- Đây là biên lai Hoa Hưng viết. Khang Kiếm giấu rất giỏi, nhưng có ngày tôi vẫn phát hiện ra, sau đó, tôi... cảm thấy sức chịu đựng của mình có hạn nên đã yêu cầu ly hôn. Tôi có thể chấp nhận quá khứ của anh ấy, nhưng tôi không thể chấp nhận việc trong cuộc sống hôn nhân có quá nhiều dấu vết của một người phụ nữ khác.
bạn đang xem “Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Ông Lưu cầm tờ giấy lên, giấy trắng mực đen, chữ ký xiêu vẹo của Hoa Hưng, con dấu đỏ chói của tập đoàn Hoa Hưng, rất thật, không thể giả được, thời gian ký văn bản là ngày 20-9.
- Xe và nhà hình như tháng 5 đã có, tại sao văn bản này lại để ngày 20-9? – Ông Lưu sắc bén phát hiện ra điều bất thường.
- Tôi cũng đã hỏi anh ấy, anh ấy bị ép, bất đắc dĩ phải tiết lộ rằng thực ra ban đầu anh ấy muốn âm thầm kiếm tiền để trả nợ, nhưng không ngờ việc cưới xin tiêu tốn quá nhiều, không nghĩ ra được cách nào khác, lại không dám đùa giỡn với sự nghiệp của mình nên đành đem nhà đi thế chấp.
Ông Lưu và ông Cao đưa mắt nhìn nhau, lời giải thích như vậy rất hợp tình hợp lý! Không hề làm trái nguyên tắc, căn hộ cải tạo lại diện tích hơn 200m2, tính theo giá thị trường cũng hơn hai triệu nhân dân tệ, đủ để thế chấp cho một căn hộ độc thân và một chiếc xe thể thao. Khang Kiếm thật sự bị vu oan ư? Anh ta vô tội? Không thể nào, Hoa Hưng sao dám khai bừa. Nhưng chứng cứ rành rành, không tài nào bới móc được.
Ông Lưu lắc đầu:
- Bạch Nhạn, chuyện này tạm gác sang một bên. Tôi hỏi cô một chuyện nữa, ngày 24-9, có phải cô đã từng mang hai triệu nhân dân tệ tiền mặt ra khỏi văn phòng Hoa Hưng?
Bạch Nhạn chớp đôi mắt to tròn, chậm rãi gật đầu:
- Đúng thế!
- Đó là tiền gì?
- Là tiền Hoa Hưng hối lộ cho Khang Kiếm!
Tóc trên đầu ông Lưu và ông Cao dựng đứng hết cả lên, ông Lưu đứng phắt dậy:
- Cô khẳng định đó là đưa hối lộ?
Bạch Nhạn gật đầu một cách nghiêm túc:
- Hoa Hưng nói cảm ơn Khang Kiếm đã giúp đỡ ông ta suốt mấy năm qua, lại giúp ông ta trúng thầu công trình trung tâm thương mại, ông ta không biết tôi thích cái gì nên tặng tiền để tôi thích mua gì thì mua. Tôi và ông ta không thân thiết, chỉ vì tôi là vợ của Khang Kiếm nên ông ta mới đối xử tốt với tôi như thế, thế chẳng phải hối lộ Khang Kiếm là gì?
- Sau đó cô nhận luôn?
- Đương nhiên là không, khi đó tôi và Khang Kiếm đang chuẩn bị ly hôn, tôi không muốn dây dưa gì với anh ấy hết. Tôi đã từ chối, nhưng không biết Hoa Hưng hỏi ở đâu được số tài khoản của tôi nên nộp hai triệu tệ vào đó.
- Tiền vẫn ở trong tài khoản của cô?
- Hả? – Bạch Nhạn tròn mắt sửng sốt – Các ông không biết tiền đang ở đâu sao?
- Làm sao chúng tôi biết được? – Ông Lưu và ông Cao ngơ ngác.
- Chuyện này người trên trái đất đều biết hết mà, hai ngày nay trên báo và trên mạng đều đăng. Lúc nào rảnh các ông lên mạng hoặc đọc báo mà xem!
- Cô nói cụ thể hơn được không? – Ông Lưu nuốt nước bọt, thấy đầu óc thực sự mụ mẫm.
- Tôi sợ đống tiền đó làm bẩn tài khoản của tôi, cũng chẳng muốn làm lợi cho Khang Kiếm, cho nên tôi quyên góp hết cho Hội chữ thập đỏ Vấn Xuyên rồi.
