- Cậu ấy vào nhà vệ sinh rồi.
bạn đang xem “Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lãnh Phong thở dài, tâm tình phiền muộn, lại muốn hút một điếu thuốc nữa.
Minh Thiên là ai? Độ cảnh giác trong lòng Khang Kiếm càng lúc càng cao.
Bạch Nhạn vâng một tiếng, bất đắc dĩ gật đầu, mặc cho Khang Kiếm bế ra ngoài. Thực ra, cô muốn xuống để tự đi, nhưng không có dép.
Như vậy, trong mắt người khác, hai người dường như rất tình cảm.
Bạch Nhạn cười mỉa mai.
Hai người gặp các y tá và bác sĩ đến nhận ca trực sáng, trong đó có cả Liễu Tinh. Bạch Nhạn bắt gặp ánh mắt cô ấy, trong tích tắc đó, cô vội né tránh.
Liễu Tinh nhìn theo bóng Bạch Nhạn cho tới lúc Khang Kiếm mở cửa xe, lòng nặng trĩu ưu tư.
- Tiểu Nhạn đâu?
Thương Minh Thiên ngơ ngác nhìn chiếc giường trống rỗng.
- Bị chồng đưa về nhà rồi. – Lãnh Phong bỗng vứt điếu thuốc trong tay xuống đất, hậm hực nhấc chân di nát. – Hôm qua chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó, tên con ông cháu cha đó sợ Bạch Nhạn nói ra, sốt ruột muốn bịt miệng nên đã bất chấp bệnh tật của Bạch Nhạn mà lôi cô ấy đi mất.
- Sao anh không ngăn lại? – Thương Minh Thiên cuống lên.
Lãnh Phong nhướn mày:
- Cô em hàng xóm của cậu tự đòi đi cùng hắn ta, mình làm gì được! Minh Thiên, mình nói thật với cậu, cô em hàng xóm của cậu đã lấy phải đồ cặn bã. Lúc lấy Bạch Nhạn tên đó còn bắt cá hai tay, cưới xong luôn khiến Bạch Nhạn phải đau khổ. Bạch Nhạn đã thuê phòng rồi, đang làm thủ tục ly hôn với hắn ta.
Thương Minh Thiên ngồi phịch xuống giường, sờ chiếc ga giường vẫn còn lưu hơi ấm của Bạch Nhạn, nặng nề nhắm mắt lại: "Cho em... một điếu thuốc!"
Khang Kiếm xin nghỉ một ngày ở nhà với Bạch Nhạn, anh chạy lên chạy xuống mấy vòng, đầu tiên là vặn nước bồn tắm cho cô tắm, sau đó pha một tách trà mật ong, nấu một chút cháo.
Bà Lý Tam Hà và thím Ngô đưa mắt nhìn nhau nhưng không bình luận gì về những hành động của Khang Kiếm. Bọn họ cũng sợ Bạch Nhạn xảy ra chuyện gì, vậy thì thật to chuyện. Nhưng bà Lý Tâm Hà đã suy nghĩ nghiêm túc, đến nước này không thể giữ lại Bạch Nhạn, bà đồng ý cho hai đứa ly hôn.
Truyền nước xong, Bạch Nhạn đỡ sốt hẳn, nhưng toàn thân rệu rã. Con người ta dù có kiên cường tới đâu, khi đối diện với bệnh tật chỉ nhỏ bé như sâu bọ, muốn tỏ vẻ cũng không tỏ vẻ nổi.
Bạch Nhạn tắm rửa, thay quần áo, mặt đỏ như quả cà chua chín thở không ra hơi. Cô vịn vào đồ đạc, gắng gượng đi tới bên giường rồi ngã vật ra.
Khang Kiếm lấy khăn lau tóc cho cô, cô lắc đầu, bảo anh xuống nhà nghỉ ngơi.
- Anh được tận mắt thấy em mới yên tâm. – Khang Kiếm kéo chiếc chăn mỏng lên đắp cho cô.
- Anh ở trước mặt tôi, tôi rất bực bội.
Đôi lông mày thanh tú của Bạch Nhạn cau lại, cô trở mình, mệt mỏi nói không ra lời, xua tay, nhắm mắt lại.
Khang Kiếm kéo rèm cửa, cứ ngồi trên giường như vậy, không nhúc nhích, thỉnh thoảng lại sờ trán Bạch Nhạn xem còn sốt hay không.
