The Soda Pop
Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi

Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 18
5 sao 5 / 5 ( 42 đánh giá )

Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi - Chương 9 - Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt

↓↓

- Ai ép buộc em?

bạn đang xem “Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Đều tại con bé kia. Nếu không phải tại nó, em đã không bị dồn tới nước này. – Thương Minh Tinh chỉ vào Bạch Nhạn, hét lên. – Em với người ta vốn làm ăn đàng hoàng, chồng nó có cửa, em tìm nó, nó cũng đồng ý giúp em vụ này. Lúc em vay được tiền ở ngân hàng chợ đen, bạn kinh doanh cũng đã xoay được tiền, thì nó lại trở mặt không nhận, nói là trừ khi em bị ốm thì nó có thể nhờ người, những chuyện khác thì đừng cố gọi điện cho nó. Đến nước này rồi, tiền em bỏ ra không thu hồi lại được nữa, ngân hàng ép em trả tiền, em nhất thời không biết tìm đâu ra nhiều tiền như vậy, chẳng còn cách nào khác... đành phải...


Thương Minh Tinh cố nặn ra hai giọt nước mắt.


"Chát" Thương Minh Thiên vung tay tát Thương Minh Tinh một cái.


- Tự mình hư hỏng còn đổ trách nhiệm lên đầu người khác.


- Anh không tin em? – Thương Minh Tinh ôm mặt mếu máo – Em sẽ mách bố mẹ, anh... anh không nghe lời họ, vẫn dây dưa với con nhãi này. Còn vì nó mà đánh em nữa.


Nói xong, cô ta quay đầu, nức nở định bỏ chạy.


Thương Minh Thiên kéo cô ta lại, vẻ mặt nghiêm nghị, không cho phép phản kháng:


- Đưa địa chỉ của em cho anh, chiều mai thu dọn hành lý rồi cùng anh về huyện Vân. Nếu em không về, anh sẽ lấy dây thừng gô cổ em về.


Trước ánh mắt đáng sợ của Thương Minh Thiên, Thương Minh Tinh miễn cưỡng nói ra địa chỉ của mình. Dù chỉ ra đời sau Minh Thiên bốn mươi phút, nhưng từ nhỏ cô ta đã rất sợ Minh Thiên.


- Em... có thể về cùng anh, nhưng đừng có nói với bố mẹ, được không, anh? – Cô ta cầu xin Minh Thiên.


- Em không có quyền lên tiếng. Bây giờ, mau đi thay ngay sang bộ quần áo bình thường cho anh. – Minh Thiên đã tức tới mức mặt méo mó biến dạng.


Thương Minh Tinh bất lực ậm ừ một tiếng. Trước khi đi còn cho Bạch Nhạn một ánh mắt đầy phẫn nộ.


Bạch Nhạn cắn môi, khẽ thở dài.


Ngực Thương Minh Thiên phập phồng vì tức giận, nắm lấy một cành cây, ngón tay trắng bệch, mặt đanh lại, thở dốc.


Điều Bạch Nhạn sợ nhất vẫn đã xảy ra.


- Minh Thiên...


Thương Minh Thiên xua tay:


- Xin lỗi, Tiểu Nhạn, lời Minh Tinh nói em đừng để bụng, anh biết nó đang nói linh tinh thôi.


- Cũng không hẳn – Bạch Nhạn nói – Chị ấy có đến tìm em, muốn Khang Kiếm giúp chị ấy liên hệ công việc. Lúc đó em đã quyết định ly hôn với anh ấy rồi, em... không muốn nợ anh ấy, nên em từ chối.


- Tiểu Nhạn, anh biết tính em, cũng hiểu tính Minh Tinh. Em đừng nói nữa. – Thương Minh Thiên hít sâu, cố lấy lại bình tĩnh. – Tiểu Nhạn, em vẫn chưa nói cho anh biết, tại sao em lại muốn ly hôn?


Bạch Nhạn sững người đứng trước mặt Thương Minh Thiên, nhất thời không biết phải nói gì.


- Lãnh Phong kể cho anh nghe một số chuyện, anh không tin lắm. Em không thể nào vì người bạn gái cũ của anh ta mà kích động đến mức muốn ly hôn. Rốt cuộc anh ta đã làm gì với em, khiến em quyết liệt như vậy?


Mắt Bạch Nhạn dần phủ một màn sương, đây chính là Minh Thiên, mãi mãi thấu hiểu cô. Trước mặt anh cô luôn là một quyển sách để mở, không thể giấu được gì.


