Ring ring
Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 226
5 sao 5 / 5 ( 21 đánh giá )

Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung - Chương 109 - Muốn vào trang, trổ tài miệng lưỡi

↓↓
Hướng Vấn Thiên đi trước tìm đường dẫn lối. Lão kéo tay áo xuống trùm kín xích sắt đi. Nếu lão không động thủ thì chẳng ai nhận ra con người béo y trọc đầu này lại là Thiên vương lão tử Hướng Vấn Thiên, một nhân vật oai phong, quắc thước.


Hai người quanh quẩn đi lại trong hang núi cho đến trưa, bỗng thấy một cây đào ở dưới thung lũng.


Trái hãy còn xanh bỏ vào miệng thấy vừa đắng vừa chát, song hai người bụng đã đói meo có đồ lót dạ là may, liền hái lấy ăn một bữa no.


Hướng Vấn Thiên và Lệnh Hồ Xung ăn xong rồi nghỉ chừng một giờ rồi lại lên đường đi cho tới lúc hoàng hôn.

bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Hướng Vấn Thiên đã tìm được phương hướng ra khỏi hang núi nhưng còn phải vượt qua một vách núi bích lập cao tới mấy trăm thước. Lão lại cõng Lệnh Hồ Xung lên lưng trèo một mạch.


Vượt qua vách núi rồi đến một lối đi nhỏ vòng vèo phải vạch cỏ mà đi. Nơi đây tuy cảnh vật hoang lương, nhưng không đến nỗi quá tĩnh mịch quạnh quẽ như ở dưới hang núi, thậm chí không thấy dấu vết một loài điểu thú nào, chẳng khác chi một nơi tuyệt địa.


Sáng sớm hôm sau hai người nhằm hướng đông mà đi cho tới một thị trấn. Hướng Vấn Thiên lấy trong bọc ra một tấm vàng lá bảo Lệnh Hồ Xung tìm đến một tiệm đổi thành bạc vụn.


Vào quán trọ, Hướng Vấn Thiên kêu nhà hàng sắp một mâm rượu và sai tiểu nhị lấy ra một hủ rượu lớn. Lão cùng Lệnh Hồ Xung uống hết nửa hủ đã say mèm không ăn cơm nữa. Một người gục xuống bàn mà ngủ, còn một người mê man lăn kềnh trên giường.


Hôm sau mặt trời chiếu vào khe cửa sổ, hai người mới tỉnh dậy, nhìn nhau mà cười. Hồi tưởng lại cuộc tranh đấu bửa trước ở quán lương đình và trên cầu đá tưởng chừng đã qua một đời.


Hướng Vấn Thiên nói:


- Tiểu huynh đệ! Ngươi hãy ở đây chờ ta một lúc.


Ðoạn lão ra đi lấy đến hơn một giờ.


Lệnh Hồ Xung ở quán trông đợi, trong lòng hồi hộp, chỉ lo lão lại gặp địch nhân. Chàng đang nóng lòng thì thấy lão trở về hai tay cầm vô số bao lớn nhỏ. Xích sắt trên tay không biết đi đâu mất rồi, chắc lão đã kêu thợ rèn tháo ra rồi.


Hướng Vấn Thiên mở các gói ra thì gói nào cũng toàn đồ ăn mặc rất sang trọng. Lão nói:


- Hai chúng ta đều hóa trang làm những tay đại phú thương, ăn mặc hoa lệ chừng nào tốt chừng nấy.


Ðoạn lão cùng Lệnh Hồ Xung thay đổi hết quần trong áo ngoài, mặc toàn đồ mới. Lúc ra khỏi quán đã thấy tiểu nhị dắt hai con ngựa lớn cao ngất ngưởng, yên cương mới toanh đưa lại. Ðây cũng là ngựa và Hướng Vấn Thiên vừa tậu về.


Hai người lên ngựa lỏng buông tay khấu ung dung đi về phía đông. Ði được mấy ngày thì Lệnh Hồ Xung mỏi mệt cơ hồ không chịu đựng được nữa, Hướng Vấn Thiên liền mướn cho chàng một cổ xe lớn để chàng ngồi cho tới bờ sông Vận Hà.


Hai người xuống thuyền đi về phía Nam.


Dọc đường, Hướng Vấn Thiên vung vải tiền tài. Vàng lá trong mình lão tưởng chừng vĩnh vin không bao giờ hết.


