Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai

Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 44
5 sao 5 / 5 ( 17 đánh giá )

Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai - Chương 36

↓↓
Có người hoảng hốt kêu lên – “Một ngày! Trời đất! Các người tính theo ngày à!”

bạn đang xem “Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Khang Duật oai dũng nói tiếp – “Đương nhiên, không giống các cậu, tính theo tuần, theo tháng, theo… năm!”

Tôi không chịu được, cũng sắp té xỉu tới nơi.

Bây giờ tôi chỉ muốn đào một cái hang rồi chôn xác cho xong.

Nhưng Khang Duật chẳng hề buông tha – “Miểu Miểu, nói cho cậu ta đi!”

Tôi lắc đầu, lắc nguầy nguậy!

Khang Duật mất hứng, hung dữ nghiêm mặt nhìn tôi – “Nói!”

Nào có lão chồng nào bắt nạt vợ thế này chứ?

Bị anh uy hiếp đến không thể không làm, tôi đỏ mặt, chìa ra ba ngón tay, ngón thứ ba còn chưa duỗi thẳng đã nghe tiếng Khang Duật hừ lạnh.

Á… Tôi sợ đến mức, duỗi thêm một ngón nữa.

Không ngờ, anh vẫn hừ.

Trong lòng tôi gào thét, qua đêm nay tôi không còn mặt mũi nào gặp người khác nữa rồi, nhất định phải tự đào một hang trong nhà, tự chôn mình dưới ba nghìn thước đất.

Tôi cúi đầu, duỗi thẳng năm ngón tay.

Chết thì chết thôi, tôi cũng không tin đây là sự thật! Có điều cũng hiếm khi nào chỉ một hai hiệp là dừng.

Cả hội trường há hốc hoảng hốt thở dốc…

Tôi cũng hoảng hồn, có điều là vì xấu hổ, vì cáu mà thở hổn hển.

Tên sói ngoại quốc kia tức giận nói – “Không phải phụ nữ Trung Quốc rất bảo thủ hay sao?”

“Đúng thế, nhưng Miểu Miểu của tôi thì không như vậy.” – Khang Duật đột ngột ôm tôi, cúi đầu, dùng mặt cọ cọ vào má tôi, giọng điệu vô cùng ám muội nói – “Miểu Miểu, rất nhiệt tình!”

Tôi không biết có phải tất cả đàn ông đều giống nhau hay không, Khang Duật vừa nói xong, họ họ đều hướng mắt nhìn anh tỏ vẻ rất hâm mộ.

Hâm mộ cái con cóc khôôôôôôôôôô!

Khang Duật vẫn còn xấu xa bổ sung một câu – “Leo, nếu tôi nhớ không lầm, cậu vẫn còn là trai tân phải không?”

Kinh ngạc, cả hội trường hết sức ngạc nhiên, hướng mắt nhìn về con sói ngoại quốc kia, tất cả đều ra vẻ không thể tin được.

Sói ngoại quốc thụt lùi từng bước một, tựa như có người vừa cầm kiếm đâm anh ta, sắc mặt vừa đỏ vừa trắng.

Khang Duật thừa thắng xông lên, quả nhiên là bị nghiền rồi. Tôi đột nhiên nhận ra anh rất thích làm cái trò này, dùng mọi thủ đoạn đen tối để đả kích đối phương, ngày hôm nay thì đặc biệt man rợ.

Tôi đổ mồ hôi lạnh, lẽ nào là kích thích quá độ, nảy sinh thêm một vũ trụ khác?

Tên sói ngoại quốc vẫn không cam tâm, có thể nhận ra là cậu ấm nhà giàu bị chiều hư đây mà.

“Duke, tôi hoàn toàn có thể khiến bố tôi bỏ đi chức phó cơ trưởng của cậu!”

Tôi rít lên chói tai, rồi đấy, rốt cuộc cũng tới rồi, bắt đầu giở trò dùng thân phận áp bức người khác rồi đấy.

Khoan đã, nói như vậy, có nghĩa là Khang Duật thắng rồi sao, trong lòng cảm thấy rất vui.

Không chỉ riêng tôi, mọi người nghe thấy, tầm mắt lập tức dời đi, hướng về phía Mark.

Mặt mũi anh ta trắng bệch, li rượu trong tay gần như suýt bị bóp nát.

Nhưng mà tôi chỉ vui vẻ được vài giây đồng hồ, nhớ lại lời của tên sói ngoại quốc kia, lại lo lắng, kéo lấy áo Khang Duật – “Duật, đừng nói nữa, đừng kích động anh ta làm gì!”

Phó cơ trưởng, người ta mất bao nhiêu năm mới có thể giành được, trong khi năm nay anh chỉ vừa ba mươi, quả thật không dễ dàng.

