"Em cho chị mượn máy tính dùng tạm một chút." Hạ Tử Mạn có chút sốt ruột, "Bức email này phải gửi gấp."
bạn đang xem “Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Hai chị em đổi chỗ cho nhau, Tang Tử Quan ngửa đầu ra sau thả lỏng một chút, cô đang cầm cốc trà sữa lên uống một hớp thì trông thấy chị gái nhíu mày, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, chẳng biết đang nghĩ gì.
"Thật không ngờ, em còn quan tâm đến cả cổ phiếu công ty mình nữa." Hạ Tử Mạn lơ đãng nói.
Trên màn hình cô vẫn còn đang bật trang theo dõi giá chứng khoán, trên đó, mã chứng khoán của tập đoàn công nghiệp nặng Thượng Duy vẫn bao trùm một sắc đỏ, giá dường như đã giảm đến đáy.
Tang Tử Quan không trả lời chỉ thở dài đầy phiền muộn, không biết bây giờ Tiêu Trí Viễn đang làm gì nữa. Đúng lúc cô nghĩ vậy thì điện thoại kêu tinh một tiếng, là tin nhắn của anh.
"Ngày mai cùng đi ăn tối được không?"
"Anh về rồi à?"
"Mai về đến nơi, bây giờ đang check-in."
Cô biết là anh luôn bay lượn trên trời, có nhiều lần một ngày còn bay đến ba chuyến, cho nên đến khi khẳng định là anh đã tắt máy mới trả lời: "Bận như vậy phải chú ý sức khỏe nhé!"
Đợi đến khi gửi xong thì đã thấy chị gái nhìn mình và mỉm cười đầy ẩn ý, dùng câu nói lúc trước của cô hỏi lại cô: "Nhắn tin với người yêu hả?"
"Đâu có." Tang Tử Quan mỉm cười giấu giếm, nói sang chuyện khác: "Máy tính của em rất chậm phải không?"
"Chị sẽ đổi cho em cái khác." Hạ Tử Mạn cũng hơi bực, "Chờ tải một trang mà tốn đến vài phút."
Tang Tử Quan mỉm cười áy náy, thỉnh thoảng Tiêu Trí Viễn cũng dùng máy tính của cô, cái máy này chậm đến mức khiến anh điên tiết – nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, ai bảo anh luôn quên mang máy tính bên mình cơ chứ?
Ăn tối với chị gái xong, theo lẽ thường, Tử Quan vẫn xuống xe ở trước cổng trường. Cô đi vào siêu thị trước, sau đó đổi ba trạm xe bus mới có thể đến được nhà của Tiêu Trí Viễn. Từ lần trước đến giờ, Tử Quan chưa quay lại nhà anh lần nào, chủ yếu là vì nơi này cách trung tâm thành phố quá xa, cô thật sự rất xót khoản phí đi đường. Nhưng lúc chờ xe không hiểu sao một chiếc túi nilon lại bị thủng, cà chua rơi tứ tung. Lúc thu dọn xong cô mới phát hiện tim mình đang đập thình thịch rất nhanh, cảm thấy bất an khác thường.
Sau này khi nhớ tới, rất có khả năng đó là điềm báo...
Số phận có khi luôn sai lệch như thế
Phải thẳng thắn cương trực đối diện với hiện thực tàn khốc hay là lừa mình dối người mặc kệ sự giả dối...
Đó đúng là một đề bài khó giải.
Túi lớn túi bé xách từ trên xe xuống, bảo vệ trong khu nhà ở dành cho người giàu đáng lẽ phải nghiêm nghị thì lại mỉm cười với cô, chưa hỏi han gì đã mở cửa cho cô, cười nói: "Anh Tiêu mấy ngày nay chưa thấy về."
Trong lòng Tang Tử Quan có chút khó hiểu, bảo vệ biết cô? Biết cô tới tìm ai? Nhưng cô không nghĩ về nó quá nhiều mà đi thẳng vào bên trong khu nhà. Dãy mật khẩu đó cô đã thuộc, cửa mở ra rất nhanh, cô đi chân trần vào nhà bếp, rồi bỏ đồ đạc ra sắp xếp lại cho thuận tiện.
