- Những chuyện nhỏ nhặt đó phỏng có chi đáng kể? Thế mà các hạ cũng biết, đủ tỏ là tay kiến văn quảng bác.
bạn đang xem “Tiếu ngạo giang hồ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Hướng Vấn Thiên nói:
- Trong võ lâm bọn tranh danh đoạt lợi rất nhiều. Còn kẻ sĩ thanh cao có chân tài thực học làm nên công chuyện to tát mới là đáng quý nhưng chẳng được mấy người. Nhất tự điện kiếm Ðinh đại ca và Bát phương phong vũ Thi tam ca là những tên tuổi tại hạ từng ngưỡng mộ đã lâu. Tại hạ thường nghe Tả sư điệt nói là nếu có việc thì đến Giang Nam tứ hữu ở Hàng Châu mà thỉnh giáo. Tại hạ tuy qui ẩn đã lâu, vì lòng ngưỡng vọng những muốn đến bái yết Giang Nam tứ hữu, song tự biết khó lòng được bốn vị lão gia tiếp kiến. Có điều tại hạ hy vọng được gặp hai vị Nhất tự điện kiếm và Bát phương phong vũ thì dù có phải lặn lội đường xa cũng không đến nỗi vô ích. Vì thế tại hạ nhận lời với tiểu sư điệt tìm đến Hàng Châu. Tả sư điệt bảo: Nếu y thân hành ra đi e rằng bốn vị tiền bối không chịu tiếp kiến vì gần đây
y nổi tiếng giang hồ chỉ tổ làm cho bốn vị lão gia ghét mặt. Còn tại hạ ít khi chạy chọt võ lâm may ra còn được các vị chiếu cố.
Lão nói đến đây rồi cười hề hề.
Hai lão Ðinh, Thi nghe Hướng Vấn Thiên đã hết sức phụng thừa Giang Nam tứ hữu lại đề cao giá trị của mình, trong lòng cao hứng không bút nào tả xiết, cũng đáp lại bằng mấy tiếng cười khanh khách.
Hai lão coi cái đầu trọc tếu và cái mặt béo ỵ của Hướng Vấn Thiên thật là khả ố, nhưng lời nói cùng cử chỉ của lão Hướng tỏ ra một nhân vật phong độ không phải tầm thường, nên trong lòng hai lão liền có mấy phần kính trọng.
Thi Lệnh Oai đã quyết tâm thông báo cho Hướng Vấn Thiên. Hắn quay lại nhìn Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Còn vị này là môn hạ phái Hoa sơn?
Hướng Vấn Thiên cướp lời:
- Ông bạn đây là sư thúc Nhạc bất Quần chưởng môn phái Hoa sơn.
Lệnh Hồ Xung nghe lão Hướng nói ẩu, chàng đoán ngay lão muốn bịa tên họ cùng địa vị mình. Có điều chàng không ngờ lão lại bảo chàng mạo xưng là sư thúc của ân sư.
Tuy Lệnh Hồ Xung vẫn coi thường mọi sự, nhưng đến việc mạo nhận trưởng bối của sư phụ là một điều khiến cho chàng rất áy náy trong lòng. Chàng không nhịn được, bất giác chấn động tâm thần. May mặt chàng đắp một lớp phấn dày nên mối khích động không lộ ra ngoài.
Ðinh Kiên và Thi lệnh Oai đưa mắt nhìn nhau, trong lòng có ý hoài nghi, bụng bảo dạ:
- Tuổi tác người này tuy không biết rõ bao nhiêu, nhưng nhiều lắm chưa ngoài bốn chục thì làm sao y lại là sư thúc của Nhạc Bất Quần được?
Nên biết Hướng Vấn Thiên tuy đã thi hành thủ thuật thay đổi sắc mặt cho Lệnh Hồ Xung khiến chàng già đi rất nhiều, nhưng lão không dám min cưỡng hóa trang chàng thành một ông già quá cỡ vì e rằng làm như vậy rất d bị lộ tẩy.
Lão liền đỡ lời Lệnh Hồ Xung đáp:
- Phong huynh đệ đây còn ít hơn Nhạc Bất Quần mấy tuổi, nhưng y lại là truyền nhân duy nhất về môn "Ðộc cô cửu kiếm của sư thúc tổ y là Phong Thanh Dương.
Ðinh Kiên bất giác ồ lên một tiếng. Lão là tay kiếm thuật danh gia nghe nói Lệnh Hồ Xung tinh thông kiếm pháp không khỏi ngứa nghề. Song lão hơi ngạc nhiên vì thấy mặt chàng vàng ửng, tướng mạo bần tiện chẳng giống một nhân vật tinh thông kiếm pháp chút nào. Lão không biết những nhân vật
tiền bối phái Hoa Sơn có ai là Phong Thanh Dương hay không, thì dĩ nhiên lão còn hiểu kiếm pháp của Phong Thanh Dương thế nào được?
Ðinh Kiên đưa mắt nhìn Thi Lệnh Oai thấy lão Thi gật đầu, liền hỏi:
- Không hiểu cách xưng hô đại danh hai vị thế nào?
