Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên


Tác giả:
Đăng ngày: 20-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 98 đánh giá )

Lưu Luyến Không Quên - Chương 27

↓↓
“Cởi áo ra.”

Hướng Tá nói, cô liền nghe theo, rất ngoan ngoãn. Ngô Đồng ngồi trên sô pha, mở vạt áo, lộ ra hơn nửa vai.

Hướng Tá ngồi sau, đôi mắt dán chặt vào làn da tím bầm, anh muốn đấm Lệ Trọng Mưu một phát!

Anh nhẹ nhàng bôi thuốc, chắc do lạnh nên cô rụt vai, sau đó cố gắng ngồi thẳng như cũ. Tay Hướng Tá dừng trên vai cô – anh ôm cô từ đằng sau.

bạn đang xem “Lưu Luyến Không Quên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Thân thể cô nhỏ bé và yếu ớt nằm trọn trong ngực anh, ngọn lửa trong lòng Hướng Tá bùng lên lần nữa.

“Xin lỗi…”

Lại là câu này! Chỉ một câu mà ném anh xuống tận dịa ngục.

Hướng Tá không muốn buông cô ra, anh siết cánh tay, “Gặp dịp thì chơi thôi mà, có phải là thật đâu”, anh bĩnh tĩnh đáp lời, “…không làm người yêu, chúng ta vẫn có thể làm bạn.”

***********************************

Lâm Kiến Nhạc đỗ xe ngoài cửa hàng, vào trong mua thuốc, đưa cho Lệ Trọng Mưu.

Lệ Trọng Mưu nhìn ra cửa sổ, không hề động đậy, mãi lâu sau mới quay đầu, nói: “Có phải tôi quá phận rồi không?”

“Phải.”

“Nhưng với cô ấy, tôi không kiềm chế được bản thân.”

Lệ Trọng Mưu rất ít khi tự mở miệng biện hộ cho mình như vậy, anh hay làm việc theo bản năng, giờ đây, có lẽ tâm trí anh đang quá mơ hồ. Lâm Kiến Nhạc đánh tay lái, khởi động cần gạt nước, suy nghĩ kĩ rồi trả lời: “Không khống chế được, đối với anh mà nói, chắc là chuyện tốt.”

Lệ Trọng Mưu hừ lạnh, động vào miệng vết thương, cơn đau nhói lên.

Đúng là tự làm tự chịu, Lâm Kiến Nhạc bất đắc dĩ: “Có lẽ anh và cô Ngô nên thành thật nói chuyện với nhau một lần.”

“Tôi đã nói rất rõ ràng rồi, nhưng cô ấy chắc vẫn sẽ lựa chọn Hướng Tá.”

Giọng anh tràn ngập mất mát, Lâm Kiến Nhạc nhìn ra, tâm tư đại boss thực sự đặt cả lên người Ngô Đồng. Lát sau, Lâm Kiến Nhạc nói: “Dự án hợp tác cùng TC lần này lấy sự tham gia của cô Ngô làm điều kiện tiên quyết, vậy… Có tiếp tục hợp tác không?”

Lệ Trọng Mưu trầm ngâm, lại quay đầu nhìn ra làn mưa bụi bên ngoài. Còn cần tiếp tục sao? Anh tự hỏi chính mình, cô ấy đã thuộc về người khác, có gì phải tranh cãi nữa?

Đầu anh đau nhói, hai bên thái dương giật giật.

*********************************

Ngô Đồng ở lại nhà Hướng Tá thêm hai ngày.

Cô đổi một bộ quần áo, đi ra phòng khách, Hướng Tá đã chuẩn bị xong bữa sáng chờ cô. “Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.”

Dáng vẻ lúc ở nhà của Hướng Tá rất đẹp trai – một người đàn ông vô cùng ấm áp.

Không làm người yêu, chỉ làm bạn… Ngô Đồng thấy thoải mái hơn nhiều.

Đang ăn bánh mì kẹp thịt xông khói thì có điện thoại gọi tới. Nhìn lại thấy từ tối qua đã có mấy chục cuộc gọi nhỡ, Ngô Đồng vẫn không muốn nghe máy.

Thấy đầu dây bên kia sắp dừng, Hướng Tá chộp lấy chiếc di động, Ngô Đồng không kịp ngăn, anh nhấn luôn nút nghe.

Hướng Tá đưa nó đến trước mặt Ngô Đồng, ý bảo cô tiếp máy. Ngô Đồng ngồi im.

“Nếu em vẫn không dám đối mặt thì sau này lấy đâu ra can đảm?”, sau đó anh áp điện thoại vào tai cô.

“Ngày mới rồi, dũng cảm lên.”

