Thư kiếm ân cừu lục - Kim Dung

Thư kiếm ân cừu lục - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 51
5 sao 5 / 5 ( 40 đánh giá )

Thư kiếm ân cừu lục - Kim Dung - Chương 2 - Phù Dung châm năng giáo Lý Mộng Ngọc - Bạch Long kiếm hạ sát Tiêu Văn Kỳ

↓↓

Lý-Mộng-Ngọc thưa:

bạn đang xem “Thư kiếm ân cừu lục - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


-Những lời của lão sư dạy bảo, con xin ghi lòng tạc dạ, không bao giờ dám làm tái ý, nghĩa là không dám vi bội lời thầy.


Lục-Phỉ-Thanh gật đầu, nói:


-Trước hết thầy cho con biết là nếu sau này con dùng võ công tuyệt đỉnh của thầy truyền dạy mà giúp Kiệt làm dữ (#10) thì tình thầy trò của chúng ta không còn nữa. Và khi đó, chính thầy sẽ phải đi lấy đầu của con đó.


Lời nói Lục-Phỉ-Thanh hết sức nghiêm-nghị, Lý-Mộng-Ngọc sợ sệt, chẳng dám hó hé, chỉ biết cúi đầu vâng dạ.


Sau đó, Lục-Phỉ-Thanh tỉ mỉ từng ly từng tí ân cần chỉ dạy cho Lý-Mộng-Ngọc cách điều thần luyện khí, dạy cách thức để làm sao luyện cho được cơ bản của 10 ngón tuyệt-kỹ là Thập Hà Cẩm, 37 thế trường quyền. Trưóc tiên dạy cách luyện sức, sau dạy cách luyện quyền để khi tuôn ra có sức mạnh như ngăn sông đóa núi (#11) được.


Kế tiếp, Lục-Phỉ-Thanh lại dạy ngón Vô Cực Huyền Công khi xuất chiêu tựa như phun lửa. Ngoài ra, ông còn dạy Lý-Mộng-Ngọc các phương-pháp luyện mắt, luyện tai, phóng đạn buông tên bằn hai tay cùng những cơ-bản dùng ám-khí lợi hại.


Chỉ trong hai năm, một phần nhờ vào sự thông-minh của Lý-Mộng-Ngọc; một phần nhờ Lục-Phỉ-Thanh tận tình chỉ dạy có phương-pháp; sự tiến bộ thật là phi thường, nhanh chóng trông thấy rõ rệt, chẳng khác gì một con thiên-lý mã ngày đi ngàn dặm, học một biết thêm mười.


Lục-Phỉ-Thanh thấy Lý-Mộng-Ngọc đã thông-minh lại chăm chỉ luyện tập nên tiếp tục đem sở học bình-sinh của mình mà truyền dạy mà không tiếc.


Hai năm nữa trôi qua, Lục-Phỉ-Thanh mới đem Nhu-Vân kiếm thuật và Phù-Dung Kim Châm ra dạy cho Lý-Mộng-Ngọc.


Sau 5 năm khổ luyện, Lý-Mộng-Ngọc đã rành hết mọi thứ, từ Kim-châm cho đến Kiếm-thuật; Khinh-công, Quyền-cước..., môn nào cũng đến mức cao siêu huyền diệu, chỉ có một điều là chưa đạt được đến mức Lôi-hỏa của tuyệt-kỹ công-phu mà thôi.


Và cũng vì lẽ chỉ học trong nhà, chưa có dịp ra ngoài thi thố võ công nên kinh-nghiệm chiến-trường Lý-Mộng-Ngọc chưa có được. Bản tính nàng lại cẩn-thận và kín đáo nên không để những điều dạy dỗ của Lục-Phỉ-Thanh lọt ra ngoài.


