- Lão tăng không hiểu nguyên do câu hỏi này. Hai vị đây chắc là những tay cao thủ trên Hắc Mộc Nhai! Xin tha thứ cho lão tăng mắt kém lại chưa được quen biết. Các vị đã tới đây là quý khách của chùa Thiếu Lâm vậy xin ngồi xuống nói chuyện.
bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lệnh Hồ Xung trong lòng ngầm ngầm khâm phục, bụng bảo dạ:
- Phương Chứng quả là một vị cao tăng đắc đạo, lão nhìn thấy bọn đệ tử bản phái chết lăn ra đó mà không hề xúc động thanh sắc. Ðối với bọn đối đầu sát nhân, nhà sư vẫn nhã nhặn lịch sự.
Hướng Vấn Thiên giới thiệu:
- Vị này là Nhậm giáo chủ ở Triều Dương thần giáo. Còn tại hạ là Hướng Vân Thiên.
Nguyên hai người này là những tay lừng tiếng võ lâm, chỉ vì ẩn cư đã lâu nên Phương Chứng đại sư cùng vợ chồng Nhạc Bất Quần đều không quen biết.
Nghe Hướng Vân Thiên nói vậy, chỉ có mấy người bật lên tiếng "ái chà . Còn ngoài ra đều chấn tĩnh phi thường. Tuy trong lòng kinh hãi nhưng không để lộ ra ngoài.
Phương Chứng đại sư hỏi:
- Té ra là Nhậm giáo chủ cùng Hướng tả sứ. Hai vị quang lâm tệ tự khiến cho lão tăng rất lấy làm vinh hạnh. Không hiểu hai vị có điều chi chỉ giáo?
Nhậm Ngã Hành đáp:
- Lão phu lánh đời đã lâu không hỏi đến thế sự, nên những vị hào kiệt lớp sau trên chốn giang hồ đều không quen biết. Chẳng hay mấy vị bằng hữu đây là ai?
Mấy câu này lão nói ra vẻ cực kỳ ngạo nghễ.
Phương Chứng liền nói:
- Ðã vậy để lão tăng giới thiệu: Vị này là Xung Hư đạo trưởng, chưởng môn phái Võ Ðương.
Bỗng nghe thanh âm một lão già cất lên:
- Hoặc giả bần đạo có lớn hơn Nhậm tiên sinh vài tuổi, nhưng hồi lên cầm quyền phái Võ Ðương nhất định là sau khi Nhậm tiên sinh đã lùi vào đường ẩn dật. Kẻ lên sau vẫn là hậu bối không thể vượt lên trước được. Ha ha!
Lệnh Hồ Xung nghe thanh âm rồi bụng bảo dạ:
- Thanh âm đạo trưởng chưởng môn phái Võ Ðương này rất quen tai, nhất định ta đã nghe thấy ở đâu rồi thì phải.
Rồi chàng tỉnh ngộ lẩm bẩm:
- À phải rồi! Lúc mình đến chân núi Võ Ðương đã gặp ba người một người gánh củi, một người gánh rau và một lão tiên sinh cưỡi lừa kiếm pháp tinh diệu vô cùng! Té ra tiên sinh là chưởng môn phái Võ Ðương.
Chàng bỗng nổi lên mối tự phụ, bàn tay toát mồ hôi ra.
Nên biết phái Võ Ðương đứng ngang hàng với phái Thiếu Lâm mấy trăm năm. Một phái chuyên về môn âm nhu, một phái sở trường về dương cương. Thanh âm Ngũ nhạc kiếm phái tuy đã vang dội nhưng so với hai phái Thiếu Lâm, Võ Ðương vẫn còn kém một bậc. Chưởng môn phái Tung Sơn là Tả Lãnh Thiền đang dựng lên thiên phương bách kế để gộp năm phái vào một hòng lập ra Ngũ Nhạc phái. Chỗ dụng ý của hắn là có thể muốn đứng ngang hàng với hai phái Thiếu Lâm, Võ Ðương đặng thành thế chia ba chân vạc.
