Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi

Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 18
5 sao 5 / 5 ( 3 đánh giá )

Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi - Chương 9 - Anh là một đoạn hồi ức đặc biệt

↓↓

Lãnh Phong nhìn anh:

bạn đang xem “Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Cậu muốn nói chuyện gì?


- Nếu yêu Bạch Nhạn thì hãy trân trọng cô ấy. Nếu không yêu thì hãy sớm buông tay.


Lãnh Phong bật cười:


- Minh Thiên, cậu tưởng đây là doanh trại, một là một, hai là hai à. Cái đám cặn bã trên quan trường đó phức tạp hơn cậu tưởng nhiều, thật không hiểu tại sao lúc đầu Bạch Nhạn lại lấy hắn ta?


- Tiểu Nhạn làm như vậy, chứng tỏ hắn nhất định phải có điểm khiến cô ấy rung động.


Lãnh Phong không đồng tình:


- Vậy thì hắn ta đeo mặt nạ quá giỏi, Bạch Nhạn nhìn nhầm người thôi chứ không phải là rung động gì đâu. Mình khuyên cậu không nên đi, tránh cho hắn khỏi nghi ngờ Bạch Nhạn, lại tội chồng thêm tội. Dù gì cậu cũng chỉ là anh trai hàng xóm của Bạch Nhạn thôi. Huống chi Bạch Nhạn đã chuẩn bị ly hôn rồi.


Thương Minh Thiên nhắm mắt lại, thở một hơi dài.


Lãnh Phong không biết, đối với Bạch Nhạn, hai từ "ly hôn" này không hề nhẹ nhàng chút nào, không phải là sự giải thoát, mà đã tan nát tới bước đường cùng.


Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến cho Bạch Nhạn phải đi đến một quyết định nghiêm trọng như vậy? Chỉ vì người bạn gái cũ đó sao?


Thương Minh Thiên khẽ lắc đầu, nói thật, anh không tin.


Ở nhà Bạch Nhạn, chuông cửa đang reo kính coong.


Khang Kiếm mở cửa, Giản Đơn và Liễu Tinh cùng từ ngoài bước vào.


Liễu Tinh đầu cúi gằm, lảo đảo đi lên lầu như hồn xiêu phách lạc.


Khang Kiếm ngạc nhiên nhướn mày với Giản Đơn..


Giản Đơn nhếch mép cười ha ha hai tiếng:


- Ở chỗ rẽ xe chạy nhanh quá, suýt nữa đâm phải một chiếc xe thể thao màu đỏ, thực ra chẳng có chuyện gì, sau đó cô ấy cứ im thin thít như ma làm, mặt mũi đờ đẫn.


- Cậu chạy xe kinh quá, đây là trên phố chứ đâu phải đường cao tốc, an toàn là trên hết, biết chưa?


Giản Đơn liếc lên trên lầu, làm mặt hề:


- Biết rồi thưa sếp. Bây giờ chúng ta có đến khách sạn Hoa Hưng không ạ?


Khang Kiếm cầm cặp tài liệu:


- Đi thôi!


Liễu Tinh kéo rèm cửa ra, căn phòng thoắt bừng sáng. Lúc này Bạch Nhạn mới nhìn thấy mặt Liễu Tinh trắng bệch như tờ giấy. – Liễu Tinh, cậu sao thế?


Cô dùng cánh tay không cắm kim tiêm của mình kéo Liễu Tinh, Liễu Tinh đờ đẫn ngồi xuống, rồi bỗng ôm mặt khóc nấc lên. – Nhạn, mình thật sự... thật sự phải quên anh ta thôi. Vừa rồi vừa nhìn thấy anh ta trên phố, anh ta ngồi trên xe của ả đó, cười ngoác miệng như đại gia, như một gã bạch diện thư sinh được phú bà bao mà cũng không thấy hổ thẹn. Bao nhiêu chữ thánh hiền anh ta học được đều thành rác rưởi hết rồi, rốt cuộc là anh ta bị hớp hồn bởi khuôn mặt hay là của cải của ả đó? Sao lại ra nông nỗi đó?