Bạch Nhạn vừa mơ màng nhắm mắt thì nghe thấy dưới lầu có tiếng chuông cửa réo vang như sấm.
- Cô tìm ai?
Thím Ngô ra mở cửa, thấy bên ngoài có một cô gái xách theo một chiếc túi giấy và một cái bình giữ nhiệt.
- Cháu là bạn của Bạch Nhạn.
- Nó ngủ rồi.
Thím Ngô chặn ở cửa, mặt sa sầm, không muốn để ai nhìn thấy.
- Ngủ rồi thì cháu gọi cô ấy dậy. – Cô gái trừng mắt.
- Không được, có chuyện gì thì gọi điện sau, đây là nhà của Khang Kiếm.
Cô gái tặc lưỡi, liếc xéo thím Ngô:
- Là nhà Khang Kiếm à, tôi còn tưởng là trại giam cơ đấy! Cho dù là trại giam, thì luật pháp cũng cho phép thăm viếng!
Cô gái dùng sức đẩy thím Ngô sang một bên, nhìn thấy bà Lý Tâm Hà mặt lạnh tanh đẩy xe lăn ra thì khựng lại, rồi cất bước đi lên lầu.
- Ê, cô còn chưa thay dép. – Thím Ngô giậm chân hét lên.
Cô gái chẳng thèm đếm xỉa đến bà ta, bước nhanh thoăn thoắt.
Khang Kiếm từ phòng ngủ đi ra:
- Cô Liễu?
- Là tôi. – Người vừa đến chính là Liễu Tinh – Tôi muốn gặp Bạch Nhạn.
Vẻ mặt nghiêm nghị, không cho phép từ chối.
- Cô ấy vừa mới ngủ.
- Mình tỉnh rồi.
Bạch Nhạn ở phía trong khàn giọng hét lên, mũi tắc nghẹt, Liễu Tinh nghe mà xót xa trong lòng.
Khang Kiếm cau mày, đẩy cửa cho Liễu Tinh, không đi cùng vào trong mà quay người đi xuống dưới nhà.
Liễu Tinh nhìn Bạch Nhạn, Bạch Nhạn nhìn Liễu Tinh, miệng hai người đều mếu máo, nước mắt lưng tròng.
Đây có phải là thời cơ mà Lãnh Phong từng nói? Bạch Nhạn không khỏi cảm kích cơn bệnh đột ngột này.
- Nhạn, thực ra cậu không hề hạnh phúc, có phải không?
Liễu Tinh nghẹn ngào đánh Bạch Nhạn một cái, sau đó ôm chặt lấy cô, nước mắt giàn giụa.
- Không những không hạnh phúc, mà còn không cứng rắn bằng cậu. Cậu xem, chưa gì đã vô dụng ngã bệnh rồi. Nhưng mà, chỉ cần cậu chịu quan tâm đến mình, mình tình nguyện làm kẻ vô dụng.
Bạch Nhạn cũng không kìm được nước mắt.
- Cậu đúng là đồ ngốc, mình đâu có không quan tâm đến cậu, mình không còn mặt mũi nào để quan tâm đến cậu. Bạn bè bao nhiêu năm trời, sao mình có thể nói ra với cậu những lời như thế chứ? Mình cũng cứng rắn, tới giờ mình vẫn thường lén chạy tới trường học nhìn bọn họ, bọn họ tay trong tay cười cười nói nói, một mình mình rơi nước mắt trong bóng tối...
- Đừng khóc, khóc vì loại người đó không đáng. – Bạch Nhạn đau lòng lau nước mắt cho Liễu Tinh. – Ngày anh ta phải hối hận còn ở phía trước, đến lúc đó chúng ta nhìn bọn họ khóc. Sau này, tìm một người đàn ông tốt hơn hắn ta gấp trăm gấp ngàn lần, sinh một baby xinh xắn, rồi dẫn đứa bé đến gặp hắn, để nó gọi hắn là chú, cho hắn tức chết.
- Người đàn ông đó ở đâu chứ, ra phố mua sao? – Liễu Tinh thở dài chán chường, chỉ sợ sau Lý Trạch Hạo rồi sẽ chẳng gặp được người nào giống như anh ta nữa. Mười bốn năm bên nhau, trong mắt cô, từ lâu anh ta đã là người tốt nhất.
