XtGem Forum catalog
Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi

Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 18
5 sao 5 / 5 ( 136 đánh giá )

Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi - Chương 9 - Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt

↓↓

- Tại sao? – Bạch Nhạn sửng sốt ngoảnh lại.

bạn đang xem “Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Tiểu Nhạn, bây giờ em thế này, sao anh có thể kết hôn được?


Bạch Nhạn lảo đảo.


- Minh Thiên, anh đang nói linh tinh gì vậy, hiện tại em rất ổn.


Thương Minh Thiên trầm mặt xuống, kéo cô vào trong quán trà, gọi một bình trà xanh, một suất cơm niêu hai người.


- Em đừng tưởng giấu được anh, em chuẩn bị ly hôn phải không?


Thương Minh Thiên dịu dàng gạt mấy sợi tóc lơ thơ trước trán ra sau vành tai cô.


Lãnh Phong chết tiệt! Bạch Nhạn rủa thầm. Đến nước này rồi, cô dành phải muối mặt mà gật đầu:


- Đúng vậy, nhưng chuyện em ly hôn thì có liên quan gì đến đám cưới của anh?


- Sao lại không liên quan, bây giờ em khổ sở như vậy, anh lại anh anh em em với người con gái khác, chúng ta đã nói rồi, phải cùng nhau hạnh phúc. Lúc này anh không thể nào bỏ mặc em được.


- Vậy anh định làm thế nào? – Mắt Bạch Nhạn đỏ hoe – Anh định hủy đám cưới rồi kết hôn với em sao?


Thương Minh Thiên mím chặt môi, gương mặt tuấn tú cau lại.


- Minh Thiên, hai chúng ta đều hiểu, chúng ta không thể đến với nhau, vì thế mới hẹn ước với nhau như thế. Anh đừng vì em mà khiến một người con gái khác thất vọng, anh không phải là người nuốt lời, anh cũng đừng để em vì anh mà biến thành người phụ nữ giống mẹ em. Minh Thiên, anh đừng làm chuyện ngốc nghếch như thế. Chúng ta... cứ thế này là được rồi, có thể liên lạc, có thể ngồi ăn cơm, uống trà cùng nhau, chúng ta còn có thể quan tâm đến nhau. Minh Thiên, em luôn muốn nhìn thấy anh làm chú rể, chắc chắn sẽ rất đẹp trai. Lúc anh kết hôn em sẽ lén đi xem, không để mẹ anh nhìn thấy, em đứng chờ chỗ xa, nhìn thấy anh là được rồi.


- Nhưng em sống không hạnh phúc, chỗ này của anh... không đành lòng... – Thương Minh Thiên chỉ vào ngực, mắt ngân ngấn nước.


- Sai rồi, Minh Thiên, giờ phút này em tốt hơn bất kỳ lúc nào khác. Em đã kết thúc một cuộc hôn nhân thất bại, có thể bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới. Em có công việc, có bạn bè, hơn nữa em còn trẻ, anh phải biết là em rất có giá đó. Đợi em được tự do rồi, chắc chắn sẽ có rất nhiều người theo đuổi. Nếu em gặp được một người em thích, em sẽ kể cho anh nghe đầu tiên. – Bạch Nhạn khẽ nắm tay Minh Thiên. – Hứa với em đi, đám cưới cứ cử hành theo kế hoạch đã định. Chị ấy không phải là ai khác, chị ấy là người anh thích, người sẽ bầu bạn cả đời với anh, cùng anh xây dựng một gia đình, là người có thể giúp anh chăm sóc bố mẹ anh. Nếu đã quyết định yêu thương chị ấy, thì đừng làm chị ấy tổn thương. Em... đã từng kết hôn, em hiểu chị ấy.


Nước mắt của Minh Thiên không kìm nén được, lăn dài xuống mu bàn tay Bạch Nhạn.


Nhân viên phục vụ đưa trà lên, nhìn thấy người đàn ông mặc đồ sĩ quan nước mắt đầm đìa, nhất thời sững sờ, không dám cử động.


Bạch Nhạn mỉm cười bảo cô ấy đặt đồ xuống, lấy một chiếc khăn giấy trên bàn đưa cho Minh Thiên.


- Tiểu Nhạn, tại sao ban đầu chúng ta lại dễ dàng từ bỏ tình cảm này đến thế? Nếu chúng ta kiên trì chưa biết chừng sẽ có ngày bố mẹ anh thay đổi ý kiến. – Thương Minh Thiên đau khổ hỏi.


Sẽ không có ngày như thế.


