Insane
Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào

Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 39
5 sao 5 / 5 ( 126 đánh giá )

Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào - Chương 37 - Hoàn

↓↓

Tiêu Trí Viễn nghẹn lời, quay sang với vẻ xấu hổ, "Hết giận rồi chứ? Đi đến cục dân chính được chưa nào?"

bạn đang xem “Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Hả? Anh chuẩn bị lâu như vậy mà chưa chuẩn bị những lời biện bạch tiếp theo sao?" Cô vẫn không có ý định buông tha anh, cầm tờ giấy đó, ánh mắt dí dỏm đáng yêu, "Cái gì mà làm quen với cuộc sống chung? Quan điểm không giống nhau có phải là bình thường không?"


"Không phải em đã xem và hiểu rồi sao?" Tiêu Trí Viễn càng có vẻ ngượng ngùng hơn... lúc chỉ còn mình anh tối qua, thực sự anh đã phác thảo một đề cương để chuẩn bị nói chuyện tử tế với cô.


"Không phải chúng ta đã sống cùng nhau bốn năm rồi sao?" Tang Tử Quan chớp chớp mắt, "Làm quen mất nhiều thời gian vậy à?"


"Như vậy mà em cũng có thể gọi là sống cùng nhau sao?" Sắc mặt Tiêu Trí Viễn trầm xuống, "Ngay cả anh bệnh tật hay đã chết em cũng không biết, ngày nào có thể nói chuyện với anh hơn ba câu là anh đã cảm thấy tâm trạng hôm đó của em tốt lắm rồi."


"Sao như vậy được?" Tang Tử Quan lúng túng, "Không phải vẫn thường nói chuyện sao?"


Tiêu Trí Viễn cười nhạt,"Đúng vậy, thời gian chúng ta nói chuyện với nhau nhiều nhất chính là lúc đòi ly hôn."


Tang Tử Quan im lặng hồi lâu, hơi cúi đầu xuống, mái tóc dài dưới ánh nắng hiện lên vẻ mượt mà mềm mại. Cô đứng dậy, chậm rãi tiến đến gần Tiêu Trí Viễn, ngồi xổm xuống đất, "Nè, trước đây em đối xử với anh tệ lắm à?"


Anh vẫn không tự nhiên quay đầu đi, thái độ đã có vẻ hòa nhã hơn, "Em nói xem?"


"Xin lỗi..." Cô giơ tay lắc lắc cánh tay anh, đột nhiên cũng cảm thấy xót xa trong lòng.


"Tuy là trước đây thường bị em làm cho tức chết nhưng nghĩ lại vẫn thấy em còn ở bên cạnh mình liền cảm thấy có thể chịu đựng được... hơn nữa, anh thực sự không trách em." Tiêu Trí Viễn dần dần khôi phục vẻ ung dung tự tại vốn có, "Được rồi, cùng lắm thì sau khi phục hôn anh sẽ nhường nhịn em thêm chút nữa."


"À này, anh còn nhớ hôm qua vì sao chúng ta cãi nhau không?" Tang Tử Quan bất ngờ hỏi.


"Lúc Lạc Lạc ra khỏi cửa em bắt nó mặc áo khoác, nó không muốn mặc nên anh bảo kệ nó... Cứ như vậy là cãi nhau."


"Thì ra là thế..." Tang Tử Quan trợn mắt, "Thì ra nguyên nhân lại nhỏ nhặt như vậy..."


"Những chuyện có liên quan đến em, dù có nhỏ nhặt nữa... anh cũng vẫn nhớ rất rõ." Không ngờ anh lại mỉm cười, đôi mắt sâu hun hút, nói rõ từng chữ.


Người nào đó trước khi đi đăng kí vẫn còn thề thốt son sắt, vậy mà vừa đăng kí xong đã lập tức trở mặt.


