- Sinh Tử Phù của ta thiên biến vạn hóa, khi ngươi ra tay gỡ bùa thì phải tùy cơ ứng biến, nếu như sai sẩy, người kia nếu chẳng lập tức ngạt thở mà chết thì cũng tê bại toàn thân. Phải coi Sinh Tử Phù như đại địch, hết tâm hết sức đối phó, chớ nên chểnh mảng.
bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Hư Trúc học rồi khổ luyện, thấy pháp môn Đồng Mỗ truyền cho cực kỳ xảo diệu, khí tùy ý chuyển, dù cho thủ pháp kẻ địch có độc địa đến mực nào đều có thể hóa giải được cả, mà trong phương thức hóa giải lại ngầm sẵn các chiêu thức phản kích. Y càng luyện càng thêm bội phục, mới biết rằng sở dĩ Sinh Tử Phù có thể khiến cho ba mươi sáu động chủ, bảy mươi hai đảo chủ bay hồn bạt vía cũng vì uy lực vô cùng, nếu chẳng phải Đồng Mỗ đích thân truyền miệng thì chẳng ai ngờ nổi trên đời này lại có phương pháp biến hóa thần diệu đến thế.
Phải mất bốn ngày liên tiếp y mới luyện được thuần thục cả chín loại pháp môn. Đồng Mỗ mừng rỡ, nói:
- Thằng... thằng bé này không phải là ngốc, trong binh pháp có nói: "Tri bỉ tri kỷ, bách chiến bách thắng."(36.4) Nếu như ngươi muốn gỡ Sinh Tử Phù thì phải biết cách cấy Sinh Tử Phù trước, mà muốn biết cách cấy Sinh Tử Phù thì phải biết Sinh Tử Phù là cái gì?
Hư Trúc ngỡ ngàng đáp:
- Là một thứ ám khí.
Đồng Mỗ nói:
- Đúng thế, quả là ám khí, thế nhưng ám khí đó hình dạng ra sao? Giống tụ tiễn chăng, hay giống cương tiêu? Giống hạt bồ đề, hay giống kim châm?
Hư Trúc suy nghĩ: "Trên người ta trúng chín ngọn ám khí, chỉ thấy vừa đau vừa ngứa nhưng sờ vào thì chẳng thấy đâu, thực không biết được hình dạng thế nào." Nhất thời y không sao trả lời được.
Đồng Mỗ nói:
- Đây là lá bùa sinh tử, ngươi cầm xem cho kỹ.
Hư Trúc biết rằng đây là loại ám khí nguy hiểm nhất thiên hạ nên rụt rè giơ tay đón lấy, vừa để trong lòng bàn tay thấy lạnh ngắt, ám khí đó nhẹ như không, chỉ là một khối tròn tròn, nhỏ bằng đầu ngón tay út, cạnh sắc nhưng mỏng như giấy. Hư Trúc muốn cầm cho thật kỹ, đột nhiên lòng bàn tay mát rượi rồi chẳng bao lâu không còn thấy cái Sinh Tử Phù đó đâu nữa. Y giật mình hoảng hốt, Đồng Mỗ có đưa tay lấy lại đâu, sao món ám khí đó chạy đâu mất rồi? Quả thực thần xuất quỉ một, không thể tưởng tượng được buột miệng kêu lên Chao ôi trong bụng nghĩ thầm: "Chết rồi! Chết rồi! Sinh Tử Phù đã chui vào lòng bàn tay ta."
Đồng Mỗ nói:
- Ngươi đã hiểu chưa?
Hư Trúc ấp úng:
- Vãn... vãn bối...
Đồng Mỗ nói:
- Sinh Tử Phù của ta chỉ là một phiến băng mong mỏng tròn tròn.
Hư Trúc kêu lên một tiếng, khi đó mới yên tâm, đồng thời minh bạch, thì ra phiến băng mỏng kia đã bị hơi nóng trong lòng bàn tay làm tan mất rồi, thành thử trong khoảnh khắc không còn thấy đâu nữa. Lòng bàn tay y nội lực bừng bừng như trong lò, biến cục băng tan thẳng thành hơi, nên đến vết nước cũng không còn.