Nếu cô và Thương Minh Thiên có một phần nghìn tia hy vọng, Bạch Nhạn cảm thấy mình sẽ cố gắng nỗ lực một vạn lần.


Cô đến với cuộc đời này, là sự kết hợp sai lầm của một con tinh trùng và trứng. Sự kết hợp sai lầm ấy, khiến cuộc đời cô tối tăm mờ mịt. Minh Thiên, là nguồn sáng duy nhất trong quãng đời trưởng thành cô độc của cô.


Minh Thiên không hay biết rằng, sau khi mẹ anh tuyệt thực để yêu cầu anh cắt đứt quan hệ với Bạch Nhạn, cô đã từng vứt bỏ lòng tự trọng để tới tìm bố mẹ anh, nói với họ là cô sẽ yêu thương họ, hiếu kính họ giống như anh, coi họ như bố mẹ đẻ của mình. Cô van xin họ đồng ý cho cô và Minh Thiên qua lại với nhau.


Bà Thương bỗng nhổ một bãi nước bọt vào mặt cô, vỗ bàn cao giọng chửi bới, nói trừ khi bà ta chết.


Ông Thương liếc xéo cô, chỉ vào bức tường sân nhà cô, nói cô còn dám quấy rối Minh Thiên, ông ta sẽ đập đầu vào tường tự tử trước cửa nhà cô.


- Mẹ cô thấy người đàn ông nào vừa mắt thì bất kể già trẻ, có vợ hay chưa cũng đều tìm đủ mọi cách quyến rũ họ. Cô với mẹ cô là cùng một giuộc, bây giờ thấy Minh Thiên nhà tôi tốt thì quấn lấy nó không biết xấu hổ. Hừ, chỉ cần bọn tôi còn sống trên đời này một ngày, thì cô hãy từ bỏ suy nghĩ này đi. – Ông Thương huơ tay múa chân.


Cô cắn môi, lẳng lặng lau bãi nước bọt trên mặt, bước ra khỏi sân nhà Minh Thiên, chân mềm nhũn.


Về đến nhà, bà Bạch Mộ Mai khoanh tay dựa vào tường, trừng mắt với cô, hừ một tiếng.


- Mắt con cũng tinh nhỉ! Cái loại ba láp đó có gì là tốt? Tiền không có, nhà cũng không, ngồi ăn cơm chung bàn với họ mẹ còn phát buồn nôn! Con phải giữ phong độ một chút được không!


Cô không thèm nhìn bà Bạch Mộ Mai mà đi thẳng vào trong phòng.


Tim, lạnh như băng giá mùa đông.


Sau này, khi Minh Thiên gạt bỏ mọi áp lực, thổ lộ tình cảm với cô, cô bỗng cảm thấy thanh thản. Trong những năm tháng đẹp đẽ nhất, thuần khiết nhất của đời người, họ đã từng yêu nhau chân thành, vậy là đủ. Có thể cùng nắm tay tới lúc bạc đầu hay không, không còn quan trọng.


Trong trái tim cô, Minh Thiên luôn có một chỗ đứng đặc biệt.


Trong trái tim Minh Thiên, cô vĩnh viễn chiếm một vị trí.


Tình cảm này giống như bông hồng giấy, sẽ luôn giữ được màu sắc tươi tắn, vượt qua năm tháng, vượt qua mưa bão.


Cô không mong đợi gì hơn, cô rất hạnh phúc, cô không luyến tiếc.


Bây giờ Minh Thiên có một người bạn gái xuất sắc như vậy, cho dù không phải là cô, nhưng cô vẫn thấy vui.


- Thưa anh chị, đồ ăn đã mang lên đủ rồi ạ.


Cô gái phục vụ đặt chiếc niêu đất bốc khói lên bàn, nhe răng cười.


Bạch Nhạn sực tỉnh lại từ trong hồi ức, cảm ơn cô phục vụ.


- Minh Thiên, cơm này thơm quá! Em muốn ăn hết sạch luôn.


Bạch Nhạn nghiêng đầu, làm một động tác nuốt nước bọt rất khoa trương.


Thương Minh Thiên cười chua chát, bỏ gia vị vào trong cơm, chầm chậm trộn đều, sau đó đối với Bạch Nhạn, tiện thể lấy món trứng rán trước mặt Bạch Nhạn. Hồi nhỏ, để tiết kiệm thời gian và tiền bạc, món Bạch Nhạn thường nấu nhất là trứng rán. Ăn nhiều quá, sau này nhìn thấy trứng rán là không khỏi nhăn mặt.