Đầu óc ông Lưu và ông Cao phút chốc trống rỗng, ngơ ngác nhìn nhau, không biết nên nói cô gái này ngốc nghếch hay là bướng bỉnh nữa!
Rất lâu sau, ông Lưu mới mở được miệng:
- Là chuyện từ khi nào?
- Ngày 25-9.
- Khang Kiếm có biết chuyện này không?
- Tôi không biết Hoa Hưng có nói với anh ấy không, khi đó chúng tôi đang chiến tranh lạnh, tôi không muốn nói chuyện với anh ấy.
- Hai triệu tệ đó! Con số lớn như vậy, cô cứ thế mà quyên góp luôn?
- Đúng là rất lớn, lúc tôi quyên góp, nhân viên ngân hàng còn nhìn tôi mãi, tôi giục mấy lần cô ấy mới chuyển đi được.
- Tại sao cô không chuyển vào tài khoản làm trong sạch hóa bộ máy chính trị?
- Tài khoản của bên trong sạch hóa bộ máy chính trị cũng để quyên góp cho vùng bị nạn còn gì, tôi làm như thế này bớt được một lần thủ tục. Có phải số tiền ấy không hợp quy trình không, vậy có thể yêu cầu Hội chữ thập đỏ hoàn trả lại không? – Bạch Nhạn vặn vẹo tay một cách lo lắng.
Ông Lưu, ông Cao dở khóc dở cười:
- Còn vụ báo chí là thế nào?
- Hôm trước người của Hội chữ thập đỏ Vấn Xuyên đích thân tới cảm ơn, người của Sở Tuyên truyền đứng ra tiếp đãi, sau đó thì tin tức lan rộng ra. Tờ hóa đơn chuyển khoản cũng bị họ lấy ra photo rồi.
- Cảm ơn thật đúng lúc, trùng hợp lắm, trùng hợp lắm! – Đầu óc ông Lưu lùng bùng rối rắm, không thể suy nghĩ rõ ràng được, nhưng có một điều ông có thể khẳng định, cứ thế này thì tên nhãi Khang Kiếm kia không việc gì rồi, không những bình an vô sự mà còn có thể đội thêm vòng hào quang trên đầu.
- Không trùng hợp đâu, không viết thành sách được. – Ở phía sau, Bạch Nhạn phụ họa theo rồi nở nụ cười rất hồn nhiên vô tư.
Xẩm tối, ra khỏi Viện Kiểm sát, Bạch Nhạn liền gọi điện cho Lục Địch Phi. Chưa đến mười phút sau, xe của Lục Địch Phi đã tới. Tốc độ nhanh tới mức Bạch Nhạn cảm thấy dường như anh ta không làm gì cả, chỉ một lòng một dạ đợi cú điện thoại của cô.
Lần này, anh ta không để tài xế lái chiếc xe riêng dành cho thị trưởng, mà tự mình lái một chiếc xe việt dã rất sành điệu tới. Cửa xe vừa đóng lại, anh ta lập tức quay đầu xe, chạy thẳng về phía bờ sông.
Mùa này bờ sông rất vắng vẻ. Trong gió lạnh, từng con sóng cuồn cuộn đập vào bờ, tung lên những bọt nước trắng xóa. Trên bờ sông, cây cối trơ trụi hoang tàn, gió cuốn lá khô bay xào xạc đầy trời.
Lục Địch Phi dừng xe lại đối diện với bờ sông. Phía sau xe, mặt trời dần buông, ráng chiều nhuộm đỏ trời Tây, dát một lớp vàng lấp lánh lên dòng nước. Ánh vàng dần tan ra theo từng con sóng nhấp nhô. Trong chớp mắt, phía trước đã tối đen, đêm đang dần buông xuống.
- Có đẹp không? – Lục Địch Phi quay sang nhìn Bạch Nhạn. Vừa rồi họ mải mê nhìn cảnh vật bên ngoài cửa xe, không ai nói lời nào.
- Thật hùng vĩ. – Bạch Nhạn cười rạng ngời.
Lục Địch Phi bật đèn trên nóc xe rồi rút trong túi áo ra một bao thuốc, huơ huơ trước mặt Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn gật đầu:
- Anh hút đi!
Anh ta cười cười, xách một chiếc túi giấy ở băng ghế sau ra, bên trong có bánh gato, thịt bò khô, ô mai, sôcôla, hoa quả... toàn đồ ăn vặt mà con gái thích.
