Thời gian eo hẹp không cho phép Ngô Đồng được nghiên cứu kĩ càng, nhưng nhìn qua tập tài liệu đã được chuẩn bị chu đáo này, tuy trình tự không giống lắm, nhưng có thể chắc chắn đây là phong cách của Tư Kì.
bạn đang xem “Lưu Luyến Không Quên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Ngô Đồng liếc Lệ Trọng Mưu.
Anh đứng dậy, không khí trong phòng họp chùng xuống, anh bắt đầu thuyết trình, hình ảnh và tư liệu hiện lên tường.
Sau một hồi, Ngô Đồng nghe thấy anh bình tĩnh: “Các vị hoàn toàn có thể tính nhiệm lập trường và sức mạnh của Lệ thị chúng tôi.”
“Tôi hi vọng cùng hợp tác với TC, tạo nên một sản phẩm hoàn hảo mới.”
Lời này, anh nhìn thẳng vào Ngô Đồng mà nói.
Ngô Đồng cảm thấy mình giống như binh tốt nho nhỏ, giờ gặp phải đại tướng, lòng cô chợt loạn. từ lúc tốt nghiệp đến bây giờ cô chỉ làm việc với số liệu trên máy, chưa từng đi thực nghiệp.
Cố Tư Kì ngồi bên kia còn chưa kịp nói với Ngô Đồng tiếng nào. Hai ngày trước cô bị triệu tập đến New York, hơn 19 tiếng sau, vừa bước xuống máy bay đã đến đây họp.
Thời gian chậm rãi trôi qua, hội nghị chấm dứt là việc của mấy giờ sau đó. Lệ Trọng Mưu bắt tay mấy vị lãnh đạo rồi trở lại bàn họp, Ngô Đồng đang ngồi đó, cẩn thận xem xét tài liệu, Lâm Kiến Nhạc giải thích cho cô hiểu.
Tổng thể dự toán và phương thức đầu tư được nghiên cứu kĩ càng, chứng tỏ Cố Tư Kì đã mất khá nhiều thời gian với tập giấy này.
“Cô Ngô có thể xem từ từ, không cần vội đâu, Tổng giám đốc Lệ…” Vai Lâm Kiến Nhạc trầm xuống, Lệ Trọng Mưu vỗ vỗ vai, ý bảo trợ lí tạm thời ra ngoài trước.
Lâm Kiến Nhạc vuốt cằm rời đi, Ngô Đồng thấy là lạ liền ngẩng đầu: “Tổng giám đốc Lệ làm sao?”
Ngô Đồng giương mắt, bắt gặp Lệ Trọng Mưu.
Anh ngắm cô trong chốc lát, sau đó đưa cho cô một cái đĩa : “Hiện tại có nguồn lợi rất lớn trong đó, em mau nghĩ ra phương án cho anh.”
Ngô Đồng không trả lời, điện thoại đúng lúc vang lên tiếng chuông. Cô nhìn tên người gọi, đi ra chỗ khác nghe.
Hướng Tá bảo anh đang chờ cô dưới lầu, uống cà phê, hỏi cô khi nào trở về.
Ngô Đồng cố nén giọng cho nhỏ lại. Lệ Trọng Mưu nhìn cô đưa lưng về phía anh, nghe cô nhẹ nhàng đáp lời: “Có chút việc cần giải quyết… chờ chút nữa…”
Giờ đây cô thật thanh thoát, rất đỗi dịu dàng. Lệ Trọng Mưu cảm thấy bây giờ anh nên cười mới đúng. Sự thật là anh bước đến chỗ cô, cướp lấy chiếc di động.
Không đợi Ngô Đồng phản kháng, Lệ Trọng Mưu tắt luôn.
Cô đòi anh, anh chẳng thèm đoái hoài, chỉ nói: “Đang họp mà em nghe điện thoại à, chẳng chuyên nghiệp gì cả, càng không tôn trọng người họp cùng em.”
Điện thoại nằm trong tay anh, bị tắt nguồn luôn.
Rõ ràng họp xong rồi mà!
“Sau này đàm phán với TC, Cố Tư Kì sẽ là cố vấn của em.”
Dựa theo ý anh, có nghĩa là hạng mục này cô nhất định phải phụ trách.
Không phải là cô tới đây làm trợ lí của Tư Kì à?
Dường như Lệ Trọng Mưu đoán được suy nghĩ của cô, anh nghiêm túc nói: “Em có thể.”
*******************************
Cố Tư Kì đang chứng kiến cảnh tượng của hai người này, dù xấu hổ nhưng không thể làm phiền người ta được.