Những điều "cố gắng tìm ra điểm chung, gác lại những điểm bất đồng" lúc trước đã trở thành chuyện cười, Tiêu Trí Viễn vạch ra một đám cưới thật hoành tráng, Tiêu Trí Viễn chỉ an ủi cô bằng một câu duy nhất, "Tóm lại là hãy giao hết cho anh, vợ à, sẽ không vất vả lắm đâu."


"Anh không sợ em trở mặt sao?" Cô thật sự có ý nghĩ muốn trở mặt.


"Trên đường tới đây anh còn lo lắng, nhưng bây giờ thì hoàn toàn yên tâm rồi." Tiêu Trí Viễn bày ra vẻ mặt vô liêm sỉ, đầu ngón tay còn gõ gõ lên chứng tỏ bản thân đã từng hoảng sợ thật.


"Tiêu Trí Viễn!"


"Giận rồi à? Đã từng nói anh sẽ nhường nhịn em mà!" Tiêu Trí Viễn cười tủm tỉm tiếp tục lái xe, "Anh sẽ không tính toán với em đâu."


Như mười ngày gần đây, người nào đó tự nhận là trụ cột gia đình với tác phong cực kì bá đạo đột nhiên trở thành con người ngoan ngoãn nghe lời, nguyên nhân chính là chuyện bất ngờ sáng nay. Vốn dĩ đã hẹn cùng đưa Lạc Lạc đến trường, sau đó còn đi thử váy cưới và chụp ảnh cưới, thế mà Tử Quan mãi không chịu rời giường. Tiêu Trí Viễn đã sớm nấu xong cháo, cho Lạc Lạc ăn xong mới vào phòng ngủ xem Tử Quan.


Bóp mũi cô, nhìn cô hất tay anh ra với vẻ mặt khó chịu, Tiêu Trí Viễn rất kiên trì: "Dậy thôi nào!"


"Anh đưa nó đi học một mình đi." Tang Tử Quan xoay người một cái, "Em ngủ thêm chút nữa."


"Có phải em không khỏe?" Tiêu Trí Viễn giơ tay đặt lên trán cô, "Sao mấy hôm nay đều không muốn rời giường thế này?"


"Papa, con sắp muộn học rồi..." Lạc Lạc đã đeo cặp sách đứng chờ ở cửa, bĩu môi với vẻ sốt ruột.


"Được rồi, papa đưa con đi học ngay đây." Tiêu Trí Viễn cúi đầu hôn lên má Tử Quan, "Nhớ dậy ăn sáng đấy nhé."


"Papa, dạo này mẹ ham ăn lười làm." Lạc Lạc ngồi trên xe mách lẻo tội mẹ, "Lần trước con bảo con muốn ăn xương hầm, kết quả mẹ mới làm được một nửa đã kêu mệt phải đi nghỉ ngơi, sau đó liền đưa con về nhà ông nội!"


Tiêu Trí Viễn nhíu mày, Tang Tử Quan mấy ngày nay thực sự có chút kì quặc.


"Papa, tới rồi tới rồi." Lạc Lạc hô lên, "Papa đi quá rồi... Dừng lại thôi."


Tiêu Trí Viễn vội vàng đạp phanh, giúp Lạc Lạc tháo dây an toàn, sau đó hôn lên má con bé: "Đi học đi." Anh nghĩ có lẽ hôm nay nên đưa Tử Quan đến bệnh viện kiểm tra, cho nên lập tức trở về nhà.


Thực ra Tang Tử Quan đã dậy, chỉ là cố níu kéo chiếc giường ấm áp nên không chịu đứng dậy.


"Tiêu Trí Viễn, em muốn uống nước." Vừa thấy anh về, Tang Tử Quan liền ngồi dậy, "Còn báo ngày hôm nay đâu?"


Tiêu Trí Viễn cầm báo và nước vào phòng, xoa tóc cô: "Đói không?"


"Không muốn ăn." Tang Tử Quan nhìn anh.


"Cũng được." Tiêu Trí Viễn đứng dậy, rất tự nhiên đứng cởi quần áo ra, vì anh đưa lưng về phía Tang Tử Quan cho nên cô có thể thấy rất rõ đường cong khỏe khoắn của anh.