Bạch Nhạn bóc một túi ô mai, nhón một quả bỏ vào miệng rồi nhăn mặt vì chua.
Lục Địch Phi bật cười, chỉ ra ngoài xe:
- Anh không giống người khác, anh thích ngắm mặt trời lặn chứ không thích ngắm mặt trời mọc. Cảnh mặt trời lặn có một nét đẹp rất buồn, giống như sự lưu luyến trước lúc lâm chung của người tráng sĩ, tuy rất bi thương, nhưng không đáng thương. Khi có chuyện buồn bực trong lòng, thỉnh thoảng anh sẽ lái xe ra bờ sông ngắm mặt trời lặn. Chà, hôm nay lạnh quá, nếu không buổi tối chúng ta có thể tới đảo Giang Tâm ngắm sao.
- Thị trưởng Lục cũng có lúc gặp chuyện buồn bực sao? – Bạch Nhạn nhếch mép giễu cợt.
- Anh là người, đương nhiên cũng có hỉ nộ ái ố. Em tưởng làm con ông cháu cha dễ sống lắm sao?
Bạch Nhạn chun mũi:
- Dễ sống hay không thì em không biết. Có điều, anh đảm nhiệm cái chức thị trưởng này thoải mái nhỉ, anh không cần phải làm việc à?
- Phải làm việc thì ai còn muốn làm quan nữa? Làm quan thực ra cần phải có năng lực lãnh đạo, biết cách quyết định là được rồi. Đương nhiên không phải lúc nào anh cũng nhàn hạ, nhưng đối với anh, việc ở bên em quan trọng hơn công việc. – Giọng nói sang sảng của Lục Địch Phi bỗng khàn đi, mang theo rất nhiều âm bật hơi, khiến không khí trong xe phút chốc trở nên mơ hồ, mờ ám.
Bạch Nhạn cắn môi, đưa mắt ra ngoài cửa xe:
- Anh coi trọng em như vậy, em cứ tưởng rằng một người bình thường thì trước tiên sẽ hỏi xem cuộc nói chuyện chiều nay của em ra làm sao.
- Anh không cần phải hỏi.
- Hả?
- Em có thừa khả năng đối phó với bọn họ, hơn nữa hiện nay báo chí rất mạnh, vầng sáng lớn như vậy đủ để che lấp đi mọi tì vết.
- Nhưng đó mới là lời nói một phía của em, nếu bọn họ tìm Hoa Hưng đối chất, liệu Hoa Hưng có không thừa nhận hay không? – Nhớ lại cuộc nói chuyện lúc chiều, Bạch Nhạn vẫn cảm thấy hơi lo lắng, sợ xảy ra sai sót.
- Cho dù bọn họ cảm thấy nghi ngờ thì cũng sẽ không truy vấn nữa. Ai lại dám gây khó dễ cho một hình tượng trong sạch thanh liêm để quần chúng phải nổi giận. Anh đã nói chuyện với người của Hội chữ thập đỏ Vấn Xuyên, bọn họ sẽ ở đây đợi tới khi Khang Kiếm ra để trực tiếp cảm ơn cậu ta. Anh cũng đã bố trí phóng viên đi theo phỏng vấn. Còn về phía Hoa Hưng, bây giờ ông ta nói gì ai mà thèm tin.
- Ông Lưu và ông Cao đó có đi tìm Hoa Hưng không?
- Về mặt thủ tục là phải tìm, bắt buộc phải đối chất lại mọi sự việc với ông ta, sau đó ký tên là coi như hoàn tất.
- Sau đó Khang Kiếm có thể trở về phải không? – Cố nén sự kích động trong lòng, Bạch Nhạn tỏ vẻ bình tĩnh hỏi.
- Có thể trở về Tân Giang trước giao thừa, anh nghĩ có lẽ sẽ có rất nhiều người tranh nhau đi đón cậu ta, trong đó có cả anh. – Lục Địch Phi nở một nụ cười giễu cợt – Lần này cậu ta trong cái rủi có cái may, chắc lúc ngủ cũng phải mỉm cười.
Bạch Nhạn xoay người, nhìn thẳng vào Lục Địch Phi:
- Cảm ơn anh, anh Lục.
Câu nói này, cô nói rất chân thành.
