Nói xong, tôi rời đi, Hồ Hân cũng không mở miệng ngăn lại.
bạn đang xem “Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lúc đi đến cửa, Hồ Hân từ xa gọi tôi lại: "Nơi này rất khó gọi xe, để dì cho người đưa con ra sân bay."
Tôi không quay đầu: "Cảm ơn, dì Hồ." Nói xong, tiếp tục bước.
Lúc tôi đi đến tòa nhà chính, xe đã chuẩn bị xong.
Cửa xe đang mở, chờ tôi bước lên.
Tôi không khỏi nghiêng đầu nhìn chiếc xe Audi trong gara, xong mới ngồi vào ghế.
***********************************
Lái xe là một người đàn ông trung niên, nói không nhiều lắm
Cảnh quan vùng này rất đẹp nhưng tôi không rảnh ngắm nhìn.
Do dự một lát, cuối cùng vẫn mở miệng: "Có thể cho tôi biết, chiếc Audi màu đen trong gara là xe của ai?"
Có lẽ lái xe biết tôi là khách của Hồ Hân, khách khí đáp lại: "Là xe của thiếu gia. Nhưng sau khi phu nhân về nữa, thiếu gia dùng xe khác, để xe này lại cho phu nhân dùng."
"Bác có thể giúp tôi liên hệ lái xe xe đó không?"
Tôi nói làm ông ta quay đầu, trong ánh mắt nghi hoặc của ông ta, tôi tiếp tục: "Bác giúp tôi liên hệ lái xe kia, cũng hứa bí mật với những người khác, tôi có thể trả một khoản thù lao lớn."
Ông ta càng nghi ngờ: "Giữ bí mật ... với phu nhân?"
Tôi gật đầu, "Phu nhân nhà bác, thiếu gia ... tất cả mọi người."
Xe dừng ở bên đường, ông ta từ chối: "Xin lỗi, tôi cũng được coi như viên công trong nhà đã lâu, tôi sẽ không ..."
Tôi đánh gãy ông ta: "10 vạn. Có lẽ, nếu bác muốn nhiều hơn ... cho tôi một cái giá."
Tôi nhìn thấy trong mắt ông ta lóe lên, liền lấy danh thiếp trong túi đưa đến: "Nếu làm được, xin hãy liên lạc với tôi."
Trong xe lại trở về im lặng.
Tôi nhìn lên cửa kính, lại nghĩ đến một việc, "Tôi không đi sân bay, đưa tôi đến khách sạn Hoàn Cầu gần nhất." Để tìm ra người tên David Yang này, tôi không thể không lui lịch trở về Hongkong.
*********************************
Chung quanh khu biệt thự rất yên tĩnh, trên đường vắng người, xe cũng không nhiều.
Ngay lúc xe sắp ra khỏi khu biệt thự, làn đường đối diện xuất hiện một chiếc xe chạy ngược đường.
Xe này vụt qua chúng tôi, tôi thoáng nhìn cũng không để ý.
Bỗng nhiên có tiếng phanh chói tai vang đến. Tôi hướng ra ngoài cửa sổ, còn chưa kịp hiểu gì chiếc xe kia đã nhanh chóng vòng lại.
Cuối cùng, lao đến trước xe chúng tôi, giây tiếp theo vòng một đường lệch quỹ đạo, tiến lên phía trước dừng lại, ngang tàng chặn đường đi.
Xe tôi không thể không khẩn cấp phanh lại, một tiếng "kéttt" dài kêu lên.
Tôi xuyên qua cửa kính nhìn, tầm mắt chú ý đến chiếc xe kia, gặp lái xe nóng nảy kéo cửa kính xuống "Đi đứng kiểu gì thế hả ..."
Lái xe rất nhanh im bặt, tôi cũng thấy rõ, chiếc xe này là của Hồ Khiên Dư.
Tôi thấy hắn xuống xe, đi đến bên này.