Khỏi phải nói, "anh ta" ở đây chắc chắn là Lý Trạch Hạo.


Bạch Nhạn thở dài, nếu cô nói với Liễu Tinh, chiếc xe mà Y Đồng Đồng đang lái và căn nhà mà cô ta đang ở đều là của Khang Kiếm tặng, liệu Liễu Tinh có cảm thấy càng không thể chấp nhận hay không?


Đến lúc này, hình tượng "tấm gương sáng ngời" còn sót lại chút xíu của Lý Trạch Hạo đã hoàn toàn sụp đổ trong lòng Bạch Nhạn.


- Chỗ này có đau không? – Bạch Nhạn vỗ lên ngực Liễu Tinh.


- Đau lắm, đau như bị dao cắt vậy. – Liễu Tinh trả lời trong nước mắt.


- Đau đi, đau một lần cho hết, sau đó thì lên da non. Liễu Tinh cậu xem, Lý Trạch Hạo không chống cự lại được sự cám dỗ của nhan sắc, lại tham tiền tài, cậu phải cảm thấy may mắn vì đã thấy được bộ mặt thật của anh ta trước khi kết hôn. Còn tốt hơn là phát hiện sau khi đã cưới và có con!


Liễu Tinh chớp mắt:


- Hình như cậu nói cũng có lý. Nhưng mà, mình đã yêu anh ta mười bốn năm rồi.


- Nếu so với việc chia tay sau mười bốn năm kết hôn thì sao?


Bạch Nhạn bình tĩnh nhắc nhở.


Liễu Tinh không khỏi rùng mình:


- Nhạn, cậu nói nghe sợ quá.


- Liễu Tinh, vậy cậu so với mình đi! Bây giờ cậu là cô gái thất tình, còn mình là phụ nữ ly hôn, cái nào bi thảm hơn? – Bạch Nhạn cười.


- Nhạn... – Liễu Tinh hít vào một hơi rất sâu – Cậu thật sự muốn ly hôn sao?


Bạch Nhạn nằm ngửa trên giường, nhìn từng giọt nước truyền chảy tí tách:


- Không phải mình muốn, mà là bắt buộc.


Liễu Tinh thất kinh tới nỗi nước mắt đọng trên khóe mắt, rất lâu sau mới trượt xuống gò má.


Truyền nước xong, Liễu Tinh đợi Bạch Nhạn tắm rửa, giặt giũ phơi phóng quần áo xong rồi nấu cho Bạch Nhạn chút đồ ăn. Lúc ra về, cô mang theo một vali hành lý to. Bạch Nhạn đã đưa chìa khóa căn hộ mới cho cô.


Ngoài cửa sổ, trời dần tối.


Bạch Nhạn không bật đèn, mặc cho bóng tối dần dần tràn vào phòng, bao trùm lấy cô. Cô không cảm thấy quá đau buồn, cũng không cảm thấy có chút gì lưu luyến hay không nỡ.


Bệnh đến như núi đổ, bệnh đi nhẹ tựa tơ. Đợt ốm này, dường như đã cuốn đi hết mọi vướng mắc nơi đáy lòng.


Không còn nghe thấy giọng nói oang oang của thím Ngô, tiếng lăn bánh xe của bà Lý Tâm Hà, tiếng sủa của Lệ Lệ, căn nhà yên tĩnh khiến người ta sợ hãi. Âm thanh duy nhất là hơi thở của cô.


Từ nhỏ tới lớn Bạch Nhạn đã quen sống một mình. Nhưng đêm nay cô cảm thấy nỗi cô đơn như một đại dương vắng lặng, tràn trên đỉnh đầu cô. Là vì Minh Thiên và cô cùng ở trong một thảnh phố, mà cô lại không thể gặp anh sao?


Nhớ lại những ngày tháng trong khu tập thể Văn hóa trước đây, thật là quãng thời gian đẹp đẽ nhất của đời người.


