Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc

Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc


Tác giả:
Đăng ngày: 12-07-2016
Số chương: 42
5 sao 5 / 5 ( 59 đánh giá )

Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc - Chap 31 - Đa suyễn

↓↓

May mắn, hắn nói xong một câu, ngoài cửa lại vang lên tiếng đập, người mang quần áo đến.

bạn đang xem “Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Hồ Khiên Dư đem túi lớn đặt ở cạnh bồn rửa tay, sau không nói không rằng bỏ đi.


Khi hắn tới cửa mới dừng lại, cũng không quay đầu nói với tôi: "Buổi tối về nhà sớm một chút, lúc anh về nhà muốn nhìn thấy em."


Hồ Khiên Dư nói xong, mở cửa bước đi.


Tôi thay quần áo, đi ra toilet, bên ngoài không có người.


Hồ Khiên Dư đưa quần áo của tôi cho Diêu Khiêm Mặc, đối với việc này tôi cũng không có gì dị nghị. Diêu Khiêm Mặc, người này làm cho tôi có cảm giác nguy hiểm, cho anh ta biết quan hệ tôi cùng Hồ Khiên Dư, có thể làm cho anh ta thấy khó mà lui, đấy xem nhưng cũng là một chuyện tốt.


Pub vẫn ồn áo náo nhiệt như cũ, tôi tìm Lộ Tây tạm biệt nhưng không nhìn thấy cô ấy.


Tôi cứ nghĩ rằng đó là một cô gái vô tư, vậy mà ... Tạm thời, không cần gặp mặt vẫn hơn.


Tôi quay trở lại phòng nghỉ lấy túi của mình, cũng không ngờ lúc này phòng nghỉ lại có người.


Trong đó đèn sáng trưng, cửa cũng chưa đóng kín, ánh sáng bên trong tỏa ra chiếu sáng một vùng hàng lang.


Mà xuyên qua khe cửa, tôi lại thấy ...


Lộ Tây cùng Thác Ni.


Mà cảnh tượng lúc này, làm cho người ta bàng hoàng kinh ngạc.


(P4)


Thác Ni té trên mặt đất, cả người run rẩy.


Mà Lộ Tây đứng cách ông ta hai thước.


Giữ bọn họ lúc này, một lọ thuốc rơi trên thảm.


Trước đây tôi nghe Lộ Tây nói Thác Ni bị bệnh tim ...


Cô ấy lúc này lẳng lặng nhìn lọ thuốc nằm trên mặt đất, không hề nhúc nhích.


Thác Ni cùng chằm chằm nhìn lọ thuốc, cánh tay duỗi thẳng muốn với mà không được.


Tôi đẩy cửa chạy vọt vào.


Tiếng động làm Lộ Tây bừng tỉnh, cô ấy ngạc nhiên nhìn tôi xông đến.


"Cậu đang làm gì vậy? Còn không mau cứu ông ta?!"


Tôi hét lên với cô ấy.


Bả vai Lộ Tây chấn động mạnh, một giây sau liều mạng lắc đầu như điên rồi.


Tôi bất đắc dĩ nhìn Lộ Tây, nhặt lọ thuốc lên, chạy đến bên cạnh Thác Ni.


Ngay lúc này Lộ Tây lao đến giữ lấy cánh tay tôi: "Không được ... không được ... ông ta, ông ta muốn hại anh trai mình ..."


************************ ***************************


Tôi cố gắng vùng khỏi tay cô ấy, vội vã chạy đến bên người Thác Ni, cố gắng nâng nửa người ông ta dậy, đem thuốc đổ ra lòng bàn tay. Thác Ni run run cầm thuốc nuốt vào.


Chỗ này không có nước, Thác Ni uống thuốc xong tôi đỡ ống ta dậy ngồi xuống.


Sau đó, nhìn về phía Lộ Tây.


Cô ấy khóc.


Tôi thở dồn dập.


Mà Thác Ni vượt qua một hồi sống chết, mặt xám như tro dựa vào ghế.


Thanh âm duy nhất chung quanh chính là tiếng khóc của Lộ Tây.


"Tại sao cậu có thể như vậy? Có biết thiếu chút nữa hại chết ông ta hay không?"


Tôi vất vả bình phục hô hấp, từng bước tiến đến trước mặt Lộ Tây, chất vấn cô ấy.


Hai mắt Lộ Tây đẫm lệ mông lung nhìn tôi hồi lâu mới thút thít nói: "Vi Linh, là ông ta, là ông ta muốn ... muốn hại anh trai mình ... mình là ... là ... giúp anh trai mình ..."


Đầu óc tôi hỗn loạn, nhưng chuyện nhà họ Diêu cùng vị hôn phu của cô ấy, căn bản tôi cũng không muốn biết nhiều.


Dù sao, tôi cùng Diêu Khiêm Mặc cũng không có gì gọi là đồng điệu.


Chờ tất cả bình tĩnh trở lại, tôi xoay người hướng Thác Ni.