Dù theo như lời bảo vệ nói là mấy ngày nay Tiêu Trí Viễn không về nhà thì nhà anh vẫn sạch sẽ gọn gàng như thường. Có lẽ là do thói quen sống của anh cho nên trong phòng không có những đồ trang trí rườm rà, Tang Tử Quan nhớ tới lần đầu tiên cô bước vào đây, nơi cô ngủ chính là phòng ngủ của anh, khiến anh phải nằm ngoài phòng khách, hai phòng khách vắng vẻ cô quạnh, vì không có ai ở cho nên ngay cả giường anh cũng không trải drap.
Nhưng mọi thứ bây giờ không giống với lần đó.
Lần này phòng khách đã được trang trí, ngay cả tường cũng đã quét lại một lớp sơn màu xanh da trời, phối với chiếc giường màu trắng theo phong cách nhà vườn, so với thế giới chỉ với ba màu: xám, trắng, đen của những người đàn ông độc thân khác thì không gian này của anh thực sự ấm áp hơn nhiều.
Tang Tử Quan dựa lưng vào tường, lặng lẽ nhìn quanh khắp phòng, viền mắt cũng nóng lên.
Màu xanh da trời... là màu cô thích nhất. Người ông nuôi trước đây của cô đã bố trí căn phòng của cô thành màu xanh da trời, ông nói căn phòng này nếu được sơn như vậy sẽ biến thành một khoảng trời đất riêng biệt của cô, như vậy, cô gái nhỏ bé Tử Quan sẽ không bị bó buộc, thích gì, muốn làm gì, họ đều sẽ ủng hộ cô. Cô nhớ có một lần cô buột miệng kể chuyện này ra với anh, không ngờ anh lại nhớ kỹ như vậy.
Tang Tử Quan cố gắng đè tâm trạng đang cuồn cuộn trong lòng mình xuống, trở lại phòng bếp chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, cho đến khi mọi thứ đã khá ổn thỏa nhìn đồng hồ, cô nghĩ anh đã xuống máy bay từ lâu liền cầm điện thoại lên bấm số.
Điện thoại đổ chuông thật lâu nhưng không có người nhận
Đến tận tiếng tút cuối cùng vẫn không có người nhận, Tang Tử Quan vừa bỏ máy xuống thì nghe thấy tiếng động rất nhỏ ngoài cửa.
Tách tách tách.
Là tiếng đóng cửa bằng mật mã.
Tiêu Trí Viễn đã về ư? Cô bỗng cảm thấy vui mừng khôn xiết, nhưng lại có một chút ý muốn đùa giỡn, bèn giơ tay tắt đèn phòng bếp đi, im lặng ngồi xổm xuống cạnh bệ bếp. Nếu như anh đến phòng bếp uống nước... cô cúi đầu không nín được cười.
Tiếng động ngoài cửa không giống những âm thanh bình thường.
Trong bóng tối, Tang Tử Quan có thể nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, cùng với tiếng hít thở gấp gáp của hai người.
Không ai bật đèn, cô kìm nén nỗi bất an trong lòng, lặng lẽ đứng lên, ra ngoài xem xét.
Hình ảnh hai người đang ôm ấp nhau, quấn chặt lấy nhau, bước chân lảo đảo, hình như họ đang muốn tiến thẳng vào phòng ngủ bên trái.
Tiêu Trí Viễn... Cho dù cô nhắm mắt lại cũng có thể nhận ra tiếng hít thở đó là của Tiêu Trí Viễn, lúc này anh đang nồng nhiệt ôm hôn một người phụ nữ xa lạ, nhanh chóng muốn vào phòng ngủ.
Cửa phòng ngủ đóng lại nhưng vẫn có thể nghe rõ tiếng động uỳnh uỳnh kịch liệt trên cánh cửa.
Tang Tử Quan chỉ cảm thấy sức lực khắp cơ thể như bị rút cạn, mềm nhũn đến mức chỉ muốn ngã xuống, khắp người là sự lạnh lẽo vô hạn. Cô thậm chí còn ra sức dụi dụi mắt, muốn xác nhận đây có phải là một cơn ác mộng hay không? Là một tiếng hay nhiều hơn?... Cuối cùng Tử Quan cũng có thể đứng lên, cảm thấy mình dù chỉ là một con ngốc nhưng cũng nên ra mặt hỏi cho rõ ràng. Vì vậy cô cố gắng đứng lên, kéo hai chân như nặng hàng nghìn hàng vạn cân đi từng bước nhỏ ra khỏi nhà bếp.