- Không cần mua, cứ đến đợi trước cửa nhà mẹ chồng tương lai của cậu ấy. – Bạch Nhạn chớp mắt ra vẻ thạo đời.
Liễu Tinh cười trong nước mắt, mở chiếc túi và bình giữ nhiệt ra:
- Đây là canh cá trích nấu cần tây, rất tốt cho viêm phế quản đấy, đây là lê, ăn cho nhuận họng, đều là do mình mua về, nhất định cậu phải ăn cho hết.
Bạch Nhạn gật đầu, mắt nhòa lệ:
- Chắc chắn đến xương cá mình cũng sẽ nuốt.
-Vậy thì khỏi cần. Nhạn, buổi sáng nhìn thấy cậu trong bệnh viện, không hiểu sao tim mình đau như bị ai bóp nghẹt vậy. Nếu không tới thăm cậu thì mình không thể làm được việc gì. À, bác sĩ Lãnh bảo mình hỏi cậu, khi nào thì cậu đến bệnh viện truyền dịch?
- Bây giờ mình không có sức, mình muốn ngủ một lát, khoảng bốn giờ chiều mình đi.
- Ừ, cậu ngủ đi! Bốn giờ mình đợi cậu ở phòng khám. Đợi cậu khỏe lại, mình có rất nhiều chuyện muốn nói với cậu.
- Mình cũng vậy. – Bạch Nhạn nháy mắt với cô.
Liễu Tinh xuống lầu, bà Lý Tâm Hà và thím Ngô tức giận nguýt cô, cô hất hàm, ung dung đi ra cửa.
Khang Kiếm mở cửa cho Liễu Tinh và tiễn cô xuống dưới.
Liễu Tinh chào tạm biệt, Khang Kiếm lại cứ đi theo mãi. Bất giác hai người đã đi tới cổng tiểu khu, Liễu Tinh thấy sởn gai ốc trước tấm thịnh tình này. Cô ngoảnh lại, cố gắng nói thật nhã nhặn:
- Sếp Khang, anh dừng bước đi.
Khang Kiếm ngẩng lên, thành khẩn nhìn Liễu Tinh:
- Cô Liễu, tôi có chuyện này muốn nhờ cô giúp.
Liễu Tinh dừng chân lại lau mồ hôi, dùng đầu gối để nghĩ cũng biết Khang Kiếm muốn nói gì, cô cười khẩy, vẻ lịch sự cố tạo đã bị mặt trời gay gắt giữa trưa hun cho bốc hơi sạch sẽ.
- Sếp Khang, anh không nói thì tôi cùng sẽ giả vờ quên mất rằng anh và Y Đồng Đồng từng dan díu với nhau. Nhạn là đứa tốt, nó vô tội, nó đâu có biết khi theo đuổi nó, anh lại bắt cá hai tay. Tôi lại còn ngu ngốc đổ hết tội lên đầu nó. Khi đó chắc chắn nó đau lòng chẳng kém gì tôi. Mặc dù Y Đồng Đồng đã đủ tuổi để có thể suy nghĩ chín chắn, hai người cũng đã chia tay, không liên quan gì lắm đến anh. Nhưng cô ta vì công kích Bạch Nhạn nên mới chạy tới cướp... cái tên Trần Thế Mỹ kia, cô ta muốn xúc phạm Nhạn. Hai kẻ khốn kiếp đó chắc chắn chẳng thể có kết cục tốt đẹp đâu. – Liễu Tinh hất đầu, lạnh nhạt nói – Tôi không muốn nói với anh những điều này, bởi vì người như anh căn bản không hiểu được thế nào là tình yêu chân chính. Anh theo đuổi Bạch Nhạn nhưng lại không biết cải tà quy chính, không trân trọng nó, khiến nó đau lòng, ngã bệnh. Bây giờ có phải anh muốn tôi nói tốt cho anh trước mặt nó, để nó không tính toán thù cũ với anh?
Khang Kiếm thầm thở dài, đúng là hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn, bây giờ dù anh có trăm cái miệng cũng không thể thanh minh cho chính mình. Con người quả nhiên không thể phạm sai lầm, nói như câu cửa miệng của Giản Đơn là: Ra ngoài làm chuyện xấu rồi ắt có ngày phải trả giá.
