Insane
Thiên long bát bộ - Kim Dung

Thiên long bát bộ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 100
5 sao 5 / 5 ( 147 đánh giá )

Thiên long bát bộ - Kim Dung - Chương 72 - Mộng lý chân chân ngữ chân huyễn (2)

↓↓

Đến ngày thứ tư, Hư Trúc sau khi ăn mấy món bàn tay gấu, thịt hươu các loại mỹ vị Đồng Mỗ mang đến, chắc mẩm bà ta sẽ lại đem thiếu nữ về cho mình gặp gỡ vui vầy, ngờ đâu hết đứng lại ngồi, Đồng Mỗ vẫn ngồi yên không động đậy. Hư Trúc thật chẳng khác nào con kiến bò trong chảo nóng, bồn chồn không yên, mấy lần toan mở miệng hỏi thăm nhưng lại không dám. Chờ ngong ngóng như thế đến hơn hai giờ, thái độ sốt ruột của y Đồng Mỗ đều nghe thấy cả, nhưng vẫn mặc kệ. Hư Trúc không còn nhịn nổi nữa, ấp úng hỏi:

bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Tiền bối, cô nương đó... là... là cung nữ trong hoàng cung chăng?


Đồng Mỗ hừ một tiếng, không trả lời. Hư Trúc nghĩ thầm: "Bà không trả lời thì ta không hỏi nữa." Thế nhưng nghĩ đến tình ý ôn nhu của cô gái, quả thực tâm viên ý mã, không tài nào thúc ước được, cố nhịn một hồi, đành phải van lơn:


- Xin bà làm ơn nói cho vãn bối biết.


Đồng Mỗ nói:


- Hôm nay không được nói gì nữa, đến mai hãy hay.


Hư Trúc tuy ruột nóng như lửa đốt nhưng không dám nói gì thêm. Y gắng gượng đợi đến hôm sau, khi ăn xong mới mở miệng:


- Tiền bối...


Đồng Mỗ chặn lại:


- Ngươi muốn biết cô nương đó là ai thì có gì khó khăn đâu? Dẫu như ngươi muốn cùng nàng ta đêm cũng như ngày hai bên chung sống, mãi mãi không phân ly, cũng thật dễ dàng...


Hư Trúc mừng hết cỡ, như cởi tấm lòng không sao nói ra được. Đồng Mỗ lại tiếp:


- Thế ngươi có muốn không?


Hư Trúc nhất thời không dáp trả lời, chỉ ấp úng nói:


- Vãn bối thật không biết làm sao báo đáp.


Đồng Mỗ nói:


- Ta cũng chẳng cần ngươi báo đáp gì cả. Có điều môn Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công của ta còn vài ngày nữa mới luyện xong, mấy ngày đó yếu khẩn quan đầu, không thể nào sao nhãng được, đến thực phẩm cũng không dám ra ngoài lấy nên đồ ăn sống chín ta đã gom về đây rồi. Ngươi muốn gặp cô gái xinh đẹp kia thì phải đợi ta đại công cáo thành đã.


Hư Trúc thất vọng lắm, mấy ngày đó ăn không ngồi rồi, chắc hẳn nhớ nhung khổ sở nhưng biết rằng lời nói của Đồng Mỗ là thật, đành đáp lời:


- Vâng! Mọi việc cứ theo lời tiền bối dạy bảo.


Đồng Mỗ lại tiếp:


- Một khi thần công ta luyện thành rồi sẽ lập tức đi tìm con tiện nhân Lý Thu Thủy để thanh toán món nợ. Con tiện nhân đó vốn dĩ không phải là địch thủ của ta, có điều ta không may bị nó chặt đứt một chân, chân khí bị tổn thương rất lớn; mối đại thù có báo được hay không ta cũng chưa có gì làm chắc chắn. Vạn nhất nếu ta chết về tay con tiện nhân đó, không còn cách gì đưa cô nương đó đến với ngươi được, âu cũng là ý trời, đành vậy biết làm sao. Trừ phi... trừ phi...


