Người kia hừ một tiếng sừng sững tiến lại.
bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Bọn Bảo Ðại Sở, Hoàng Chung Công bất giác lùi lại hai bước.
Người kia quay lại ngồi xuống chiếc ghế ở giữa nhà. Chính là chiếc ghế mà Bảo Ðại Sở vừa ngồi.
Bây giờ Lệnh Hồ Xung mới nhìn rõ tướng mạo, chàng thấy mặt y dài thườn thượt, mặt cắt không còn giọt máu, nước da trắng bạch, mày thanh mắt sáng, sắc mặt y khiến cho người ta phải sợ hãi, trông chẳng khác thây ma dưới mộ móc lên.
Y đưa tay ra vẫy Hướng Vấn Thiên và Lệnh Hồ Xung nói:
- Hướng huynh đệ! Lệnh Hồ huynh đệ! Lại đây ngồi chơi.
Lệnh Hồ Xung nghe thanh âm này không khỏi vừa kinh ngạc vừa mừng thầm, chàng hỏi:
- Lão gia! Lão gia là Nhậm tiền bối ư?
Người kia tủm tỉm cười đáp:
- Chính thị! Kiếm pháp huynh đệ rất cao minh!
Lệnh Hồ Xung nói:
- Quả nhiên tiền bối đã thoát được hiểm. Bữa nay...
Người kia cười hỏi:
- Bữa nay huynh đệ định cứu ta ra thoát khỏi lao lung, có đúng thế không? Ha ha! Ha ha! Hướng huynh đệ. Chú này có thể chơi được đây.
Hướng Vấn Thiên kéo tay Lệnh Hồ Xung đặt chàng ngồi xuống mé hữu người kia còn hắn ngồi xuống mé tả, rồi nói:
- Lệnh Hồ huynh đệ gan dạ hơn người, quả là một đấng nam nhi đường đường có dũng khí trên đời.
Người kia cười nói:
- Lệnh Hồ huynh đệ! khuất tất huynh đệ phải giam ở dưới đáy hồ ba tháng. Ta rấy lấy làm áy náy.
Ha ha!
Lúc này trong lòng Lệnh Hồ Xung đã ngấm ngầm hơi rõ manh mối, nhưng chàng chưa hiểu rõ hoàn toàn.
Lão Nhậm cười hề hề ngó Lệnh Hồ Xung nói:
- Tuy huynh đệ vì ta mà phải ở tù ba tháng rưỡi, nhưng đó cũng là cơ duyên khéo xếp đặt cho lão đệ luyện thành môn "Hấp tinh đại pháp" mà ta đã khắc vào tấm thiết bản. Ha ha! Cái đó ta tưởng cũng đủ để đền bù cho lão đệ rồi.
- Thần công khắc trên tấm thiết bản là của... lão tiền bối đấy ư?
Lão họ Nhậm mỉm cười đáp:
- Nếu không phải ta thì ở trên đời này còn ai hiểu được "Hấp tinh đại pháp" nữa?
Hướng Vấn Thiên cũng xen vào:
- Lệnh Hồ huynh đệ! Hấp tinh thần công của Nhậm giáo chủ ở trên đời này chỉ truyền cho một mình lão đệ mà thôi. Tiểu huynh mừng cho lão đệ.
Lệnh Hồ Xung hỏi lại:
- Lão tiền bối đây là Nhậm giáo chủ ư?
Hướng Vấn Thiên đáp:
- Té ra đến bây giờ mà lão đệ vẫn chưa rõ địa vị của Nhậm giáo chủ? Vị này chính là Nhậm giáo chủ của Triêu Dương thần giáo, húy là Nhậm Ngã Hành đó. Lão đệ đã từng nghe danh bao giờ chưa?
Lệnh Hồ Xung đã biết Triêu Dương thần giáo tức là Ma giáo. Có điều chỉ người trong giáo phái họ mới kêu là Triêu Dương thần giáo, còn người ngoài đều gọi là Ma giáo. Nhưng chàng ngạc nhiên ở chỗ giáo chủ Ma giáo là Ðông Phương Bất Bại, thì sao lại mọc ra lão Nhậm Ngã Hành này?
Chàng liền ấp úng đáp:
- Tên húy Nhậm... giáo chủ, tiểu đệ có sờ thấy khắc vào tấm thiết bản, nhưng tiểu đệ chưa biết lão gia lại chính là giáo chủ.
Lão già gầy khẳng gầy kheo đột nhiên la lên:
- Y có phải là giáo chủ gì đâu! Giáo chủ của Triêu Dương thần giáo ta là Ðông Phương giáo chủ, khắp thiên hạ còn ai không biết? Thằng cha họ Nhậm đây làm loạn phản thầy đã bị khai trừ và trục xuất ra khỏi môn trường. Hướng Vấn Thiên kia! Ngươi giúp kẻ phản nghịch làm điều tội lỗi mà không sợ bị tội lăng trì thảm khốc ư?
Nhậm Ngã Hành từ từ quay lại ngó chằm chặp lão cao gầy hỏi:
- Có phải ngươi là Tần Bang Vĩ không?
Lão gầy nhom dõng dạc đáp:
- Chính thị!
Nhậm Ngã Hành lại hỏi:
- Khi ta lên chấp chưởng giáo phái, có phải ngươi đang làm kỳ chủ đội Thanh Kỳ không?
Tần Bang Vĩ đáp:
- Ðúng thế!
Nhậm Ngã Hành thở dài nói:
- Thế mà bây giờ ngươi đã được liệt vào hàng mười vị trưởng lão, thì ra ngươi thăng chức mau quá!
Không hiểu vì lẽ gì Ðông Phương Bất Bại lại coi trọng ngươi như vậy?