Lệnh Hồ Xung đột nhiên biết ra mình đã thắng được một tay kiếm pháp độc đáo đương thời là Xung Hư đạo trưởng thì nỗi vui mừng kể sao cho xiết.
Bỗng nghe Nhậm Ngã Hành nói:
- Vị Tả đại chưởng môn đây bọn lão phu đã được gặp mặt rồi. Tả sư phó! Gần đây chắc môn "Ðại Tung dương thần chưởng" của sư phó tinh tiến nhiều rồi phải không?
Lệnh Hồ Xung kinh hãi tự hỏi:
- Té ra Tả sư bá, chưởng môn phái Tung Sơn cũng đến đây rồi ư?
Bỗng nhiên một thanh âm nhu hòa cất lên:
- Nghe nói Nhậm tiên sinh bị bọn thuộc hạ giam cầm đã mấy năm. Phen này lại ra được, thật là đáng mừng! Ðại tung dương thần chưởng đã mười mấy năm nay không dùng đến, tại hạ e rằng quên mất quá nửa rồi.
Nhậm Ngã Hành cười nói:
- Lão phu cảm thấy trên chốn giang hồ thật là tịch mịch. Từ ngày lão phu thoái ẩn, không một ai đối chưởng được với Tả huynh. Ðáng phục! Thật là đáng phục.
Tả Lãnh Thiền nói:
- Trên chốn giang hồ những người bản lãnh so với Nhậm tiên sinh cũng chẳng thiếu gì. Tỷ như Phương Chứng đại sư, Xung Hư đạo trưởng đều là những bậc hiền sĩ đắc đạo, quyết chẳng bao giờ vô cớ lại đòi giáo huấn tại hạ....
Nhậm Ngã Hành ngắt lời:
- Hay lắm! Khi nào được rảnh lão phu sẽ tỷ thí cùng Tả sư phó những chiêu mới mẻ.
Tả Lãnh Thiền nói:
- Tiên sinh đã có ý như vậy, dĩ nhiên tại hạ phải bồi tiếp.
Nghe hai người đối đáp thì hiển nhiên đã có lần tỷ thí với nhau, nhưng rồi ai thắng ai bại họ nói nghe không biết rõ được.
Phương Chứng đại sư tiếp tục giới thiệu:
- Vị này là Thiên Môn đạo trưởng, chưởng môn phái Thái Sơn. Vị này là Nhạc tiên sinh, chưởng môn phái Hoa Sơn. Vị này là Ninh nữ hiệp ngày trước và hiện giờ là Nhạc phu nhân, chắc Nhậm tiên sinh đã biết rõ rồi.
Nhậm Ngã Hành cười nói:
- Ninh nữ hiệp thì lão phu đã biết qua, còn Nhạc tiên sinh gì đó thì chưa từng nghe thấy.
Lệnh Hồ Xung không hiểu nghĩ thầm:
- Sư phụ ta thành danh trước sư mẫu. Cả hai người lão không biết thì có lý, nhất quyết chẳng khi nào biết Ninh nữ hiệp mà lại không biết Nhạc tiên sinh. Lão bị cầm tù dưới đáy Tây Hồ bất quá là việc mười năm sau này thì khi đó thanh danh sư phụ ta đã truyền đi khắp thiên hạ. Hiển nhiên lão này có ý khiêu khích để gây sự.
Nhạc Bất Quần thản nhiên đáp:
- Tiện danh của vãn sinh không đáng lọt vào tai Nhậm tiên sinh.
Nhậm Ngã Hành hỏi:
- Nhạc tiên sinh! Lão phu muốn hỏi thăm tiên sinh tin tức một người. Chẳng hiểu tiên sinh có biết y lạc lõng nơi đâu không? Lão phu còn nghe nói y là môn hạ phái Hoa Sơn.
Nhạc Bất Quần hỏi:
- Chẳng hay Nhậm tiên sinh muốn hỏi ai?