Cô là Tiểu Nhạn của anh, không phải là vợ ai, anh là Minh Thiên của cô, không phải là vị hôn phu của ai, hai bên thích nhau, trong sáng, ngờ nghệch biết bao.


Một ánh mắt hiểu ý, cũng có thể hồi tưởng lại mà hạnh phúc rất lâu, cũng có thể chặn lại mọi nỗi cô đơn và khổ sở.


Bạch Nhạn bò đậy, lấy bông hồng giấy trong ví ra. Nước mắt lại trào lên, lăn xuống gò má mơn mởn, hai mắt cô nhòa đi, biến thành màn sương mù dày đặc...


- Khụ, khụ...


Bạch Nhạn ngủ tới nửa đêm thì tỉnh lại vì mùi khói thuốc, không khỏi ho mấy tiếng. Mở mắt ra nhìn, trước cửa sổ có một bóng người.


Nghe thấy tiếng ho của cô, bóng người vội mở cửa sổ, vứt điếu thuốc đang lập lòe trên tay đi, để gió đêm ùa vào, xua bớt mùi khói trong phòng.


- Mấy giờ rồi? – Bạch Nhạn đã hoàn toàn tỉnh táo, chớp mắt hỏi.


- Hai giờ.


Khang Kiếm ngồi xuống sofa, tì tay lên cằm nhìn Bạch Nhạn.


Cô thở dài, hơi nghiêng đầu:


- Sao anh vẫn chưa đi ngủ?


Khang Kiếm lặng im không đáp. Trong bóng đêm, anh đổi tư thế, rút bao thuốc trong túi ra, ngẩn ngơ một lát rồi lại đút vào.


- Bạch Nhạn, thực ra trước đây mẹ anh không như thế đâu.


Khang Kiếm cắn môi, như đang thì thầm.


Bạch Nhạn nhíu mày, hả một tiếng.


- Bà ngoại anh sinh ra mẹ lúc bốn mươi lăm tuổi, trên mẹ đã có bốn người anh trai. Một người con gái sinh muộn như thế, em cũng có thể tưởng tượng được mẹ lớn lên trong bầu không khí như thế nào rồi đấy. Hơn nữa ông ngoại anh còn là chuyên gia ăn lương quốc hội, các bác anh cũng đều giữ chức vụ quan trọng trong các bộ ngành ở Bắc Kinh. Sự cưng chiều như vậy đã biến mẹ anh thành một người bướng bỉnh, kiêu hãnh. Nhưng khi học Đại học, mẹ đột nhiên thay đổi hoàn toàn. Bà ngoại nói mẹ trở nên thấu hiểu người khác, khéo léo, chu đáo, luôn nghĩ cho người khác. Tất cả là vì mẹ đã yêu một người, người đó chính là bố anh – ông Khang Vân Lâm.


Bạch Nhạn không ngờ đêm hôm khuya khoắt mà sếp Khang vẫn còn tâm trạng để kể chuyện gia đình, cô sững người, không ngắt lời anh. Dù sao cũng không buồn ngủ, vậy thì nghe vậy!


- Nhà bố anh gia cảnh bình thường, người miền Nam. Mẹ sợ gia thế nhà mình khiến bố e sợ mà lui bước, cho tới tận khi hai người tốt nghiệp, yêu rất sâu sắc rồi mới nói thật cho ông biết, đồng thời kiên định nói với bố rằng, mẹ sẽ không gây áp lực cho ông, ông đi đâu mẹ sẽ theo đấy. Bố anh không thể quen được với thời tiết miền Bắc, cũng không ăn được đồ ăn miền Bắc. Ông muốn về miền Nam. Bà ngoại anh nhờ người quen, âm thầm tìm cho bố anh một công việc trong ủy ban tỉnh, mẹ anh được bố trí làm ở Công đoàn tỉnh. Vừa tốt nghiệp là bố mẹ anh kết hôn, sau một năm thì sinh ra anh. Ông ngoại anh sợ ảnh hưởng tới công việc của họ, bèn đón anh tới Bắc Kinh. Anh còn nhớ khi đó, bố rất thương mẹ, lúc nào cũng nhắc mẹ mặc ấm, đi tất, ra phố luôn nhớ mua mứt quả mà mẹ thích về cho mẹ. Sáu tuổi anh về ở với bố mẹ, vì anh đã đến tuổi đi học, bố anh hy vọng có thể tự mình dạy dỗ anh. Nhưng anh vừa về thì bố bị điều đến huyện Vân làm Phó chủ tịch huyện, thực ra là đi đánh bóng tên tuổi cho việc đề bạt sau này!