Đáp án cho câu hỏi đó, khi anh tới Học viện Phi công, cũng có lẽ là trước thời điểm đó, anh đã biết. Nhưng trong lòng đôi lúc vẫn không cam tâm, vẫn khao khát phép màu xuất hiện, khao khát bố mẹ có thể nhận ra được sự trong sạch của Bạch Nhạn, từ đó xóa bỏ thành kiến đối với cô.


Sự thực chứng minh đó chỉ là một giấc mơ không bao giờ trở thành hiện thực.


Được nên duyên vợ chồng với người mình yêu, là điều hạnh phúc nhất trên cuộc đời này.


Nhưng cuộc đời này, anh và Bạch Nhạn đã bị an bài là sẽ bỏ lỡ nhau.


Không phải là không nuối tiếc, không phải là không xót xa.


Cái gọi là hẹn ước ban đầu, chẳng qua chỉ là sự kiên cường mà cả hai cố gắng gượng.


Bạch Nhạn và anh đều nỗ lực thực hiện.


Bạch Nhạn nói với anh cô yêu rồi, sắp sửa kết hôn. Anh nói anh cũng có bạn gái rồi.


Thực ra cô gái trong tấm ảnh mà anh cho Bạch Nhạn xem chỉ là bạn chiến đấu của anh, công tác trong đoàn văn công, có thiện cảm với anh, luôn tìm mọi cơ hội đến đại đội bay của anh để tìm anh. Đó là cô gái anh rất tôn trọng, trẻ trung, hoạt bát, đa tài đa nghệ, thẳng thắn cởi mở, nhưng với cô ấy, anh không thể nảy sinh thứ tình cảm giống như đối với Bạch Nhạn.


Anh và cô ấy, hiện giờ chỉ là bạn bình thường. Lần này, anh thăm nhà, cô gái đó kêu gào muốn tới nhà anh chơi.


Anh sững lại, nghĩ rằng chỉ cần được tận mắt chứng kiến Bạch Nhạn hạnh phúc, thế là anh bèn đưa cô gái đó về nhà, sau đó thử qua lại với cô ấy.


Anh tế nhị nói với ba mẹ, có thể sẽ có một bạn chiến đấu nữa tới nhà chơi. Ai dè, ba mẹ anh xúc động quá, theo lý lẽ của họ, liền thêm mắm dặm muối thành anh sắp kết hôn.


Khi Bạch Nhạn hỏi về chuyện đám cưới, nhìn vẻ mừng rỡ trong mắt cô, anh không giải thích.


Nhưng mà, chính mắt anh trông thấy Bạch Nhạn không hề hạnh phúc, kết hôn được mấy tháng đã muốn ly hôn.


Anh không kìm chế được lại hỏi lại câu hỏi vẫn vướng víu trong tim nhiều năm, năm mười chín tuổi, anh không thể thay đổi đáp án, năm hai sáu tuổi, anh vẫn không thể nào thay đổi.


Đó chính là sự bất lực trước cuộc đời.


Anh có thể nghe theo tiếng gọi của con tim, toàn tâm toàn ý yêu em, nhưng cuộc đời anh không chỉ hoàn toàn thuộc về anh, vì cha mẹ, anh không thể không đi lướt qua em, nhưng trái tim anh chưa từng rời xa.


Thương Minh Thiên thở dài, ngước mắt lên lẳng lặng nhìn Bạch Nhạn, đem sự chua chát chẳng thể nói thành lời ấy trộn lẫn với một hạt cơm, nuốt chửng.


Hai người ăn cơm xong bèn gọi xe đi tới Ba ngàn sợi.


Chiếc cửa cuốn của tiệm Ba ngàn sợi đóng thật chặt, phía trên viết "Cho thuê nhà", đằng sau ghi một số điện thoại di động.


Bạch Nhạn gọi theo số máy đó, nghe điện thoại là một người đàn ông, giọng rất bực bội.


- Ờ, con bé đó lần trước bị tóm nên không làm nữa rồi. Tôi cũng không biết nó lượn đi đâu, có lẽ là dời ổ tiếp tục đi bán thân rồi. Tiền đó dễ kiếm, nó ăn quen bén mùi, không nỡ bỏ đâu. – Ở đầu dây bên kia, gã chủ nhà cười đầy dâm đật.


Bạch Nhạn bịt ống nói, dè dặt nhìn Minh Thiên, không đám nói tiếp, luôn mồm "Vâng, vâng, được ạ".


- Có phải Minh Tinh xảy ra chuyện gì rồi không? – Thương Minh Thiên sốt ruột hỏi.


- Không có, chủ nhà nói... ở đây kinh doanh không được tốt, có lẽ chị ấy đã đổi địa điểm. Chị ấy không để lại địa chỉ liên lạc.


