Snack's 1967
Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 226
5 sao 5 / 5 ( 121 đánh giá )

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung - Chương 154 - Cuộc khẩu chiến giữa hai phe chính tà

↓↓
Lệnh Hồ Xung vận nội lực lớn tiếng:


- Toàn thể anh em hãy hô theo tại hạ! Một hai ba. A ha! Chúng ta xuống núi rồi đây!


Mấy ngàn người đồng thanh hô theo:


- A ha! Chúng ta xuống núi rồi đây!

bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lệnh Hồ Xung lại hô:


- Các vị ở lại trên núi mà thưởng tuyết!


Quần hào hô theo:


- Các vị ở lại trên núi mà thưởng tuyết!


Lệnh Hồ Xung lại hô:


- Non xanh trơ đó, nước biếc vẫn đây, còn ngày tái hội!


Quần hào hô theo:


- Non xanh trơ đó, nước biếc vẫn đây, còn ngày tái hội!


Lệnh Hồ Xung cười nói:


- Chúng ta đi thôi!


Bỗng có người lớn tiếng la:


- Chúng bay là đồ chó chết, là quân đê hèn! Tổ mẹ chúng bay! Phải đào mồ, cuốc mả ông tổ thập bát đại chúng bay lên mới hả giận.


Tiếp theo mấy ngàn người đều cất tiếng thóa mạ:


- Chúng bay là phường chó chết, là quân đê hèn! Phải đào mồ, cuốc mả ông tổ thập bát đại nhà chúng bay lên mới hả giận.


Những câu chửi bới tục tằn hạ lưu do miệng mấy ngàn người réo lên làm vang động cả một vùng sơn cốc cổ kim chưa từng có, khiến người nghe phải kinh hãi.


Lệnh Hồ Xung lớn tiếng la:


- Chúng ta đi thôi! La ó làm chi cho mệt!


Nhưng quần hào đang cao hứng vẫn tiếp tục ngoác miệng ra mà thét lên một lúc nữa. Sau họ thấy trên lưng chừng sườn núi không động tĩnh gì mới thôi.


Trời sáng rõ, mưa tuyết càng lớn, mọi người tản mát đi dần dần.


Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:


- Hiện giờ công việc trọng đại thứ nhất là phải tìm xem Doanh Doanh ở đâu, thứ hai là điều tra cái chết của hai vị sư thái Ðịnh Nhàn, Ðịnh Dật xem ai là hung thủ. Muốn làm cho được hai việc này, mình phải đi về phương nào cho phải?


Trong đầu óc chàng bỗng lóe lên một tia sáng. Chàng tự nhủ:


- Quần tăng chùa Thiếu Lâm cùng mọi người phe chính giáo xuống chân núi Thiếu Thất bao vây để diệt trừ bọn mình mà không thành công dĩ nhiên họ trở về chùa Thiếu Lâm, không chừng họ đem cả Doanh Doanh đi theo. Vậy muốn làm xong hai việc này mình phải trở lại chùa Thiếu Lâm.


Ðoạn chàng quyết định:


- Muốn trà trộn vào chùa Thiếu Lâm càng ít người càng hay, vậy không nên đem người đi theo, cả bọn Tổ huynh cũng vậy.


Chàng trả bảo đao cho hào sĩ Tây Vực rồi từ biệt bọn Tổ Thiên Thu, Kế Vô Thi, Lão Ðầu Tử, Lam Phượng Hoàng, Huỳnh Bá Lưu... chàng nói:


- Xin liệt vị chia nhau đi các ngả cố gắng tìm cho đến chỗ Thánh cô, đón tiếp được người rồi chúng ta cùng nhau uống rượu một bữa say thỏa thích.


Kế Vô Thi nói:


- Thưa công tử! Công tử đi đâu?


Lệnh Hồ Xung đáp:


- Xin tha thứ cho tiểu đệ không thể nói rõ được, mai đây sẽ có lời tường thuật.


Mọi người không dám hỏi nhiều, liền chắp tay bái biệt.


Lệnh Hồ Xung thi triển khinh công chuồn vào trong rừng rồi tung mình nhảy lên ngọn cây cho khỏi để lại vết chân trên mặt đất đầy tuyết phủ. Chỗ chàng ẩn thân cành lá rậm rạp.


Sau một lúc, tiếng quần hào dứt lác nhỏ dần đi rồi im bặt.