- Lúc đầu, mỗi tháng bố anh về ba bốn ngày, nếu công việc bận quá thì mẹ sẽ đưa anh tới đó ở mấy ngày. Mùa thu, anh vào học, mẹ không tiện đi tới huyện Vân nữa. Mà bố cũng đột nhiên trở nên bận rộn, hai ba tháng liền không về. Có lúc ra tỉnh họp, bố chỉ về nhà hỏi thăm một câu rồi lại vội vàng đi luôn. Nhưng càng ngày ông càng để ý đến bên ngoài, quần áo chải chuốt hơn, mốt hơn trước. Mẹ có một người bạn làm giám đốc trung tâm thương mại ở tỉnh, bà ấy bảo với mẹ rằng, có lần bố mua liền mấy bộ đồ nữ loại xịn, hỏi mẹ có thích bay không? Đêm hôm đó mẹ gọi một chiếc xe, đột ngột quyết định đi huyện Vân. Ba ngày sau, mẹ và bố cùng trở về. Người mẹ gầy như da bọc xương, ôm lấy anh khóc hết nước mắt, bố thì ngồi ngoài phòng khách hút thuốc.


"Tâm Hà, anh nghĩ kỹ rồi, không muốn kéo dài nữa. Em cũng chỉ mới hơn ba mươi, vẫn có thể tìm được người đàn ông tốt hơn anh. Chúng ta ly hôn đi!". Buổi tối nằm trên giường, anh nghe thấy bố nói với mẹ như vậy, Mẹ như người lên cơn điên, trong nhà có đồ gì đập vỡ trực tiếp đập hết, sau đó mẹ lại khóc mà nói với bố rằng, mẹ có thể quên hết những gì đã thấy ở huyện Vân, chỉ cần bố không gặp lại Bạch Mộ Mai nữa. Đó là lần đầu tiên cái tên này xuất hiện. Sau đó, cái tên này như một nỗi ám ảnh, cứ được nhắc tới liên tục. Mỗi một lần nhắc tới là trong nhà như phải trải qua một trận càn quét. Bố không đồng ý với đề nghị của mẹ, ông lại đi huyện Vân.


- Mẹ liên tiếp gọi điện cho bố, bố trở về chính thức đề nghị mẹ ly hôn, còn yêu cầu Tỉnh ủy chuyển hết quan hệ về huyện Vân. Tối đó bố dọn ra khỏi nhà, đến nhà khách Tỉnh ủy ở. Mẹ đờ đẫn ngồi ở giường anh tới tận nửa đêm rồi đi lúc nào, anh cũng không biết. Anh nằm mơ, từ trong mơ tỉnh dậy, anh mở to mắt, mơ màng đi phía cửa sổ.


Nói tới đây, Khang Kiếm trầm mặc trong giây lát.


Khi đó trời mới vừa lập đông, mưa lạnh mấy ngày liền, nhiệt độ xuống rất thấp. Anh đi chân trần, lạnh run cầm cập, qua cửa sổ nhìn thấy mẹ đứng trên ban công không nhúc nhích. Đột nhiên mẹ đẩy cánh cửa kính ra. Anh vừa chớp mắt đã thấy mẹ chao đảo ngã xuống như một chiếc lá rụng, sau đó anh nghe thấy một tiếng "bịch". Nhà anh ở tầng sáu.