Cứ mỗi ngày vào giờ ấn-định, Lý-Mộng-Ngọc một mình ra vườn hoa sau tập luyện võ-nghệ. Từ nhỏ Lý-Mộng-Ngọc đã ham đánh quyền múa kiếm nên khi thấy nàng tập luyện, không một ai để ý hay nghi ngờ điều gì.


Và sau 5 năm trời đó, cha nàng là Lý-Khả-Tú được tiếp tục thăng quan đều đặn, và giờ đây được triều-đình gia phong chức Đại-Tướng-Quân An-Biên-Hầu, danh tiếng vang dội khắp gần xa.


Năm Càn-Long thứ 23, nhờ lập được nhiều chiến công hiển hách, Lý-Khả-Tú được bổ-nhiệm trấn-thủ tỉnh Triết-Giang. Ngày lâm hành, tự lãnh đám khinh-kỵ đi trước đến nhiệm-lý. Tất cả gia-quyến cùng gia-sản, Lý-Khả-Tú cho quân-sĩ đi hộ vệ ở đàng sau. Lý-Mộng-Ngọc vốn sinh trưởng tại vùng biên-ải. Đây là lần đầu tiên được dịp ra ngoài chiêm ngưỡng, thưởng ngoạn cảnh núi xanh sông biếc, cả một giải giang-san cẩm tú của vùng Giang-Nam nên lòng rất lấy làm thích thú.


Còn Lục-Phỉ-Thanh vì lánh nạn nên phải xa lìa nội địa lâu ngày. Giờ đây có dịp trở lại chốn làng cũ quê xưa sau bao năm cách biệt nên lòng cảm thấy khoan khoái vô ngần. Nhưng nghĩ đến cảnh sơn hà đổi chủ (#12), trong lòng Lục-Phỉ-Thanh cũng không khỏi bùi ngùi. Ngựa ông ta cỡi lọt lại đàng sau lúc nào mà cũng không hay.


Lục-Phỉ-Thanh cùng với bọn gia-đinh chở đồ tế nhuyễn của Lý-Khả-Tú trên mấy chục cỗ xe ngựa ì-ạch trên lộ trường.


Lý thái-thái, mẹ của Lý-Khả-Tú ngồi trong một chiếc kiệu có bốn người khiêng, còn Lý-Mộng-Ngọc thì lại cỡi ngựa sải bay dặm thỏ.


Đáng lý ra các cô khuê-nữ phải ngồi trong kiệu mới phải chứ lẽ nào lại đi cỡi ngựa rong cương? Chỉ vì Lý-Mộng-Ngọc từ nhỏ đã háo võ nên lúc nào nàng cũng dạn dĩ, hăng say hoạt động như các đấng mày râu. Lần này nàng lại mặc y-phục cải nam trang nên chỉ trừ người thân, không ai biết nàng là một thiên kim tiểu-thư, con của một vị tướng-quân quyền uy dang vọng.


Tính tình Lý-Mộng-Ngọc lại giống hệt như thanh-niên, từ cách đi đứng, nói cười tự-nhiên nên khi khoác vào y-phục của phái nam thì trông chẳng khác gì một trang phong-lưu anh tuấn.


Lý thái-thái ngồi trong kiệu nhìn thấy đứa cháu nội gái lầm lẫm uy-nghi khẽ nhếch một nụ cười đắc ý, để mặc cho y thị tự-do không cần câu thúc.


Lý-Khả-Tú chọn một vài tên lính tâm phúc giao cho một viên tham-tướng để hộ-vệ gia-quyến. Viên tham-tướng này tên là Tăng-Đồ-Nam, tuổi ngoài 40, môi son, mày nhỏ, râu ngắn, mặt vuông hình chữ điền, tinh-thần tráng vượng, thể cách hùng-vĩ, chuyên sử dụng một cây thương gọi là Lục Hợp Thương. Tăng-Đồ-Nam võ-nghệ cao cường, đa mưu túc trí, lại cẩn-thận tinh-tế nên Lý-Khả-Tú rất tín-dụng trong những công việc khó khăn nặng nhọc. Có thể nói, Tăng-Đồ-Nam luôn làm tròn bổn phận được giao phó, ít khi nào lầm lẫn hay thất bại.


