- Cho đến ngày nay tiệp thiếp mới tin rằng trong thâm tâm Xung lang nghĩ đến tiện thiếp nhiều hơn là nghĩ tới lệnh tiểu sư muội.
bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Ðoạn nàng khẽ kéo dây cương cho lừa quay đầu lại, cỗ xe lừa từ bờ hồ trở ra đường lớn.
Doanh Doanh lại giơ roi lên con lừa lập tức vung gót mà chạy.
Cỗ xe lừa chạy một mạch chừng hơn hai chục dặm thì vó lừa dường như đã mỏi mệt thả bước chậm lại.
Cỗ xe chuyển quan hai khúc quanh thì phía trước lại hiện ra một vùng bình nguyên bát ngát.
Ðồng ruộng bên đường toàn trồng kê.
Ánh trăng chiếu xuống trông tựa hồ một bức thảm xanh rờn rộng mênh mông không biết đâu là bờ.
Bỗng nhìn thấy phía trước trên đường quan đạo có một cỗ xe lớn đứng dừng lại.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Cỗ xe lớn kia dường như là xe của bọn Lâm sư đệ.
Doanh Doanh đáp:
- Chúng ta thủng thẳng tới coi.
Nàng liền để cỗ xe lừa từ từ tiến về phía trước, xe này cách xe kia mỗi lúc một gần.
Xe đi một lúc nữa thì trông rõ bên cỗ xe lừa phía trước có người đi bộ chính là Lâm Bình Chi.
Cỗ xe lừa kia cũng từ từ chuyển bánh tiến về phía trước mấy bước. Người dong xe cũng đã trông rõ bóng sau lưng và đúng là Nhạc Linh San.
Lệnh Hồ Xung rất đỗi ngạc nhiên đưa tay ra thả dây cương cho lừa dừng lại.
Chàng khẽ hỏi:
- Chúng làm gì thế kia?
Doanh Doanh đáp:
- Xung lang chờ ở đây để tiện thiếp lại xem sao.
Nếu để xe tiếp tục tiến về phía trước thì lập tức bị đối phương phát hiện, Doanh Doanh liền thi triển khinh công ngấm ngầm đi theo dõi.
Lệnh Hồ Xung cũng muốn đi theo nhưng chàng chưa khỏi thương thế, không đề tụ khinh công được, đành gật đầu đáp:
- Ðược rồi!
Doanh Doanh nhảy xuống xe chuồn vào ruộng kê.
Lúc đầu nàng đi về phía Tây chừng được hơn dặm mới rẽ qua phía Bắc.
Kê mọc rất dày lá lại râm um người chuồn vào trong thì ngay giữa ban ngày cũng không ai nhìn thấy có điều lúc này kê chưa lên cao nếu đi ngay người không khỏi thò đầu ra ngoài.
Doanh Doanh phải khom lưng mà đi.
Khi gần tới đường quan đạo nàng bước chậm lại và đã nghe rõ tiếng vó lừa cùng tiếng xe ở chỗ nào rồi.
Nàng đi dưới ruộng kê song song với cỗ xe của Nhạc Linh San.
Bỗng nghe Lâm Bình Chi nói:
- Kiếm phổ của ta đã giao hết cho gia gia ngươi rồi trong mình ta chẳng còn dấu một chiêu nửa thức nào vậy ngươi còn bám sát lấy ta làm chi?
Nhạc Linh San nói:
- Lâm sư đệ nghi ngờ cho gia gia mưu đồ lấy kiếm phổ của ngươi như vậy là không căn cứ. Sao ngươi không nói theo lương tâm? Lúc ngươi mới nhập môn phái Hoa Sơn thì đã có kiếm phổ gì đâu nhưng ta đối đãi với ngươi rất tử tế. Chẳng lẽ ta cũng vì có chuyện mưu đồ hay sao?
Lâm Bình Chi đáp:
- Tịch tà kiếm pháp của nhà họ Lâm ta khắp thiên hạ đều biết tiếng, nhiều người đã sục tìm trong mình gia gia ta mà chẳng thấy gì dĩ nhiên họ tìm tới ta. Ta biết đâu ngươi chẳng nghe lời dỗ dành của gia gia cùng má má ngươi cố ý mua chuộc lòng ta?
Nhạc Linh San nghẹn ngào nói:
- Ngươi nghĩ thế thì ta cũng chẳng biết làm thế nào được.
Lâm Bình Chi hằn học nói:
- Chẳng phải ta trách lầm ngươi đâu! Cuốn Tịch tà kiếm phổ đó rồi sau gia gia ngươi chẳng lấy được ở trong tay ta là gì? Lấy được kiếm phổ trước là hay mà lấy được sau cũng tốt, kết quả đều như nhau. Ai cũng biết rằng muốn lấy Tịch tà kiếm phổ phải nhằm vào con người gã tiểu tử họ Lâm này mới xong. Dù Dư Thương Hải, Mộc Cao Phong hay Nhạc Bất Quần thì cũng vậy cả chứ có khác gì? Có điều Nhạc Bất Quần thành thì làm vua còn Dư Thương Hải, Mộc Cao Phong bại thì làm giặc mà thôi.
Nhạc Linh San tức giận nói:
- Ngươi thốt ra những lời tổn hại đến thanh danh gia gia ta thì coi ta là hạng người nào? Nếu không phải... nếu không phải... hừ...
Chương trước | Chương sau