Câu nói này bây giờ đang dần dần được chứng thực ở anh.
Anh bất lực nhíu mày:
- Những lỗi lầm tôi đã làm với Bạch Nhạn, không hy vọng được tha thứ, chỉ mong có cơ hội để bù đắp. Cô Liễu, tôi muốn nhờ cô buổi chiều đến nhà tôi truyền nước cho Bạch Nhạn. Cơ thể cô ấy đang suy nhược, tôi không muốn cô ấy phải đi tới đi lui, cô thấy đấy, cô ấy nói một câu mà đã thở không ra hơi.
Liễu Tinh ngẩn người, mặt đỏ bừng. Câu này của sếp Khang rất hợp tình hợp lý, lại cũng là vì Bạch Nhạn, cô không thể từ chối.
- Tôi sẽ xin nghỉ để tới, nhưng không phải là vì anh, mà là vì Nhạn – Liễu Tinh liếc mắt nhìn lên trời với vẻ không cam tâm.
- Cảm ơn cô! – Khang Kiếm mỉm cười – Đơn thuốc của Bạch Nhạn có lẽ ở chỗ bác sĩ Lãnh. Đúng rồi, bác sĩ Lãnh ở khoa nào?
- À, cơn hàn lưu Siberia đó à, khoa Tiết niệu, – Liễu Tinh không nghĩ ngợi, buộc miệng nói ra.
Lòng Khang Kiếm thoáng chùng xuống, thảo nào sáng nay người đàn ông đó nhất quyết không chịu nói tên khoa. Khoa Tiết niệu, chẳng phải là chuyên khoa của nam giới sao? Khang Kiếm nhẩm mãi ba chữ này, càng lúc càng cảm thấy vấn đề nghiêm trọng.
- Bốn giờ chiều tôi bảo cậu Giản đánh xe tới bệnh viện đón cô, làm phiền cô quá. – Mặt Khang Kiếm không mảy may cảm xúc.
- Đừng làm to chuyện, tôi tự ngồi xe tới.
- Để cô phải tự đi thì thật áy náy quá, không sao đâu. Xe tới bệnh viện đến rồi kìa. – Khang Kiếm ngước mắt, nhìn thấy một chiếc xe buýt đang từ từ dừng lại ở bến bên đường.
Liễu Tinh quay đầu chạy vội đi, lên xe ngồi xuống, nhìn thấy Khang Kiếm vẫn đứng ở cổng tiểu khu, cô nhắm mắt lại, khẽ thở dài: Nếu Lý Trạch Hạo cũng quan tâm cô được như sếp Khang quan tâm tới Bạch Nhạn thì tốt biết mấy!
Mắt Liễu Tinh bất giác phủ một màng sương mỏng, sợ Khang Kiếm nhìn thấy nên vội quay mặt đi.
Khang Kiếm đợi xe rời bến rồi mới quay về.
Anh đứng dưới lầu gọi điện cho Giản Đơn, trước tiên dặn buổi chiều Giản Đơn tới bệnh viện đón Liễu Tinh, rồi hỏi tình hình phỏng vấn của nhóm phóng viên, trước khi cúp máy, anh bảo Giản Đơn tới Phòng Hậu cần Thành ủy đăng ký một chiếc xe du lịch rộng rãi, buổi chiều chạy lên tỉnh.
Bạch Nhạn đã ngủ say.
Khang Kiếm rón rén đi vào trong phòng, dịch những thứ Liễu Tinh mang tới đang đặt trên tủ đầu giường sang một bên, từ từ ngồi xuống, ngắm thật kỹ khuôn mặt điềm tĩnh khi ngủ của cô. Khang Kiếm chưa bao giờ có cảm giác không nỡ rời xa như bây giờ, từng này tuổi rồi, lần đầu tiên ngắm một người như vậy, ngắm bao nhiêu cũng không thấy đủ.
Khang Kiếm không kìm chế được liền đưa tay ra nhẹ vuốt khuôn mặt cô, lúc chạm vào mới phát hiện ra mặt cô hơi lạnh, anh vội tắt điều hòa, kéo chiếc chăn mỏng đang đắp chặt trên người cô xuống một chút, tránh một lát nữa nhiệt độ trong phòng tăng lên cô lại ngủ không ngon giấc.
Chương trước | Chương sau