Đinh Xuân Thu vuốt râu mỉm cười, hai mắt hấp him, lắng nghe bọn đệ tử ca tụng, đầu óc lâng lâng như người say. Hàm râu dài của lão khi đấu phép với sư huynh Tô Tinh Hà đã bị cháy mất một phần lớn, chỉ còn loe hoe một dúm, về sau lão lén phóng chất kịch độc Tam Tiếu Tiêu Dao Tán giết được Tô Tinh Hà, trận đó kể như thắng, nên có bị mất chòm râu cũng không đến nỗi nào.
bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Y trong bụng ngầm tính: "Con tiểu a đầu này hôm nay khó mà thoát được bàn tay lão tiên, còn chú tiểu trong phòng kia thì phải từ từ tính lại. Tam Tiếu Tiêu Dao Tán không giết được nó, hay là mình dùng Hủ Thi Độc, hoặc Hóa Công Đại Pháp, tùy cơ mà hành sự. Thế là Tiêu Dao Thần Tiên Hoàn rơi vào tay mình, thật hên quá sức! Sướng quá!"
Phải đến thời gian một bữa ăn, tiếng ca công tụng đức của đám đệ tử thưa dần, chỉ những kẻ trường thiên đại luận còn đang lải nhải, Đinh Xuân Thu bèn giơ tay lên, tiếng liền im bặt, tất cả đồng thanh nói:
- Công đức sư phụ bao trùm trời đất, chúng con ngu si, một vạn phần không phô ra được một.
Đinh Xuân Thu mỉm cười gật đầu, quay sang A Tử hỏi:
- A Tử, ngươi còn gì để nói nữa không?
A Tử tâm niệm chợt động: "Trước đây sư phụ cưng chiều mình, cũng bởi vì mình tâng bốc có chỗ đặc biệt không giống kẻ khác, chẳng phải như bọn ngốc này, nói tới nói lui, cả trăm năm cũng chỉ có bao nhiêu đó." Nàng bèn nói:
- Sư phụ, đệ tử sở dĩ lén ăm trộm Thần Mộc Vương Đỉnh đem ra ngoài chơi, cũng có lý do.
Đinh Xuân Thu trừng mắt hỏi lại:
- Có lý do là sao?
A Tử đáp:
- Khi sư phụ còn trẻ, công lực chưa đạt đến chỗ đăng phong tạo cực như bây giờ, tu tập mới cần phải cần vương đỉnh để trợ giúp cho việc luyện công. Thế nhưng những năm gần đây, hễ ai có mắt nhìn cũng đều biết sư phụ đã đến mức thông thiên triệt địa, cái vương đỉnh kia chỉ dùng để dụ độc vật, so với thành tựu của sư phụ thật khác gì đom đóm sánh với mặt trăng mặt trời, làm sao bì được. Sư phụ sở dĩ chưa vứt cái mộc đỉnh đó đi, chẳng qua cũng vì nghĩ đến món đồ cũ không nỡ bỏ đấy thôi. Chúng sư đệ la lối om sòm, cứ làm như sư phụ không có vương đỉnh đó không được, cho là bản môn trọng bảo mất đi thì chuyện không phải nhỏ, quả thực ngu xuẩn biết mấy, có khác gì coi thần thông của sư phụ không vào đâu.
Đinh Xuân Thu liên tiếp gật gù:
- Hừm, hừm, nói nghe có lý lắm! Nói nghe có lý lắm!
A Tử lại tiếp:
- Đệ tử thiển nghĩ, võ công phái Tinh Tú chúng ta cao cường là dường nào, không môn phái trên đời này theo kịp được, có điều sư phụ đại nhân đại lượng, chẳng thèm chấp bọn nhân sĩ võ lâm nên không chịu dời gót ngọc đến Trung Nguyên dạy cho bọn ếch ngồi đáy giếng kia một trận. Trong võ lâm lắm kẻ cuồng vọng tự tôn, biết chắc sư phụ chẳng thèm ganh đua với chúng làm gì cho mệt nên huênh hoang hợm hĩnh, đứa nào cũng xưng hùng xưng bá, kẻ thì cho mình đương thế cao nhân, kẻ khác tự phong danh gia võ học.
Thế nhưng mồm thì khoe mình vang trời dậy đất, nhưng có đứa nào dám vác mặt tới biển Tinh Tú lãnh giáo sư phụ vài chiêu. Kẻ học võ trong thiên hạ, ai mà chẳng biết sư phụ võ công cao thâm khôn lường, thế nhưng quanh đi quẩn lại cũng cứ bốn chữ thâm bất khả trắc, ví như hỏi rằng cao siêu tới đâu, thì có đứa nào nói được?
Cho đến lúc này, Mộ Dung Cô Tô tiếng nổi như cồn, Hà Nam Thiếu Lâm cũng xưng mình Thái Sơn Bắc Đẩu, thậm chí đến cái gì Lung Á tiên sinh, cái gì Đoàn gia Đại Lý cũng thành những nhân vật kiệt hiệt. Sư phụ nghĩ xem thế có nực cười không?