Tiếng mở cửa xe vang đến bên tai tôi, lái xe bước xuống, giọng run sợ: "Thiếu gia ..."
Tôi vẫn ngồi bất động trong xe. Hồ Khiên Dư dừng lại, hắn nhìn thoáng qua trong này những không bước đến, chỉ nói với lái xe: "Lái xe trở về."
"Nhưng, phu nhân nói ... Vâng."
Lái xe lại một lần nữa trở về, khởi động xe, quay đầu.
"Xin lỗi, thiếu gia muốn tôi đưa cô quay lại."
Tôi cắn răng, im lặng, oán hận quay đầu nhìn hắn.
Hồ Khiên Dư cũng đã lên xe của mình, đi phía sau chúng tôi.
Tôi lấy điện thoại ra, bấm số, rất nhanh nối máy.
Cách nhau hai tấm thủy tinh, tôi thấy Hồ Khiên Dư nhấc điện thoại.
"Bảo lái xe dừng xe, thả tôi đi."
Lúc này Hồ Khiên Dư cũng đang nhìn tôi chằm chằm, môi khẽ nhếch, "Nằm mơ!"
"Muốn tôi trở về gặp Hồ Hân? Đối với tôi mà nói chẳng khác gì tra tấn!"
Hắn cười ra tiếng: "Hừ! Tra tấn? Chẳng phải vừa lúc? Em tra tấn anh lâu như vậy, bây giờ cũng nên thử lại một chút."
Tôi thu hồi tầm mắt, một lần nữa ngồi thẳng, dùng sức ngắt điện thoại.
Không đến vài giây sau, lại có tiếng điện thoại vang, lái xe xuyên qua gương chiếu hậu nhìn tôi, mở máy.
Giọng nói Hồ Khiên Dư: "Đem cửa xe khóa lại, trước khi về nhà không được mở." Nói xong, cúp máy.
Lái xe nghe lời, lập tức khóa cứng cửa xe.
Hồ Khiên Dư sợ tôi mở cửa nhảy xuống?
Tôi bật cười.
Rất nhanh xe lại trở về biệt thư, xe dừng, cửa xe vẫn khóa, cho đến Hồ Khiên Dư tiến lại, lái xe mới đẩy khóa ra.
Hồ Khiên Dư mở cửa bên phía tôi: "Khách quý, xuống xe."
Tôi nghiêng đầu liếc hắn một cái, hít sâu, xuống xe.
***********************************
Tôi nhìn hắn cười nhạt: "Hồ tổng, chắc ngài không biết, mẹ ngài đã bị tôi làm tức giận phát điên. Ngài không sợ lúc này tôi đi vào, mẹ ngài nhìn thấy tôi ..."
Hắn nhướn lông mày nhìn tôi, đột nhiên bật cười: "Em không muốn gặp bà ấy? Vậy vừa lúc, chúng ta còn có việc cần làm. Em không muốn làm khách của mẹ anh, vậy làm khách của anh cũng tốt."
Nói xong, không đợi tôi phản ứng, ngang ngạnh nắm lấy tay tôi kéo đi.
Nơi ở của Hồ Khiên Dư, biệt thự đối diện tòa nhà chính.
Tôi ý thức được điều này, kinh sợ thoát khỏi hắn. Nhưng Hồ Khiên Dư nắm quá chặt, tay tôi bị túm sinh đau, không thể làm gì.
Tôi bị hắn kéo lên cầu thang. Một đường giằng co, tôi che bụng, liều mạng áp chế cảm giác muốn nôn mửa.
Cửa lớn bị Hồ Khiên Dư kéo mạnh ra, tôi lảo đảo bị hắn lôi vào trong.
"Hồ tổng, tôi nghĩ phải nhắc nhở anh ..."
Tôi dừng lại, lấy hơi muốn bình tĩnh nói với hắn.