Khi đoàn xe đến một hòn núi cao thì trời cũng đã sẫm tối. Bọn xa-phu biết độ chừng 10 dặm nữa thì đến sông Tháp-Bảo. Bên cạnh đó là một thị-trấn lớn ở ngoại biên. Đến đó, đoàn xe sẽ tạm nghỉ lại qua đêm.


Mọi người đang bàn tán thì Lục-Phỉ-Thanh bỗng nghe như phía trước có tiếng chân ngựa phi như bay. Để ý trông ra xa thì quả thấy có cát bụi tung mịt mù. Chỉ trong khoảnh khắc, hai con bạch mã, tám vó dong duổi như tên bay tới.


Vừa liếc mắt lên thì hai con ngựa ấy như bay vụt qua trước mặt. Trên lưng ngựa, một kỵ-mạ nằm mọp xuống yên, ra roi quất nhẹ, rời xa dần đoàn xe của Lý-Khả-Tú.


Lục-Phỉ-Thanh nép vào bên đường, mắt thoáng nhận ra hai kỵ-mã là một người cao và một người lùn. Người cao mày dài, mũi to, sắc diện trắng nõn như thoa phấn. Còn người lùn thì khí vũ rất hiên-ngang. Cả hai người cỡi ngựa rất tài tình, có thể liệt được vào hạng đệ nhất!


Lục-Phỉ-Thanh từ đàng sau ra roi giục ngựa chồm tới phía trước để rược cho kịp Lý-Mộng-Ngọc và lớn tiếng gọi nàng:


-Mộng Ngọc! Con có nhìn rõ được hình dung hai kỵ-mã mới đi ngang qua không?


Lý-Mộng-Ngọc đáp:


-Thưa thầy, con trông không được rõ lắm. Phải chăng họ là người trong giới lục lâm?


Sự nhận xét của Lý-Mộng-Ngọc không đúng vì nàng chưa từng đi lại trên chốn giang-hồ. Cứ căn cứ vào cách cỡi ngựa của hai người cũng có thể biết được họ là khổ công luyện tập đến cỡ nào. Bọn cường đồ đạo tặc tất không làm như thế được.


Lục-Phỉ-Thanh nói:


-Thầy không thể nói rõ họ là hạng người nào được, nhưng cứ xem vào biểu-nghi của họ thì chắc chắn đó là những giang-hồ cao-thủ, võ công đầy mình chứ không phải là phường lục lâm thảo khấu hướng mã tầm thường đâu!


Lý-Mộng-Ngọc ngạc-nhiên hỏi:


-Sao thầy biết được võ công của hai người ấy?


Lục-Phỉ-Thanh đáp:


-Chỉ cần xem thuật cỡi ngựa của họ là hiểu ngay võ công họ không phải tầm thường. Có khó gì đâu?


Đoàn xe của gia-quyến Lý-Khả-Tú gần đến sông Tháp-Bảo thình lình nghe tiếng vó ngựa dấy lên. Rồi lại thêm hai con tuấn mã nữa từ xa bay vụt tới lẹ như tên bắn. Lục-Phỉ-Thanh càng lúc càng lấy làm lạ, nói thầm:


-"Lạ quá! Họ đi đâu thế này? Thật kỳ lạ hết sức!"


Trời nắng gắt cả ngày, không một đám mây râm. Đoàn xa mã đi trên con đường hoang vu vắng vẻ, hai bên là rừng rậm, không một bóng nhà.


Nhìn ra trước mặt là sông Tháp-Bảo thấy có bóng người từ thị-trấn đi ra. Lục-Phỉ-Thanh lại nghĩ thầm:


-"Nếu không có việc gì gấp rút thì không ai đi đâu giờ này vì như thế tất nhiên phải về ban đêm."