Tiếng nào trong trẻo, ỏn thót bên tai, câu nào câu nấy như xoáy vào tim Đinh Xuân Thu, so với các đệ tử khác lớn tiếng tung hô ca tụng dễ nghe hơn nhiều. Đinh Xuân Thu càng lúc càng phởn phơ, mắt híp lại chỉ còn là một đường nhỏ như sợi chỉ, không ngớt gục gặc đầu, mười phần đắc ý.
A Tử lại tiếp:
- Thành ra đệ tử nổi tính trẻ con, nghĩ bụng sư phụ mình thần thông như thế, nếu không đến Trung Nguyên lộ chút thân thủ cho bọn giun dế kia được dịp mở mắt, thì sao chúng biết được rằng thiên ngoại hữu thiên, nhân thượng hữu nhân? Do đó mới bày ra một kế mời sư phụ đến Trung Nguyên, cho bọn nhãi nhép kia biết thế nào là trời cao đất dày. Thế nhưng cung thỉnh sư phụ một cách bình thường thì xoàng xĩnh quá, không xứng với thân phận một đệ nhất cao nhân, cổ vãng kim lai như lão nhân gia. Thân phận sư phụ không giống người khác, cung thỉnh sư phụ đến Trung Nguyên cũng phải khác người. Thành thử đệ tử mới mượn chiếc vương đỉnh, cốt chỉ để mời được đại giá của lão nhân gia đấy thôi.
Đinh Xuân Thu bật cười ha hả hỏi:
- Nếu nói thế, ngươi lấy chiếc vương đỉnh thì chỉ vì lòng hiếu kính hay sao?
A Tử đáp:
- Lẽ nào không phải? Thế nhưng đệ tử ngoài hiếu tâm, thực ra lại cũng có chút tư tâm.
Đinh Xuân Thu chau mày hỏi:
- Tư tâm thế nào?
A Tử mỉm cười đáp:
- Xin sư phụ đừng trách. Đệ tử nghĩ mình là môn đồ phái Tinh Tú, cũng mong bản phái uy chấn thiên hạ để khi hành tẩu giang hồ, người người kính trọng, như thế có nở mày nở mặt hơn chăng? Đó chính là cái tư tâm nhỏ mọn của đệ tử.
Đinh Xuân Thu lại cười khà khà nói:
- Nói nghe được lắm! Nói nghe được lắm! Ta có bao nhiêu là đệ tử, vậy mà có đứa nào tâm cơ linh mẫn được như ngươi đâu. Thì ra ngươi ăn trộm Thần Mộc Vương Đỉnh, là chỉ vì muốn ta dương oai đấy thôi. Ha ha, một đứa mồm miệng lanh lợi như ngươi, giết đi thật uổng, bên mình thiếu đi một kẻ nói chuyện cho đỡ buồn, thế nhưng nếu ta phủi tay không tra xét...
A Tử vội vàng cướp lời:
- Tuy thế quá ư là tiện nghi cho đệ tử nhưng bản môn từ trên xuống dưới ai ai chẳng cảm kích lòng khoan hồng độ lượng của sư phụ? Từ nay trở đi sẽ vì sư môn mà tận tâm kiệt lực, tan xương nát thịt mới thôi.
Đinh Xuân Thu đáp:
- Những lời của ngươi đem ra đánh lừa người khác thì may ra còn được, còn như với ta, thì có khác gì bảo ta là một lão già mê muội hay sao? Ngươi tâm tư quả là đại bất thiện. Hừ, ngươi nói nếu ta phế công lực, chấn đoạn kinh mạch...
Vừa nói tới đây, bỗng có một giọng vang vang nói:
- Điếm gia, dọn chỗ cho ta.
Đinh Xuân Thu liếc mắt nhìn ra, thấy một thanh niên công tử mặc áo dài màu vàng, hông đeo trường kiếm, ngồi ngay ở bàn bên cạnh, chẳng biết vào quán từ lúc nào. Người đó chính là Mộ Dung Phục mình mới gặp nơi hội cờ lúc ban ngày, đã thi triển tà thuật gia hại nhưng không thành công. Đinh Xuân Thu vừa rồi lắng tai nghe A Tử nói, lòng lâng lâng như đi mây về gió vào nơi cực lạc, mặt khác lắng nghe xem Hư Trúc ở trong phòng động tĩnh ra sao, sợ y vượt tường chạy mất khiến cho trong quán có thêm một người mà cũng không hay, quả là sơ xuất đến cùng cực. Nếu như Mộ Dung Phục vừa đến đã ra tay ám toán, e rằng sẽ bị hố to. Y kinh hãi mặt mày biến sắc nhưng lập tức trấn tĩnh lại ngay.
Chương trước | Chương sau