Khang Kiếm lại ngừng lại một lúc, ngã người trên sofa, cảm thấy vừa mệt mỏi vừa rệu rã, như đang quay trở lại cái đêm nhiều năm trước đó, khủng hoảng, đờ đẫn, bóng đêm mênh mang vô tận, cái lạnh mênh mang vô tận. Trán anh rịn một lớp mồ hôi dày đặc.


Trong phòng im phăng phắc như tờ.


- Anh... hút điếu thuốc đã! – Tiếng nói của Bạch Nhạn như một chú cá nhỏ, xuyên qua mặt hồ tối tăm, bơi đến bên tai anh.


- Ừ!


Anh châm một điếu thuốc, chậm rãi hút, ngón tay kẹp điếu thuốc run lên. Những muộn phiền chất chứa trong tim cũng biến thành từng sợi khói xanh bảng lảng, mang theo nỗi cay đắng nhạt nhòa bay lên không trung. Lòng nghĩ: thuốc lá đúng là tuyệt thật, nếu không có thuốc lá, thật sự không thể nào cầm cự đế sống tiếp được.


Một điếu thuốc, rít mạnh mấy hơi đã hết, anh dập thuốc đi, vứt vào trong thùng rác.


- Em có muốn uống chút nước không? – Anh hỏi Bạch Nhạn.


Bạch Nhạn lắc đầu, nhớ ra đang không bật đèn, anh không nhìn thấy nên lên tiếng:


- Không cần.


Khang Kiếm hắng giọng, nói tiếp:


- Anh chạy chân đất xuống dưới lầu, cả người mẹ nằm trong vũng máu, bác hàng xóm gọi cấp cứu 120. Bác sĩ nói mẹ thật may mắn, lúc ngã xuống vướng vào cái cây phơi quần áo ở tầng dưới nên không chết nhưng bị liệt nửa người. Bố anh từ nhà khách chạy vội về. Anh chưa từng thấy ông ấy như thế bao giờ, người run lên cầm cập, không nói được câu nào, đi phải có người dìu. Mẹ ngậm chặt miệng, không nhìn ông. Ông thề với mẹ, nói sẽ từ huyện Vân trở về, sẽ không gặp Bạch Mộ Mai nữa, sau này sẽ sống vui vẻ bên mẹ. Mẹ không nói lời nào, nhất quyết không chịu điều trị, khăng khăng đòi tìm đến cái chết. Anh cầu xin mẹ đừng như vậy, anh nói với mẹ, sau nhất định sẽ hiếu thảo với mẹ, yêu thương mẹ, mẹ nhìn anh rồi khóc.


Sau khi ra viện, bố từ nhà khách dọn về nhà. Ông giành làm việc nhà, chăm sóc mẹ chu đáo. Ông ngoại nhờ người giúp và bố được điều từ huyện Vân về Tỉnh ủy thuận lợi, còn thăng một cấp. Tất cả thủ tục đều do thư ký lo liệu. Coi như cả nhà lại ở bên nhau, nhưng không khí ấm cúng trước đây đã không còn nữa. Mẹ như biến thành một người khác, động một chút là nói những lời ác độc mỉa mai với bố, giận lên là ném bát ném đĩa, bố cứ vâng vâng dạ dạ với mẹ, được dịp đi công tác là như được tha bổng. Dần dần, ông lại viện đủ mọi lý do để không về nhà. Chỉ cần bố không về nhà, mẹ sẽ như người mất hồn, gọi điện tứ tung, bảo anh cùng thư ký đi khắp nơi tìm bố. Tìm được rồi, cửa vừa đóng lại thì trong nhà lại nồng nặc mùi thuốc súng. Đúng vào thời gian này, bà ngoại đón thím Ngô từ quê ở Đông Bắc lên.


Khóe miệng Khang Kiếm nhếch lên một vẻ châm biếm, anh đưa tay sờ mũi.