Hướng Vấn Thiên đáp:
- Tại hạ họ Ðồng, tên gọi Ðồng Hóa Kim, còn Phong huynh đệ đây đại danh là Phong Nhị Trung.
Hai lão Ðinh, Thi chắp tay nói:
- Bọn tại hạ ngưỡng mộ hai vị từ lâu.
Hướng Vấn Thiên không khỏi cười thầm trong bụng, vì lão bịa tên mình là Ðồng Hóa Kim, ý nói đồng hóa thành vàng, tức là của giả. Còn tên Nhị Trung là do chữ Xung tách rời ra.
Nguyên trong võ lâm không có hai nhân vật này thế mà hai lão kia cũng đem lòng ngưỡng mộ thì không hiểu ngưỡng mộ cái gì? Nên Hướng Vấn Thiên không khỏi cười thầm.
Ðinh Kiên lại nói:
- Mời hai vị hãy vào sảnh đường dùng trà tại hạ đi bẩm chủ nhân. Còn các vị lão gia có chịu tiếp kiến hay không chưa thể biết được.
Hướng Vấn Thiên cười nói:
- Hai vị cùng Giang Nam tứ hữu tuy tiếng là bộc chủ mà tình chẳng khác anh em. Chắc bốn vị tiền bối không nỡ từ chối lời thỉnh cầu của Ðinh huynh và Thi huynh đâu.
Ðinh Kiên mỉm cười đứng sang bên để nhường lối.
Hướng Vấn Thiên liền rảo bước đi vào. Lệnh Hồ Xung theo sau lão.
Hai người đi qua một cái sân lớn, hai bên tả hữu có trồng hai cây mai đã già, cành cứng như sắt.
Ðúng là lão mai.
Thi Lệnh Oai mời hai người vào ngồi. Lão ở lại bồi tiếp còn Ðinh Kiên thì vào trong nhà bẩm báo.
Hướng Vấn Thiên thấy Thi Lệnh Oai đứng chầu chực mà mình lại ngồi thì không khỏi có ý bất kính. Nhưng lão Thi lại là bộc dịnh trong Mai trang, không thể mời lão cùng ngồi được, liền nói:
- Phong lão đệ! Lão đệ hãy coi bứa họa này chỉ loáng thoáng mấy nét bút mà cứng cáp phi thường, đủ tỏ nội lực ghê gớm.
Lão vừa nói vừa đứng dậy tiến về phía bức họa treo ở mặt trước giữa nhà.
Lệnh Hồ Xung đi với Hướng Vấn Thiên ít ngày, chàng biết lão tuy là tay thông minh cơ trí hơn đời, nhưng về chữ nghĩa cùng họa phẩm lão không sở trường. Bây giờ chàng thấy lão đột nhiên ngợi khen
bức họa thì biết lão có thâm ý gì, chàng chỉ dạ một tiếng rồi cũng đứng lên đi tới trước bức họa.
Bức họa này vẽ một ông tiên quay lưng ra, nét mực lâm ly, bút lực hùng mạnh. Lệnh Hồ Xung tuy không hiểu về thủ họa nhưng cũng nhận thấy là một bức tranh dùng dùng luồng kình phác họa. Chàng lại thấy trên bức vẽ có chua dòng chữ: "Nét bút Ðan Thanh sau cơn đại túy". Bút pháp kín đáo, nét
nào cũng như thanh trường kiếm đâm ra. Chàng liền nói:
- Ðồng huynh! Tiểu đệ coi chữ "túy" trên bức họa này thấy nó to ra rất vui mừng. Trong tám chữ dường như còn bao hàm một kiếm thuật rất cao minh.
Nguyên chàng coi bút pháp viết tám chữ và thủ thế của tiên ông trong bức họa, bất giác liên tưởng đến một thứ kiếm pháp mà chàng đã nhìn thấy trên vách đá ở hậu động phía sau núi sám hối. Chàng nhìn kỹ càng rõ nét bút bao hàm kiếm ý có nhiều chỗ rất giống.
Ngày ấy Lệnh Hồ Xung vì tỷ đấu với Ðiền Bá Quang mà đã học thuộc kỹ mọi thứ võ công trên vách đá. Bây giờ coi họa đồ, chàng liền có cảm giác rất quen thuộc.
Hướng Vấn Thiên chưa trả lời thì Thi Lệnh Oai đứng đường sau đã lên tiếng:
- Phong huynh đây quả là một kiếm thuật danh gia. Tệ chủ nhân là Ðan Thanh tiên sinh có nói hôm ấy lão gia sau lúc say rượu túy lúy vẽ ra bức này. Trong khi vô tình lão gia đã đem kiếm pháp phát huy
vào nét bút. Ðây là một kiệt tác rất đắc ý trong đời lão gia. Sau khi tỉnh rượu lão gia muốn vẽ thêm mấy bức khác cũng không được nữa. Phong huynh coi bứa họa mà biết kiếm ý thì nhất định Ðan Thanh tiên sinh coi là tri kỷ. Vậy tại hạ vào báo cho tiên sinh hay.