Hai ngày nay, cơ thể và trái tim bị giày vò, miệng Khang Kiếm mọc lên mấy cái mụn. Giản Đơn mua cho anh một chai nước và một cái bánh mì, anh xua tay, không muốn ăn chút nào.


Điện thoại của Bạch Nhạn vẫn không liên lạc được, anh đợi ở bệnh viện đến ba giờ chiều cũng không đợi được ai. Anh chạy tới khoa phụ sản hỏi Liễu Tinh, Liễu Tinh lạnh lùng lườm anh, nói lát nữa phải vào phòng mổ, không rảnh để tiếp anh.


Anh sợ Bạch Nhạn về nhà, lại vội vã quay về. Không những không thấy người, đến bàn chải, khăn mặt, quần áo của Bạch Nhạn, thú bông trong phòng ngủ cũng đều biến mất.


Trên bàn ăn đặt một tờ giấy: Sếp ạ, hiện giờ chúng ta đã không còn thích hợp để sống cùng một nhà nữa, tôi dọn ra ngoài rồi. Tuần sau chúng ta đến Cục Dân chính làm thủ tục.


Vài dòng ngắn ngủi, Khang Kiếm đọc đi đọc lại.


Không có oán hận, cũng không kích động, bình tĩnh như đang nói về một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.


Khang Kiếm ngã phịch xuống sofa, tới giờ mới hiểu Bạch Nhạn đã hạ quyết tâm lớn đến nhường nào. Còn nhớ buổi tối khi anh từ Bắc Kinh trở về, họ đi xe về nhà, Bạch Nhạn chỉ vào một tiểu khu nói, sau này cô sẽ dọn tới đây ở. Khi đó anh tưởng cô đang giận dỗi nên không để tâm gì nhiều.


Bây giờ nghĩ lại, không tài nào nhớ ra được là tiểu khu nào.


Trong nháy mắt, cô đã xóa sạch mọi dấu vết trong cuộc sống của anh. Khang Kiếm có một linh cảm, dường như anh thật sự đã đánh mất Bạch Nhạn.


Khang Kiếm biết Bạch Nhạn sẽ chủ động liên lạc với anh, cô cần báo cho anh để cùng tới Cục Dân chính làm thủ tục,


Vậy thì trước khi cú điện thoại này gọi tới, anh vẫn còn hy vọng níu giữ trái tim cô.


Bộ não Khang Kiếm nhanh chóng hoạt động, bạn bè của Bạch Nhạn không nhiều, hình như chỉ có mình Liễu Tinh. Liễu Tinh không thể giúp anh, bây giờ anh lại không biết Bạch Nhạn đang ở đâu, vậy thì, chỉ có... bà ta mới giúp được anh.


Khang Kiếm đứng bật dậy, chạy thình thịch xuống lầu.


- Cậu Giản, đến huyện Vân.


Đêm hôm Bạch Nhạn mất tích, tài xế taxi nói cô tới huyện Vân. Chắc chắn là cô đã đi gặp mẹ, cô đã nói những gì, có dự định gì, mẹ cô nhất định biết rõ. Mặc dù bà Bạch Mộ Mai là người anh không muốn gặp nhất trên cõi đời này, nhưng chỉ cần tìm được Bạch Nhạn, anh có thể kìm nén nỗi căm ghét trong lòng để gặp bà ta một lần. Giản Đơn thoáng sửng sốt, nhưng không nói gì, lên xe, nổ máy.


- Tới đường cao tốc thì đi nhanh một chút, tranh thủ đến huyện Vân trước khi trời tối.


Cổ họng của Khang Kiếm đã bốc khói, anh ép mình uống mấy ngụm nước, ăn chút bánh mì. Giờ mà anh gục xuống thì thật sự không còn bất kỳ cơ hội nào nữa.


Anh không trách hành động của Bạch Nhạn, tất cả đều là những điều anh phải chịu.


- Sếp Khang, hôm nay em mới biết hóa ra anh lại là người nặng tình nặng nghĩa đến vậy. – Giản Đơn nói đùa – Anh rất yêu chị Bạch nhỉ!


Trong ấn tượng của Giản Đơn, sếp Khang luôn là một người chỉnh tề ngăn nắp, tự tin, điềm tĩnh. Anh chưa từng thấy sếp Khang hoảng loạn như lúc này.


Khang Kiếm không trực tiếp trả lời mà hỏi ngược lại:


- Cậu Giản, hiện giờ cậu có ý định kết hôn không?