Ngay lúc tôi cách Thác Ni khônng đến hai bước thân, ông ta hồi phục một chút, giọng nói mang theo ý mỉa mai, hướng về Lộ Tây đang ở phía sau: "Cô rốt cuộc muốn giúp anh trai mình, hay vẫn là giúp Hồ Khiên Dư?"


Ba chữ Hồ Khiên Dư này tôi tưởng chính mình nghe lầm, lại nhìn thấy mặt Lộ Tây tái nhợt đi, mới chắc chắn, mình không hề nhầm lẫn.


Tôi chuyển tầm mắt đến Thác Ni, sau đó rời đến người Lộ Tây, bình tĩnh hỏi cô ấy, "Có ý gì?"


Lúc này trong mắt Lộ Tây chợt lóe lên, sau đó, giọng nói không run, ánh mắt cũng không đổi, chỉ nói cho tôi: "Vi Linh, việc này không liên quan đến cậu."


"Không liên quan đến mình?"


Tôi thiếu chút nữa cười ra tiếng, nhưng lại bắt buộc mình kìm lại. Tôi xoay người, ánh mắt hướng Thác Ni, mở miệng hỏi ông ta: "Có ý gì?"


Thác Ni đã khôi phục một chút khí lực, cũng nhìn tôi, có lẽ tôi đối với việc này chấp nhất một cách kì lạ làm cho Thác Ni để ý. Ông ta đánh giá tôi một hồi mới nói: "Cảm ơn cô cứu tôi. Nhưng chuyện này, quả thật không liên quan đến cô."


Tôi nghĩ một lúc, sau đó trả lời: "Ông có còn nhớ Lâm Thậm Bằng?"


Ông ta dường như hồi tưởng một chút, bỗng nhiên mi tâm nhíu lại, nhìn thẳng tôi, lát sau như cười như không nhếch nhếch khóe miệng: "Đừng nói cho tôi cô là ..."


Tôi tiếp lời ông ta: "Đúng vậy, tôi là con gái ông ấy."


Nghe tôi nói như vậy, Thác Ni trầm mặc, dựa vào tay vịn muốn đứng lên.


Ánh mắt Lộ Tây lúc đó nhìn Thác Ni băn khoăn, cuối cùng bất đắc dĩ nói: "Vi Linh, chuyện này cậu không cần nhúng tay. Đối với cậu không có lợi."


Lộ Tây nói xong liền đi ra cửa.


Chờ khi Lộ Tây đi khỏi, nghe tiếng cửa sập lại tôi mới hồi phục tinh thần hỏi Thác Ni: "Nói cho tôi biết, có chuyện gì?"


Ông ta nhìn tôi, không hề chớp mắt, sau đó lên tiếng: "Nghe Lộ Tây nói cô cùng Hồ Khiên Dư đợt vừa rồi đi Hongkong?"


Mặc dù không biết vì sao ông ta hỏi vậy nhưng tôi vẫn gật đầu.


"Gặp Lý Triệu Giai?" Ông ta lại hỏi.


Tôi không muốn tiếp tục vòng vo, đối với vấn đề này từ chối trả lời, chỉ nói: "Không cần quanh co, tôi muốn biết chuyện gì làm cho ông cùng Lộ Tây trở mặt?"


Ông ta cười ra tiếng: "Tôi chuẩn bị đánh sụp công ty bất động sản của Hồ Khiên Dư ở Hongkong."


Tôi nghĩ một lúc, lập tức cũng cười: "Đừng nói với tôi rằng ông cũng Lý Triệu Giai chuẩn bị bắt tay hạ bệ công ty của Hồ Khiên Dư?"


Ông ta ngừng cười, lại đánh giá tôi một phen, sau đó cũng không đưa ra kết luận gì, chỉ đơn giản nói: "Hồ Khiên Dư giữ cô ở bên người thật sự mười phần thất sách."


Nói xong ông ta chăm chú nhìn lọ thuốc trong tay: "Lúc đầu Lộ Tây định báo cho hắn, nhưng di động bị tôi ném hỏng, cô ta không có dãy số của Hồ Khiên Dư nên không thể liên lạc được."


Tôi lập tức cảnh giác, lo sợ nhìn phía cửa. Vậy vừa rồi? Ông ta sao không ngăn lại Lộ Tây? Để cho cô ấy đi như vậy thông báo với Hồ Khiên Dư?


"Vậy sao ông không ngăn cản cô ấy?" Tôi cao giọng hỏi.


Ông ta cười vẻ tự tin: "Cho dù Hồ Khiên Dư biết cũng chỉ là đấu từ trong tối chuyển ra ngoài sáng, tôi không cần."


"Không được." Tôi đánh gãy ông ta, tự hỏi một lát mới mở miệng, "Vệ sĩ của ông có ở đây không?"


Ông ta nheo mắt nhìn tôi đáp: "Ở trong xe dưới lầu."


