Chính là cậu đồng nghiệp bảo tôi ‘chơi được lắm’ đây mà, tôi nhận li rượu trong tay cậu – “Cám ơn!”
bạn đang xem “Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!“Phúc Tấn chị dâu, sức quyến rũ của chị là vô cùng tận!”
Tôi nhấp li – “Có thể không nói tới chuyện này hay không?”
Tôi mất mặt thế còn chưa đủ hay sao?
“Hì hì, không có gì đâu mà. Xã hội bây giờ, cho dù là trong hay ngoài nước, phụ nữ được theo đuổi là chuyện bình thường, có kết hôn rồi hay chưa cũng vậy!
Tôi liếc mắt nhìn, thấy cậu ta có vẻ rất cởi mở – “Quên hỏi, cậu tên gì nhỉ? Thật ngại quá, từ nhỏ tôi đã không giỏi nhớ tên người khác!”
“Lôi Kiều, tên tiếng Anh là Richard, em và Vương Gia đã biết nhau từ sớm, cùng tham gia dự thi ở Thượng Hải, sau đó sang Đức để huấn luyện đấy!”
Tôi bất ngờ – “Thì ra cậu chính là một trong ba người đó đấy à?”
Cậu ta gật đầu – “Vâng, cho nên, kì thật em biết chị từ lâu rồi!”
“Hả?” – Tôi sửng sốt.
“Quả thật ba năm rất vất vả, huấn luyện kín, nhìn qua nhìn lại chỉ có máy bay và huấn luyện viên, cho nên em và bọn Vương Gia liền có tình cảm như đồng đội!” – Cậu ta cảm thán, tựa hồ như đang hoài niệm về những ngày ở Đức.
“Cậu nói cậu đã biết tôi từ trước, là ý gì?”
Lôi Kiều ám muội nhìn tôi, – “Ba năm trước Vương Gia phóng bức ảnh chụp chị tới cỡ lớn nhất, treo ngay trên tường phòng ngủ, sớm muộn gì cũng phải ghé qua, sao lại không biết chứ!”
Tôi há hốc, thật đáng ngạc nhiên.
“Mỗi lần chat video với chị, anh ấy đều chụp lại màn hình, chụp xong thì lưu lại, không có việc gì thì mở ra xem, bộ dáng lúc ấy, bây giờ nhớ tới em thấy…” – Cậu ta rùng mình – “Buồn nôn!”
Tôi xấu hổ – “Nói bậy, anh ấy chẳng làm thế đâu. Cậu không thấy ban nãy anh ấy lôi bao nhiêu khuyết điểm của tôi ra, nào là ham ăn biếng làm, nào đánh người, nói tôi như thể chẳng có điểm nào coi được cả!”
Mặt tôi tái mét… từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ tham gia bất kì yến tiệc nào của công ti này nữa.
“Em không nghĩ vậy. Em nhớ lúc Vương Gia nói, cứ như đang kể những ưu điểm của chị, vẻ mặt như muốn nói tôi thích một người vợ như thế.”
Mặt tôi càng thêm đỏ – “Nói bậy không hà!”
Hình như cậu ta sợ tôi không tin, gật đầu một cái – “Thật mà! Chị không biết lễ tạ ơn, giáng sinh ba năm ấy đâu, là lúc có thể xin nghỉ phép dài hạn, anh ấy muốn bay về gặp chị, nhưng vé máy bay mua xong đều bị xé nát!”
“Vì sao thế?” – Đồ ngốc này, tôi không có tiền mua vé, còn anh có tiền mua vậy mà lại xé.
Lãng phí, quá lãng phí!
“Anh ấy bảo, sợ về gặp chị rồi, không thể quay lại!”
Tôi ngẩn người.
“Cho nên mới nói, lúc đó anh ấy buồn phiền rối loạn, toàn khiến người khác phải nghiến răng mím lợi, làm cho bọn chúng em tức điên lên nhưng chẳng dám nói gì, rõ thật là…” – Cậu ta nói như thể mình là nô lệ bị áp bức, giọng điệu rất đáng thương.
Bỗng muốn chảy nước mắt – “Anh ấy nói thế thật sao? Thật sự anh ấy đã phóng ảnh của tôi rồi treo lên tường sao? Có thật đã chụp màn hình, lưu ảnh của tôi không?”
Lôi Kiều gật đầu chắc nịch – “Chị không biết đâu, còn…”
“Còn gì nữa?”
“Năm đó có mười người được chủ tịch phỏng vấn trực tiếp. Câu hỏi chung của ông ấy dành cho cả bọn là tại sao muốn làm phi công.”
Tôi gật đầu – “Nói tiếp đi, tiếp đi!”
“Lúc ấy tụi em đều có cùng suy nghĩ, trình bày nào là, muốn thử thách, muốn phát triển tương lai, sau đó nhân tiện tán dương quá trình hoạt động và những quan tâm của mình về công ty, em cũng nói như thế. Đến Vương Gia, anh có vẻ rất không bình tĩnh, cứ nhìn vào đồng hồ. Sau này em mới được biết, hôm ấy chính là ngày thi đại học cuối của chị, anh ấy cứ muốn biết chị thi cử thế nào, nên rất không bình tĩnh với kiểu câu hỏi thế này. Đến lượt mình trả lời, anh ấy nói một câu khiến cả đám đều hoảng sợ!”
