Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào

Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 39
5 sao 5 / 5 ( 59 đánh giá )

Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào - Chương 37 - Hoàn

↓↓

"Đi thôi." Tang Tử Quan đưa áo khoác cho con gái, cười nịnh bợ, "Tôm cay rất là ngon."

bạn đang xem “Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Con phải đi nói với papa một câu đã." Lạc Lạc xoay người bấm điện thoại, rất nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ "trông chừng mẹ" mà cha đã giao phó cho.


"Tiêu Tuyển Cẩn! Nếu con dám gọi điện thoại , mẹ sẽ không bao giờ kể... truyện cổ tích cho con nghe nữa!"


Lạc Lạc hơi ngập ngừng, cuối cùng dưới ánh mắt hung ác của mẹ đành bất đắc dĩ buông điện thoại xuống, lại còn chạy ra níu tay mẹ, "Vậy... Chúng ta đi thôi."


Đứng ngay trước cửa nhà hàng bán tôm cay cực ngon, Tang Tử Quan gọi một suất lớn, sau đó còn vô cùng hưng phấn gọi thêm một phần nước trái cây.


"Mẹ, papa nói mẹ không thể uống nước có ga!"


Cô chẳng quan tâm, nhìn thấy những con tôm to, béo mập, màu hồng thơm ngào ngạt được bưng lên, không nhịn được mà uống một ngụm... nước chanh, sau đó khi đang định ăn miếng đầu tiên thì con gái đã ngước ra ngoài cửa sổ, "Papa tới rồi."


Tang Tử Quan càng sợ hãi hơn, quả nhiên, ngoài cửa sổ là chiếc xe của Tiêu Trí Viễn đang tìm chỗ dừng, rồi anh nhìn vỉa hè với vẻ rất nghi ngờ.


Tim Tang Tử Quan đập nhanh, động tác so với đầu óc còn nhanh nhẹn hơn, cô nhanh nhẹn đẩy ly nước chanh gần người mình sang phía con gái.


Tiêu Trí Viễn đi vào cửa, sắc mặt rất không tốt ngồi đối diện với Tang Tử Quan, nhìn khuôn mặt hai mẹ con đầy vẻ lo lắng giống nhau như đúc, anh khẽ nhướn đôi môi mỏng của mình lên, "Dì không đưa cơm tối sang sao?"


"Ờ thì... Lạc Lạc rất muốn ăn món cay... Phải không con gái?" Tang Tử Quan không dám nhìn anh, lại còn bồi thêm một câu rất vô tội cho Tiêu Trí Viễn nghe, "Em thì không ăn."


"Lạc Lạc?" Tiêu Trí Viễn nhìn con gái.


Con bé nhìn cha, rồi lại nhìn mẹ, cuối cùng không chịu nổi áp lực, cái môi vừa chu lên thì nước mắt cũng chảy ra.


Tang Tử Quan vừa thấy vậy liền cuống lên, giơ tay lau nước mắt cho con gái. "Được rồi, được rồi, là mẹ muốn ăn, Lạc Lạc đừng khóc nữa mà! Lạc Lạc rất ngoan, ngay từ đầu nó đã định gọi điện thông báo cho anh!!!"


Tiêu Trí Viễn hừ một tiếng, người phục vụ đúng lúc đi tới, "Có cần thêm một bộ đồ ăn nữa không ạ?"


"Không cần." Anh trả tiền rồi ôm Lạc Lạc ra ngoài.


Tang Tử Quan đi theo hai cha con, cúi đầu thật thấp, trong lòng cũng vô cùng oan ức.


Lúc đẩy cửa ra, gió lạnh thổi tới, hương vị thơm ngon của tôm cay trong mũi dần phai nhạt đi. Lần này bất thành rồi... Tính cảnh giác của Tiêu Trí Viễn ngày càng cao, sau này chắc không còn cơ hội nữa, nghĩ vậy, người phụ nữ có thai nào đó tâm tình bất ổn bèn dừng bước, quay đầu nhìn lại biển hiệu cửa hàng, đột nhiên viền mắt cô cay xè... cô thực sự rất muốn ăn mà!


Nước mắt chảy rào rào xuống, vừa ngẩng lên đã tháy Tiêu Trí Viễn đứng trước mặt mình, vừa bực mình vừa buồn cười: "Khóc gì mà khóc?"


Cô cũng hiểu bản thân đuối lý, nhưng không thể nào khống chế được, nước mắt vẫn cứ rơi hoài, vì vậy cô nhắm mắt lại, cắn môi thật chặt.


Trên gương mặt cô có vẻ ửng đỏ vì nhiệt độ ấm áp trong cửa hàng ban nãy, lông mi rất dài, trông cực kỳ giống một đứa trẻ. Tiêu Trí Viễn quyết định không dỗ dành cô nữa mà chỉ vươn tay rồi lặng lẽ chờ.


Một lát sau, Tang Tử Quan giơ một cánh tay mình ra, đan vào năm ngón tay đã đợi sẵn của anh, rồi khịt khịt mũi, nhất thời tâm trạng rối bời đã bình lặng không ít.


Tiêu Trí Viễn cầm tay một lớn một bé đi tới chỗ dừng xe ô tô.


Bé thì đang khóc, lớn thì đang quẹt nước mắt.


Anh cảm thấy ai đi trên đường cũng nhìn mình với ánh mắt kì quái.


Thực ra trong lòng anh đang lưỡng lự, rốt cuộc là nên dỗ dành con bé trước hay an ủi người lớn trước đây?


Nhưng, loại cảm giác lưỡng lự này... anh bất giác mỉm cười, đó chính là hạnh phúc.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Kiêu sủng - Đinh Mặc

Kiêu sủng - Đinh Mặc

Văn án: Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại,

09-07-2016 23 chương
Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Huyên mời

21-07-2016 10 chương
Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường là một trong những tác phẩm ngôn tình đề cao lên một tình

23-07-2016 60 chương
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Người cha mù

Người cha mù

Tôi gạt tay bố ra và chạy lên gác, lúc ấy tôi ghét bố lắm, chỉ vì bố không còn

30-06-2016
Hoa nở muộn màng

Hoa nở muộn màng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Có anh

25-06-2016
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
"Kẻ khùng" cậu tôi

"Kẻ khùng" cậu tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Dĩ nhiên dì

27-06-2016
Rơm

Rơm

Người ta thường cảm nhận những thơm bùi từ hạt. Nhưng không nhiều người đứng

23-06-2016
Cất anh vào nỗi nhớ

Cất anh vào nỗi nhớ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") ''Cứ ngỡ đã

27-06-2016

Disneyland 1972 Love the old s