Muốn Bên Nhau Tới Kiếp Sau
“Miêu Miêu, my sweet heart!”
Giọng nói này vang lên, toàn thể hội trường đều im lặng, cho dù không biết tôi là người tên Âu Dương Miểu Miểu nhưng thấy anh ta niềm nở chạy về phía này, cũng biết là đang gọi tôi. Chẳng kịp phản ứng, anh ta vừa chạy tới định ôm, tôi không thể ngăn. Giây tiếp theo, liền cảm giác eo mình bị xiết chặt, được Khang Duật kéo về sau.
bạn đang xem “Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Leo Carter vội dừng lại, tránh bị Khang Duật đá bay.
“Duke, I am so sorry, I fell in love with your wife!”
Anh ta nói, anh ta phun hết rồi. Bảo tôi là người yêu trong lòng, đây rốt cuộc là người nước nào, so có thể không biết xấu hổ đến vậy.
Nhất thời, có thể thấy toàn bộ không khí của buổi tiệc bị ngưng trọng, tất cả mọi ánh mắt đều hướng về phía tôi.
Có mấy cô nàng choáng váng sắp té xỉu, tám phần mười là những người ở trong nhà vệ sinh ban nãy.
Sắc mặt Khang Duật sa sầm, đen thui như phần chính giữa của đít nồi, tới bây giờ tôi chưa thấy vẻ mặt này của anh lần nào, giống như đang muốn giết người.
Tôi căng thẳng nắm chặt vạt áo của anh, Khang Duật quay đầu lại nhìn, tôi có thể nhìn thấy từng đường gân xanh nổi trên trán anh như đang muốn vỡ tung.
“Duật, nghe này… nghe em giải thích lí do!”
Thế mà anh chẳng nghe, không nhìn tôi nữa, đặt Cách Cách đang còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì xuống, sau đó liếc mắt ra hiệu cho đám đồng nghiệp đang đứng bên cạnh. Mấy người kia đang trong tình trạng kinh ngạc đến đơ người tức thì tỉnh lại, cả bọn liền chạy tới ngăn con sói ngoại quốc kia.
“Leo, không phải cậu bị bệnh hồ đồ rồi chứ!”
“Đại thiếu gia à, đừng có gây rối nữa, mau nói với mọi người lại cậu đang giỡn thôi đi!”
“Cậu điên rồi hả?”
Bọn họ dùng tiếng Anh, cậu một lời tôi một tiếng, ngăn cản không cho con sói ngoại quốc kia tiến gần tôi và Khang Duật thêm bước nào.
“Miểu Miểu, em tự khai hay muốn anh bức cung đây!” – Anh nghiêm mặt cúi đầu ghé sát vào tôi.
Tôi đổ mồ hôi, nghĩ lại những chuyện trước đây, có lần nào không phải tôi tự khai ra đâu, còn cần anh bức sao.
“Chuyện là như vầy…” – Tôi đem những chuyện miếu Thành Hoàng ra kể tỉ mỉ cho anh một lượt, không bỏ qua bất kì tình tiết nào – “Chính là thế, em chẳng đụng chạm gì anh ta cả, đâu biết là sẽ ra thế này, biết thế để anh ta bị lừa là đáng lắm!”
Tôi chưa từng thấy sắc mặt Khang Duật khó nhìn như vậy, trông không khác gì lão ma vương.
“Duật, em yêu anh mà, rõ ràng em là một người vợ rất chung thủy!” – Tôi vội vàng biện bạch.
Anh híp mắt – “Anh biết!”
Trong lòng tôi khẽ thở dài nhẹ nhõm.
“Có điều…”
Trái tim tức thì đập mạnh.
“Em hội đủ tiêu chuẩn một người tình trong mộng của Leo!”
Cái gì? Tôi kinh ngạc.
“Phụ nữ Châu Á, da trắng như búp bê sứ, ngực lớn, dáng đẹp, lại có bản lĩnh kungfu Trung Quốc, không sợ cường quyền!”
“…”
Vậy mà cũng được hả? Đấm ngực.
Tôi càng nóng nảy – “Em có biết kungfu Trung Quốc đâu, rõ ràng là em đánh bừa lão chủ quán đấy chứ!”