Trong hai ngày này, Lục Địch Phi đưa người của Hội chữ thập đỏ Vấn Xuyên tới Tân Giang, lại nhờ phóng viên viết bài trên mạng và báo chí, đem chuyện quyên góp hai triệu tệ làm rình rang lên, hình tượng xấu của Khang Kiếm phút chốc trở nên cao thượng và vĩ đại không gì sánh bằng. Bây giờ Bạch Nhạn lại làm rõ nguồn gốc của căn nhà và chiếc xe của Y Đồng Đồng, Khang Kiếm lại biến thành người đàn ông tốt thập toàn thập mỹ, trọng tình trọng nghĩa, trở thành vị lãnh đạo hoàn hảo.
Lục Địch Phi ném điếu thuốc đang hút dở ra ngoài cửa xe rồi quay lại nắm tay Bạch Nhạn:
- Cô nhóc, đừng cảm ơn anh, anh làm thế cũng chỉ vì bản thân mình. Tối hôm đó em đã hứa với anh, chỉ cần cậu ta bình an trở về Tân Giang, em sẽ nghiêm túc suy nghĩ về lời đề nghị của anh.
Bạch Nhạn nhắm mắt lại:
- Em còn nói một câu nữa, anh có nhớ hay không?
Lục Địch Phi nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm:
- Anh nhớ rất rõ, em nói chỉ cần anh và Khang Kiếm đứng trên cùng một vạch xuất phát, ở cùng một địa điểm, không chơi mưu mô, không giở thủ đoạn, nếu anh vượt qua được cậu ta thì em sẽ đồng ý ở bên anh.
- Anh có làm được không?
- Thực ra hiện giờ cậu ta đã thua anh rồi. Anh tùy tiện phóng túng, coi trời bằng vung, không bằng hình tượng tốt đẹp của cậu ta, nhưng cậu ta đã ngã ngựa, còn anh thì không. Đó là bởi vì anh xấu xa bề ngoài, còn cậu ta xấu xa từ trong bản chất. Điều này lẽ ra em phải rõ hơn anh.
- Thực ra anh không hề thật lòng yêu em, chẳng qua anh chỉ muốn xát muối vào vết thương lòng của anh ấy thôi! – Bạch Nhạn bắt chước giọng điệu của Lục Địch Phi.
- Không phải! – Lục Địch Phi quả quyết lắc đầu – Mấy năm qua, anh đã từng kết hôn, đã từng có rất nhiều bạn gái. Anh và vợ cũ của anh đến với nhau vì môn đăng hộ đối chứ không phải vì tình yêu, chẳng trụ được mấy năm thì giải tán. Anh ở bên những cô bạn gái kia chỉ để vui vẻ, hợp thì gặp nhau nhiều, không hợp thì lên giường một lần là bye bye, không hề nhung nhớ, cũng chẳng hề tiếc nuối. Lần đầu tiên gặp em ở đảo Giang Tâm, anh đã cảm thấy em rất đặc biệt, nhưng anh không lưu tâm. Cho đến buổi tối mấy hôm trước, anh nhìn em mà tim đập thình thịch, cuống quít hoảng loạn như một cậu trai mới lớn, cảm giác ấy chưa từng có trong anh. Cô nhóc ơi, anh đã yêu em mất rồi.
Bạch Nhạn chớp mắt, từ từ xoay người lại nhìn vầng trăng lạnh lẽo đang nhô lên khỏi mặt sông, chầm chậm rọi sáng dòng sông cuồng nộ.
- Trước năm hai mươi tư tuổi, người khác coi em như bệnh dịch. Vừa bước qua tuổi hai mươi tư thì hình như vận đào hoa của em lại nở rộ. – Cô bật cười tự giễu – Anh Lục, không phải em xem thường chính mình, nhưng em cảm thấy anh nên tìm một người con gái tốt hơn, thời thượng hơn em thì mới có thể theo kịp anh. Chúng ta không giống nhau.
- Bây giờ mới nói những lời này thì đã quá muộn, em đã chấp nhận sự giúp đỡ của anh, em phải thực hiện lời hứa của mình. – Lục Địch Phi xoay mạnh vai cô lại để cô đối diện với anh.
Bạch Nhạn đảo mắt mấy vòng:
- Anh Lục, tim anh có đủ khỏe không?
- Còn phải tùy tình hình.
Bạch Nhạn nghiêng đầu, cắn chặt môi:
- Nếu anh có thể chấp nhận một người bạn gái luôn mang trong lòng hình bóng một người đàn ông khác, cũng có thể sẽ lén lút tư tình với người đàn ông khác, vậy thì chúng ta cứ diễn một màn yêu đương không màng đến thuần phong mỹ tục đi!
***
Chương trước | Chương sau