Teya Salat
Cốt cách mỹ nhân - Mặc Bảo Phi Bảo

Cốt cách mỹ nhân - Mặc Bảo Phi Bảo


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 23
5 sao 5 / 5 ( 33 đánh giá )

Cốt cách mỹ nhân - Mặc Bảo Phi Bảo - Chương 15 - Chỉ còn lại nửa lớp cầu vồng

↓↓

Chú dù thế nào cũng không phải là người thừa kế danh chính ngôn thuận. Hơn nữa sự lựa chọn của mẹ Châu Sinh Thần làm cho hướng lựa chọn của tất cả mọi người, bao gồm cả những bạn làm ăn của người cha đã qua đời của Châu Sinh Thần, dần dần được thể hiện rõ ràng.

bạn đang xem “Cốt cách mỹ nhân - Mặc Bảo Phi Bảo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Em xin lỗi". Đồng Giai Nhân nói.


Anh nhìn cô.


"Ý em nói là, chuyện lúc cô ấy ở Ô Trấn".


"Anh biết". Giọng Châu Sinh Thần rất lạnh lùng.


"Em... là vì đố kị".


Anh cười, không nói gì.


Đồng Giai Nhân nghĩ, đối với một người thông minh như anh, dường như nói gì cũng chỉ là nhắc lại chuyện anh đã biết. Cô vì lòng đố kỵ của mình, nên khi biết Châu Văn Xuyên cho người bắt cóc Thời Nghi đã không ngăn cản, thậm chí cũng không hề có ý muốn cảnh báo. Cô nhớ, mỗi lần Châu Văn Xuyên nhắc đến chuyện này đều chế giễu cô: "Bà xã tốt của anh, lần này anh thật sự tin tưởng em vì em nhất định sẽ đố kỵ với cô ta".


"Anh xin lỗi, Giai Nhân". Anh nhìn đồng hồ. "Anh phải đi rồi".


Từ đây đến chỗ Thời Nghi phải mất mười lăm phút, vừa nãy nói chuyện cũng đã mất mười phút.


Cô cười gượng gạo: "Là em phải nói xin lỗi mới đúng".


Giai Nhân biết anh rất đúng giờ, không dám nói thêm gì nữa, mở cửa xuống xe.


Chú Lâm cũng xem đồng hồ, khi nhìn thấy Đồng Giai Nhân xuống xe bèn gật đầu hỏi: "Mợ hai cần xe đến đón không ạ?"


"Không cần, sẽ có xe đến đón tôi bây giờ".


Chú Lâm lại gật đầu, lên xe rồi rời khỏi bãi đỗ.


Đồng Giai Nhân đứng bên vệ đường, nhìn thấy người ở trong xe, cố gắng gạt bỏ hình ảnh của người đàn ông ấy ra khỏi đầu.


Sống lưng, cánh tay của anh, cả cách anh nói chuyện với chú Lâm.


Mới vài tuổi cô đã cùng anh ngồi trên xe riêng, đến khi mười mấy tuổi, rồi đến lúc tốt nghiệp đại học, cả lúc trước hôn lễ, cô là người con gái duy nhất được ngồi cùng anh trên xe. Cho tới tận bây giờ, Đồng Giai Nhân vẫn không quen với cảm giác có Châu Văn Xuyên ngồi cạnh mình, quá xốc nổi, bất luận là che giấu như thế nào, Châu Văn Xuyên vẫn vì dục vọng mà trở nên quá nóng vội.


Không giống anh, cũng chẳng thể nào giống được như anh.


Về tới nhà đã là chín giờ.


Hai người đều chưa ăn tối, Thời Nghi buộc gọn tóc lên, lấy từ trong tủ lạnh ra một miếng thịt bò nhỏ chuẩn bị làm món bít tết ăn kèm với khoai tây chiên cho anh. Cô rửa tay, lúc bắt đầu thái lát khoai tây, tiếng gõ cửa vang lên.


Có người đang gõ cửa, có vẻ rất gấp gáp nhưng lại không gõ mạnh.


Là một đứa trẻ.


Quả nhiên, ngay lập tức đứa trẻ đó gọi tên cô.


"Anh mở cửa giúp em với, là nhà hàng xóm bên cạnh".


Châu Sinh Thần ra mở cửa.


Một bé gái khoảng mười ba, mười bốn tuổi, tay ôm một cây đàn cổ, đứng ngoài cửa.


Cô bé nhìn anh ngơ ngẩn, anh cũng nhìn lại, không nói câu gì.


"Cô Thời Nghi... chuyển nhà rồi ạ?"


"Chưa". Anh khom lưng, nói: "Cô ấy đang nấu cơm".


Thời Nghi thái xong khoai tây, rửa tay rồi đến bên Châu Sinh Thần, khẽ véo má cô gái nhỏ: "Thay dây đàn mới rồi sao? Đến đây...". Chưa nói hết câu, bỗng nhiên từ phía sau cô bé nhào ra một cục bông trắng.