Đi thêm một quãng nữa thì tới ngả vào sông Tháp-Bảo. Người trong các quán, các tửu lâu đua nhau cho người ra đón khách rước vào.


Tham-tướng Tăng-Đồ-Nam lãnh trách-nhiệm lo lắng cho đoàn xa-kiệu của gia-quyến Lý-Khả-Tú, chọn một quán tọ rất rộng rãi khoảng khoát ghé vào.


Lục-Phỉ-Thanh và Lý-Mộng-Ngọc cũng vừa tới nơi, gò cương hạ mã. Quán trọ thật là bề thế, cửa vào thật là lớn, có treo một tấm bảng viết bốn đại tự: "An-Thông Khách-Sạn".


Trong quán trọ có ba bốn tiểu-nhị vui vẻ chạy ra phụ giúp đem hành-lý của khách vào bên trong. Vì đoàn người là gia-quyến của quan quyền nên từ chủ quán sấp xuống, ai nấy đều sốt sắng lo tiếp đón thật chu đáo, còn hơn cả thượng-khách lúc bình thường.


Lục-Phỉ-Thanh chỉ có một thân một mình nên chiếm riêng một phòng nhỏ cho tiện. Đối diện là gian phòng lớn của Lý-Mộng-Ngọc cùng với bà nộ là Lý-thái-thái và mẹ là Lý phu-nhân. Lục-Phỉ-Thanh gọi cơm ăn qua loa thì trời đã nhá nhem tối. Người giúp việc trong lữ-quán bèn đốt đèn lên cho sáng.


Đi đường xa mệt mỏi, Lục-Phỉ-Thanh chỉ muốn nằm xuống đánh một giấc cho khỏe. Vừa định đi nghỉ dưỡng sức thì tai lại thấy tiếng vó ngựa lộp cộp từ xa phi tới nghe rõ mồn một giữa đêm thanh vắng. Lục-Phỉ-Thanh thấy vậy tự nói thầm:


-"Giờ này mà có người phi ngựa đến hẳn là có việc gì khẩn cấp chứ không phải chơi!"


Ông nhớ lại lúc đi đường liên tiếp gặp bốn nhân-vật với kỵ-thuật (#13) tài tình giục ngựa phi nước đại, mà ông chắc rằng người nào người nấy đều có bản lãnh cao-siêu. Lúc đó ông đã lấy làm lạ. Giờ đây lại còn cảm thấy lạ hơn nữa. Tiếng vó ngựa mỗi lúc một gần, đến trước lữ-quán thì ngừng hẳn. Kế đến là tiếng mở cửa và tiếng của người giúp việc trong lữ-quán.


-Quý-vị đi đường xa thật nhọc nhằn. Chúng tôi đã chuẩn-bị sẵn sàng trà ngon, rượu thơm đâu ra đó. Xin mời quý-vị cứ việc ăn uống thật no say.


Một giọng nói ồ ồ đáp lại:


-Ngươi lấy lúa cỏ cho ngựa ta ăn đầy đủ nhé. Ta ăn cơm xong lập-tức phải lên đường ngay!


Lục-Phỉ-Thanh trong bụng lo lắng nghĩ rằng:


-Vì lẽ gì mà cứ từng tốp hai người một nhắm hướng An-Tây mà đến. Chỉ nhìn lối cỡi ngựa của họ ta cũng biết toàn là những cao-thủ có bản-lãnh hơn người. Ta từng ở quan-ải nhiều năm thật nhưng chưa lần nào thấy việc lạ như hôm nay.


Lục-Phỉ-Thanh bèn nhẹ gót bước ra khỏi phòng, lần qua ba gian phòng khác thì thấy có một gian phòng phía sau lữ-quán. Đột nhiên, một giọng nói ồ ồ vang lên, nghe cho kỹ thì đúng của người lúc nãy dặn người giúp việc của lữ-quán cho ngựa ăn cỏ lúa.