Giản Đơn cười ha ha:


- Em và bạn gái em mới yêu được một năm, chưa gặp bố mẹ hai bên, cưới xin còn xa vời lắm! Dù em muốn thì bạn gái em cũng không chịu, cô ấy nói kết hôn rồi nhiều việc, không được tự do nữa, cô ấy muốn chơi thêm mấy năm.


Khang Kiếm quay đầu ra ngoài cửa sổ, như bị phong cảnh bên ngoài thu hút:


- Nhưng rồi đến một ngày, cậu sẽ rất muốn dùng pháp luật buộc chặt tên mình bên cạnh một cái tên khác, cậu rất muốn cùng cô ấy sinh một đứa con, từ đó giữa hai người đã có sự ràng buộc về máu mủ, cậu từ chối nhiều cuộc xã giao, rất muốn trở về nhà chỉ để ăn cơm cô ấy nấu, sau đó cùng cô ấy xem một bộ phim hài, nói những chuyện vụn vặt trong gia đình, cậu uống rượu, hút thuốc nhiều một chút, cô ấy sẽ lên giọng với cậu, cậu không tức giận, chỉ cảm thấy ấm áp. Khi đó, cậu cũng sẽ giống như tôi bây giờ.


Giản Đơn thu nụ cười lại, không khỏi băn khoăn.


- Sếp Khang, tạm thời em không tài nào lĩnh hội được ý tứ sâu xa trong lời của sếp, nhưng em cảm nhận được tình cảm của sếp rất sâu nặng. Vậy... chị Bạch giận anh chuyện gì vậy?


Khang Kiếm nhắm mắt, thở dài:


- Bới vì tôi ngốc, đến giờ mới hiểu được.


Bà Bạch Mộ Mai rất kinh ngạc khi Khang Kiếm gọi diện cho bà.


Bà trầm ngâm một lúc rồi nói:


- Vừa hay tôi chưa ăn cơm, cùng ăn bữa cơm đi!


- Không cần, tôi chỉ làm phiền bà nửa tiếng thôi. – Giọng Khang Kiếm lịch sự mà xa cách.


Nửa tiếng thì làm được gì, chỉ có uống cà phê thôi. Bà Bạch Mộ Mai hẹn gặp tại quán cà phê Lam Sơn.


Giản Đơn lái xe quẹo trái quẹo phải nửa ngày trời, cuối cùng nhìn thấy một dãy đèn đủ màu lấp lánh, hình như làm bằng hạt châu nhiều màu rẻ tiền, tưng bừng nhảy nhót trong đêm tối.


Trong quán cũng chẳng ra sao, xộc vào mũi không phải là mùi cà phê thơm nồng mà là mùi nước xịt phòng. Ánh đèn mở ảo, trên bàn đều có nến thả, mắt phải rất tinh thì mới nhìn rõ mặt của những người khách khác.


Bà Bạch Mộ Mai đã đến trước, nhìn thấy Khang Kiếm thì cười tươi như hoa.


- Đây là quán cà phê mà tôi thích nhất, ở đây có một ca sĩ hát nhạc của Thái Cẩm rất hay, sofa ngồi cũng rất dễ chịu. – Bà Bạch Mộ Mai nói, nét mặt như tơ.


Đúng là con hơn cha, phong độ và khí chất của Khang Kiếm vượt xa ông Khang Vân Lâm thời trẻ, ngắm rất đã mắt.


Khang Kiếm lãnh đạm gật đầu, như không nhìn thấy mọi thứ xung quanh, ánh mắt nhìn bà Bạch Mộ Mai như một hồ nước phẳng lặng.


Bà Bạch Mộ Mai mất hứng ngồi xuống, uể oải vẫy tay gọi phục vụ.


Bà Bạch Mộ Mai gọi một ly cà phê Ireland, Khang Kiếm chỉ gọi một ly nước trắng. Khang Kiếm cho rằng, đối diện với khuôn mặt này của bà Bạch Mộ Mai, dù thức ăn đồ uống ngon lành tới đâu cũng chẳng thể nào nuốt xuống được.


- Tôi đột ngột từ Tân Giang tới đây, là muốn...


Khang Kiếm vừa cất lời, bà Bạch Mộ Mai đã nhếch môi ngắt lời anh:


- Cậu đến nói với tôi chuyện cậu và Bạch Nhạn ly hôn. Thực ra không cần thiết, tôi đã biết lâu rồi.


Giọng điệu lạnh nhạt của bà Bạch Mộ Mai khiến Khang Kiếm chấn động.


- Cậu và con bé vốn không phải cùng một loại người, ly hôn thì ly hôn đi! – Bà Bạch Mộ Mai nâng ly cà phê, nhỏ nhẹ nhấp một ngụm.