Hư Trúc trống ngực đánh thòm thòm, vội hỏi:


- Trừ phi làm sao?


Đồng Mỗ đáp:


- Trừ phi ngươi giúp được ta một tay.


Hư Trúc nói:


- Vãn bối võ công thấp kém, có giúp gì được tiền bối đâu?


Đồng Mỗ nói:


- Ta và con tiện nhân quyết đấu, thua được chỉ trong đường tơ kẽ tóc. Nó muốn thắng ta cũng thật khó khăn, mà ta giết được nó cũng không phải dễ. Từ hôm nay trở đi, ta lại dạy ngươi pho công phu Thiên Sơn Lục Dương Chưởng. Đợi khi ta và con tiện nhân giao đấu đến lúc khẩn cấp, ngươi sử dụng lộ chưởng pháp này, chỉ cần đụng được vào người nó, chân khí con tiện nhân sẽ lập tức tiết ra, thể nào cũng thua.


Hư Trúc trong lòng quả là khó nghĩ tính thầm: "Ta tuy phạm giới thật, dẫu không thành đệ tử cửa Phật, nhưng bảo ta giúp bà ta giết người, những ác sự đó thật sái lương tâm, không thể nào làm được." Y bèn nói:


- Tiền bối muốn giúp cho một tay đúng ra vãn bối phải vâng lời, nhưng nếu vì thế mà bà giết được kẻ địch thì tội nghiệt vãn bối thật thâm trọng, vào cảnh trầm luân, vạn kiếp không thể siêu sinh.


Đồng Mỗ bực tức nói:


- Hứ, cái thứ sư mô chết toi, ngươi đi tu đã không xong sao nay lại còn giữ cái dạ thầy chùa, còn ra trò gì nữa? Những kẻ tệ hại như Lý Thu Thủy, giết đi có gì là tội nghiệt?


Hư Trúc đáp:


- Dẫu là kẻ đại gian đại ác thì cũng nên giáo huấn cảm hóa, không nên chém giết bừa bãi.


Đồng Mỗ cơn giận bừng lên, gay gắt nói:


- Ngươi không nghe lời ta thì đừng tính tới chuyện gặp lại cô nương đó. Ngươi nghĩ cho kỹ đi.


Hư Trúc lặng thinh không đáp, chỉ còn biết thầm niệm Phật mà thôi. Đồng Mỗ thấy y hồi lâu không lên tiếng, vui mừng nói:


- Ngươi vì tiểu mỹ nhân kia nên bằng lòng, có phải không?


Hư Trúc đáp:


- Vì cái niềm vui của riêng mình mà làm chuyện tổn thương nhân mạng thì vãn bối quyết không thể theo. Nếu như đời này kiếp này không còn gặp lại được cô nương kia, âu cũng là tiền nhân hậu quả của kiếp trước. Túc duyên ký tận, vô khả cưỡng cầu. Đến như miễn cưỡng mà cầu còn chưa được huống hồ phải làm chuyện sai quấy, tàn ác mà cầu? Như thế lại càng không được nữa.


Y nói rồi lại tiếp tục niệm kinh:


- Cái nhân từ trước tạo thành mọi việc, duyên hết thì mọi việc cũng hết. Được hay mất cũng đều ở duyên nhưng cái tâm thì không thêm, không bớt.(36.3)


Tuy y nói thế nhưng nghĩ đến từ nay không còn được gặp lại người con gái kia, trong lòng không khỏi se lại. Đồng Mỗ nói:


- Ta hỏi lại ngươi thêm một lần nữa, ngươi có bằng lòng luyện Thiên Sơn Lục Dương Chưởng hay không?


Hư Trúc đáp:


- Quả thực không thể tuân lệnh, tiền bối lượng thứ cho.


Đồng Mỗ giận dữ nói:


- Vậy thì ngươi cút đi, cút đi cho xa, càng xa càng tốt.