Anh nói những lời thành tâm nhất, Ngô Đồng ngập ngừng, trả lời: “A lô?”

Bên kia vang lên giọng trẻ con hờn dỗi: “Mãi mẹ mới nhận điện thoại của con!”

Ngô Đồng sửng sốt, cô cười, xoay người rời khỏi chỗ Hướng Tá, giọng cô nhẹ hẳn: “Con đi thăm bà nội về rồi à?”

“Mẹ đang ở đâu thế? Sao mẹ chưa về?”

Ngô Đồng nghẹn lời, da đầu cô tê rần, quay đầu liếc nhìn Hướng Tá, cô nói: “Mẹ về bây giờ đây.”

Đồng Đồng đột nhiên bảo cô: “À mẹ ơi, dì Tư Kì đang cùng ba ở phòng bên kia họp đấy.”

“…Đồng Đồng, con đưa điện thoại cho dì Tư Kì được không?”

“Vâng!”, Đồng Đồng đáp lời, sau đó im lặng. Rất nhanh có người tiếp nhận, Ngô Đồng đợi một lát mà không thấy đối phương nói gì, cô đành hỏi trước: “Tư Kì, cậu đến New York khi nào thế?”

“…”

“Tư Kì?”

“… Là anh.” Giọng nói trầm thấp của Lệ Trọng Mưu vang lên.

Bỗng nhiên người nhận điện thoại là Lệ Trọng Mưu, Ngô Đồng căng thẳng.

Trong khoảng thời gian ngắn, Ngô Đồng thậm chí không biết nên dùng ngữ điệu gì để nói chuyện với anh.

Ngược lại với cô, Lệ Trọng Mưu dùng thái độ hoàn toàn bình tĩnh để đối mặt: “Em hãy theo lời mình nói mà trở về một chuyến đi. Bạn em đang cần em hiệp trợ.”

“Mọi người đang họp?”

Rút cuộc cô cũng tìm được cách nói phù hợp, cuộc đối thoại này tốt nhất không nên dùng tình cảm.

“Tất cả người đứng đầu TC đều ở đây, anh còn hẹn thêm mấy người bạn ở các tập đoàn khác, cô Cố nói cần bọn họ đầu tư.”

Tập đoàn tài chính, đầu tư… “Đây là công việc của mọi người, tôi có về cũng không giúp được gì. Anh bận thì mau đi đi, tôi sẽ chờ Đồng Đồng ở ngoài…”

Lệ Trọng Mưu ngắt lời: “Ngô Đồng…”

Cô không nói nữa.

Lệ Trọng Mưu cũng trầm mặc, rất lâu sau, “…Xin lỗi.”

“…”

“Anh nói, rất xin lỗi.”, Lệ Trọng Mưu chưa nghe cô hồi đáp, anh nói lại lần nữa.

Giờ phút này, anh đưa lưng về phí cửa phòng họp, Đồng Đồng được nhân viên phục vụ dẫn ra phòng khách xem TV. Anh tự hỏi, không biết phản ứng của cô sẽ thế nào.

Mãi không có câu trả lời.

Anh day dứt, có nên nói hay không? Có nên nói thêm một câu? Cuối cùng, anh chịu thua trước sự im lặng của cô: “Anh hy vọng em cùng tham gia dự án này.”

Anh lặng lẽ chờ.

Rất lâu, cô hỏi: “Tại sao?”

Tại sao?

Lệ Trọng Mưu tự hỏi chính mình, tại sao?

Đáp án chuẩn bị sáng tỏ thì có âm thanh vọng đến từ xa: “Baby, em ăn sa lát với sốt cà chua phải không?”

Màn kịch này, cũng chỉ có mỗi Hướng Tá mới có thể diễn đúng lúc như vậy, càng buồn cười hơn là Lệ Trọng Mưu phát hiện ra, dù biết sự thật anh vẫn thấy ghen tị.

Sự bình tĩnh của anh không có chút tác dụng, Lệ Trọng Mưu cố nén xúc động để không xả vào trong điện thoại, anh nói với cô: “Em yên tâm, anh không bao giờ để chuyện tình cảm xen vào công việc. Anh hỏi em một câu, em có dám nhận lời khiêu chiến không?”

Rất lâu về trước, anh cũng hướng tới cả ngàn người nghe, hùng dũng hỏi: Có dám nhận lời khiêu chiến không?

Khi đó Lệ Trọng Mưu diễn thuyết tại đại sảnh, đứng giữa hàng nghìn con người, cô từng là một trong số những người trẻ tràn đầy nhiệt huyết lắng nghe lời anh nói.

Ngô Đồng tắt máy, lặng lẽ trở về bàn ăn.

“Làm sao vậy?”