Nghe vậy, Hồ Khiên Dư dừng bước. Tôi nghĩ hắn chịu nghe tôi nói, cũng không ngờ ngay sau khi quay người lại hắn lao mạnh đến tôi.
"Hồ ..."
Những lời kế tiếp bị hắn nuốt vào.
Cửa lớn còn mở, người hầu đi lại ngoài hành lang.
Lúc này Hồ Khiên Dư hung hăng hôn tôi. Không, đây không phải là hôn, bờ môi hắn đập mạnh vào tôi, chóp mũi cũng bị cọ sát làm đau.
Tôi đẩy hắn, lại không có cách nào: "Anh buông ra ... A ..."
Ngay sau đó, hắn lại một lần nữa tiến lên, lúc này hắn nắm chặt lấy cằm tôi, tôi né tránh không được.
Đầu lưỡi hắn tiến vào, ngay cả sức cắn chặt răng tôi cũng bị hắn chiếm đoạt.
Không biết khi nào, phía sau có giọng nói run sợ vang đến: "Thiếu ... Thiếu gia ..."
Hồ Khiên Dư giữ lấy đầu vai, hung hăng chà đạp miệng tôi, sau đó hướng phía sau gầm nhẹ: "Đóng cửa lại!"
Tôi nhân cơ hội thoát khỏi Hồ Khiên Dư, nhưng hắn vừa nói xong, lại một lần nữa giữ chặt, kéo tôi lên lầu.
"Hồ Khiên Dư!" tôi không tránh được hắn, thét chói tai.
"Có chuyện gì vào phòng anh, xong xuôi chúng ta bàn lại."
Phiên ngoại 1
Đó là một đêm mùa đông
Sinh viên năm thứ nhất trung học Đức Minh, trải qua một kì cố gắng học tập cuối cùng bước vào nghỉ, tổ chức liên hoan.
Địa điểm, ngay tại khách sản của bạn cùng học họ Hồ.
Lại nói, ngày đó Lâm Vi Linh cũng coi như là một đứa nhỏ hòa đồng, hoạt động tập thể tất nhiên sẽ tham gia. Mà cô quyết định tham gia có một nguyên nhân khác đó là: Bạn cùng học họ Hồ kia không tham gia.
Vi Linh không uống rượu, nhìn những đứa nhỏ choai choai xung quanh mình chè chén đủ loại, cô ngoan ngoãn ở một góc, không tham dự.
Có bạn học tốt đến mời, Vi Linh khéo léo đưa đẩy, ba câu hai điều lừa bạn học đó uống cạn chén rượu đưa cô, một giọt không sót, rồi lại ngoan ngoãn trở về uống rượu tiếp.
Mà cùng ngồi trong góc, còn có một cô gái.
Tiêu Tiêu, cô gái này – Vi Linh không quen, về cô ta, Vi Linh biết hai điều: Ba làm ở ngân hàng, mới đây Hằng Thịnh có một khoản vay cần ngân hàng thẩm định, đã cùng nhau ăn bữa tối, Hồ Hân còn dẫn theo Hồ Khiên Dư cùng cô, tất nhiên, trong bữa tối đó cũng có Tiêu Tiêu này.
Hồ Hân làm như vậy, chẳng qua cũng mượn cớ ba đứa nhỏ cùng học để xúc tiến công việc.
Tiêu Tiêu vẫn nghĩ Hồ Khiên Dư và cô là anh en, tò mò hỏi, nhưng Vi Linh cũng không giải thích.
Điều thứ hai: Cô gái này thích Hồ Khiên Dư. Nhưng là thích đơn phương, không dám nói.
Vi Linh không thích Hồ Khiên Dư, vì vậy coi những người thích Hồ Khiên Dư là không có mắt.
Cô gái "không có mắt" này cũng giống Vi Linh không thích uống rượu.
Những người còn lại uống rượu xong, cao hứng đòi chơi bài.
Chương trước | Chương sau