Tần Bang Vĩ đáp:
- Ta hết dạ trung thành với bản giáo, hễ gặp việc là đi trước. Hơn hai chục năm hết mình phục vụ, lập nhiều công trạng, nên được thăng lên đến chức trưởng lão.
Nhậm Ngã Hành nói:
- Thế là đáng lắm nhỉ?
Ðột nhiên y lạng người đi một cái vọt đến trước mặt Bảo Ðại Sở. Tay trái y thò ra nhằm chụp vào cổ họng đối phương.
Bảo Ðại Sở sợ tái mặt. Tay phải hắn cầm đơn đao mà không kịp vung lên chém vào cánh tay Nhậm Ngã Hành. Hắn đành đưa khuỷu tay trái lên che đỡ cổ họng. Ðồng thời hắn lùi chân trái lại một bước, tiện đà tay phải khoa đao chém tới.
Bảo Ðại Sở ra một chiêu thủ và một chiêu phản công chỉ trong nháy mắt. Thế thủ rất nghiêm mật mà thế công cũng lợi hại vô cùng. Ðúng là thủ pháp của bậc cao nhân.
Nhưng Nhậm Ngã Hành phóng tay phải còn lẹ hơn hắn một bước. Ðơn đao của Bảo Ðại Sở chưa chém tới y đã nắm được trước ngực đối phương.
Bỗng nghe đánh soạt một tiếng! Nhậm Ngã Hành đã móc được một vật trong bọc Bảo Ðại Sở kéo ra. Chính là tấm Hắc mộc lệnh bài.
Y xoay tay mặt lại liền nắm ngay được cổ tay phải Bảo Ðại Sở vặn đi một cái.
Ðột nhiên ba tiếng "choảng, choảng, choảng" vang lên. Hướng Vấn Thiên đã hươi kiếm đâm Tần Bang Vĩ và hai tên trưởng lão kia, mỗi người một chiêu.
Ba tên trưởng lão đều vung binh khí lên gạt.
Hướng Vấn Thiên phóng ba chiêu này chỉ cốt để ngăn trở bọn họ không kịp cứu viện Bảo Ðại Sở mà thôi.
Ba chiêu qua rồi, Bảo Ðại Sở đã hoàn toàn bị Nhậm Ngã Hành kiềm chế.
Nhậm Ngã Hành mỉm cười hỏi:
- Ta chưa thi triển "Hấp tinh đại pháp" ngươi có muốn nếm một chút cho biết mùi vị không?
Bảo Ðại Sở là một tay từng trải việc đời trong Ma giáo, lại biết nhiều hiểu rộng. Trong khoảng thời gian chớp nhoáng, hắn đã nghĩ ngay tới trước tình trạng này mà không đầu hàng thì ắt phải uổng mạng, chứ chẳng còn đường lối nào khác.
Hắn quyết định chủ ý rất mau lẹ, đáp ngay:
- Nhậm giáo chủ! Bảo Ðại Sở này từ giờ trở đi xin tận trung với giáo chủ.
Nhậm Ngã Hành hỏi:
- Bây giờ ngươi tuyên thệ tận trung với ta. Sau này ngươi lại hối hận thì sao?
Bảo Ðại Sở đáp:
- Xin Nhậm giáo chủ cho thuộc hạ đới tội lập công, lấy công chuộc tội.
Nhậm Ngã Hành nói:
- Ðược lắm! Vậy ngươi hãy uống viên thuốc này đi.
Y nói rồi buông tay, móc trong bọc lấy cái bình sứ dốc ra một viên thuốc màu đỏ, liệng cho Bảo Ðại Sở.
Bảo Ðại Sở đón lấy, chẳng cần ngó lại, bỏ ngay vào miệng nuốt xuống bụng.
Tần Bang Vĩ bỗng la thất thanh:
- Ðó là... Ðó là "Tam thi não thần đan"?
Nhậm Ngã Hành gật đầu đáp:
- Ngươi nói đúng đó! Chính là Tam thi não thần đan.
Nhậm Ngã Hành lại lấy trong bình ra sáu viên não thần đan màu hồng nữa, tiện tay liệng xuống bàn.
Sáu viên thuốc ở trên mặt bàn vẫn lăn long lóc không ngừng. Chẳng những không viên nào rớt xuống đất, mà vẫn giữ tình trạng một viên ở giữa, năm viên xung quanh. Những viên thuốc vẫn tiếp tục xoay chuyển, cách quãng thủy chung vẫn đều đặn không thay đổi chút nào.
Nhậm Ngã Hành lại hỏi:
- Các ngươi có biết Tam thi não thần đan lợi hại thế nào không?
Bảo Ðại Sở đáp ngay:
- Ai đã uống Não thần đan của giáo chủ rồi là vĩnh viễn nghe lời giáo chủ sai bảo, dẫu chết cũng chẳng dám từ nan. Nếu không thế con thi trùng trong viên thuốc đang nằm chết cứng tự nhiên hoạt động trở lại chui vào trong óc mà cắn não tủy. Dĩ nhiên là nạn nhân đau đớn không thể chịu nổi, hành động lại càng càn rỡ điên rồ, so với bị chó dại cắn còn ghê gớm hơn.
Nhậm Ngã Hành hỏi:
- Ngươi nói đúng lắm! Nhưng ngươi đã biết Não thần đan linh nghiệm là thế mà sao còn dám cả gan nuốt vào?
Bảo Ðại Sở đáp:
- Từ nay trở đi thuộc hạ đã nhất tâm trung thành với giáo chủ thì Não thần đan có lợi hại gấp trăm lần nữa cũng chẳng can gì cho thuộc hạ.
Nhậm Ngã Hành cười ha hả nói:
- Hay lắm! Hay lắm! - đây còn ai muốn uống nữa không?
Chương trước | Chương sau