“Nhưng anh ta hỏi đó có phải là kungfu Trung Quốc không thì em lại gật đầu!” – Lúc nói câu này xong, trông anh tức giận như thể muốn cắt cổ tôi vậy đấy.
“Vậy để em đi nói với anh ta mình không biết!” – Tôi vội vàng chạy tới chỗ tên sói ngoại quốc đang đúng.
Khang Duật giữ tay tôi lại – “Vô dụng thôi, cậu ta có tiếng là có nết gà con!”
“Là sao?”
Anh sa sầm trả lời – “Không chịu thừa nhận, đã xác định như vậy rồi thì nhất quyết theo tới cùng!”
Nói thế thì tôi chính là gà mẹ à!
“Vậy giờ làm sao đây?”– Tôi luống cuống, nghĩ đến anh ta là con trai chủ tịch, hôm nay lại là ngày Khang Duật tranh giành chức phó cơ trưởng thì càng thêm hoảng, càng sốt ruột – “Em không hại anh chứ, có thể không, có phải vậy không?”
Tôi khóc, tôi thật đúng là một bà vợ ngu dốt, hại mình chưa đủ, còn ảnh hưởng đến chồng mình.
“Miểu Miểu…” – Khang Duật ôm tôi – “Em khóc gì thế?”
“Là em hại anh!” – Tôi òa khóc.
Anh nhìn tôi khóc nức nở, hung dữ bảo – “Anh đã chết đâu!”
Tôi tội nghiệp ngân ngấn nước – “Em cảm thấy anh sắp chết rồi!”
Nhỡ đâu ông chủ tịch kia vì muốn vừa ý con trai, không để chức phó cơ trưởng cho anh nữa thì sao bây giờ? Nghe nói người Đức là con cháu đời sau của Đảng quốc xã, nhỡ nổi điên lên tìm người ám sát anh thì sao?
Không phải tôi trở thành kẻ gián tiếp mưu hại chồng mình sao? Tôi nên chết đi cho xong! Tôi khóc càng dữ, đụng ai không đụng, cớ sao tôi lại dính vào chuyện này cơ chứ.
Trong lòng không ngừng hô cha gọi mẹ!
Mả cha ông lớn nhà anh ta.
Tôi không dừng khóc được, bắt đầu thở hổn hển, rồi nhanh chóng không thể hít thở. Khang Duật cau mày, vỗ nhè nhẹ lên lưng muốn giúp tôi thuận khí, anh biết tôi đang tự trách bản thân, giọng nói dịu dàng hơn một chút – “Đừng khóc nữa, anh không trách em đâu!”
Tôi sụt sịt nói – “Anh không trách, em càng khó chịu!”
Có lẽ là tôi khóc rất lớn, kinh động đến con sói kia.
Anh ta kích động dùng tiếng Anh hét lớn về Khang Duật – “Không phải lỗi của cô ấy, là tôi sai, Duke, cậu không được trách cô ấy!”
Con sói ngoại quốc này, sao lại chen vào lúc này chứ, không phải là kiên quyết đẩy tôi vào hố lửa sao? Sớm biết vầy, khi ấy tôi dùng hết sức, đá chết anh ta.
Khang Duật giấu tôi đằng sau, dùng tiếng Anh đáp lời sói ngoại quốc – “Cô ấy là vợ tôi, cậu vĩnh viễn không có cơ hội đâu!”
Sói ngoại quốc kia càng thêm kích động – “Không, cho tôi cơ hội, nhất định tôi sẽ làm cô ấy hạnh phúc hơn cậu!”
Không biết có phải hôm nay tôi kích động quá nên trình tiếng Anh tăng cao hay không, lúc bọn họ nói chuyện, mới nghe đã hiểu ngay.
Tôi đúng là tuýp vào thời khắc mấu chốt thì có thể trở nên rất cứng cỏi.
“Leo, tôi nói lại lần nữa, cô ấy là vợ tôi, cậu không bao giờ có cơ hội!” – Vẻ mặt Khang Duật trở nên bình tĩnh, quát.
Vẻ kinh ngạc ban đầu của mọi người dần thay đổi, dường như đã bình tĩnh trở lại, một bộ hoàn toàn như đang xem kịch vui, đã thế còn vừa ăn vừa uống coi phim vậy.
Cách Cách kéo kéo tôi – “Mẹ, mẹ ơi, sao thế ạ?”