“Anh ấy nói gì?” – Tôi hồi hộp nắm cổ áo cậu ta.
Lôi Kiều bị tôi làm cho suýt nữa là nghẹt thở, ho sù sụ.
Tôi vội vàng buông tay – “Ngại quá, tôi dễ bị kích động!”
Cậu ta hớp vội một ngụm nước, nén ho – “Vương Gia nói, ngoại trừ đó là ước mơ của mình, mục đích anh muốn làm phi công chỉ có một, đó là vì hai người phụ nữ quan trọng nhất đời, một người là vợ tương lai, người kia là mẹ mình. Anh muốn kiếm được nhiều tiền, để họ có thể có một cuộc sống hạnh phúc.”
Tôi há hốc miệng, như thế… như thế thì quá thẳng thừng rồi.
Nói đến đây, Lôi Kiều bật cười – “Chị không biết đâu, lúc những bình thẩm viên khác đang có mặt nghe anh ấy nói thế, mặt mày liền cau lại.”
Nói thừa, nếu tôi ở đó, cũng nhăn nhó cho xem.
“Có điều, chủ tịch tụi em rất kích động, kích động đến độ đứng dậy, bảo Vương Gia nói rất đúng, ông ấy cũng cho rằng đó là đáp án chính xác nhất.”
Tôi đổ mồ hôi… có phải ông già ngoại quốc kia có vấn đề thần kinh không?
“Chủ tịch nói, anh ấy yêu thương trân trọng gia đình như vậy, có nghĩa thật sự rất yêu quý tính mạng của bản thân. Âu đó cũng là điều quan trọng nhất cần có ở một phi công. Bởi vì chỉ có như thế, người lái máy bay mới có thể chú ý, mới có thể cẩn thận, mới có thể đảm bảo an toàn cho tất cả hành khách và phi hành đoàn. Sau đó, ông ấy liền cho Vương Gia điểm tốt đa, khắc sâu ấn tượng về anh!”
Tôi vừa mướt mồ hôi, vừa sợ!
“Chị có đoán được sau khi Vương Gia nghe chủ tịch dứt lời liền nói gì không?”
Tôi lắc đầu, có hơi không muốn nghe tiếp.
Lôi Kiều chống lan can cười – “Anh ấy chép miệng với chủ tịch, sau đó bảo: ‘Nếu ông nói xong rồi thì có thể để tôi đi trước không? Hôm nay vợ tôi đang thi đại học, muốn tranh thủ thời gian gặp cô ấy, ông nói nhiều vậy, làm lỡ giờ mất rồi!’ Ha ha ha!”
Tôi cả kinh, không biết dùng vẻ mặt thế nào để biểu đạt cảm xúc, như có một dòng nước ấm áp chảy qua trong lòng, dòng nước ấm áp ấy bỗng biến thành cơn sóng, cảm thấy cay cay!
Đến khi tôi nhận ra, nước mắt đã tràn mi, tuôn ra như suối.
Lôi Kiều kinh hãi – “Phúc Tấn chị dâu, chị đừng khóc, chị đừng có hại em! Em bị Vương Gia làm thịt mất!”
Tôi càng khóc lớn hơn, một tay chùi nước mũi, tay lau nước mắt.
Cậu ta hoảng hốt đến độ giậm chân, sau đó mặt dày nói một câu – “Em đi đây, em về nhà. Chị nhất định không được nói với Vương Gia là em làm chị khóc, dù thế nào cũng không được nói!”
Nói xong, chưa kịp thấy bóng dáng đâu, như thể biến mất, chớp mắt đã không thấy tăm hơi.
Cách Cách thấy mẹ khóc sướt mướt như thế, hỏi han quan tâm – “Mẹ ơi, sao mẹ khóc thế?”
“Mẹ khó chịu!”
Con bé hốt hoảng – “Con đi gọi papa!”
Chỉ một lát sau, Khang Duật vội vàng chạy tới ban công – “Miểu Miểu, em sao vậy?”
Tôi thấy anh, khóc càng dữ, không thể thốt được lời nào, nhào vào lòng anh, tiếp tục khóc lớn.
“Miểu Miểu, em nói mau!” – Anh sốt ruột đến mức như thể tôi bị bệnh nặng không bằng.
Tôi nức nở – “Duật, kiếp sau chúng ta ở cùng một chỗ nhé!”
Anh thoáng sửng sốt, rồi ánh mắt nhanh chóng dịu dàng như nước. Anh lau nước mắt cho tôi, lấy khăn tay chùi nước mũi, cuối cùng hung hăng trừng mắt nhìn.
“Nói thừa! Chỉ toàn nói lung tung!”
Nước mắt tôi càng tuôn trào dữ dội, không thể ngừng.
“Kiếp sau, anh làm nữ, em thành nam, em sẽ nuôi anh, yêu thương anh!”
Anh lại nói – “Đừng, cứ giữ nguyên thôi!”
“Vì sao?”
Anh hừ mũi – “Em mà làm đàn ông? Chẳng phải là muốn anh phải hớp gió Tây Bắc sao?”
“…”
Mẹ nó, ác thật.
Có điều, tôi là yêu sự nham hiểm này, tôi yêu anh chết đi được.
Kiếp sau, em muốn gả cho anh!
Kiếp sau sau nữa…
Kiếp sau sau sau nữa…
Vẫn muốn được gả cho anh!
Vĩnh viễn…
Chương trước | Chương sau