Đi được hai bước, màng nhĩ vốn dĩ đang ong ong của cô đột nhiên nghe thấy một tiếng nổ lớn, trong giây phút đó, tất cả dũng khí khó lắm mới có được và giận dữ đều biến mất hoàn toàn... bởi vì cô nghe thấy một tiếng gọi thân mật phát ra từ phòng ngủ "Tiêu tổng", mà âm thanh đó lại quen thuộc như vậy.
Trong bóng tối, cô không rảnh để suy nghĩ sâu xa xem tại sao họ lại ở cùng nhau, cũng không biết bản thân có rơi vào cảnh "lệ rơi đầy mặt" không, cô chỉ biết lảo đảo lùi từng bước về phía sau nhưng lại bị chiếc túi xách bị rơi của người phụ nữ kia làm vấp ngã. Đầu gối Tang Tử Quan đập xuống sàn rất đau nhưng cô không hề kêu rên, bởi vì...chiếc túi xách này là túi xách thường dùng hàng ngày của chị gái cô.
Là chị gái cô, người ở bên Tiêu Trí Viễn lúc này chính là chị gái cô.
Nếu là người khác cô còn có dũng khí đi vào trong phòng ngủ kia làm rõ tất cả... Nhưng... Tang Tử Quan im lặng, rón rén nhẹ nhàng rời khỏi căn nhà đó.
Ba chữ "Tiêu Trí Viễn" cũng không còn liên quan gì đến cô nữa.
Sáng hôm sau, cô hoảng hốt đi làm thủ tục rời khỏi chức vụ đang thực tập tại Thượng Duy. Vì đã muộn nên trong thang máy không có ai, chỉ dừng lại ở tầng ba một hồi.
Có rất nhiều người bước vào, ai cũng cười cười nói nói, bầu không khí có vẻ vô cùng hài hòa và sôi nổi. Tiêu Trí Viễn chính là người tinh anh, nổi bật nhất trong số đó.
Đứng giữa rất nhiều người, ánh mắt anh rơi trên người cô và không hề rời đi.
Còn cô đứng trong góc, nhìn thẳng về phía trước, không mảy may đáp lại anh.
Tang Tử Quan làm xong thủ tục rời khỏi công ty, cô đi thẳng ra cửa lớn của tòa nhà cao tầng. Chân chưa bước được ra ngoài thì đã bị một người mạnh mẽ tóm lấy, vây cô trong một góc nhỏ chật hẹp, hai mắt sáng rực, sắc bén, "Chúng ta nói chuyện đi!"
"Còn nói chuyện gì nữa?" Cô nhìn thẳng anh không hề sợ hãi, nói ra hai chữ như tự lăng trì trái tim mình, "Anh rể."
Đôi đồng tử anh hơi co lại, nỗi bất an hôm qua đã được chứng minh – quả nhiên là cô có ở đó.
Ở phòng bếp chuẩn bị các nguyên liệu nấu ăn, cuộc gọi đến máy di động của anh và ánh mắt ngạc nhiên của người bảo vệ khi trông thấy Hạ Tử Mạn...
Tia hoảng loạn chợt hiện lên rồi biến mất ngay trong mắt anh đều bị Tang Tử Quan trông thấy hết, cô cười lạnh: "Tiêu Trí Viễn, hãy đối xử tốt với chị tôi."
"Tử Quan..." Anh giơ tay chặn cô lại, "Anh và cô ấy không có gì hết, em hãy tin anh!"
"Một màn tôi thấy tối qua chẳng nhẽ chỉ là một vở kịch?" Tang Tử Quan không giận mà cười, khóe môi nhếch lên, "Mắt tôi không có màng đâu"
"Tôi không trách chị tôi, vì chuyện này từ đầu đến cuối tôi đều giấu chị ấy. Nhưng tôi hận anh, Tiêu Trí Viễn!" Cô dùng sức đẩy anh ra, ngay cả nơi sâu nhất trong mắt cũng chứa đầy căm hận, nói từng chữ thật rõ ràng, "Tốt nhất là anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!"
Không biết vì sao, ánh mắt Tiêu Trí Viễn như bị tổn thương, chỉ biết bàng hoàng nhìn cô, nhẹ giọng nói: "Em nói gì?"
Nhìn như người vô tội vậy... Tang Tử Quan nghĩ thế rồi cố gắng đẩy anh ra, xoay người đi luôn.