-Triệu tam ca! Thiếu-Đà-Chủ tuổi còn trẻ măng như vậy thì không biết trong đám anh em có chịu phục mà tuân theo mệnh lệnh của người không?


Lục-Phỉ-Thanh nghe qua câu này vội vã nín hơi, rón rén lại gần cửa sổ hé mắt nhìn vào bên trong. Xưa nay, ông vốn không có thói đi rình trộm, nghe chuyện của người khác, việc gì ông ta cũng đường đường chính chính minh bạch, rất ghét điều ám muội. Nhưng lần này gặp nhiều việc quái lạ làm cho ông ta phải hồ nghi. Hiện Lục-Phỉ-Thanh đang mang một cái án nặng nề. Kẻ thù thì luôn rình rập tứ phía chờ cơ hội bắt sống hoặc giết chết ông để lập công. Vì thế nên Lục-Phỉ-Thanh không thể nằm yên trong phòng mình được. Ông phải đi dọ thám đặng biết rõ tình hình để liệu mà đề phòng. Nép mình sau cánh cửa sổ, Lục-Phỉ-Thanh nghe có tiếng người đáp lại người có giọng ồ ồ ban nãy.


-Không khuất phục rồi cũng phải khuất phục! Lão nhân gia đã đã di mệnh như thế thì bất kể Thiếu-Đà-Chủ là ai, có ra làm sao đi chăng nữa, anh em chúng ta cũng phải đem hết lòng dạ sắt son ra phò trợ, bảo-vệ người ấy.


Giọng nói người này rõ ràng và quả quyết, chứa đựng một ý chí can trường. Chỉ nghe qua giọng nói, Lục-Phỉ-Thanh biết đây là một người có nội công thâm tuyệt.


Biết hai người bên trong đang nói chuyện toàn là những nhân vật cừ khôi nên Lục-Phỉ-Thanh không dám xé giấy dán ngoài cửa sổ mà lẻn vào, chỉ kiên-nhẫn tiếp tục lắng tai nghe trộm. Giọng nói ồ ồ khi nãy lại vang lên.


-Hãy khoan nói đến việc anh em có chịu khuất phục hay không. Chỉ nội việc Thiếu-Đà-Chủ có chịu xuất sơn đảm nhận trách-nhiệm hay không cũng đã khó khăn lắm rồi!


Tiếng người kia trả lời:


-Lần này toàn thể các vị chánh phó hương-chủ gồm Nội-Tam-Đường, Ngoại-Tam-Đường đều cỡi ngựa đến tiếp rước thì dầu muốn dầu không, Thiếu-Đà-Chủ khó mà từ chối được!


Lục-Phỉ-Thanh bỗng rùng mình, tim đập mạnh, vì giọng nói người này nghe rất quen thuộc với ông ta. Nếu ông ta không lầm thì người này là một người bạn cũ tên gọi Triệu-Bán-Sơn, trước kia cùng ở trong Đồ-Long-Bang với Lục-Phỉ-Thanh. Về niên-kỷ, Triệu-Bán-Sơn kém Lục-Phỉ-Thanh 10 tuổi, nhưng nếu so về võ-nghệ thì tài sức tương-đương, chưa biết ai hơn ai kém. Lục-Phỉ-Thanh là nhị cao-đồ của phái Võ-Đang, còn Triệu-Bán-Sơn là đệ nhất cao-đồ của phái Thái-Cực ở Ôn-Châu, sư-phụ họ Vương, là bậc tiền-bối trong giới võ-lâm cao thủ.


Lúc còn ở Đồ-Long-Bang, cả hai đã từng thi thố võ-nghệ với nhau và đều khâm phục công-phu tuyệt đỉnh của nhau.