Khang Duật nắm chặt tay tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay anh lập tức truyền khắp toàn thân.

Anh hừ lạnh nói – “Muốn tôi bán vợ cầu vinh, cậu nên tỉnh đi là vừa!”

Nghe anh nói vậy, tôi thật sự cảm thấy rất xúc động, cho dù rất sốt ruột, rất muốn giúp anh, nhưng những lời này khiến tôi xúc động đến không biết làm gì.

Cùng lắm thì tôi nuôi anh!

Sói ngoại quốc bị Khang Duật chặn lại, khí thế càng yếu ớt.

Tôi làm mặt quỷ với anh ta, mắng thầm – “Đồ chết tiệt! Không biết xấu hổ!

Anh ta đứng như phỗng, vẻ mặt bối rối, như thể vô cùng phiền não, đoán chừng là không tìm được cách nào để áp chế Khang Duật, bỗng nhiên òa ra la lối khóc lóc.

“Tôi mặc kệ, tôi bất chấp, tôi chỉ muốn cô ấy!”

Tôi chửi cho, chưa từng gặp người không biết xấu hổ hơn anh ta, cũng chưa từng thấy ai mặt dày thế này, chỉ muốn xông lên cho anh ta hai cái bạt tai vào mặt.

Mọi người ở đây hình như cũng cảm thấy anh ta đã hơi quá trớn, muốn cướp vợ người khác, lại còn đe dọa, mặt dày mày dạn đến thế là cùng, thật là làm mất thể diện cả dòng họ.

Đang lúc con sói ngoại quốc này định nổi khùng, muốn kéo tôi ra khỏi người Khang Duật tức thì có một quát vừa giận dữ, vừa không thiếu uy nghiêm vang lên như sấm.

“Leo, mau xin lỗi Duke cho cha! Ngay lập tức, NGAY! Ai cho con quyền có thể tự tiện thay đổi quyết định của ta hả?”

Một câu này vang lên, khiến mọi người đều nhìn về ông.

Tuy rằng tôi không nhận ra ông cụ ngoại quốc đang bước về bục chủ trì hội nghị kia là ai, nhưng nhìn bề ngoài, có thể dễ dàng nhận ra đó là cha của tên sói ngoại quốc.

“Chủ tịch, chào buổi tối!”

Tát cả đồng nghiệp của Khang Duật đều cúi đầu hỏi thăm.

Cho dù tôi không đoán được thân phận của ông ra, nhưng cũng bị cảnh thăm hỏi kính cẩn này khiến kinh hoảng.

Sói ngoại quốc thấy cha như chuột gặp mèo, khí thế toàn bộ mất sạch, – “Cha, con…”

“Thằng con hư đốn này, mày quên rồi sao? Mười năm trước ai đã cứu mạng mày hả?”

Anh ta nhìn thoáng qua Khang Duật – “Là Duke!”

Hả? Tôi cũng cả kinh, nhìn sang Khang Duật.

Anh khẽ nháy mắt với tôi.

Thì ra là còn có chuyện này.

Tôi an tâm trong lòng.

Nhưng mà nghĩ đến chuyện Khang Duật là ân nhân cứu mạng của sói ngoại quốc, thế mà anh ta không an phận tơ tưởng đến tôi, còn muốn dùng gia thế đè áp người khác, càng thêm tức giận.

“Anh cứu anh ta làm gì, cứ mặc anh ta chết quách cho rồi!” – Bằng không, cũng không có chuyện như ngày hôm nay.

Anh ghé sát tai tôi, thấp giọng nói – “Anh làm sao biết cậu ta sẽ thích em chứ, lúc cứu cậu ta, cũng chỉ vì muốn lợi dụng, để cuộc sống thoải mái hơn thôi!”

Tôi rét run…

Hiểu rồi!

Sau đó, vị chủ tịch đã quá bảy mươi này la mắng sói ngoại quốc một trận nên thân. Tôi còn nghĩ, mắng làm gì? Phải đập một trận mới được! Sau nghĩ lại, nước ngoài và Trung Quốc không giống nhau, đánh con là phạm pháp.

Tôi buồn rầu cực kì, mắng thôi sao hết tức được.

Kết quả, sói ngoại quốc òa ra khóc như trẻ con.

Tôi chửi tục, thế mà còn khóc? Mặt dày N lần.

Một người trung niên dáng vẻ trông giống một thư kí đưa sói ngoại quốc đi, chuyện tranh chấp coi như dừng ở đây.

Một lúc sau, ngài chủ tịch bước tới.

“Duke, thật xin lỗi, nó đã bị tôi làm hư!”