Còn nửa năm nữa là đến mùa tốt nghiệp, mọi thứ trong trường đại học đều có vẻ rất vội vã,
Sau khi rời khỏi Thượng Duy, Hạ Tử Mạn có tìm Tang Tử Quan mời em gái đi ăn cơm một lần, áy náy nói: "Vốn dĩ định cùng em đi Hải Nam đón năm mới, nhưng cha mẹ chị lại muốn chị ra nước ngoài ở cùng họ..."
Tang Tử Quan rất hiểu, mỉm cười độ lượng: "Không sao, sau này còn nhiều thời gian mà!"
Hạ Tử Mạn nhìn cô thật kỹ cuối cùng phát hiện ra vẻ bất an của em gái, hơn nữa còn gầy đi rất nhiều. Chị lo lắng giơ tay đặt lên trán em, khẽ hỏi: "Sao vậy? Sức khỏe có vấn đề gì à? Hay là áp lực tìm việc lớn quá?"
Tang Tử Quan mỉm cười lắc đầu, cúi xuống ăn một miếng, miệng cô quả nhiên đắng ngắt.
Chị cô mặc một chiếc áo dạ lông lạc đà màu đen, bên trong là một bộ váy liền thân, dáng ngồi tao nhã, ngũ quan sáng sủa như ánh nắng. Tang Tử Quan bỗng không thể khống chế được suy nghĩ của mình, xét về bằng cấp, hoàn cảnh gia đình, thậm chí là xuất thân, kỳ thực họ mới thực sự là xứng đôi.
Nhưng, cô chỉ có thể đánh lừa được suy nghĩ của mình mà không thể lừa dối được trái tim mình... Lúc cô nghĩ vậy, không chỉ là trái tim mà còn cả khoang ngực đều cảm thấy rất đau đớn, giống như bị cướp mất một thứ gì đó ở tận sâu bên trong, và thứ bị cướp đi ấy, vĩnh viễn... không còn thuộc về mình nữa.
"Tử Quan? Em có nghe không vậy?"
"Dạ?"
"Chị nói lần ra nước ngoài này có lẽ thời gian hơi dài một chút, có rất nhiều chuyện phải làm!" Hạ Tử Mạn dừng lại một lát, khóe mắt đuôi mày đều là hân hoan, "Chị... sẽ dẫn anh ấy đi gặp cha mẹ, sau khi trở về có lẽ sẽ đính hôn!"
Tang Tử Quan dùng đũa chọc chọc cơm trong đĩa, giọng nói như của người mộng du: "Chị, rốt cuộc anh ấy là ai?"
Hạ Tử Mạn không nói mà chỉ cười dịu hiền: "Lần sau gặp mặt em sẽ biết!"
Chị cô đi rồi cô liền quay về phòng luôn, chỉ còn Phương Tự ở lại phòng. Cô ấy đang nằm trên giường xem phim, nhìn thấy Tang Tử Quan là bắt đầu làm ồn: "Anh rể vừa đến tìm cậu đấy! Sao cậu không nghe máy?"
Tang Tử Quan cũng lười nói chuyện với bạn, lấp liếm: "Bọn tớ đã gặp nhau rồi!"
"Ồ, đúng là tiểu biệt thắng tân hôn nha, anh ấy phải ra nước ngoài bao lâu?"
Tang Tử Quan cúi đầu, cố gắng quên đi suy nghĩ làm trái tim cô như bị đâm một nhát thật sâu kia, "Anh ấy cũng nói với cậu là phải ra nước ngoài à?"
"Hihi, tớ bảo anh ấy về nhớ phải mời cơm. Anh ấy không nói với cậu ư?"
Tang Tử Quan không đáp, một tin nhắn thật dài được gửi đến di động của cô.
"Anh biết lúc này em không muốn gặp anh nhưng khi anh trở về, em hãy nghe anh giải thích một lần được không? Giữa anh và chị em không có gì hết. Tang Tử Quan, từ đầu đến cuối, anh chỉ yêu mình em thôi."
"Yêu"... Từ này thật chói tai, Tang Tử Quan đột nhiên cảm thấy khó chịu đến muốn khóc.
Cô cố gắng nén nỗi xúc động muốn ném điện thoại đi, kiên quyết ấn nút xóa, trực tiếp xóa tin nhắn đi.
Điện thoại tinh một tiếng, báo là đã xóa xong.
Nhìn chằm chằm màn hình trống rỗng, Tang Tử Quan chợt nghĩ, nếu như thứ có thể xóa đi kia là ký ức thì thật tốt biết mấy!