Hư Trúc đứng lên, khom lưng vái chào nói:


- Tiền bối bảo trọng.


Y nghĩ đến cùng bà ta gần gũi bao lâu nay, mặc dù bị bà ta dẫn dụ cho mình phá giới, không còn có thể đi tu được nữa, nhưng cũng vì thế mà được gặp gỡ Mộng Cô, trong tâm tư sâu kín cũng thấy Đồng Mỗ với mình ơn huệ thì nhiều mà tổn hại thì ít, khi từ biệt không khỏi có chút bùi ngùi bèn nói:


- Mong tiền bối hết sức giữ mình, vãn bối không còn phục thị người được nữa.


Y quay người lại, đi lên bậc đá. Hư Trúc sợ Đồng Mỗ lại điểm huyệt mình ngăn không cho đi, vừa để chân vào thạch cấp liền phi thân vọt lên, lồng ngực chứa đầy Bắc Minh chân khí nên chỉ khoảnh khắc đã lên đến tầng thứ hai của hầm băng, rồi lại chạy tiếp lên tầng thứ nhất, đưa tay đẩy cửa. Bàn tay phải của y vừa chạm vào chiếc vòng cửa, bỗng thấy hai chân và sau lưng đau nhói, kêu lên:


- Ối chà!


Y biết mình đã bị Đồng Mỗ ám toán, thân hình lảo đảo, sau hai vai dường như bị kim đâm, lập tức ngã lăn ra. Chỉ nghe tiếng cười lạnh lẽo đầy ma quái của Đồng Mỗ:


- Ngươi đã trúng ám khí của ta rồi, có biết không?


Hư Trúc thấy vết thương ngứa ngáy từng chập, lại đau buốt như kim chích, chẳng khác gì hàng vạn con kiến cùng cắn một lượt liền nói:


- Dĩ nhiên phải biết.


Đồng Mỗ cười khẩy:


- Thế ngươi có biết ám khí này là gì không? Chính là Sinh Tử Phù đó.


Tai Hư Trúc ù lên, nghĩ đến cả bọn Ô Lão Đại mỗi khi nhắc đến lá bùa sinh tử này ai ai cũng sợ đến mất vía. Y vẫn tưởng Sinh Tử Phù là một mảnh giấy có thể ám quẻ làm người ta chết được, chứ có ngờ đâu lại là một loại ám khí, bọn Ô Lão Đại hung ác ngang ngược là thế, vậy mà bị Sinh Tử Phù chế ngự đều chịu ép một bề, chẳng nói thì cũng biết ám khí này lợi hại dường nào.


Lại nghe Đồng Mỗ tiếp:


- Sinh Tử Phù đã vào trong cơ thể rồi thì mãi mãi không bao giờ có thuốc giải. Bọn súc sinh Ô Lão Đại dám phản lại Phiêu Miểu Phong, chỉ vì không muốn bị Sinh Tử Phù khống chế, tưởng rằng có thể lên trên núi Phiêu Miểu ăn trộm được pháp môn phá giải Sinh Tử Phù. Bọn cẩu tặc đó si tâm vọng tưởng, nên mới có giấc mộng điên rồ kia, chứ phép giải bùa sinh tử của mỗ mỗ làm sao có thể ăn trộm được?


Hư Trúc thấy chỗ bị trúng thương càng lúc càng ngứa, mà càng lúc lại càng sâu, chưa tới thời gian một bữa ăn thì ngũ tạng lục phủ chỗ nào cũng ngứa, chỉ muốn lao đầu vào tường chết quách cho xong để khỏi phải chịu nỗi khổ này, nhịn không nổi phải lên tiếng rên rỉ. Đồng Mỗ nói:


- Ngươi có biết hai chữ sinh tử trong Sinh Tử Phù là sao không? Bây giờ đã hiểu chưa?


