuôn mặt tươi cười đến mức giả dối này, muốn mắng ra tiếng nhưng bất đắc miệng không thể nói.
Diêu Khiêm Mặc ôm tôi, vừa đi vừa cúi đầu, liếc nhìn một cái, tiếp tục nụ cười đáng ghét: "Muốn mắng anh?"
Tôi nhìu mày, quay đi chỗ khác.
Anh ta cười ra tiếng, lồng ngực rung lên truyền đến tôi: "Yên tâm, chờ khi đến nơi, anh cho em mắng thỏa thích."
"Nơi" trong miệng Diêu Khiêm Mặc là một kho hàng phía tây bến cảng.
Lúc này là rạng sáng, xung quanh bốn phía không người.
Ven đường, tôi nhìn thấy số hiệu kho hàng, kinh ngạc, mắt chằm chằm nhìn bảng hiệu, tầm mắt không chịu di chuyển. Tất cả những kho hàng này cũng một mã, tôi nhớ rõ tất cả chuỗi mã này, tất nhiên cũng nhớ rõ chủ sở hữu của nó.
Hà Vạn Thành.
Diêu Khiêm Mặc theo ánh mắt của tôi cũng nhìn về bảng hiểu. Một thoáng sau, sắc mặt lạnh xuống mở miệng: "Em luôn luôn nhìn thấy thứ không nên nhìn."
Giọng nói anh ta thâm trầm, tôi khẽ run lên.
Diêu Khiêm Mặc cười khẽ, trái lại trấn an tôi: "Kỳ thật .... Biết cũng không sao."
Nói xong, bước chân nhanh thêm, tiến vào kho hàng.
*****
Diêu Khiêm Mặc quả thật là người biết giữ chữ tín, sau khi đến nơi, lập tức tháo băng miệng cho tôi.
Anh ta cúi đầu nhìn, chờ tôi mở miệng.
Quả thật tôi muốn thao thao bất tuyệt mà nguyền rủa, nhưng tôi càng nóng lòng muốn biết: "Hà Vạn Thành?"
"......"
"Hà Vạn Thành là người đứng sau anh?"
Anh ta vẫn như trước không nói lời nào.
Tôi tiếp tục: "Bắt tôi lại đối với các anh có lợi gì?"
Anh ta nhún nhún vai, tiếp tục im lặng.
Tôi hỏi không ra điều gì, tay chân lại bị trói, lúc này thực sự lâm vào khốn cảnh, khó tránh bật cười tự giễu: "Tất cả các người đều là những kẻ hèn, dám làm không dám nhận. Bắt cóc một người phụ nữ để làm gì, trên thực tế chỉ là loại không có bản lĩnh ..."
Tôi còn chưa nói xong, Hoàng Hạo Nhiên đã tiến đến giáng cho tôi một cái tát.
Từ lỗ tai truyền đến một tiếng vang.
Cơ thể mất trọng tâm, tôi từ trên ghế té xuống mặt đất.
Diêu Khiêm Mặc ở một bên lạnh mắt nhìn.
"Nhìn xem cô làm thế nào?" Hoàng Hạo Nhiên uất hận, túm tóc tôi, bức tôi ngẩng mặt lên, bàn tay lại định tiếp tục giáng xuống, bỗng nhiên bị Diêu Khiêm Mặc bắt lại.
Tôi mím môi, có mùi máu tươi xộc vào.
Diêu Khiêm Mặc cúi xuống, nắm lấy cằm tôi, dùng đầu ngón tay lau vết máu.
Sau đó, anh ta đứng thẳng dậy, ở trước mặt tôi giơ tay liếm vệt máu.
Anh ta tuy giúp tôi, nhưngkhông nâng tôi dậy, dường như muốn cảm giác đứng từ trên cao nhìn xuống.
Cầu người không bằng cầu mình, tôi nhúc nhích hai tay bị trói ở phía sau.
Khi tay chạm vào mặt đất, tôi đụng đến một viên đá.
Thừa dịp lúc này không có ai chú ý đến mình, tôi đem viên đá cẩn thận dấu trong lòng bàn tay, nắm chặt.
Sau khi liếm xong vết máu của tôi, Diêu Khiêm Mặc cười, nhìn xuống: "Được lắm, anh đã nếm được mùi vị của sự tức giận. Bằng không, mỗi lần đều là em chọc cho anh tức điên, thật không công bằng."
Viên đá găm vào tay tôi, đau đớn.
Trong lòng căm hận: Diêu Khiêm Mặc cho đến bây giờ hỉ giận không hiện ra mặt, tôi làm sao có bản lĩnh làm anh ta tức giận?
Chương trước | Chương sau