Lệnh Hồ Xung liệu chừng mọi người đã giải tán đi hết rồi, chàng liền nhảy xuống chậm chạp quay về phía cửa đường hầm thì quả nhiên không một người nào.


Chỗ cửa hầm khuất vào sau hai tảng đá lớn, lại có cỏ dại mọc đầy. Nếu là người chưa rõ nội tình thì đến bên cũng không phát giác ra được.


Lệnh Hồ Xung hiện giờ tay không khí giới, chàng liền lượm một cành cây dưới đất dài chừng bốn thước, cầm tay đi vào địa đạo.


Chàng đi rất mau trở về đến Ðạt Ma đường, lắng tai nghe thì thấy điện trước văng vẳng có tiếng người. Chàng biết là bọn chính giáo hành động rất trì trọng, liền từ từ tiến ra để dò la. Chàng sợ đối phương đã bố trí cạm bẫy nên dè dặt từng bước để tránh cơ quan.


Lệnh Hồ Xung vận nội lực ra hai cánh tay để bưng tượng Ðạt Ma từ từ đặt vào chỗ cũ rồi tính thầm trong bụng:


- Mình muốn nghe lỏm cuộc đàm thoại giữa các vị chưởng môn các phái, không nên hiểu nấp vào chỗ nào cho tiện? Trong chùa Thiếu Lâm đến có hàng ngàn phòng viện. Bọn họ thương nghị ở căn nào mình cũng chưa hay.


Chàng sực nghĩ tới ngày trước Phương Sinh đại sư đã dẫn chàng đến bái kiến chưởng môn phương trượng, chàng chỉ còn nhớ phảng phất chỗ phương trượng ngồi, liền rời khỏi Ðạt Ma đường ra phía sau. Chàng chạy như bay một hồi thủy chung vẫn không tìm ra thiền phòng của phương trượng vì lẽ khu phòng xá chùa Thiếu Lâm rộng lớn quá.


Bỗng nghe có tiếng chân vang lên. Chừng hơn mười người từ phía ngoài đi gần tới chỗ chàng ẩn thân. Hiện chàng đang đứng trong một tòa thiền điện. Trên xà điện có treo một tấm biển gỗ khắc bốn chữ vàng "Thanh lượng cảnh giới". Chàng thấy xung quanh không có chỗ nào khả dĩ ẩn núp được liền tung mình vọt lên chuồn vào sau tấm biển.


Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, bảy tám người tiến vào.


Một người nói:


- Bọn tà ma ngoại đạo này bản lãnh không phải tầm thường. Bên mình đã bao vây tứ phía như tường đồng vách sắt mà bọn chúng vẫn trốn xuống núi được.


Một người khác hỏi:


- Chắc trên núi Thiếu Thất còn có đường hầm bí mật thông ra chân núi không thì bọn họ trốn ra thế nào được?


Lại một người nữa nói:


- Ðường hầm lối tắt nhất quyết không có đâu. Tiểu tăng xuất gia ở chùa Thiếu Lâm đã hơn hai chục năm mà chưa từng nghe thấy ai nói đến đường lối tắt nào để xuống núi cả.


Người nói trước liền vặn:


- Ðã gọi là đường hầm bí mật thì bọn người tầm thường biết thế nào được?


Lệnh Hồ Xung nghe mấy lời đối đáp liền biết trong bọn này có một nhà sư chùa Thiếu Lâm, còn ngoài ra đại khái là những người được mời đến để trợ lực.


Lại nghe nhà sư chùa Thiếu Lâm cãi:


- Dù tiểu tăng không biết đã đành, chẳng lẽ phương trượng tự cũng không biết hay sao? Nếu trong chùa có đường ngầm thì chắc phương trượng đã thông tri cho mấy vị thủ lãnh các phái gia tâm đề phòng, khi nào để bọn tà ma ngoại đạo trốn thoát một cách ung dung?


Một người khác vừa bật lên tiếng cười khành khạch, bỗng nghe tiếng một người quát hỏi:


- Ai? Ra đây cho ta coi mặt.


Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi tự hỏi:


- Té ra hành tung của mình bị bại lộ rồi ư?


Chàng toan nhảy xuống, chợt nghe sau tấm biển mé Ðông có tiếng cười khánh khách nổi lên, rồi một người lên tiếng:


- Lão gia đã thổi một hơi cho mấy đám tro bụi rớt xuống để các ngươi nhìn thấy rồi. Nhãn quang các ngươi ghê gớm thiệt!