Nhậm Ngã Hành đáp:
- Người này chẳng những nhân nghĩa hơn đời mà lại trí dũng song toàn. Bản lãnh y rất cao cường, nhân phẩm lại hiếm có. Có kẻ mắt đui đem lòng đố kỵ bài xính y. Nhậm mỗ mới gặp y một lần mà chẳng khác người từng quen biết đã lâu. Nên nhất tâm đem đức con gái bảo bối gả cho y để thành đôi lứa.
Lệnh Hồ Xung nghe tới đây trống ngực đánh thình thình. Chàng ngấm ngầm cảm thấy một việc rất khó cho mình sắp xẩy ra.
Bỗng nghe Nhậm Ngã Hành nói tiếp:
- Y là một chàng thanh niên có tình nghĩa nghe thấy đứa con bảo bối của lão phu bị cầm tù trong chùa Thiếu Lâm liền thống lĩnh mấy ngàn anh hùng hào kiệt đến chùa Thiếu Lâm đón vợ. Thế mà chỉ trong nháy mắt đã không biết đi đâu mất. Lão phu là nhạc phụ y nên trong lòng cực kỳ nóng nẩy, muốn nhờ các vị điều tra giùm.
Nhạc Bất Quần ngửa mặt lên trời cười khanh khách nói:
- Nhậm tiên sinh đã thần thông quảng đại mà có chàng rể cũng không kiếm ra ư? Hôm qua ở trên núi Thiếu Thất, tại hạ có thấy một gã nhỏ tuổi tay mặt cầm kiếm, tay trái ôm một vị cô nương rất xinh đẹp nghe nói cô ta là Lam giáo chủ Ngũ Ðộc giáo gì đó. Nhậm tiên sinh! Tiên sinh phải coi chừng đừng để cho chàng rể dông sang dòm dõi nơi khác. Gã ôm Lam Phượng Hoàng chạy đi rồi.
Lệnh Hồ Xung tự hỏi:
- Sao sư phụ lại nói vậy? Người đã biết rõ Lam cô nương trúng tên bị thương, mình chỉ vì cứu tính mạng cô mà ôm chạy đi, sao người lại dùng câu nói khó chịu đến thế? À phải rồi! Sư phụ ta căm hận bọn Ma giáo thấu xương nên có thành kiến nhận định bọn họ không phải là hảo nhân nên quyết chẳng để ta lấy con gái giáo chủ Ma giáo làm vợ.
Bọn Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên, Doanh Doanh ba người chính mắt đã trông thấy Lệnh Hồ Xung một mình chạy vào điện, ẩn thân sau tấm biển gỗ, nên không tin lời Nhạc Bất Quần.
Nhậm Ngã Hành cười ha hả nói móc:
- Chàng thiếu niên này phong lưu đàng điếm, đi tới đâu là để tình duyên tới đó. Thế mới biết đã có danh sư phải có cao đồ mới lãnh thụ được hết chân truyền của sư môn.
Nhạc Bất Quần không nhịn được bất giác đưa mắt nhìn bà vợ.
Nhạc phu nhân biết rõ trượng phu mình nhất nhất hành động theo quy củ, là một người quân tử chân chính, ngay đối với nữ đệ tử bản môn cũng chẳng bao giờ ghé mắt. Thế mà Nhậm Ngã Hành nói vậy thì thật là hồ đồ. Bà thấy Nhạc Bất Quần đưa mắt nhìn mình liền đáp lại bằng một cái mỉm cười.
Nhạc Bất Quần quay lại hỏi:
- Gã thiếu niên mà Nhậm tiên sinh nói đó phải chăng là tên tiểu tặc và là khí đồ của bản phái tên gọi Lệnh Hồ Xung?