Từ lúc xa nhau cho đến nay cũng đã gần 20 năm. Tính ra, Triệu-Bán-Sơn cũng đã gần 50 rồi. Sau khi Đồ-Long-Bang tan rã, kẻ ngược người xuôi, kẻ còn người mất, Lục-Phỉ-Thanh không hay tin-tức Triệu-Bán-Sơn ra làm sao. Bầt ngờ hôm nay gặp lại cố-nhân nơi quan-ải, và chỉ còn cách nhau có một cái cửa sổ mà thôi.


Gặp lại bạn cũ, Lục-Phỉ-Thanh vui mừng hớn hở, định bụng lên tiếng cho Triệu-Bán-Sơn biết đẻ họp mặt đàm tâm, phỉ tình hoài vọng.


Thình lình trong phòng của Triệu-Bán-Sơn đèn đuốc vụt tắt tối mò rồi một mũi phi-tiêu từ tay áo của Triệu-Bán-Sơn bay ra ngoài song cửa sổ lẹ không tưởng tượng được.


Mũi phi-tiêu ấy không nhắm vào Lục-Phỉ-Thanh. Một bóng người từ đâu lách mình sang một bên, thuận tay bắt gọn mũi phi-tiêu. Người này toan la lớn nhưng Lục-Phỉ-Thanh đã phóng đến bên cạnh lấy tay bịt miệng, khẽ rỉ vào tai rằng:


-Đừng con! Đừng lên tiếng! Có thầy đến đây, không sao!


Người bắt mũi phi-tiêu ấy không ai khác hơn, chính là Lý-Mộng-Ngọc. Lục-Phỉ-Thanh nắm tay người nữ đệ-tử, dùng thuật Xà Hành Hổ Phục (#14), lẹ làng lách ra xa cánh cửa nơi vừa xảy ra tấn kịch vừa rồi.


Đưa Lý-Mộng-Ngọc về thẳng phòng riêng, Lục-Phỉ-Thanh dưới ánh sáng của ngọn đèn trông rõ Lý-Mộng-Ngọc mặ y-phục dạ hành (#15) của đàn ông. Lục-Phỉ-Thanh không biết Lý-Mộng-Ngọc đã sắm đồ này từ bao giờ mà đêm nay lại đem ra dùng. Lục-Phỉ-Thanh toan răn trách vài lời nhưng khi nhìn vào lớp y-phục dạ hành kia của đứa đồ đệ cưng thì không khỏi phì cười và nói:


-Mộng-Ngọc! Sao con dám đương đầu với người trong phòng kia? Con có biết người ấy là nhân vật thế nào không?


Bị thầy chất vấn, Lý-Mộng-Ngọc đành cúi đầu ngậm miệng mà không biết trả lời làm sao. Ngơ ngẩn một hồi, Mộng-Ngọc mới miễn cưỡng lên tiếng:


-Không hiểu vì sao mà người ấy lại vô cớ phóng lén phi-tiêu định hại con như thế?


Đến phòng riêng của người ta rình rập là điều đại kỵ trong giới giang-hồ. Lý-Mộng-Ngọc không biết tự trách mình điều này lại còn lên tiếng trách người. Lục-Phỉ-Thanh biết nàng chưa đủ kinh-nghiệm giang-hồ nên tìm lời khuyên bảo:


-Hai người ấy không phải là người tầm thường, hay là người trong giới lục-lâm đâu nhé! Cả hai đều là hào kiệt của một bang-hội nào đó. Trong hai người đó, thầy biết được một. Luận về võ công thì người này không thua kém thầy chút nào. Bọn họ có việc gấp rút nên đi cả ngày lẫn đem mà không nghỉ. Nói cho con biết, người ấy không có ý hại con đâu, mà chỉ cảnh cáo con đấy thôi. Giả sử ông ta mà có ác ý thì làm sao con còn có cơ hội đứng đây với thầy bây giờ? Nhớ lần sau đừng bao giờ rình rập hay xen vào chuyện của người ta nhé. Thôi, con đi nghỉ đi!