Hai người đi vào địa giới tỉnh Giang Tô, qua sông Trường Giang vào sông Vận Hà. Hai bên bờ sông này chợ búa đông đúc thật là phồn thịnh.


Hướng Vấn Thiên lại mua thêm rất nhiều đồ phục sức quí giá. Lệnh Hồ Xung thấy vậy cũng không hỏi han gì, nhất thiết để mặt lão xếp đặt.


Ði thuyền lâu ngày, Hướng Vấn Thiên ngồi nhàn kể lại những câu chuyện thú vị trên chống giang hồ. Lão đã biết nhiều hiểu rộng lại trí nhớ cường kiện. Chẳng những lão biết hết những nhân vật thành danh trong võ lâm mà còn hiểu cả đến hàng đệ tử bình thường như Lao Ðức Nặc, Thi Ðới Tử... lão


cũng kể rành mạch lai lịch và cá tính từng người, võ côngcường nhược ra sao.


Lệnh Hồ Xung nghe lão nói phải kinh ngạc đến trợn mắt há miệng, khâm phục không bút nào tả xiết.


Một hôm thuyền đến Hàng Châu, Hướng Vấn Thiên và Lệnh Hồ Xung lên đường đi bộ. Lão mua hai con tuấn mã để hai người cưỡi tiến vào thành Hàng Châu xưa gọi là Lâm An. Ðời Nam Tống dựng


làm đế đô. Thành này nổi tiếng là danh thắng. Ðường xá trong thành rất đông đúc, người đi chen vai, thích cánh ca nhạc khắp chốn vang lừng.


Lệnh Hồ Xung theo Hướng Vấn Thiên đến bờ tây hồ. Nước hồ trong biếc như gương, liu rủ phất phơ, phong cảnh tuyệt mỹ, chẳng kém gì cõi thần tiên.


Lệnh Hồ Xung nói:


- Người ta thường bảo "trên trời có thiên đường, hạ giới có Tô-Hàng". Tô Châu tiểu đệ chưa tới bao giờ nên không biết rõ. Bữa nay nhìn thấy Tây Hồ, thì cảnh thiên đường này tiếng đồn thật đã không ngoa.


Hướng Vấn Thiên mỉm cười cho ngựa chạy đến một nơi cách bờ hồ một con đê dài, phong cảnh rất thanh tình.


Hai người xuống ngựa, buộc ngựa vào gốc cây liu rồi trèo bậc đá lên núi.


Hướng Vấn Thiên dường như đã qua chơi đất này, đường lối rất thông thuộc. Lão đi hết mấy khúc quanh đến một nơi trồng toàn mai. Những cây già vươn dài, cành lá rậm rạp. Nếu vào buổi sơ xuân


hoa mai đua nở, hương thơm ngào ngạt, màu trắng bát ngàn như biển tuyết thì người đến thưởng ngoạn khoan khoái biết chừng nào!


Hai người xuyên qua khu rừng mai tới một con đường lớn lát đá xanh rộng đến năm thước. Ðường lát đá này thông vào một tòa đại trang viện tường vây trắng xóa, cổng sơn đỏ chót.


Khi gần tới nơi, đã trông rõ ngoài cổng treo biển đề hai chữ "Mai trang" rất lớn.


Mé bên chứa bốn chữ nhỏ "Ngu Doãn Văn đề".


Lệnh Hồ Xung ít đọc sách nên không hiểu Ngu Doãn Văn là một đại thần công đời Nam Tống có công đánh phá nước Kim, nhưng chàng cũng nhận ra mấy chữ này ngoài vẻ nho nhã còn đượm hùng khí ngất trời.


Hướng Vấn Thiên tiến lại gần thò tay ra nắm lấy chiếc vòng đồng lớn sáng nhoáng.


Lão toan giật vòng, chợt nghĩ ra điều gì liền quay lại khẽ dặn Lệnh Hồ Xung:


- Tiểu huynh đệ phải ghi nhớ nhất thiết để ta sắp đặt.


Lệnh Hồ Xung gật đầu nghĩ bụng:


- Tòa Mai trang này hiển nhiên là một biệt thự của nhà đại phú thành Hàng Châu. Chẳng lẽ chủ nhân còn là một vị danh y đương thời nữa?


Bỗng thấy Hướng Vấn Thiên giật vòng đồng bốn cái rồi dừng lại. Lão giật hai cái xong lại dừng lại một chút. Lần thứ ba lão giật năm cái, rồi cuối cùng giật ba cái nữa. Ðoạn lão buông vòng đồng lùi lại đứng sang một bên.