Đồng Mỗ lại tiếp:
- Nếu muốn học pháp môn phái giải Sinh Tử Phù, thì phải học cách làm sao phát xạ, mà muốn học cách ném thì phải học cách chế luyện trước. Đừng tưởng miếng băng nho nhỏ mỏng dính như thế, nếu muốn chế tạo được mỏng như giấy, không lủng không vỡ thì chẳng dễ chút nào. Ngươi bỏ chút nước lên lòng bàn tay, sau đó vận ngược nội lực, khiến cho chưởng tâm phát ra một luồng hàn khí lạnh gấp mấy lần nước đá, nước sẽ thành băng.
Sao đó bà ta dạy cho Hư Trúc thế nào là đảo vận nội lực, làm sao biến khí dương cương thành khí âm nhu. Tiêu Dao Tử truyền Bắc Minh chân khí cho y vốn dĩ âm dương đều có nhưng trước đây Hư Trúc chỉ toàn luyện một lối dương cương, bây giờ nội lực có sẵn chỉ cần đi ngược lại là được, không phải là chuyện khó khăn.
Sinh Tử Phù chế tạo được rồi, Đồng Mỗ lại dạy y thủ kình phát xạ và cách nhận huyệt cho chính xác, trên miếng băng mỏng kia làm sao truyền khí dương cương, lại làm sao để nội lực âm nhu thêm vào, hoặc là bảy phần âm, ba phần dương, hoay sáu phần âm, bốn phần dương, tuy chỉ là hai khí âm dương, nhưng cái nào trước cái nào sau cũng đã khác, lại thêm gia giảm bất đồng, muốn sao làm vậy thành thử biến hóa vô chừng.
Hư Trúc lại mất thêm ba ngày nữa mới học hết. Đồng Mỗ vui mừng nói:
- Tiểu tử xem ra cũng không ngốc nghếch đâu, học thế là nhanh lắm, bao nhiêu công phu cơ bản của Sinh Tử Phù ngươi học cả rồi. Còn việc biến hóa tinh vi, nhận huyệt cho chính xác ấy là chuyện mai sau.
Đến ngày thứ tư, Đồng Mỗ bảo y điều quân nội tức, song chưởng ngưng tụ chân khí nói:
- Ngươi bị trúng Sinh Tử Phù tại huyệt Âm Lăng Tuyền ở đùi bên phải bên cạnh khoeo chân, ngươi tay phải vận khí dương cương, dùng pháp môn thứ hai đánh vào, tay trái vận sức âm nhu, dùng phương pháp thứ bảy chầm chậm hút ra. Rút ra ba lần là bao nhiêu nhiệt độc, hàn độc của lá bùa này hóa giải sạch.
Hư Trúc theo đúng thế mà làm, quả nhiên bao nhiêu ứ trệ tại huyệt Âm Lăng Tuyền đều tan hết, các khớp xương linh hoạt trở lại, cảm thấy khoan khoái vô cùng. Đồng Mỗ từng việc chỉ điểm, Hư Trúc cũng hóa giải từng nơi, chín lá bùa sinh tử đều giải được cả khiến cho y mừng không sao kể xiết.
Đồng Mỗ thở phào một cái nói:
- Ngày mai giờ ngọ, thần công của ta sẽ luyện xong. Trong khi thu công, nghìn đầu vạn mối cực kỳ hung hiểm, hôm nay ta muốn định tâm suy nghĩ một phen, ngươi đừng nói chuyện gì với ta cả để khỏi làm loạn tâm ta.
Hư Trúc vội đáp:
- Vâng!
Y nghĩ thầm: "Ngày qua thật mau, không để ý mà đã ba tháng trời rồi." Ngay lúc đó bỗng nghe có tiếng nhỏ vo ve như muỗi kêu lọt vào tai:
- Sư tỉ, sư tỉ, chị trốn ở đâu thế? Tiểu muội nhớ tỉ tỉ biết là dường nào, sao chị đến nhà em chơi, lại không đi ra để mình gặp nhau? Như thế có phải làm mặt lạ hay sao?
Tiếng nói đó hết sức nhỏ bé nhưng từng câu từng chữ rõ ràng lạ thường, chẳng phải Lý Thu Thủy thì còn ai?
Chương trước | Chương sau