Từ đó về sau, cuộc sống của Tử Quan hoàn toàn khôi phục sự êm đềm như trước. Chị cô và Tiêu Trí Viễn không còn chủ động liên hệ với cô nữa, đúng lúc cô cho rằng bản thân đã thành công trong việc xóa đoạn ký ức kia đi thì cái tên đó rất không hợp thời xuất hiện ngay bên tai cô.
Đó là trong một giờ lên lớp của học kỳ mới, giờ thảo luận nhóm của các em trai, em gái khóa dưới. Tang Tử Quan đã là năm cuối, thầy giáo trưởng khoa vô cùng coi trọng tính thực tế của các đề tài. Cô liếc nhìn, không ngờ đề tài lần này lại là: "Hãy trình bày và phân tích chiến lược mà Thượng Duy đã sử dụng để chống lại nguy cơ bị thu mua lần này." Dường như cô đã khỏi thế giới ấy rất lâu, rất lâu rồi. Cho đến khi hoàn hồn lại thì tất cả đều đã trở nên xa lạ biết bao!
Tang Tử Quan cầm những tài liệu mà các em khóa dưới sưu tập lên, xem tiếp mới biết trong ba tháng nay, Tập đoàn công nghiệp nặng Thượng Duy đã tận dụng được cơ hội hợp tác cùng một công ty đa quốc gia lập nên chiến lược kinh doanh mới, sau đó những đơn đặt hàng nườm nượp kéo đến, lượng giao dịch lớn đến kinh ngạc, và trong một thời gian rất ngắn đã chính thức trở thành đối thủ cạnh tranh đáng gờm của tập đoàn công nghiệp nặng Quang Khoa.
Suy cho cùng Tiêu Trí Viễn đã làm gì để có thể hồi sinh một công ty đang đứng trên bờ vực thẳm? Cụ thể, chi tiết thế nào thì cô không biết nhưng điều duy nhất có thể khẳng định chính là, mượn thời cơ lần này cổ phiếu của tập đoàn công nghiệp nặng Thượng Duy lên rất cao. Những nhà chuyên môn đều cho rằng ý nghĩa của lần hợp tác này không nằm ở chỗ giá trị thể hiện ra ngoài mà là ở việc Tiêu Trí Viễn biết cách tranh thủ thời gian khiến công ty mình phát triển, anh có thể mượn khoảng thời gian này tiến hành chỉnh đốn và cải cách công ty một cách dứt khoát, từ đó có thể hoàn toàn thay đổi số phận của Thượng Duy.
Anh liên tiếp lên trang bìa trên một số tờ báo ở châu Âu xa xôi. Tang Tử Quan nhìn người đàn ông còn rất trẻ mà lại vô cùng chững chạc trên bìa báo trước mắt kia, có lẽ đó là ảo giác của cô... So với lúc trước, anh gầy hơn rất nhiều, còn trong ánh mắt chỉ tồn tại duy nhất sự tàn khốc vô cùng sắc bén.
"Chị ơi... Chị không sao chứ?"
Tang Tử Quan tỉnh lại sau cơn thất thần, phát hiện bản thân đã thất thố khi nhìn chằm chằm hồi lâu trang bìa của tờ báo kia. Cô vội vàng trả lại cho cô em khóa dưới đó, mỉm cười nói: "Không sao!"
Đã là học kỳ cuối cùng, người thì ra nước ngoài du học, người thì cầm offer và bắt đầu đi làm, bầu không khí trong vườn trường bắt đầu có khác biệt nho nhỏ. Khoảng thời gian trước Tang Tử Quan đi tìm việc với tâm trạng không được ổn định cho lắm nhưng cuối cùng thì cô cũng đã tìm được việc làm. Công ty không lớn, nhưng đãi ngộ cũng không tệ, có thể xin ở tại ký túc xá nhân viên, lại có cả cơ hội ra nước ngoài nâng cao trình độ, cô không hề do dự mà ký hợp đồng ngay.
Bắt đầu đi làm ở công ty mới đã là khoảng tháng năm.
Trời đã bắt đầu nóng, chiều muộn thỉnh thoảng còn có những cơn mưa rào. Mưa to đến bất chợt khiến cả thành phố đều có vẻ khó khăn bất tiện, những người đi đường trở tay không kịp vội vàng trú mưa, Tang Tử Quan vô cùng may mắn, nhưng kết quả vẫn bị ướt sũng.
Chương trước | Chương sau