"Nè, vô duyên quá." Tang Tử Quan cười rồi giả bộ nhắm mắt lại, "Anh cởi quần áo làm gì?"


Tiêu Trí Viễn chắp tay sau lưng, cười và tiến về phía giường, giọng khàn khàn, "Em chọc phải lưu manh rồi..."


"Này, tối qua còn chưa đủ sao..." Tử Quan trốn vào chăn không chịu ra, giọng nói rầu rĩ, "Em khó chịu thật mà."


"Được rồi, không trêu em nữa." Tiêu Trí Viễn kiên nhẫn chui vào chăn cô, cười, "Anh nằm với em thêm chút nữa..."


"Vậy không được động tay động chân nhé..."


"Được." Trả lời rất chắc chắn.


"Thế tay anh đang làm gì vậy??? Này..."


Chiếc chăn trắng sạch mềm mại kéo qua kéo lại hồi lâu càng thêm nhàu nhĩ, cằm Tiêu Trí Viễn dựa vào bờ vai đầy dấu hôn của Tang Tử Quan, giọng nói khàn đặc, "Vợ à..."


"Hả?" Tang Tử Quan mặc kệ anh ôm, vốn dĩ đang ngồi bất động, đột nhiên lại nghĩ ra điều gì đó, "Anh ngày mai phải đi công tác!"


"Ừm..." Anh cắn nhẹ lên vai cô, "Hay là em đi cùng anh luôn?"


Tang Tử Quan quay đầu lại, trợn mắt nhìn anh, "Đi mấy ngày?"


"Còn phải xem lịch trình của đối phương đã." Tiêu Trí Viễn mỉm cười, khóe môi cong lên, "Cũng hay đấy, tiểu biệt thắng tân hôn."


"Xì, vợ chồng già rồi." Mặt Tang Tử Quan đỏ bừng, muốn ăn miếng trả miếng nên quay sang cắn môi anh.


"Bảo bối, đừng có mà trêu anh." Anh nghiêm trang đẩy cô ra, "Anh sợ cơ thể em không chịu nổi."


Cuối cùng anh vẫn dứng dậy đun cháo trước cho cô, anh nói, "Dậy nhanh lên, đừng nằm cố nữa."


"Ừ." Tang Tử Quan uể oải trả lời, không hề có thành ý.


"Anh thấy trước đây em có lười biếng thế này đâu?" Tiêu Trí Viễn nhíu mày, nhìn cô như nhìn một đứa trẻ.


"Trước đây phải đưa Lạc Lạc đi học..." Tang Tử Quan nhìn anh mỉm cười, "Bây giờ đã có anh rồi!"


Đáy lòng Tiêu Trí Viễn mềm hẳn đi, đột nhiên anh có cảm giác đạt thành tựu, cảm giác này còn vượt xa lần chiến thắng trong vụ thu mua Quảng Xương đó. Anh mỉm cười, rồi đi ra hâm lại sữa đậu nành, sau đó mới ngửa đầu về phía phòng ngủ hô một tiếng, "Nhanh lên ra ăn sáng nè."


Đáp lại anh là tiếng vật gì đó nặng nề rơi xuống đất.


Tiêu Trí Viễn giật mình, vội vàng chạy vào phòng ngủ, phát hiện Tang Tử Quan ngất xỉu ngã trong nhà tắm, không hề động đậy.


"Tử Quan!" Tiêu Trí Viễn không nhận ra giọng nói của mình gấp gáp đến mức nào, chẳng để tâm đến việc bàn tay mình vẫn còn ướt sũng mà đặt cô ngồi dậy, rồi bế cô lên giường. May mà lúc anh gọi điện thoại cho trợ lý thì Tang Tử Quan cũng tỉnh lại, "Em vừa nãy bị sao vậy?"


"Hỏi em mấy lần có phải bị ốm hay không mà cứ chối, đến khi ngất xỉu rồi mới lòi đuôi ra." Ngữ khí Tiêu Trí Viễn đã có chút trách móc.