Nhậm Ngã Hành cười đáp:
- Rõ ràng là châu báu mà lão đệ lại coi như ngói gạch thì thật là mờ mắt. Chàng thiếu niên mà lão phu nói đó chính là Lệnh Hồ Xung. Ha ha! Tiên sinh mắng chàng là tiểu tặc thì có khác gì mắng lão phu là lão tặc phải không?
Nhạc Bất Quần đáp:
- Tên tiểu tặc đó tham mê nữ sắc. Gã vì một đứa con gái mà cổ động quần cẩu đảng phe bàng môn tả đạo trên chốn giang hồ kéo đến ngang ngược quấy rối chùa Thiếu Lâm là nơi nguồn gốc mọi võ học trong thiên hạ. Giả tỷ không được Tả sư huynh bày diệu kế thì ngôi cổ tự mấy ngàn năm này đã bị đốt cháy thành bãi hoang rồi. Như vậy há chẳng phải là tên đại nghịch dù muôn thác cũng không đủ đền tội?
Hướng Vân Thiên xen vào:
- Nhạc tiên sinh nói thế là sai. Ðừng nói Lệnh Hồ công tử đến chùa Thiếu Lâm này để nghinh tiếp Nhậm cô nương, chẳng khi nào có lòng quấy rối làm càn, mà cả đến bạn hữu giang hồ có hành động vượt ra ngoài phép tắc cũng không càn rỡ. Ðường đường phái Thiếu Lâm có đến hàng ngàn hảo thủ chẳng lẽ không bảo vệ được chùa hay sao? Tiên sinh thử coi lại biết bao nhiêu bạn hữu của công tử ở trong chùa Thiếu Lâm sau một ngày một đêm mà không hủy hoại một ngọn cỏ gốc cây. Cả một hột gạo, một ngụm nước cũng không đụng đến.
Bỗng có người lên tiếng:
- Những bạn hữu có đến chùa Thiếu Lâm rồi còn để lại nhiều vật nữa là khác.
Lệnh Hồ Xung nghe giọng nói sắc bén liền biết ngay là Dư Thương Hải, chưởng môn phái Thanh Thành thì lẩm bẩm:
- Cha này cũng đến rồi.
Hướng Vấn Thiên hỏi:
- Xin hỏi Dư quán chủ: trong chùa Thiếu Lâm còn để lại những thứ gì?
Dư Thương Hải đáp:
- Nào cứt trâu nào nước đái ngựa, nào vàng bạc khắp nơi.
Mọi người không nhịn được phải cười ồ.
Lệnh Hồ Xung hối hận nghĩ thầm:
- Ta chỉ ước thúc anh em không nên hủy hoại sư vật mà quên không dặn họ không được đái bậy. Những người thô tục này trễ quần ra là làm ô uế đến đất Phật thanh tịnh.
Phương Chứng đại sư nói:
- Những thuộc hạ cùng bạn hữu với Lệnh Hồ công tử quang lâm chùa Thiếu Lâm khiến cho lão tăng suốt ngày trong lòng hồi hộp, những lo khói lửa bốc lên gây thành thảm trạng. Nhưng các vị bằng hữu không làm tổn hại một chút gì trong chùa. Ðúng là Lệnh Hồ công tử đã vì kính cẩn đức Bồ Tát mà cực lực ước thúc anh em nên mới được như vậy. Toàn thể bản tự từ trên xuống dưới chẳng ai là không cảm kích. Bọn lão tăng định sau này được gặp Lệnh Hồ công tử sẽ có lời từ tạ. Dư quán chủ nói đùa, xin Hướng tiên sinh đừng để ý.
Hướng Vấn Thiên nói:
- Ðại sư quả là một vị cao tăng đắc đạo, thật có bụng dạ khác người so với hạng ngụy quân tử, chân tiểu nhân gì đó thật khác xa nhau một trời một vực.
Phương Chứng lại nói:
- Còn một việc mà lão tăng không hiểu là tại sao hai vị sư thái phái Hằng Sơn lại viên tịch ở trong tệ tự?
Doanh Doanh bỗng thét lên một tiếng:
Chương trước | Chương sau