"Gọi cho họ chặn đứng cô ấy lại, giảm lỏng hay thế nào cũng được. Tóm lại không được để cho Lộ Tây gặp Hồ Khiên Dư."


"Ông ta không trả lời."


"Xem như ơn tôi cứu ông một mạng, nhận lời tôi!"


Lúc này, Thác Ni không còn do dự, gọi điện thoại cho vệ sĩ, chỉ nói: "Nếu Diêu tiểu thư xuống lầu giữ cô ta lại."


Một câu phân phó ngắn ngủi xong, Thác Ni cúp điện, khó khăn chống đỡ cơ thể đứng lên, chậm rãi từng bước một đi đến phía tôi.


"Lâm tiêu thư, cô có biết muốn tôi gọi cuộc điện thoại này có nghĩa là gì sao?"


Ông ta sắc mặt không đổi hỏi tôi.


Tôi cười.


Tôi đương nhiên biết nghĩa là gì, nghĩ thế, tôi vươn tay hướng Thác Ni: "Hợp tác vui vẻ!"


Thác Ni rốt cuộc cười ra tiếng, vẫn là nụ cười ba phải mang chút mỉa mai châm biếm, nhưng ông ta vươn tay ra, nắm lấy tay tôi: "Tốt lắm, Lâm tiểu thư, hợp tác vui vẻ."


****************** ************************


Về phía Lộ Tây, chuyện cô ấy cùng Hồ Khiên Dư tôi không cần biết, tôi chỉ cần nhắc nhở mình nhớ kĩ: Diêu Lộ Tây không còn là bạn tốt, thế là đủ.


Trên thương trường vốn không có kẻ địch hay bạn bè vĩnh viễn. Cái chính là, những lời này dùng với tôi cùng Lộ Tây thật sự có bao nhiêu châm chọc.


Lúc tôi về, ở dưới lầu đã nhìn thấy xe Hồ Khiên Dư, cho nên khi mở cửa vào nhà, dưới ngọn đèn phòng khách, nhìn vị Hồ đại thiếu ngồi chiễm chệ trên sôfa tôi cũng không cảm thấy có gì kinh ngạc.


Thấy tôi trở về, Hồ Khiên Dư đưa tay xem đồng hồ: "Anh chờ em ... hai giờ rồi."


Lúc này nhìn mặt Hồ Khiên Dư, tuy rằng không cố ý nhưng tôi vẫn không khỏi nhớ tới Lộ Tây. Rõ ràng Lộ Tây cùng hắn chưa bao giờ xuất hiện cùng nhau ... vậy bọn họ, rốt cuộc có quan hệ thế nào?


Nghĩ đi nghĩ lại, Hồ Khiên Dư quen Diêu Khiêm Mặc, chẳng nhẽ qua Diêu Khiêm Mặc quen biết hay sao, hoặc là còn có một tầng quan hệ sâu hơn nữa cũng không chừng.


"Nghĩ gì vậy?" Hồ Khiên Dư đột nhiên hỏi.


Tôi hồi phục tinh thần, buộc chính mình không được suy nghĩ nhiều, cởi giầy vào cửa.


Hồ Khiên Dư lùi sang một bên, vỗ chỗ trống bên cạnh ý bảo tôi ngồi xuống.


Tôi dừng lại một chút, trong lòng giằng co, lại vẫn ngoãn ngoan đến bên cạnh hắn ngồi xuống.


Tôi vừa ngồi xong, tay Hồ Khiên Dư lại vươn đến: "Tại sao muộn như vậy?"

Chương trước | Chương sau

↑↑
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh? là một truyện ngôn tình của tác giả Dư Lạc Thần, bạn có

21-07-2016 34 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu là một truyện ngôn tình sủng kể về một cô tiểu thư đã đến

21-07-2016 10 chương
Họa sĩ

Họa sĩ

Viết cho Ba. Người mà con chưa có cơ hội gọi. Viết cho một người bạn. Mong bạn và

27-06-2016
Mương rộng hào sâu

Mương rộng hào sâu

Hồi đầu cũng không ai nghĩ tới chuyện làm một ranh giới giữa hai nhà. *** Con mương

24-06-2016
Vẫn sẽ là anh và em

Vẫn sẽ là anh và em

Định mệnh đã sắp đặt trong trái tim anh chỉ mang một hình bóng... *** 17 năm

23-06-2016
Con trai của bác sĩ

Con trai của bác sĩ

Tôi phát hoảng, và không kịp suy nghĩ, tôi kêu lên: - Cháu là con của bác sĩ Eppley. Tôi

29-06-2016
Hãy cứ bước đi

Hãy cứ bước đi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Đúng

25-06-2016
Mảnh thời gian

Mảnh thời gian

Hôm ấy, khi tôi đi cắt tóc, tôi đã nhặt được một chiếc nhẫn trên vỉa hè. Đó là

01-07-2016
Mưa Bruxelles

Mưa Bruxelles

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Bruxelles

25-06-2016

Polly po-cket