Lục-Phỉ-Thanh chợt nghe có tiếng mở cửa rồi tiếng vó ngựa chứng tỏ hai người quá gấp rút, đã lên đường đi mất rồi. Lục-Phỉ-Thanh thầm nghĩ nếu lúc ấy mà tìm cách nhìn lại bạn cũ e rằng không khỏi bị bạn đem lòng ngờ vực. Sau khi đắn đo hơn thiệt, Lục-Phỉ-Thanh quyết định không nen đuổi theo mà gọi lại làm gì.


Sáng hôm sau, đoàn kiệu xa lại tiếp tục lên đường. Ra khỏi Tháp-Bảo độ chừng 30 dặm, Lý-Mộng-Ngọc nói với Lục-Phỉ-Thanh:


-Thưa lão sư! Trước mặt chúng ta dường như lại có người đi tới nữa.


Quả nhiên lúc đó có một cặp ngựa hồng đi song song, phi như bay tới. Vì hôm qua xảy ra quá nhiều việc lạ nên Lục-Phỉ-Thanh và Lý-Mộng-Ngọc không hẹn mà rằng, người nào cũng chú ý đến những người cỡi ngựa phi qua. Cặp ngựa này giống nhau như đúc, con nào trông cũng cao lớn mạnh mẽ, phi phàm. Càng lẹ hơn nữa là hai người ngồi trên ngựa. Cả hai người cũng giống nhau hệt như khuôn đúc, như hai giọt nước. Cả hai ở vào khoảng 40 tuổi trở lại. Người nào cũng cao nhòng và ốm nhom. mặt vàng khè, mắt sâu hoẵm. Hiển nhiên là một cặp song sinh, là hai anh em sinh đôi.


Khi đi ngang qua đoàn xe kiệu, cả hai người đều quắc mắt nhìn Lý-Mộng-Ngọc với ánh mắt kỳ dị. Lý-Mộng-Ngọc không chút sợ hãi, nhìn thẳng đăm đăm vào mặt họ. Cả hai người cũng chẳng thèm đếm xỉa gì tới, thúc vào hông ngựa, phi về hướng Tây.


Lý-Mộng-Ngọc cười nói:


-Tạo vật thật trớ trêu, sinh ra hai con quỷ giống nhau y như đúc!


Nghe Lý-Mộng-Ngọc nói, Lục-Phỉ-Thanh sinh lòng ngờ vực nhìn theo bóng hai người trên ngựa, giống hệt như hai cần câu cắm trên lưng ngựa. Tự-nhiên Lục-Phỉ-Thanh nhớ ra điều gì nói với Lý-Mộng-Ngọc:


-Hai người ấy chắc chắn là Tây-Xuyên Song Hiệp chứ chẳng là ai khác hơn. Trong giới giang-hồ gọi là Hắc-Vô-Thường và Bạch-Vô-Thường vì đó là hai anh em song sinh họ Thường.


Lý-Mộng-Ngọc cả cười nói:


-Họ cũng tếu, biệt-danh cũng ngộ! Có lẽ người ta muốn đem hai anh em ấy mà so sánh với quỷ vô-thường chăng?


Lục-Phỉ-Thanh nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Người bạn tham lam

Người bạn tham lam

Hai người đang đi bộ cùng nhau trên một con đường thì một người bỗng nhặt được

24-06-2016
Son môi đắng

Son môi đắng

"Rằng em không thể lựa chọn cho giấc mơ mỗi người, vì em cũng đang lạc

24-06-2016
Có bóng ai qua phố

Có bóng ai qua phố

Người ta kém nó hai tuổi, mãi sau này người ta mới nói với nó. Nó ngạc nhiên nhưng

29-06-2016
Hiện thân

Hiện thân

"Tôi, hay chúng ta, bất kỳ ai cũng có thể là hiện thân cho sự tốt lành và ấm áp" (-

25-06-2016

Ring ring