Sau một lúc khá lâu cánh cổng lớn từ từ mở ra. Hai lão già ăn mặc gọn gàng sóng vai đi ra.


Lệnh Hồ Xung vừa thấy không khỏi giật mình kinh hãi vì hai lão này mắt sánh như điện, huyệt thái dương nhô cao, bộ pháp vững vàng. Hiển nhiên nội công rất uyên thâm, dáng điệu bệ vệ như những nhà võ học danh gia, mà sao lại chịu làm công việc ty tiện của hàng nô bộc?


Lão già mé tả khom lưng hỏi:


- Hai vị giá lâm tệ trang có điều chi dạy bảo?


Hướng Vấn Thiên kính cẩn đáp:


- Môn hạ phái Tung Sơn và đệ tử phái Hoa Sơn có việc đến xin ra mắt Giang Nam tứ hữu tiền bối.


Người kia nói:


- Gia chủ trước nay không chịu tiếp khách.


Ðoạn lão toan đóng cổng lại.


Hướng Vấn Thiên móc trong bọc lấy một vật mở ra.


Lệnh Hồ Xung lại một phen kinh hãi vì chàng thấy trong tay Hướng Vấn Thiên cầm lá cờ ngũ sắc có đính hạt châu chiếu sáng bốn mặt.


Ngày trước Lệnh Hồ Xung đến nhà Lưu Chính Phong phái Hành sơn đã thấy lá cờ này. Nó chính là Ngũ nhạc lệnh kỳ của Tả minh chủ phái Tung Sơn.


Ngày ấy Lưu Chính Phong toan rửa tay gác kiếm thì tên đệ tử phái Tung Sơn là Thiên trượng tùng Sử Ðăng Ðạt cầm cờ này đến ngăn trở. Lệnh kỳ đưa tới đâu cũng như Tả minh chủ thân hành tới đó. Môn hạ Ngũ nhạc kiếm phái từ sư trưởng đến đệ tử chẳng ai là không tuân lệnh của người cầm


cờ này.


Lệnh Hồ Xung trong lòng xao xuyến, nghĩ bụng:


- Hướng Vấn Thiên mà lấy được cờ này thì nhất định là chuyện bất chính, không chừng lão đã giết nhân vật trọng yếu phái Tung Sơn để cướp cờ. Lão còn tự xưng là đệ tử phái Tung Sơn không hiểu mưu đồ chuyện gì?


Nhưng chàng đã hứa lời nhất thiết để mặc lão xếp đặt, đành chịu ngậm miệng, lẳng lặng chờ xem diễn biến.


Hai gia nhân vừa nhìn thấy Ngũ Nhạc lệnh kỳ cũng hơi biến sắc, đồng thanh hỏi:


- Phải chăng đây là cờ lệnh của Tả minh chủ phái Tung Sơn?


Hướng Vấn Thiên đáp:


- Chính thị!


Gia nhân mé hữu nói:


- Giang Nam tứ hữu cùng Ngũ nhạc kiếm phái trước nay không có chuyện vãng lai. Dù là Tả minh chủ thân hành tới đây gia chủ vị tất... vị tất... hà hà...


Rồi hắn dừng lại không nói nữa, nhưng ai cũng hiểu là hắn định nói: "Dù Tả minh chủ thân hành đến đây, vị tất gia chủ đã chịu tiếp kiến".


Có điều hắn nghĩ tới Tả minh chủ phái Tung Sơn là một nhân vật vị cao vọng trọng, hắn không tiện buông lời khinh mạn. Song hiển nhiên hắn cho địa vị của Giang Nam tứ hữu còn tôn cao hơn Tả minh chủ nhiều lắm.


Lệnh Hồ Xung tự hỏi:


- Giang Nam tứ hữu là những nhân vật thế nào? Nếu quả nhiên bọn họ là nhân vật sừng sỏ trong võ lâm thì sao mình không nghe thấy sư phụ cùng sư nương đề cập đến tên tuổi bốn người nầy bao giờ?


Mình từng qua lại giang hồ đã nghe bạn hữu nhắc tới bao nhiêu cao nhân tiền bối võ lâm mà sao không thấy ai đề cập đến bốn chữ "Giang Nam tứ hữu"?


Hướng Vấn Thiên tủm tỉm cười cuốn lá Ngũ nhạc lệnh kỳ cất vào bọc rồi nói:


- Tả sư điệt của tại hạ không phải đem lá cờ này ra để hăm dọa người. Bốn vị tiền bối ở Giang Nam là những nhân vật thế nào thì còn coi lá cờ lệnh này vào đâu?...


Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:


- Lão này kêu Tả minh chủ bằng sư điệt, hiển nhiên lão đã mạo xưng là sư thúc y. Thế thì câu chuyện càng đi đến chỗ rắc rối khó hiểu.


Bỗng nghe Hướng Vấn Thiên nói tiếp:


- Vì tại hạ không có duyên cớ gì để bái kiến bốn vị tiền bối Giang Nam, nên bất đắc dĩ phải đưa lá cờ này ra chẳng qua để làm tín vật mà thôi.


Hai gia nhân "ồ" lên một tiếng. Xem chừng họ nghe Hướng Vấn Thiên đề cao địa vị của Giang Nam tứ hữu, đã tỏ ra thái độ hòa hoãn.


Một lão hỏi:


- Các hạ là sư thúc Tả minh chủ ư?


Hướng Vấn Thiên lại nở một nụ cười cầu tài đáp:


- Ðúng thế! Tại hạ chẳng qua là một tên vô danh tiểu tốt trong võ lâm thì hai vị biết đến thế nào được? Tại hạ nghĩ tới ngày trước Ðinh huynh đơn chưởng đập Tứ Bá ở chân núi Kỳ Liên, lại một kiếm hàng phục được song hùng.. Thi huynh triệt giang ở Tương Bắc cứu kẻ cô đơn, một thanh "tứ kim bát


quái đao" giết chết 13 tên đầu sỏ bang Thanh Long, máu đỏ sông Hán Thủy. Những cảnh tượng oai phong lẫm liệt đó trong ký ức tại hạ vẫn còn nhớ như việc mới xảy ra.


Hai người ăn mặc kiểu gia nhân thì một người họ Ðinh, một người họ Thi đều về ở ẩn ở Mai trang.


Trước kia họ là hai nhân vật nửa theo chính đạo, nửa theo tà phái hành động rất hiểm độc. Cả hai tính khí giống nhau, sau khi hành động việc gì không chịu lưu danh. Vì thế mà võ công hai lão tuy rất cao cường, song tên họ ít người biết tới.


Hướng Vấn Thiên đề cập tới hai cuộc hành động nói trên chính là những kiệt tác đắc ý nhất của hai lão. Một là bởi thế lực đối phương rất hùng hậu, hai lão số ít địch lại nhiều người mà thủ thắng một cách mau lẹ oai hùng. Haững vụ đó đối phương sai quấy, còn hai lão thì hành động nghĩa hiệp. Những


vụ nghĩa cử này của hai lão rất ít người biết.


Ðại phàm người làm nên hảo sự tuy không cố ý tuyên dương cho mọi người hay, nhưng có kẻ vô tình biết tới thì trong lòng lại ngấm ngầm khoan khoái như mở cờ trong bụng. Ðó là thường tính của con người.


Ðinh Kiên và Thi Lệnh Oai nghe Hướng Vấn Thiên đề cập tới những hành động mà họ rất đắc ý từ 20 năm trước, nỗi hân hoan không khỏi lộ ra ngoài mặt.


Ðinh Kiên tủm tỉm cười nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Xa vắng những mùa mưa

Xa vắng những mùa mưa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: Tháng năm không ở lại) "Có những kỷ

27-06-2016
Khi hạnh phúc đi qua

Khi hạnh phúc đi qua

Khoảng thời gian này của tôi u ám quá, tôi luôn suy nghĩ tiêu cực về mọi vấn đề,

24-06-2016
Gửi cô dâu của anh

Gửi cô dâu của anh

Ngày ta nói yêu nhau, anh đã hỏi: "Lấy anh sẽ vất vả lắm đấy, em có sợ không?" Em

28-06-2016
Nếu tôi là con trai

Nếu tôi là con trai

Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bặm môi dắt xe

30-06-2016
Ngày gió trở về

Ngày gió trở về

Những người đã từng là một phần trong cuộc sống của ta, sẽ mãi mãi giữ những

24-06-2016
Như cách của chúng ta

Như cách của chúng ta

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Lừa và hổ

Lừa và hổ

Thời xưa, ở vùng Quý Châu không có Lừa. Có một người hay làm việc tốt đã chở

24-06-2016
Hai thằng bạn thân

Hai thằng bạn thân

Sao? Là Linh ư? Tôi như không tin vào mắt mình, ngực thì đánh từng nhịp một rõ

25-06-2016