Trong chớp mắt Thời Nghi chưa kịp phản ứng liền bị Châu Sinh Thần nhấc bổng lên.


Chỉ một bước nữa thôi, chú chó đã nhảy lên người cô.


Chú chó lao tới, không ngừng nhảy nhảy lên, thật sự muốn cắn cô.


Thời Nghi ngây người ra.


Cô bé cũng ngẩn ra, rồi quát khẽ: "Tạp Tạp, về nhà mau".


Quát ba bốn lần, chú chó dường như không cam lòng, ngoe nguẩy đuôi quay về nhà. Cô bé ngại ngùng chạy về khóa cửa rồi lại chạy sang: "Tạp Tạp rất ngốc và sợ người lạ".


Châu Sinh Thần vẫn còn hoảng sợ trong lòng, rất cẩn thận đặt cô xuống.


Sự việc nhỏ này cô không để bụng. Từ nhỏ chó mèo đã tỏ ra rất hung dữ với cô, Thời Nghi đã sớm thích nghi với việc đó.


Cô đặt cây đàn cổ lên mặt bàn, thử một vài âm.


Cô bé này rất thích Thời Nghi, mỗi khi thay dây đàn mới cho cây đàn cổ của mình nhất định phải đem tới cho cô kiểm tra lại âm thanh. Thời Nghi cũng thích chơi đàn cùng cô bé, đàn một vài khúc nhạc quen thuộc.


Thời Nghi không hay chơi đàn, cũng không để móng tay, ngón đàn vẫn còn một vài khuyết điểm.


Nhưng thực sự khuyết điểm không che nổi ưu điểm.


Cô đàn như thế nào, cô bé không phân biệt được nhưng Châu Sinh Thần thì lại nghe thấy hết sức rõ ràng.


Sáng nhòa gác cổng Trường An, tiếng tơ vang động Tử Hoàng trên cao[2].


[2] Nguyên văn: Nhị thập môn tiền dung lãnh quang, nhị thập tam ti động tử hoàng (十二門前融冷光, 二十三絲動紫皇), trích từ bài thơ Lý bằng không hầu dẫn của Lý Hạ, bản dịch của Huỳnh Ngọc Chiến. Hai câu thơ ca ngợi tiếng đàn hay đến nỗi có thể làm dịu bầu không khí lạnh lùng trang nghiêm của mười hai cửa thành hoàng cun Trường An, làm cảm động đến "Tử hoàng".. Tử hoàng là một từ hai nghĩa, vừa chỉ thiên đế vừa chỉ hoàng đế đương thời. (ND)


Châu Sinh Thần bỗng nghĩ đến câu thơ này.


Mặc dù trong thơ là đàn Không[3], còn trước mặt cô bây giờ là đàn cổ.


[3] Đàn Không: Một loại đàn thời xưa, ít nhất có năm dây, nhiều nhất có hai mươi lăm dây. (HĐ)


Thời Nghi chơi đàn rất say sưa, dường như quên mất anh.


"Lần này đổi dây, âm thanh có chút mềm mại hơn". Thời Nghi nói với cô bé. "Tốt hơn lần trước nhiều".


Em cũng cảm thấy như vậy". Cô bé mặc dù còn nhỏ nhưng tập đàn rất chăm chỉ. "Ngày mai em lại đổi dây".


Cô cười: "Nhóc phá của này, quen dùng loại nào thì nhớ loại đó để không phải đổi nữa".


Đi qua đi lại cũng đã mất hai mươi mấy phút, cô thật sự bắt đầu đói.


Tiễn cô bé hàng xóm xong, cô vội vàng quay lại bếp.


Mùi thịt bò nhanh chóng tràn ngập căn phòng, cô nhìn quanh, thấy anh đang đứng trước cửa phòng bếp thuận miệng hỏi: "Anh thích ăn chín thế nào, mau nói đi, giờ đã chín được năm phần rồi".


"Chín năm phần là được rồi".


Thời Nghi tắt bếp.


Châu Sinh Thần đưa đĩa cho Thời Nghi, cô gắp thịt bò ra rồi rưới sốt.


"Lúc nãy em chơi đàn làm anh nhớ tới một câu thơ".


"Vâng?" Cô nhìn anh.


"Sáng nhòa gác cổng Trường An, tiếng tơ vang động Tử Hoàng trên cao".


Cô bật cười: "Đại thiếu gia của em ơi, câu thơ đó là nói về đàn Không mà".


Anh cười, thấp giọng nói: "Rất hợp cảnh. Anh mượn lời để khen em, Lý Hạ... hẳn cũng sẽ không biết phải nói gì nữa".


"Đúng vậy, ông ấy sớm đã luân hồi cả trăm nghìn lần rồi, làm sao có thể nhớ nổi mình đã làm bài thơ này chứ".


Anh cười: "Ngón đàn của em, là do ai dạy vậy?"