Lão nói xong hối hả đi vào.
Hướng Vấn Thiên đằng hắng một tiếng rồi hỏi:
- Phong huynh đệ! Té ra lão đệ hiểu cả thư họa.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Tiểu đệ có hiểu gì đâu, nói bừa mấy câu không ngờ lại trúng. Nếu Ðan Thanh tiên sinh đem chuyện thư họa ra mà nghị luận thì tiểu đệ tất phải lòi đuôi.
Chàng vừa nói tới đây, bỗng nghe một người lớn tiếng:
- Y coi bức họa mà thấy kiếm pháp ư? Người ấy đâu rồi? Nhãn quang y... thiên hạ ít người bì kịp.
Người này vừa la vừa tiến ra. Lão râu chùng tới bụng, tay trái cầm một cái chén uống rượu, vẻ mặt ra chiều say sưa ngây ngất.
Thi Lệnh Oai đi sau lão đáp:
- Hai vị đây là Ðồng gia ở phái Tung Sơn và Phong gia ở phái Hoa Sơn.
Ðoạn lão quay sang nhìn Hướng Vấn Thiên và Lệnh Hồ Xung giới thiệu:
- Vị này là Ðan Thanh tiên sinh, tứ trang chúa ở Mai trang.
Lão Thi ngừng lại một chút rồi tiếp:
- Phong gia vừa thấy bút họa của Ðan Thanh trang chúa đã nói ngay nét vẽ có ngụ ý kiếm thuật rất cao minh.
Tứ trang chúa Ðan Thanh đưa cặp mắt lờ đờ ngó Lệnh Hồ Xung một hồi rồi hỏi:
- Ngươi cũng hiểu bức họa và biết sử kiếm nữa ư?
Lão nói câu này tỏ ra rất vô lễ .
Lệnh Hồ Xung thấy chiếc chén lão cầm ở tay trái mầu xanh biếc đúng là chén Phí Thúy. Ðột nhiên chàng nhớ tới lời Tổ Thiên Thu ở trên sông Hoàng Hà liền nói:
- Nhắp rượu Lê hoa chung Phí Thúy, nghề chơi kể cũng lắm công phu! Uống rượu Lê hoa bằng chén Phí Thúy, tứ trang chúa quả nhiên là tay sành sỏi.
Nên biết Lệnh Hồ Xung ít đọc sách. Chàng có hiểu thi từ ca phú là gì đâu. Nhưng chàng có khiếu thông minh ai nói gì chỉ một lần là chàng nhớ ngay. Bây giờ chàng nhớ lại câu của Tổ Thiên Thu liền đọc ra mà thôi.
Ngờ đâu Ðan Thanh tiên sinh vừa nghe câu thơ, lão trố hai mắt ra nhìn rồi đột nhiên ôm choàng lấy chàng lớn tiếng reo:
- A ha! A ha! Bạn tri kỷ của ta đã tới rồi! Lại đây, lại đây! Chúng ta uống 300 chung. Phong huynh đệ! Lão phu hiếu tửu, hiếu lụa, hiếu kiếm, nên người ta kêu bằng tam tuyệt. Trong tam tuyệt lấy tửu làm đầu, nét đan thanh thứ hai, sau cùng là kiếm đạo.
Lệnh Hồ Xung cả mừng nghĩ bụng:
- Nét đan thanh mình chẳng biết chi hết. Mình đến đây để cầu trị thương tất việc động thủ tỷ kiếm không thành vấn đề. Chỉ còn uống rượu là điều mình mong muốn mà lo không được.
Chàng liền theo Ðan Thanh tiên sinh đi vào.
Xuyên qua dãy hành lang tới căn phòng ở phía tây. Rèm cửa vừa mở lên, mùi rượu xông ra ngào ngạt.
Lệnh Hồ Xung thích rượu từ thuở nhỏ nên thưởng thức rất tinh vi. Vừa ngửi thấy mùi rượu chàng đã reo lên:
- Hay quá! ở đây có mùi rượu Phần. úi chà! Thứ bách thảo tửu này e rằng cất đã 75 năm nay.
Chà! Lại hầu nhi tửu kia mới thật là khó kiếm.
Chàng vừa ngửi thấy mùi thơm của Hầu nhi tửu lập tức nhớ tới Lục sư đệ là Lục Ðại Hữu mà đồng môn thường kêu bằng Lục Hầu nhi, chàng không nhẫn nại được nữa, lòng như se lại.
Ðan Thanh vỗ tay cả cười lớn tiếng reo:
- Tuyệt diệu! Tuyệt diệu! Phong huynh đệ vừa vào tửu thất của ta đã hô lê ba thứ rượu quí mà ta vẫn cất kỹ. Phong huynh đệ quả là một tay đại danh gia về rượu. Xin lỗi nhé! Xin lỗi nhé!
Chương trước | Chương sau