Đến tận lúc Tư Kì ho khan vài tiếng, Lệ Trọng Mưu mới im lặng, hoàn hồn đưa mắt qua cô.
Ngô Đồng nhún nhún vai, Lệ Trọng Mưu càng trầm mặc. Tư Kì nhìn Ngô Đồng, chần chờ, dùng khẩu hình miệng: “Đừng từ chối anh ta, coi như giúp mình đi.”
Ngô Đồng gật đầu không được, lắc đầu càng chẳng xong, trơ mắt nhìn Cố Tư Kì đẩy cửa ra ngoài.
Tiếng đóng cửa rất khẽ vang lên, Lệ Trọng Mưu suy sụp.
Vấn đề giữa hai người bùng lên từ khi nào? Tại sao cô luôn muốn cự tuyệt anh?
Khi tranh giành quyền nuôi Đồng Đồng, cô và anh cùng lên tòa.
Chờ anh động lòng, muốn để hai mẹ con cùng ở chung, cô lại chọc anh tức giận, kí phí phụng dưỡng, đoạn tuyệt quan hệ.
Muốn kết hôn cùng cô, cô thẳng thừng từ chối.
Anh đau đầu nghĩ, cô yêu anh cần anh đến thế, ngay cả lúc say rượu mất hết lí trí vẫn chỉ gọi tên anh; vậy mà lúc anh do dự, cô lại dứt khoát bỏ đi.
Cô vừa mới bên anh, ngay sau đó liền ôm ấp Hướng Tá.
Phải chăng anh mãi dây dưa với cô chỉ vì cô không chịu khuất phục? Lệ Trọng Mưu từng tự nhủ như thế, anh sẽ không là con người bị tình cảm chi phối.
Nhưng anh cũng không dễ dàng bộc lộ tình cảm của mình, điều muốn nói nghẹn trong cổ họng.
Mệt mỏi quá…
Hình như chỉ có mình anh cảng ngày càng chìm xuống, còn cô thì ngược lại. Chào đón tình yêu mới, cuộc sống mới.
Ngô Đồng thấy mặt anh lộ vẻ mỏi mệt, cô đoán chắc tại hôm qua anh bận chuyện dự án. Chắc giờ mệt lắm rồi.
Ngô Đồng không muốn quấy rầy anh thêm nữa: “Tuy tôi rất muốn tham dự, nhưng không thể làm người lãnh đạo được…”
Anh ngắt lời: “Ngô Đồng, em có biết em từ chối anh bao nhiêu lần rồi không?”
Không, cô không từ chối, mà là cô hiểu năng lực bản thân thế nào.
Lệ Trọng Mưu từng bước đến gần, bước vào tầm mắt của cô.
Ngô Đồng nhìn chăm chăm đôi giày của anh, không ngẩng đầu. Lệ Trọng Mưu liền nâng cằm cô lên.
Sự tiếp xúc bất ngờ khiến cô vô thức lùi về sau, Lệ Trọng Mưu không ép cô. Cuối cùng cô cũng nhìn anh, Lệ Trọng Mưu đã đạt được mục đích, anh thu tay về.
Lệ Trọng Mưu tà nghễ, khoanh tay trước ngực, nhíu mày theo thói quen: “Luôn từ chối một người đàn ông, em có biết như thế sẽ chỉ làm anh ta thêm thèm muốn không?”
Tư thái này, ngữ điệu này, thản nhiên biết mấy. Ngô Đồng chợt cảm thấy xa lạ, cô trào phúng: “…Ồ, không cần nói cũng biết, anh đang tự nói bản thân mình.”
Nếu như miệng lưỡi độc địa là cách cô tự bảo vệ mình… Lệ Trọng Mưu lắc đầu, anh không muốn ầm ĩ với cô. Anh muốn…
Che chở cô…
Lệ Trọng Mưu không nói, chắc là anh cam chịu.
Phụ nữ với anh chẳng là vấn đề, duy nhất cô, không được tự nhiên, không chịu hợp tác, anh bắt không được, thả cũng không được. Chỉ như vậy, anh mới khắc ghi trong lòng.
Ngô Đồng thầm nghĩ, tim cô không còn chút gì lưu luyến. Có lẽ cô nên để tâm đến Hướng Tá đang đợi dưới lầu.
Lệ Trọng Mưu mở chiếc đĩa, ánh mắt không thay đổi, càng thêm thản nhiên: “Em có biết trong hai ngày em vui vẻ bên người khác, anh đang làm gì không?”
Chương trước | Chương sau