- Thím Ngô ở nhà anh không chỉ là đến chăm sóc cho mẹ anh. Bà ngoại vô cùng hao tâm tổn trí, bà nói chuyện với mẹ. Sau khi mẹ bị liệt nửa người, Bạch Nhạn... bọn em học y cũng biết, nửa người dưới của mẹ đã mất hết cảm giác, không thể... sinh hoạt vợ chồng. Bà ngoại lo bố ra ngoài lăng nhăng, muốn giữ cái nhà này cho mẹ. Khi đó thím Ngô hãy còn trẻ, chồng chết sớm, có một đứa con gửi ông bà ngoại nuôi. Bà ngoại hứa với nhà họ sẽ thay họ nuôi dưỡng đứa bé.


Thím Ngô bèn... giống như người vợ lẽ không danh phận mà bà ngoại cưới về cho bố. Dưới sự khuyên nhủ của bà ngoại, mẹ dần chấp nhận sự thật. Hôm thím Ngô đến, mẹ bảo thư ký chuẩn bị một bàn tiệc, một căn phòng cho thím Ngô. Buổi tối, bố vào phòng của thím Ngô, mẹ ngồi trên xe lăn suốt cả một đêm.


- Thím Ngô rất chăm chỉ, sau khi thím đến, nhà anh như có một luồng sinh khí mới. Thím thật lòng thích cái gia đình này, rất tốt với mẹ và anh, thu xếp mọi thứ ngăn nắp gọn gàng. Có điều dù gì thím ấy cũng không được học hành nhiều, không có tiếng nói chung với bố. Mấy tháng sau, bố lại quay lại với những ngày tháng trước đây. Nhưng dù thế nào, ông luôn nhớ quay về nhà, trước mặt mọi người, ông và mẹ vẫn diễn màn vợ chồng âu yếm, cho dù tối đến là lại cãi nhau long trời lở đất. Cứ cãi nhau là mẹ lại lôi chuyện cũ ra, Bạch Mộ Mai như một nỗi ám ảnh ác độc, cười nhạo họ trong bóng tối.


- Đường công danh của bố hanh thông, thăng chức liên tục. Năm anh bắt đầu đi làm thì bố đã làm tới chức bí thư Sở Tư pháp tỉnh.


- Anh học đại học, thạc sĩ ở Đại học Nhân dân Bắc Kinh, có lẽ vì gia thế nhà anh nên anh không thiếu người theo đuổi, thực ra từ lúc học trung học đã rất nhiều rồi. Khi đó anh là kẻ theo chủ nghĩa không kết hôn, thậm chí có thể nói là hoàn toàn cách ly với tình yêu. Chứng kiến bố mẹ từ một đôi yêu thương say đắm biến thành hai kẻ căm thù nhau tận xương tủy, anh không hề có chút mơ tưởng nào với chuyện tình cảm. Anh chỉ muốn mình thật xuất sắc để mẹ có thể tự hào. Trên đời này có rất nhiều thứ có thể lựa chọn, duy chỉ có bố mẹ là không thể.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ác ma - Liên Liên

Ác ma - Liên Liên

Giới thiệu: Trích đoạn 1 "Cháu sẽ biết điều nghe lời. . . . . ." Thấy lão gia gia

15-07-2016 11 chương
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi là một truyện ngôn tình sủng có nội dung khá hấp dẫn mà các bạn

23-07-2016 103 chương
Ô xanh, chiều tím

Ô xanh, chiều tím

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Em thích làm vợ anh!

Em thích làm vợ anh!

Nhưng chồng tôi cũng có bắt tôi phải cưới anh đâu, chính tôi là người đã cầu hôn

29-06-2016
Một lần nữa lại yêu

Một lần nữa lại yêu

Tôi nói với Ly, khi lần đầu chúng tôi gặp nhau: "Dù thế nào tôi cũng sẽ đợi V, sẽ

29-06-2016
Thầy

Thầy

Hồi bé nghĩ "thầy" đơn giản lắm, miễn ai dạy mình ở trường thì là thầy. Lớn lên,

23-06-2016
Ba và anh trai

Ba và anh trai

Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút

01-07-2016

XtGem Forum catalog