Thanh âm này rất vang dội. Ðúng là tiếng Hướng Vân Thiên.


Lệnh Hồ Xung vừa kinh hãi vừa mừng thầm, miệng lẩm bẩm:


- Té ra Hướng đại ca đã nấp trên từ hồi nào. Y nín thở ghê thật! Từng bấy lâu mà mình chưa nghe thấy. Nếu không có đám bụi cát rớt xuống thì bọn người này quyết chẳng thể nào phát giác ra được...


Chàng còn đang xoay chuyển ý nghĩ, bỗng nghe hai tiếng "bịch bịch". Hai mé Ðông Tây đều có người nhảy xuống.


Tiếp theo ba người đồng thanh quát hỏi:


- Ai?...


- Ngươi...


- Làm...


Mỗi người mới quát được một tiếng ra khỏi cửa miệng liền im bặt.


Lệnh Hồ Xung không nhịn được, thò đầu ra coi thì thấy trong đại điện hai bóng đen đang vùng vẫy. Một người là Hướng Vân Thiên. Còn người nữa thân thể cao lớn chính là Nhậm Ngã Hành.


Hai người này phóng chưởng không có tiếng động, nhưng mỗi phát chưởng là người trong điện phải té nhào.


Chỉ trong khoảnh khắc tám người cùng ngã xuống, năm người nằm úp không nhúc nhích, còn ba người nữa nằm ngửa mặt lên, mắt trợn tròn xoe trông rất khủng khiếp. Da thịt không động đậy nữa. Hiển nhiên chúng đã bị Nhậm, Hướng hai người đánh một chưởng chết rồi.


Nhậm Ngã Hành tủm tỉm cười cất tiếng gọi:


- Doanh nhi xuống đây!


Phía trong tấm biển gỗ mé Tây một người nhẹ nhàng hạ xuống thân hình yểu điệu. Chính là Doanh Doanh mà lâu ngày chàng chưa thấy mặt.


Lệnh Hồ Xung rất kích động tâm tình vì thấy nàng mặc áo vải thô, dung nhan tiều tụy không còn chút huyết sắc. Chàng toan nhảy xuống cùng nàng tương kiến thì Nhậm Ngã Hành xoay mình lại nhìn lên chỗ chàng nấp, xua tay luôn mấy cái.


Lệnh Hồ Xung không hiểu ý chàng nghĩ thầm:


- Bọn họ đến trước ta ẩn mình sau tấm biển gỗ dĩ nhiên họ biết rồi. Nhậm lão tiên sinh bảo ta đừng ra mặt là có ý gì?


Nhưng chỉ trong giây lát, chàng hiểu ngay dụng tâm của lão.


Bỗng thấy mấy người lẹ chân bước vào trong cửa điện. Chàng vừa nhìn đã rõ ngay vợ chồng Nhạc Bất Quần, sư phụ chàng. Phương Chứng đại sư phương trượng chùa Thiếu Lâm. Ngoài ra còn vô số người chàng không dám nhìn lâu, vội thụt đầu vô biển. Trái tim rạo rực trống ngực đập thình thình, chàng lẩm bẩm:


- Nếu Doanh Doanh bị hãm thân vào chốn trùng vi thì ta có phải tan xương nát thịt cũng quyết cứu nàng thoát hiểm.


Phương Chứng đại sư bỗng lên tiếng:


- A Di Ðà Phật! Thất sát chưởng của ba vị thí chủ ghê gớm quá. Nữ thí chủ đã rời khỏi chùa Thiếu Lâm sao còn quay trở lại?


Doanh Doanh đáp:


- Tiểu nữ đi rồi vì lẽ gì còn trở lại nên hỏi phương trượng đại sư chỉ giáo cho.


Phương Chứng đáp:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Tiệc Báo Thù

Tiệc Báo Thù

Nếu bạn đã từng đọc Kỳ Án Ánh Trăng của tác giả Quý Cổ Nữ thì sẽ biết tác

19-07-2016 40 chương
Chơi vơi xứ người

Chơi vơi xứ người

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") - Nếu

25-06-2016
Hai cha con và con lừa

Hai cha con và con lừa

Một hôm, hai cha con người xay bột dắt một con lừa vào thành. Trên đường đi, họ

24-06-2016