- Minh Tinh làm việc không tính toán, lại kết bạn lung tung, không hy vọng nó kiếm được tiền, đừng làm người khác lo lắng là tốt rồi. Bố mẹ anh còn nói nó kinh doanh lớn ở Tân Giang, anh nghe là biết đang nói khoác. – Thương Minh Thiên nhíu mày xem giờ – Tiểu Nhạn, anh đưa em tới bệnh viện kiểm tra!


Bạch Nhạn gật đầu:


- Cũng được ạ.


Bạch Nhạn nhìn con đường rợp bóng cây xanh, đề nghị đi bộ một lát rồi mới gọi xe, ăn no quá, đi bộ cho nhẹ bụng một chút.


Hai người đang đi thì phía trước, không biết đứa trẻ nhà ai phi chiếc xe đạp địa hình ra đường, ra vẻ ta đây hai tay giang ra, phóng như bay, không đề phòng đằng trước có người, hoảng lên quên cả bóp phanh, đâm thẳng về phía Bạch Nhạn. Minh Thiên nhanh tay nhanh mắt, đưa tay ôm Bạch Nhạn vào lòng rồi vụt tránh sang một bên, chiếc xe phóng vèo một cái qua người bọn họ, đâm sầm vào một gốc cây. Đứa bé ngã nhào xuống đất, đau cắn răng cắn lợi. Cũng may là tay chỉ bị xước xát chút đỉnh.


Bạch Nhạn sợ toát mồ hôi, tim đập thình thịch, túm lấy vạt áo của Minh Thiên, nhất thời quên buông ra.


- Anh?


Một tiếng kêu thất thanh từ bên đường vọng sang.


Hai người nhìn sang, Thương Minh Tinh hai mắt trợn tròn, mặc một chiếc váy ngắn hở lưng, không thể tin được trừng trừng nhìn họ, mắt trang điểm như một hồn ma giữa đêm khuya.


- Minh Tinh? – Thương Minh Thiên sững sờ há hốc mồm, cũng nhìn Thương Minh Tinh bằng vẻ không thể nào tin được.


- Anh, anh đang làm gì thế? – Thương Minh Tinh xác định không nhìn nhầm người bỗng nổi cơn điên, vung tay chạy tới. Lông nách chưa cạo sạch thoắt ẩn thoắt hiện dưới cánh tay. Thương Minh Thiên nhìn mà lông mày xoăn tít lại.


- Cái con hồ ly thối không biết xấu hổ này, lại dám dụ dỗ anh trai tôi. Mau buông anh tôi ra.


Chị ta vọt đến kéo Bạch Nhạn ra khỏi lòng Thương Minh Thiên, ánh mắt hung hãn như muốn giết người.


- Minh Tinh, sao em lại ăn mặc như thế này? – Thương Minh Thiên mặc đỏ phừng phừng, trán nổi gân xanh, túm lấy cánh tay Minh Tinh, nghiêm nghị hỏi. – Nói cho anh hay, rốt cuộc em kinh doanh lớn gì chứ?


- Em... em...


Thương Minh Tinh thầm hối hận, kích động quá quên béng tình hình. Ấp úng rõ lâu cũng không nói ra được nguyên cớ, chị ta liếc nhìn ánh mắt lo lắng của Bạch Nhạn, bỗng thẹn quá hóa giận:


- Có phải cô lại bép xép lung tung với anh trai tôi không?


Bạch Nhạn len lén xua tay với Thương Minh Tinh, chị ta lại tưởng cô đang chột dạ, trong lòng thầm băm vằm Bạch Nhạn ra ngàn lần.


- Minh Tinh, trả lời anh.


Thương Minh Thiên tức đến tối sầm cả mặt. Từ vẻ phong trần toát ra ở Minh Tinh, anh đã hơi ý thức được Minh Tinh đang làm gì. Tay bất giác xiết mạnh, khiến Minh Tinh đau xuýt xoa.


Cô ta giậm chân:


-Anh, anh đừng nghe con bé kia nói bừa, em... thực ra là bị ép buộc.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên

Xuyên suốt câu chuyện là những yêu thương đang cần được tháo gỡ, những vướng mắc

20-07-2016 50 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Vợ chồng chưa lớn

Vợ chồng chưa lớn

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và

24-06-2016
Con nhím và bầy rắn

Con nhím và bầy rắn

Một ngày nọ, một con nhím lang thang đi tìm nơi trú ngụ. Nó tìm thấy gia đình nhà

24-06-2016
Nắng không mùa

Nắng không mùa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016