Khang Duật thế mà lại hừ một tiếng, tiếng hừ này làm tôi rét run.

Đại ca à, ông ấy là ông chủ của anh đấy, còn là ông chủ lớn nhất nữa.

Chủ tịch chẳng có vẻ gì là mất hứng, vẫn nở nụ cười, vô cùng tán thưởng, vỗ vỗ vai Khang Duật – “Quả thật cậu đã cho tôi thấy được dũng khí của người Trung Quốc, rất đáng nể!” – Nói xong, ông bật ngón cái, sau đó nhìn sang tôi.

Đôi mắt sáng lên – “Đây là cô vợ của cậu đấy à?”

Ông ấy nói bằng tiếng Trung, giọng rất ấm áp.

Ghê chưa kìa, ông ấy còn biết nói hai chữ ‘cô vợ’ đấy.

Khang Duật gật đầu – “Đúng vậy!”

Tôi vội vàng bước tới ân cần hỏi thăm ông ta, tất nhiên phải chào hỏi cho tốt, phải giữ lại hình ảnh cho Khang Duật mới được.

“Rất vui vì được gặp ngài!” – Tôi nói tiếng Trung sau đó nghĩ lại thấy không hợp, phải dùng tiếng Anh mới đúng – “N…”

“Không cần, tôi biết tiếng Trung mà, nhưng cũng cần phải học nhiều, Trung Quốc quả là thứ tiếng khó học nhất thế giới!” – Nói xong cười sang sảng.

Ông cười xòa, không khí dịu hẳn đi, mọi người cũng cười theo.

Thế mới nói, lãnh đạo quả là tối cao, cười một cái thì chuyện gì cũng coi như không có, giống như là dùng gôm tẩy sạch.

Bữa tiệc vẫn tiếp tục, tôi cũng không thấy tên sói ngoại quốc kia ra đây lần nào nữa.

Mấy phút sau, Khang Duật nhận được thông báo chính thức lên phó cơ trưởng từ chủ tịch, trái tim tôi cuối cùng cũng hạ cánh an toàn.

Thừa dịp anh đang nhận sự chúc mừng của các đồng nghiệp, tôi đưa Cách Cách ra ngoài cho thoáng khí.

***

Buổi tiệc tối nay như thể đang từ thiên đàng rơi xuống địa ngục, rồi từ địa ngục bay lên thiên đàng, sau đó lại rớt xuống địa ngục, lên lên xuống xuống như vậy, sớm đã lấy hết toàn bộ hỉ nộ ái ố một đời, cả người không có tí tinh thần nào.

Cách Cách đang ăn kem, không để ý đến mẹ. Tôi nghĩ chắc con bé vẫn đang còn dỗi chuyện ban nãy nên đưa con ra ngoài hóng mát.

Từng cơn gió thổi đến, chỉ muốn bữa tiệc mau kết thúc, để tôi còn sớm được về nhà ngủ nghỉ.

“Phúc Tấn chị dâu, uống nữa này!”

Tôi quay đầu lại – “Lại là cậu!”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly là một truyện ngôn tình võng du mình giới thiệu cho bạn nào

23-07-2016 4 chương
Anh Chàng Ngọt Ngào

Anh Chàng Ngọt Ngào

Trích đoạn:Anh biết, cổ cô là nơi rất nhạy cảm, chỉ cần anh phà hơi thở vào, nó

21-07-2016 12 chương
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Giới thiệu: - Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng

14-07-2016 253 chương
Gia đình là số 1

Gia đình là số 1

Kỉ niệm đáng nhớ nhất của bạn với gia đình mình là gì? *** 1. Hồi bé có ông

23-06-2016
Bắt gian

Bắt gian

Tình hình là rất tình hình. Cái Lan nháy mắt với Hoa, Hồng, Thảo. Mấy đứa ngồi lại

27-06-2016
Oan gia

Oan gia

1. Tôi ghét Nguyên, thật sự rất ghét, vì đúng là từ nhỏ nhỏ đến lớn cậu ấy chỉ

23-06-2016
Một tờ vé số

Một tờ vé số

(khotruyenhay.gq) "Nếu.... thì hôm nay mình lấy gì mua thức ăn?......Hay là.... Mặc kệ bà ta

27-06-2016
Thần gió và mặt trời

Thần gió và mặt trời

Gió và Mặt trời đã tranh chấp dữ dội rằng ai mạnh hơn. Bỗng nhiên họ thấy một

24-06-2016
Giữa bầy đàn

Giữa bầy đàn

"Người ta nhiều khi tưởng chỉ một mình lủi thủi nơi thâm sơn cùng cốc, xa làng xa

24-06-2016

Old school Easter eggs.