- Nếu gã xoay mình lại thì ba người bên ta làm sao chống nổi? Gã quả là một tay cao thủ khôn lường?
bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Ba người này đã là những tay bản lãnh cao cường lại tri cơ mau chóng. Chẳng ai bảo ai, cả ba tên liền lùi lại phía sau định chuồn.
Lệnh Hồ Xung la lên:
- Hãy khoan rồi sẽ chạy.
Chàng băng mình rượt theo. Phóng ba nhát kiếm đâu vào sau lưng ba người.
Ba người này nghe thế kiếm lợi hại đành quay lại đón đỡ.
Lệnh Hồ Xung rung động thanh trường kiếm, mỗi chiêu đều phân làm ba thức để đâm tới ba người.
Ba người hết sức chống đỡ, song Lệnh Hồ Xung không chờ cho kiếm chiêu của chúng phóng ra đã thi triển "Nhất kiếm tam thức" đâm tới, chẳng khác gì trong tay chàng có ba thanh trường kiếm.
Cả ba tên ngấm ngầm lo lắng nghĩ thầm:
- Sau lúc bọn mình rút lui không chia ra ba ngả mà cứ chạy một đường?
Lệnh Hồ Xung phóng kiếm đánh vào mé tả người đứng bên trái. Ðồng thời chàng đánh vào mé hữu người bên tay mặt. Như vậy cả ba người cùng phải sát vào nhau. Thanh trường kiếm của chàng đã quây ba người lại. Chàng tấn công liền mười tám chiêu. Ba người chống được cả mười tám. Nhưng không rảnh tay mà để phản kích một đòn nào.
Ba người này sử kiếm pháp phái Tung Sơn bằng những chiêu thức tinh diệu. Nhưng họ bị phép Ðộc cô cửu kiếm công kích lâm vào tình trạng chỉ còn đón đỡ chứ không có cơ trả đòn.
Lệnh Hồ Xung có ý bức bách bọn chúng phải thi triển kiếm pháp của bản môn để chúng hết đường chối cãi. Chàng thấy mặt chúng mồ hôi ra đầm đìa, vẻ mặt lại càng hung dữ đáng sợ. Nhưng kiếm pháp của chúng vẫn không rối loạn. Hiển nhiên mỗi tên đã tu luyện đến đã mấy chục năm chứ không phải tầm thường.
Ðịnh Nhàn sư thái nói:
- A Di Ðà Phật! Ðức Phật từ bi. Triệu sư huynh! Trương sư huynh! Mã sư huynh! Phái Hằng Sơn cùng quý phái vốn không thù không oán. Vậy mà ba vị sao lại cố ý uy hiếp, phóng hỏa toan đốt cháy bọn bần ni thành than? Bần ni không hiểu, vậy xin lãnh giáo.
Ba tên cao thủ phái Tung Sơn này họ Triệu, họ Trương, họ Mã ít khi bôn tẩu giang hồ để giữ lai lịch bí mật. Nay chúng bị Lệnh Hồ Xung bức bách chân tay luống cuống. Ðột nhiên chúng lại nghe thấy Ðịnh Nhàn sư thái kêu rõ tên họ mình ra đều giật mình.
Mấy tiếng loang xoảng vang lên. Hai tên trúng kiếm ở cổ tay, đánh rớt kiếm trường xuống đất.
Lệnh Hồ Xung chí mũi kiếm vào cổ họng lão già thấp lùn bé nhỏ họ Triệu quát lên.
- Buông kiếm ra!
Lão buông tiếng thở dài đáp:
- Thiên hạ có người võ công cao cường, kiếm pháp tuyệt luân đến thế ư? Triệu mỗ bị hạ dưỡi lưỡi kiếm của các hạ, kể ra cũng không oán.
Lão rung cổ tay mạnh một cái. Nội lực lão đã làm cho thanh trường kiếm gãy làm hai đoạn rớt xuống đất tới tấp.
Lệnh Hồ Xung lùi lại phía sau.
Bọn Nghi Hòa bảy người đều đưa trường kiếm ra để bao vây ba tên địch.
Ðịnh Nhàn sư thái lại nói:
- Quý phái có ý định đem Ngũ nhạc kiếm phái hợp vào làm một thành Ngũ Nhạc Phái. Bần ni nhận thấy phái Hằng Sơn đã truyền đời đến mấy trăm năm, không dám để nó phải tiêu diệt về tay bần ni, nên cự tuyệt lời đề nghị của quý phái. Việc này đáng lý để lại thương nghị hẳn hoi. Sao bần ni vừa ngỏ ý không theo các vị đã lập tức hạ độc thủ? Các vị thử nghĩ coi hành động này có phải là bá đạo lắm không? Các vị định giết cho kỳ hết để trừ hậu hoạn. Hỡi ơi!
Bà ho mấy tiếng rồi thổ máu tươi ra.
Ðại hán người cao lớn họ Mã nói:
- Bọn tại hạ chỉ biết vâng lệnh trên sai khiến, còn tường tình nội vụ thế nào, thật không biết một tý gì.
Lão họ Triệu tức giận nói:
- Ðể mặc các mụ đó muốn giết, muốn mổ làm gì thì làm, ngươi hà tất phải nói nhiều thế?
Chương trước | Chương sau