Cô hơi ngẩn ra, rồi rất nhanh cười nói: "Là em tự học thành tài".


Châu Sinh Thần càng lúc càng cảm thấy không thể tưởng tượng được, tuy anh không nhớ rõ nhưng thật sự là cô đã học đàn cổ rất bài bản.


"Ừ...". Cô cầm chiếc đĩa đựng khoai tây chiên, tay chống lên vai anh. "Vâng, em tự xem đĩa giáo trình".


"Rất...".


"Hay?"


Anh cười một tiếng: "Cực kỳ".


"Cực kỳ hay?"


"Phải".


Cô cười: "Hai ngày nữa em sẽ đi mua đàn, tập qua vài lần rồi sẽ đàn cho anh nghe". Thấy dầu sôi cô bèn buông anh ra. "Anh mang thịt bò ra đi, đợi em chiên khoai, sẽ rất nhanh thôi".


Anh bưng bít tết ra ngoài.


Cô vẫn đang tận hưởng dư vị trong câu nói của anh.


"Sáng nhòa gác cổng Trường An, tiếng tơ vang động Tử Hoàng trên cao".


Một khúc đàn Không.


Làm tan đi ánh sáng lạnh lẽo trước cổng thành mười hai cửa của Trường An, cũng làm lay động đến cả Tử Hoàng.


Phải thật sự lợi hại mới có thể khiến người ta có cảm giác như thế. Thời Nghi nhớ lại, anh đã từng dạy cô những khúc nhạc này, thứ âm thanh lay động mười hai cửa, chỉ có anh... mới có thể làm được điều đó.


"Khoai tây thật sự không cần phải chiên thêm nữa đâu". Châu Sinh Thần điểm điểm lên trán cô, rất tự nhiên giúp cô tắt bếp.


Thời Nghi như bừng tỉnh, cái chảo đáng thương...


Chiên quá lâu, tất cả đều cháy khét.


Bữa tối này thật sự quá nhiều sự cố, may mắn là bít tết vẫn rất ngon. Thời Nghi cảm thấy áy náy, cầm lên một ít rau củ, muốn làm một bát salad cho anh. Châu Sinh Thần vội ngăn lại: "Không cần phải phiền phức thế đâu".


Cô muốn nói gì đó, bỗng nhiên nghe thấy tiếng điện thoại reo.


Gọi muộn thế này?


Chắc chắn không phải là bố mẹ cô.


Rất nhanh Châu Sinh Thần bước tới nghe điện thoại, cực kỳ ngắn gọn, dường như không đáp lại một câu nào. Sau khi gác máy, không khí vui vẻ vừa nãy bỗng nhiên trôi sạch đi đâu mất, Thời Nghi cảm thấy chắc chắn đã xảy ra chuyện gì lớn. Quả nhiên, anh nói, Văn Hạnh đang cấp cứu.


Thời Nghi cảm thấy tim mình như ngừng đập. Châu Sinh Thần đã từng nói, đêm mà cô đổ bệnh, Văn Hạnh cũng phải đi cấp cứu một lần.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tình Như Khói Hoa

Tình Như Khói Hoa

Truyện Tình Như Khói Hoa, một câu chuyện ngôn tình ngược đặc sắc với nhiều tình

20-07-2016 3 chương
Phép Màu

Phép Màu

Phép Màu là cuốn tiểu thuyết ngôn tình hài hước về một cặp vợ chồng trẻ vừa

22-07-2016 16 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu là một truyện ngôn tình sủng kể về một cô tiểu thư đã đến

21-07-2016 10 chương
Kiều Thê 19 Tuổi

Kiều Thê 19 Tuổi

Anh là một quân nhân anh tuấn khí phách, phụ nữ si mê anh còn nhiều hơn cả sao trên

23-07-2016 9 chương
Thiên thần của tôi

Thiên thần của tôi

Bệnh viện lớn hay trạm xá thì có gì khác nhau, chỉ cần hàng ngày được khoác áo

24-06-2016
Nghề nào cũng chán

Nghề nào cũng chán

Đó là câu trả lời của ch. khi đi phỏng vấn việc làm. Người ta hỏi có khi nào chán

23-06-2016
Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Tên truyện: Vợ Lên Bảng Cho ThầyTác giả: suzyzaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

23-07-2016 12 chương
Một đêm mùa xuân

Một đêm mùa xuân

Canh khuya đêm đó gió rất ấm áp. Một mình ra ngoài tản bộ, đi rất lâu, cứ đi mãi

24-06-2016
Trân trọng cuộc sống

Trân trọng cuộc sống

Khi đến với thế giới này, điều trước tiên chúng ta làm đó là hít vào, khởi đầu

24-06-2016
Chàng trai năm ấy

Chàng trai năm ấy

Phùng Tấn Hải - cuối cùng tôi đã tìm ra anh rồi, kí ức tuổi 18 của tôi đều nằm

25-06-2016