Khang Kiếm lại một lần nữa kinh ngạc, câu nói này không giống như xuất phát từ một người mẹ, mà giống như một người chẳng liên quan gì đang phân tích rất thẳng thừng.


- Bây giờ Bạch Nhạn ở đâu? – Khang Kiếm nhướn mày, có những lời đã lên đến miệng lại nuốt vào bụng.


- Nó không ở Tân Giang sao? – Bà Bạch Mộ Mai cảm thấy Khang Kiếm hỏi rất kỳ quặc.


- Chúng tôi chưa ly hôn, nhưng cô ấy dọn ra ngoài, bây giờ tôi không tìm thấy cô ấy.


Bà Bạch Mộ Mai nhún vai:


- Cho nên, cậu nghĩ rằng nó trốn ở chỗ tôi?


Khang Kiếm không nói gì.


- Từ khi vào học trường y tá, đã nhiều năm rồi chúng tôi không sống cùng một mái nhà. Nó vốn không coi tôi là mẹ. – Bà Bạch Mộ Mai thở dài ai oán, tì cằm hờn dỗi, mắt khẽ nheo lại.


- Hôm trước hình như cô ấy có về huyện Vân một lần – Khang Kiếm không chớp mắt, nhìn thẳng vào bà Bạch Mộ Mai.


- Đúng vậy, đến để đoạn tuyệt quan hệ mẹ con vớt tôi.


Khang Kiếm hoảng hốt đến mức tim như ngừng đập.


- Chính vì tôi không nói với nó tôi là bạn cũ của bố cậu, nên nó nổi trận lôi đình với tôi. Thực ra chuyện này nói hay không thì có liên quan gì, đâu phải cậu là bạn tôi, hà cớ gì tôi phải báo cáo với nó? Hơn nữa cũng đã là chuyện từ lâu rồi, tôi sợ nói nhiều quá sẽ khiến mẹ cậu không vui. Làm người tốt thật chẳng dễ dàng, thôi đi, cứ coi như tôi chưa từng sinh ra cái đồ vô ơn như nó.


- Xem ra tôi đến đây là sai lầm rồi. Không phải bà chưa từng sinh ra Bạch Nhạn, mà là bà không xứng đáng làm mẹ cô ấy. – Giọng Khang Kiếm vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sắc mặt đã hoàn toàn thay đổi.


Anh cảm thấy người đàn bà tự cho mình là khuynh quốc khuynh thành trước mặt này giống như một con ác ma máu lạnh, cả tim, máu, xương cốt đều lạnh tanh như băng.


Nếu là người mẹ bình thường khác, khi biết được anh đã làm tổn thương con gái họ, nhất định sẽ xòe đôi cánh che chở cho con gái, nếu không nghiêm khắc trách mắng anh thì cũng sẽ nhìn anh đầy căm giận.


Bạch Nhạn là cốt nhục của bà ta, bà ta không những không thèm hỏi cô đang đau khổ ra sao, mà còn tỏ thái độ lạnh lùng như đang xem kịch, lại còn nói với anh bằng giọng điệu mờ ám.


Trái tim Khang Kiếm lúc này không phải là tức giận, mà là quặn đau, bao nhiêu năm đó, ở bên một người mẹ như vậy, Bạch Nhạn đã sống thế nào?


Anh cho rằng dù bà Bạch Mộ Mai vô liêm sỉ đến đâu, nhưng hổ dữ không ăn thịt con, chí ít bà ta cũng quan tâm tới Bạch Nhạn như một người mẹ, nhưng một chút cũng không.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Giới thiệu: Anh, sở hữu một cuộc sống đẳng cấp, phụ nữ đẳng cấp, quyền lực

09-07-2016 147 chương
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Buông tay là hết

Buông tay là hết

Buông tay là hết, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết những yêu ghét luôn biết đâu

29-06-2016
Cặp Đôi Băng Tuyết

Cặp Đôi Băng Tuyết

Tên truyện: Cặp Đôi Băng TuyếtTác giả: K.GThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 23 chương
Vipboy của chồng

Vipboy của chồng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Mùa bằng lăng

Mùa bằng lăng

Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ. *** Tôi là một cô bé

25-06-2016
Chuyện ở cafe Đinh

Chuyện ở cafe Đinh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Em xin

25-06-2016
Đêm tân hôn

Đêm tân hôn

Với mỗi cặp vợ chồng, đêm tân hôn để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ, đáng trân

30-06-2016
Hai sắc hoa tigon

Hai sắc hoa tigon

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016