"Em không sao, chắc là sáng sớm bị tụt huyết áp thôi." Tang Tử Quan vẫn cảm thấy hơi đau đầu nhưng không dám nhiều lời nữa.


Tiêu Trí Viễn mím môi, đáy lòng có cảm giác hối hận... cho đến giờ anh vẫn tự tin rằng bản thân mình tự chủ rất tốt. Không biết có phải giận quá nên mới nặng lời với Tử Quan như vậy hay không, anh đành vội vàng mặc quần áo cho cô rồi đẩy cô ra cửa.


Lúc Tang Tử Quan bị nhét vào xe, cô cảm thấy anh đúng là cẩn thận quá đáng. Gần dây chỉ là cô quá bận rộn nên mới gầy đi một chút, thế mà Tiêu Trí Viễn cứ lo lắng mãi, lại còn bắt cô đến bệnh viện kiểm tra mà không cho phép cô kháng cự nữa chứ.


Không ngờ tới bệnh viện, chỉ làm một xét nghiệm nho nhỏ đã phát hiện ra "tâm bệnh".


"Anh Tiêu, cô Tiêu, chúc mừng." Bác sĩ nhìn kết quả xét nghiệm, mỉm cười.


Lúc Tang Tử Quan còn chưa hiểu gì thì Tiêu Trí Viễn đã hiểu ngay, vẻ mặt anh đờ đẫn hỏi bác sĩ, "Vợ tôi mang thai à?"


"Đúng vậy." Bác sĩ giải thích thêm, "Lúc mới mang thai xuất hiện triệu chứng ngất xỉu, buồn nôn là điều rất bình thường..." Đường cong trên mặt Tiêu Trí Viễn vẫn co rúm, không hề thả lỏng, chỉ là Tang Tử Quan có thể nhận ra năm ngón tay anh vẫn lồng chặt vào năm ngón tay cô, còn hơi run rẩy nữa.


"Mấy hôm trước bà xã tôi bị cảm, lúc đó bác sĩ đã kê đơn thuốc cho cô ấy, tôi sẽ về lấy đơn thuốc đến đây, phiền ông xem xem có vấn đề gì không..." Tiêu Trí Viễn nghĩ kĩ một hồi lâu, "Còn nữa, tối qua cũng uống chút rượu..."


Ngay cả bác sĩ cũng nhìn ra người cha trẻ với vẻ bề ngoài lúc nào cũng ung dung bình thản này tâm trạng đang rối bời, sốt ruột cỡ nào. Nên ông chỉ cười cười, "Anh Tiêu đừng lo lắng quá, nếu anh sợ thì có thể để bà xã ở đây theo dõi một ngày..."


Mãi đến khi phòng bệnh chỉ còn hai người, Tiêu Trí Viễn mới cởi áo khoác vắt lên sofa, mặt lạnh như một tảng băng.


Tang Tử Quan cuối cùng cũng bột phát, "Này, anh sao vậy?"


"Hả?" Anh đáp có vẻ hoảng hốt, xua xua tay về phía cô, ý bảo phải ra ngoài gọi điện đã.


Không lâu sau Tiêu Trí Viễn quay lại phòng bệnh, ngồi xuống bên giường cô, tiếp tục chủ đề ban nãy, "Em muốn nói gì?"


"Anh không vui à?" Tang Tử Quan nhìn thẳng anh.


"Ơ, đâu có." Tiêu Trí Viễn bình thản nói, "Anh mới vừa gọi điện thoại, không đi công tác nữa, để Trần Phán đi."


"Không phải bà xã Trần Phán tháng sau sinh con sao?"


"Đâu có đi công tác đến tận tháng sau." Tiêu Trí Viễn đứng lên rót nước cho cô, thản nhiên nói, "Ai bảo anh là ông chủ?"


Tang Tử Quan nghoẹo đầu đi, "Tiêu Trí Viễn, em hỏi anh... có phải là anh không vui không? Bày cái bộ mặt ấy ra cho ai xem? Em cũng thấy tâm trạng anh không tốt!"