Ngô Đồng cắn một miếng bánh mì, vô vị quá. “Em muốn được phân đến tổ công tác kia, có lẽ là do Lệ Trọng Mưu đề bạt.”

“Rồi sao?”

“Anh ấy nói cho em hai mươi phút, quá thời hạn sẽ không còn gì nữa.”

Hướng Tá suy nghĩ một lát, lấy bữa sáng của cô, “Anh đưa em về đó.”

Ngô Đồng cắn môi, theo dõi người đàn ông trầm tĩnh trước mặt.

Hướng Tá cười tươi rói: “Con người ta quan trọng nhất chính là sự nghiệp. Có mỗi một Lệ Trọng Mưu, việc gì phải sợ?”

Cô dừng lại, cẩn thận thầm hỏi ý anh là gì, đột nhiên cô đứng phắt dậy, chạy ra cửa. “Khách sạn cách đây xa lắm, xem ra anh phải tăng tốc lên thôi.”

Nhìn cô khôi phục bình thường, Hướng Tá trố mắt mấy giây, nụ cười của anh càng sâu, theo cô ra khỏi cửa.

************************************

Hướng Tá lái xe, dừng trước cửa khách sạn, Ngô Đồng mở cửa bước xuống, Hướng Tá với người qua cửa sổ: “Cố lên!”

Ngô Đồng xoay người lại, liếc anh một cái, sau đó quay về chỗ chiếc xe, thơm lên má Hướng Tá: “Cảm ơn.”

Bước chân của cô mau lẹ và vững vàng, kiên định tiến vào cửa xoay, lớp thủy tinh bao quanh đại sảnh tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Lâm Kiến Nhạc chờ cô ở cửa thang máy, thấy cô, anh nhìn đồng hồ: mười một phút.

Lâm Kiến Nhạc dẫn cô đi xuyên qua hành lang, giải thích đơn giản tình huống hiện tại, phòng họp nằm cuối cùng.

“Ừm, mấy vị bô lão chưa đả động gì.”

Nói xong, anh vỗ vỗ vai Ngô Đồng, tựa như nói với cô: hãy tự cầu phúc đi.

Lâm Kiến Nhạc gõ cửa, ngay sau đó đẩy cửa đi vào, tất cả mọi người trong phòng đổ dồn ánh mắt về phía cô. Lệ Trọng Mưu ngồi trên vị trí cao nhất nhìn Ngô Đồng. Lát sau anh đứng dậy, muốn đích thân đưa Ngô Đồng tới chỗ ngồi.

Trong tập đoàn, mặc dù Lệ Trọng Mưu còn trẻ tuổi nhưng giữ cương vị cao nhất, dưới anh là mấy vị đã già, mọi người đều gật đầu chào Ngô Đồng.

Không khí trong phòng họp chẳng thoải mái gì cho cam, Cố Tư Kì trầm mặc ngồi bên cạnh, Ngô Đồng vừa xuất hiện, cô sững sờ, bắt gặp ánh mắt cầu cứu của Ngô Đồng.

Lệ Trọng Mưu đã bước tới bên Ngô Đồng, Ngô Đồng nhìn anh, anh cười khẽ, giống như muốn trấn an cô. Anh và cô, hai người đứng sóng vai.

Lệ Trọng Mưu dừng một chút, nói: “Anh đang chờ em tới.”

Ngô Đồng đến sau, Lâm Kiến Nhạc theo lời Lệ Trọng Mưu, đưa cho cô tập tài liệu. Trong đó trình bày đầy đủ những dự án trong tương lai, thông tin phân tích thị trường, tình hình tiêu thụ… mọi thứ đều đúng chuẩn phong cách của Lệ thị.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi là một truyện ngôn tình sủng có nội dung khá hấp dẫn mà các bạn

23-07-2016 103 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu xoay quanh về trong lúc Chu Mông Mông vì chuyện chênh lệch tuổi

22-07-2016 54 chương
Thư chưa gửi chị

Thư chưa gửi chị

Một góc tối trong căn gác nhỏ đơn sơ, một khoảng lặng bao trùm một vùng đất "lắm

23-06-2016
Khi nào em cưới anh?

Khi nào em cưới anh?

Tôi nhìn nàng vài giây rồi bảo "Tại sao lần này em không cầu hôn anh nhỉ?" "Em à?" -

23-06-2016
Chị à!

Chị à!

Rồi một hôm chị hỏi sao tôi muốn gặp chị vậy, tôi giật mình mà chẳng biết nói

29-06-2016
Đố kỵ

Đố kỵ

Hoàng cực kỳ ghét cái thằng hàng xóm sát vách bên cạnh. Nó đi là đi, về là về,

25-06-2016