Tôi cũng không biết làm sao nên nói với con – “Cách Cách ngoan, con đến bên kia chơi đi?”
Con bé bĩu môi, ra bộ không muốn đi, Khang Duật thấy thế, lần đầu tiên quát con – “Cách Cách, nghe lời mẹ đi!”
Con bé biết nhìn vẻ mặt của Khang Duật thì hiểu được đây không phải là lúc để làm nũng, phụng phịu dậm chân, đi đến chỗ tôi chỉ – “Đi thì đi, Cách Cách không thèm quan tâm đến chuyện của người lớn nữa!”
Tên sói ngoại quốc càng thêm kích động, tôi không biết anh ta kích động chuyện gì, gào lớn lên với tôi – “Miêu Miêu, I love you so much! I love you so much!”
Tôi bị anh ta gọi đến toàn thân nổi giận, ló đầu từ sau lưng Khang Duật thét lên – “Tôi không yêu anh! Một chút cũng không!”
Khang Duật cười nhạt nhìn anh ta – “Nghe rồi đấy, cô ấy không yêu cậu!”
“Là cậu không cho cô ấy cơ hội!” – Anh ta cực kì không cam lòng rống lớn.
Tôi đột nhiên nghĩ, muốn làm gì trên đời thì phải có lá gan như người nước ngoài, thật sự biến thái, rất biến thái. Nếu tôi có con dao trong tay, rất muốn đâm chết anh ta.
“Cho dù là có cho cậu cơ hội hay không cũng như nhau, căn bản không hề thích hợp với cô ấy!”
Tôi gật đầu, cực kì đồng ý, đúng thế, trên đời này Khang Duật là người thích hợp với tôi nhất, nhưng nghĩ lại thì, Khang Duật thích hợp với tôi ở chỗ nào?
“Sao cậu biết?” – tên sói ngoại quốc liền đẩy người đồng nghiệp ra, hùng hổ đứng đối diện Khang Duật.
Khang Duật thờ ơ quét mắt sang anh ta, sau đó cúi đầu nhìn tôi. Tôi kinh ngạc nhìn vẻ dịu dàng trong mắt anh, giống như muốn dùng bông nhẹ nhàng bao bọc tôi lại.
“Miểu Miểu vừa lười lại ham ăn, tính tình lúc nào cũng mơ mơ màng màng, còn có…”
Tôi nghe thế muốn khóc lên, thế mà lại còn có nữa chứ…
“Cô ấy yêu chó hơn cả người, đôi khi nóng lên còn có thể đánh người, còn nữa…”
Tôi muốn khóc lắm rồi đây, anh định làm gì thế? Sao lại dùng khuyết điểm của tôi để đả kích kẻ địch chứ?
Còn nữa… vậy mà cũng còn sao?
Khang Duật cười rất mờ ám, cười đến mức da đầu tôi tê rần…
“Cậu không thỏa mãn được cô ấy đâu!” – Khang Duật ưỡn ngực hết sức tự hào.
Như thể bị sét đánh năm đạo, mặt tôi đỏ lựng.
Anh… Anh nói gì vậy chứ?
Nghe Khang Duật nói xong câu ‘Cậu không thỏa mãn được cô ấy’, tất cả tầm mắt mọi người đều hướng về phía tôi, nhìn tôi như vừa ngộ ra ‘Ồ thế ra tôi là loại phụ nữ ấy’.
Oan uổng quá đi, tôi chưa làm cái gì cả.
Sói ngoại quốc kia ngược lại thẹn thùng, không ngờ lại là một gã ngây thơ, nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu.
Tội vội vàng trốn ra sau Khang Duật, che hết người sau lưng anh.
Bị hủy rồi!
Tên tuổi một đời tôi bị hủy cả rồi.
“Cậu nói bậy! Tôi mới… tôi không…” – Sói ngoại quốc đỏ mặt nói lớn, càng về sau âm lượng càng nhỏ dần.
Khang Duật thấy anh ta như vậy, càng thêm hùng mãnh, quay lại với tôi nói – “Miểu Miểu, nói với anh ta đi, chúng ta một ngày mấy lần?”
Mẹ ơi, tôi biết anh là người vũ trụ, nhưng có điều ‘vũ trụ’ thì cũng phải vừa vừa phai phải thôi chứ.
Chương trước | Chương sau