Duck hunt
Có một loài hoa trắng

Có một loài hoa trắng


Tác giả:
Đăng ngày: 26-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 35 đánh giá )

Có một loài hoa trắng

↓↓
Mọi chuyện đến quá nhanh khiến tôi khó xử, tôi không biết mình có đủ dũng khí để nói lời yêu Ban sau mọi chuyện xảy ra không. Chỉ biết rằng, ngày tôi lên xe để vào lại thành phố, lần đầu tiên tôi thấy lãnh cảm với trái tim mình.


***


Ông Lang là người dân tộc Khơ Me, ở phía bên kia cánh rừng già. Ngày ông chuyển về làng tôi ở rể, mọi người đều lạ lẫm bởi tiếng Kinh nửa mùa của ông. Lâu rồi quen, nhờ sự thân thiện, dễ gần, ông lấy lòng được dân làng gần xa, giọng nói thều thào của ông cũng dần êm tai hơn với dân bản địa.


Ngày tháng trôi qua, mới đó mà đã gần hai mươi năm, con gái lớn của ông tên Ban cũng tròn 17 tuổi. Cô xinh đẹp lại nết na, lễ phép, được nhiều trai làng tìm đến trao lời yêu nhưng vợ chồng ông Lang nghiêm khắc lắm, dễ gì có được cô ấy làm người yêu. Tôi cũng là một người trồng cây si, nhưng khác với những người trai làng khác, họ trồng cây si trước cửa nhà nàng, còn tôi thì... tìm cách đi cửa sau.

bạn đang xem “Có một loài hoa trắng” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!



- Tao nghĩ mày nên tránh xa con Ban thì hơn. Cũng đừng qua lại nhà ông Lang nhiều - Ba tôi nói, đoạn thấy tôi chau mày như vẻ khó hiểu nên ông nói tiếp:


- Mấy đứa con gái hư đốn. Không phải là một cái bào thai mà là hai cái, tin tao nghe được từ miệng thằng Hùng. Bữa nó đào tìm vàng sau vườn nhà ông Lang, vừa đào được một cái hòm thì thằng Tín nó giựt phắt đi, mở ra thì biết là cái xác còn máu tươi. Thằng Hùng nhìn xuống dưới vẫn còn một cái hòm nữa, nghĩ chắc là vàng nhưng chưa kịp đào nốt thì mọi người ùa ra nên chúng đành bỏ chạy. Hôm sau, nó đến đào lần nữa, nhưng lần này cũng là một cái bào thai đã khô cứng và bốc mùi thối của thịt.


Ông kết thúc câu chuyện với cái tặc lưỡi. Tôi nhìn sang nhà ông Lang, những bao lá thuốc khô chất đầy một góc nhỏ, căn nhà vắng hẳn vào những ngày đầu năm...


Tôi hẹn gặp Ban vào một chiều cuối tuần đầu tiên của năm. Ban kể cho tôi nghe những gì cô đã trãi qua. Những điều tiếng của dân làng gần xa khiến cô mệt mỏi trông thấy, Ban nhìn xuống bụng mình rồi khóc, cô bảo mình đã giết chết một sinh linh. Cô biết chủ nhân của nó là ai nhưng cô không dám nói vì sợ người ta tù tội. Cô từng ước ao sẽ được như mẹ mình, tìm được người mà mình sẽ gửi gắm. Cô kể rằng ba mẹ cô quen nhau khi mẹ cô theo mấy người bạn từ làng lên núi hái thuốc. Ba cô cũng đi tìm thuốc, họ gặp nhau rồi cùng nhập nhóm. Mẹ cô học bên đông y, thông thuộc các loại thuốc còn ba cô thì giỏi về việc tìm đường, trẫy rừng, thế là họ cùng đi. Họ đi mấy ngày liền. Ba mẹ cô yêu nhau từ lúc nào không hay, rồi những lần hò hẹn. Họ cưới nhau khi mẹ cô mới tròn 17 tuổi với cái thai trong bụng là Ban. Ban nói tình yêu của ba mẹ cô như cổ tích và cô luôn ước ao có một mối tình như thế nhưng người đàn ông cô trao lòng lại không được như ba mình. Nói đoạn Ban khóc. Tôi chỉ biết lặng im nghe tiếng Ban khóc, tiếng khóc ấy buồn như màu của hoàng hôn. 



***


Mọi chuyện đến quá nhanh khiến tôi khó xử, tôi không biết mình có đủ dũng khí để nói lời yêu Ban sau mọi chuyện xảy ra không. Chỉ biết rằng, ngày tôi lên xe để vào lại thành phố, lần đầu tiên tôi thấy lãnh cảm với trái tim mình.


Ban đến gặp tôi khi xe chuẩn bị lăn bánh. Cô đưa cho tôi hai gói đồ bảo là quà của ông Lang gửi, đoạn cô cúi chào rồi ùa vào đám đông đông nghịt. Tôi mở ra xem có thứ gì bên trong hai gói nhỏ. Đó là hai gói lá thuốc khô với những dòng chữ viết vội: "Tao thấy mày ốm nhom, chắc do mất ngủ vì học hành. Đây là thang thuốc chữa bệnh mất ngủ, mày cố gắng giữ gìn sức khỏe và học tập tốt. Nhớ gọi cho tao nếu có thể". Tôi thấy áy náy vì chưa kịp chuyển lời cảm ơn ông. Phía dưới tờ giấy còn có dòng chữ nhỏ: "Con Ban thương mày từ lâu! Nó cũng như mày, thương mà không dám nói".


Tôi lặng nhìn ra khung cửa kính, những nhánh ban trắng rủ buồn, làng quê nhỏ bé dần khuất sau rặng đồi khi xe rẽ hướng. Vẫn một câu hỏi mập mờ trong lòng tôi: Yêu hay không?


Khai Tâm


 


↑↑
Cát và đá

Cát và đá

Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói

01-07-2016
Người thay đổi đời em

Người thay đổi đời em

Mẹ tôi là một người phụ nữ tội nghiệp. Thật ra bi kịch chỉ bắt đầu từ năm mà

25-06-2016
Thằng Hoà Cháy

Thằng Hoà Cháy

Phải chăng đó là giọt nước mắt của sự ân năn và hối hận? Còn ăn năn và hối

24-06-2016
Gia đình thứ hai

Gia đình thứ hai

Đến từ những vùng đất khác nhau của quê hương Việt Nam Những giọng nói của ba

26-06-2016
Đám đông nhỏ bé

Đám đông nhỏ bé

"Không vì những điều như thế này mà người ta thôi sống và tận hưởng cuộc sống.

24-06-2016
Đức năng thắng số

Đức năng thắng số

Nhà Vua rất đỗi ngạc nhiên, hỏi tại sao lại như thế. Bao Công sợ hãi quỳ xuống kể

24-06-2016
Ngược lại với yêu

Ngược lại với yêu

Một giáo sư đang giảng về "tiểu thuyết" ở một lớp học của các nhà văn trẻ, giáo

01-07-2016
Sau mưa

Sau mưa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Lần đầu

27-06-2016
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Bạn sẽ ôm khi nào?

Bạn sẽ ôm khi nào?

Một cô gái nhắn tin cho một người bạn rằng: "Khi bị stress, người ta thường làm

28-06-2016
Vì sao?...

Vì sao?...

Anh sẽ khóc chứ nếu em chết? Ừ, anh sẽ khóc Vì sao? Vì sao ư? *** Who can say for the

29-06-2016