Hư Trúc trong bụng nói thầm: "Biết rồi! Biết rồi! Ấy là sống không được, chết không xong." Thế nhưng y chỉ có thể rên xiết chứ nào còn hơi sức đâu mà trả lời. Đồng Mỗ lại tiếp:


- Trước khi ra đi, ngươi hai lần nhắc lại nhắn ta cố gắng bảo trọng, trong lời nói xem ra có chiều thiết tha lo lắng, quả không phải là một đứa trẻ vô lương tâm. Huống chi ngươi lại cứu tính mạng mỗ mỗ, Thiên Sơn Đồng Mỗ ân oán phân minh, có thưởng mà cũng có phạt, ngươi so với bọn Ô Lão Đại chó chết kia không phải cũng như nhau. Trên người ngươi mỗ mỗ cấy Sinh Tử Phù, ấy là phạt, nhưng lại cho ngươi cách giải, ấy là thưởng.


Hư Trúc phều phào:


- Thế nhưng cũng xin nói trước, nếu tiền bối dùng cái này để uy hiếp, ép vãn bối làm chuyện... làm chuyện thương thiên hại lý thì tôi... tôi... tôi thà chết chứ không... không... không...


Hai chữ khuất phục y cố gắng mãi mà vẫn không nói ra lời. Đồng Mỗ cười khẩy nói:


- Hừ, cứ bộ dạng ngươi xem ra cũng là một kẻ cứng cỏi đấy. Thế nhưng sao lại cứ lắp ba lắp bắp không nói ra được? Ngươi có biết An động chủ vì sao mà cà lăm hay không?


Hư Trúc kinh hoảng kêu lên:


- Y năm xưa vì trúng phải Sinh... Sinh... mà đau quá hóa ra... nói... nói...


Đồng Mỗ nói:


- Ngươi biết thế là được. Lá bùa sinh tử này một khi phát tác, càng ngày càng ghê gớm hơn, ngứa ngáy đủ chín chín tám mươi mốt ngày, sau đó từ từ bớt dần, tám mươi mốt ngày sau, lại tăng lên, cứ thế mà trở lại từ đầu, không bao giờ dứt. Mỗi năm ta sai người tuần hành các đảo các động, ban cho thuốc giảm đau bớt ngứa thì Sinh Tử Phù trong vòng một năm mới không phát tác.


Hư Trúc bấy giờ mới vỡ lẽ ra, các động chủ đảo chủ vì sao đối với Đồng Mỗ kính sợ chẳng khác thần minh, cam chịu đánh đập, chẳng qua chỉ mong có thuốc sống qua một năm bình an. Nếu đúng thế thì mình từ nay suốt đời sẽ làm thân trâu ngựa cho bà ta sai khiến hay sao?


Đồng Mỗ cùng Hư Trúc sống gần gũi đã sắp tròn ba tháng nên cũng hiểu được tính nết rồi, biết chú tiểu này bề ngoài thì ôn hòa nhưng trong lòng lại cứng cỏi, đối với người hết sức khiêm cung nhưng trong lòng lại cực kỳ câu chấp, quyết không để cho người ta áp bức mà chịu khuất phục bèn nói:


- Ta nói rồi, ngươi so với bọn súc sinh Ô Lão Đại không phải như nhau, mỗ mỗ không cần phải hàng năm cho người đem thuốc trấn thống chỉ dưỡng đến cho ngươi, khiến cho ngươi ngày ngày trong dạ không an, ăn chẳng biết ngon, ngủ không đẫy giấc. Trên người mi mỗ mỗ đã cấy chín lá bùa sinh tử, ta sẽ dạy cho ngươi cách trừ bỏ, nhổ cỏ tận gốc, không bao giờ còn lo hậu hoạn.


Hư Trúc đáp:


- Nếu thế, xin đa... đa... đa...