Tiêu Trí Viễn giật mình, nhệch miệng ra tạo thành một nụ cười.


Tang Tử Quan phì cười một tiếng.


Anh thở dài, ngồi xuống bên cạnh Tang Tử Quan, "Vợ, không phải anh không vui mà là quá vui... Anh sợ mình chăm sóc em không tốt..."


Anh nhấc một cánh tay cô đặt lên má mình vuốt ve, tình ý nồng đậm giữa hai người lúc đó không cần nói cũng biết. Tang Tử Quan hơi dùng sức hơn một chút, lòng bàn tay ngừng lại trên làn da nóng bỏng của anh, hiền dịu nói, "Anh nói xem... là con trai hay con gái?"


Tiêu Trí Viễn nghĩ ngợi hồi lâu rồi nụ cười miễn cưỡng đó dần trở nên tự nhiên, nói khẽ, "Con trai thì tốt."


"Hả? Anh trọng nam khinh nữ."


Trong con ngươi sâu thẳm của anh là ý cười nhàn nhạt ,"Nếu là con gái, đương nhiên cũng tốt. Nhưng... nếu là con trai, tương lai nó có thể chăm sóc chị gái nó, không phải còn tốt hơn sao?"


Mang thai đã được gần tám tháng, tuy bụng cô có to lên nhưngvóc dáng Tang Tử Quan thì không hề được coi là mập lên, chỉ có điều khẩu vị của cô càng ngày càng nặng, rất tự nhiên, cô đã bắt đầu bất mãn với những món ăn dinh dưỡng mà Tiêu Trí Viễn làm hằng ngày.


Tiếc là, thực sự cô không hề có cơ hội nào để tỏ ra "phạm quy" một chút.


Cơm tối vẫn luôn là Tiêu Trí Viễn về nhà rồi đích thân vào bếp nấu, nguyên liệu nấu ăn đều được mang từ nông trại ở quê ra, còn bữa trưa cũng được dì Vương mang đến tận công ty. Có lần, Tang Tử Quan rất muốn ăn tôm cay, bèn kéo Phương Tự đi ăn bằng được, nhưng Phương Tự lại là con người vì nghĩa diệt thân, "Không được! Anh xã nhà cậu đã từng giúp tớ, nếu như hành vi bất lương này bị phát hiện, không khéo đơn đặt hàng quý sau của công ty chúng ta sẽ bị mất tiêu!"


Dưới áp lực kéo dài trường kỳ, cuối cùng nhiệt tình của Tang Tử Quan đối với món tôm cay không thể chịu kìm nén thêm nữa.


Thừa dịp Tiêu Trí Viễn không thể khước từ một bữa cơm khách, Tang Tử Quan lặng lẽ lôi kéo Lạc Lạc: "Mẹ đưa con ra ngoài ăn được không nào?"


Lạc Lạc chớp mắt, nhìn cô bằng ánh mắt cảnh giác: "Mẹ, mẹ muốn ăn cái gì?"

Chương trước | Chương sau

↑↑
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần

20-07-2016 125 chương
Ác ma - Liên Liên

Ác ma - Liên Liên

Giới thiệu: Trích đoạn 1 "Cháu sẽ biết điều nghe lời. . . . . ." Thấy lão gia gia

15-07-2016 11 chương
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Ngốc thế

Ngốc thế

  Người đâu mà ngốc thế không biết! *** "Nè, Nam làm cái gì vậy hả?". Giọng nhỏ

23-06-2016
Tình thương

Tình thương

Ông và nó đã sống với nhau bảy năm trong căn nhà gỗ nhỏ chưa đầy tám mét

23-06-2016
Có bao giờ...

Có bao giờ...

Nếu bạn thật lòng trao đi lòng tốt, hãy tin tưởng rằng, những điều tốt đẹp sẽ

24-06-2016
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Nhớ, Quên và Yêu

Nhớ, Quên và Yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?".) - Còn

25-06-2016