Y ấp úng mãi mà không sao nói thêm được một chữ tạ. Sau đó Đồng Mỗ cho y uống một viên thuốc, trong giây lát đau ngứa liền hết ngay. Đồng Mỗ nói:


- Nếu muốn trừ lá bùa sinh tử này cho tuyệt nọc thì phải dùng đến nội lực nơi lòng bàn tay. Mấy hôm nay thần công ta mới thành không thể vì ngươi mà tiêu hao nguyên khí, ta dạy cho ngươi phương pháp vận công xuất chưởng, tự ngươi hóa giải lấy.


Hư Trúc đáp:


- Vâng!


Đồng Mỗ liền dạy cho y làm sao đưa Bắc Minh chân khí từ Đan điền lên Thiên Khu, Thái Ất, Lương Môn, Thần Phong, Thần Tàng các huyệt đạo, rồi đi tới Khúc Trì, Đại Lăng, Dương Khoát cho tới tận chưởng tâm, luồng chân khí đó đi theo túc kinh mạch qua đến lòng bàn tay là kỳ công độc đáo của phái Tiêu Dao, sau đó dạy cho y mọi cách thu nhả, xoay tròn, vung vẩy, nắm bắt. Hư Trúc luyện được hai ngày thì đã thuần thục.


Đồng Mỗ lại nói:


- Bọn chó má Ô Lão Đại, nhân phẩm tuy kém cỏi nhưng võ công không phải là dở. Đám quần hồ cẩu đảng chúng nó qua lại cũng có nhiều tên nội lực khá gọi là thâm hậu nhưng không đứa nào đủ để hóa giải Sinh Tử Phù của ta, ngươi có biết tại sao không?


Bà ta ngừng lại một chút, đợi cho Hư Trúc không sao có thể trả lời được mới nói:


- Chỉ vì bùa sinh tử ta cấy vào chúng mỗi loại một khác, thủ pháp cũng không giống nhau. Nếu dùng thủ pháp dương cương để hóa giải nơi này thì Sinh Tử Phù ở các kinh mạch Thái Dương, Thiếu Dương, Dương Minh sẽ thấy dương khí lực đạo gia tăng mãnh liệt, cấu kết với nhau chui vào tạng phủ, không sao có thể kiểm soát được. Còn như lấy lực âm nhu mà hóa giải, thì các Sinh Tử Phù nơi mạch âm như Thái Âm, Thiếu Âm, Quyết Âm lại phát tác. Huống chi mỗi lá bùa sinh tử lại bao gồm phần lượng âm dương bất đồng, người ngoài làm sao giải nổi? Nếu như trên người có chín lá bùa sinh tử thì phải dùng chín cách khác nhau.


Sau đó bà ta truyền cho Hư Trúc từng loại thủ pháp, đợi khi luyện kỹ càng rồi mới cùng y sách chiêu, dùng nhiều loại thủ pháp âm độc phức tạp để tấn công, rồi bảo y dùng những cách mới học mà ứng phó. Đồng Mỗ lại tiếp:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Anh nợ em

Anh nợ em

Audio - Yêu nhau được 2 năm rồi, tôi đến phát ngấy anh. Đầu tiên thì cũng yêu thật

01-07-2016
Sự cố

Sự cố

Cô im lặng. Anh thì đang nhớ xem là lần thứ bao nhiêu dắt cô vào đây. Lần nào anh cũng

30-06-2016
Xin hãy tha lỗi cho em

Xin hãy tha lỗi cho em

Mạnh nghe được hết câu chuyện giữa mẹ và Lan. Nghe những lời Lan nói, Mạnh cảm

23-06-2016
Như là nước mắt

Như là nước mắt

Đi bên Nghiêm, chị chỉ dám nở những nụ cười vừa phải, vì còn bận giữ ý của vợ

30-06-2016
Thầy giáo tôi

Thầy giáo tôi

(khotruyenhay.gq) Nhớ quá Thầy Thư ơi! *** Năm tôi học lớp 12, Trường bắt đầu có

28-06-2016
Tình Như Khói Hoa

Tình Như Khói Hoa

Truyện Tình Như Khói Hoa, một câu chuyện ngôn tình ngược đặc sắc với nhiều tình

20-07-2016 3 chương