Hư Trúc giận dữ nói:
bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Ngươi đánh lừa cho ta chạy ra ngoài cửa rồi bỏ miếng thịt vào bát mì. Ta... ta... suốt hai mươi ba năm nay, chưa từng nếm đồ mặn, ta... ta... bị ngươi hủy hoại mất rồi.
Thanh niên kia mỉm cười nói:
- Thế miếng thịt béo kia chẳng ngon gấp mười rau cải, đậu phụ hay sao? Ngươi trước nay không ăn thì quả thật ngu hết chỗ nói.
Hư Trúc mặt mày thiểu não đứng lên, giơ tay nắn yết hầu, ruột rối như tơ vò, bỗng nghe bên ngoài có tiếng người huyên náo, một đám đông người đi về phía quán. Y vừa nhìn qua, tưởng ai hóa ra chính là đám đệ tử phái Tinh Tú, trong lòng kêu thầm: "Ối chao, hỏng rồi, bị Tinh Tú Lão Quái bắt được chết là cái chắc!" Y vội vàng chạy ra đằng sau, định đào tẩu, nào ngờ vừa đẩy cửa bước vào, đó là một căn phòng ngủ. Hư Trúc đang định lùi ra, bỗng nghe đằng sau có tiếng người nói:
- Điếm gia, điếm gia! Mau đem rượu thịt ra đây!
Chính là đám đệ tử Tinh Tú đã vào trong khách đường. Hư Trúc không dám lùi trở lại, đành nhẹ nhàng đóng cửa lại. Bỗng nghe tiếng người nói:
- Kiếm chỗ nào cho gã sư mập kia nằm ngủ.
Chính là tiếng của Đinh Xuân Thu. Một tên đệ tử phái Tinh Tú liền đáp:
- Vâng!
Có tiếng bước chân nặng nề đi về phía bên ngoài cửa phòng. Hư Trúc kinh hãi, không còn cách nào khác bèn cúi xuống chui tọt vào gầm giường. Đầu y chui vào rồi, đụng ngay phải vật gì đó, rồi có tiếng người khẽ kêu A hóa ra dưới gầm giường đã có ai trốn dưới đó. Hư Trúc cũng hoảng hốt, toan lùi trở ra thì tên đệ tử phái Tinh Tú đã bế Tuệ Tịnh tiến vào, để y lên giường rồi đi ra.
Chỉ nghe người ở bên cạnh ghé tai y nói nhỏ:
- Này hòa thượng, thịt mỡ ngon quá nhỉ? Ngươi sợ cái gì?
Thì ra đó chính là thanh niên tướng công. Hư Trúc nghĩ thầm: "Ngươi tay chân quả là nhanh nhẹn, đã chui vào trốn dưới gầm giường trước cả ta." Y cũng nói nhỏ:
- Bên ngoài kia là một bầy đại ác nhân, tướng công chớ có nói năng gì cả.
Thanh niên kia hỏi lại:
- Sao ngươi lại biết bọn họ là đại ác nhân?
Hư Trúc đáp:
- Ta nhận ra họ, bọn người này giết người không nháy mắt, không phải chuyện chơi đâu.
Thanh niên kia vừa toan bảo y đừng nói gì nữa thì gã Tuệ Tịnh đang nằm trên giường đột nhiên kêu toáng lên:
- Có người dưới gầm giường! Có người dưới gầm giường!
Hư Trúc và thanh niên kia sợ quá, vội vàng chui ra. Chỉ thấy Đinh Xuân Thu đứng ngay tại ngạch cửa, cười khẩy, khuôn mặt vô cùng đắc ý, đầy vẻ độc ác.
Thanh niên kia sợ đến mặt xanh như tàu lá, quì xuống run run kêu lên:
- Sư phụ!
Đinh Xuân Thu cười nói:
- Hay lắm! Hay lắm! Đưa ra đây!
Thanh niên kia đáp:
- Đệ tử không mang theo.
Đinh Xuân Thu hỏi:
- Thế ở đâu?
Thanh niên đáp:
- Tại thành Nam Kinh nước Liêu.
Đinh Xuân Thu mắt lộ hung quang, gằn giọng hỏi lại:
- Đến nước này mà ngươi còn định lừa ta nữa sao? Ta sẽ cho ngươi sống không xong, chết không được.
Thanh niên nói:
- Đệ tử không dám nói láo với sư phụ.
Đinh Xuân Thu đưa mắt liếc qua Hư Trúc, hỏi thanh niên kia:
- Sao ngươi lại đi cùng với y?
Thanh niên đáp:
- Đệ tử mới gặp y nơi quán này thôi.
Đinh Xuân Thu hừ một tiếng nói:
- Láo toét! Láo toét!
Y hầm hầm nhìn hai người một hồi, quay ra. Bốn tên đệ tử phái Tinh Tú liền xông vào phòng vây hai người lại. Hư Trúc vừa kinh hãi vừa tức tối nói:
- Thì ra ngươi cũng là đệ tử phái Tinh Tú.
Thanh niên kia dậm chân, hậm hực nói:
- Cũng tại ngươi tên hòa thượng thối tha mà ra, còn trách gì ta nữa?
Một tên đệ tử phái Tinh Tú chào:
- Đại sư tỉ, từ đó tới nay vẫn khỏe chứ?
Giọng nói đầy vẻ hạnh tai lạc họa, cực kỳ khinh bạc. Hư Trúc lạ lùng:
- Cái gì? Ngươi... ngươi...
Thanh niên kia hứ một tiếng nói:
- Đồ sư ngốc nghếch, đồ sư thối tha! Ta đương nhiên là con gái, không lẽ ngươi nhìn không ra sao?
Hư Trúc nghĩ thầm: "Thì ra vị tiểu tướng công này là đàn bà, mà lại là đệ tử phái Tinh Tú, không những là đệ tử phái Tinh Tú, mà lại còn là đại sư tỉ của bọn họ. Chao ôi không xong rồi, cô ta cho ta húp canh gà, lại ăn thịt mỡ, e rằng trúng độc mất thôi."
Thanh niên đó dĩ nhiên là A Tử cải trang. Nàng ở Nam Kinh nước Liêu tuy hưởng đủ mọi cảnh vinh hoa phú quí nhưng bình sinh hiếu động, lâu ngày chán ngấy. Tiêu Phong việc công bề bộn, làm gì có thì giờ ngày ngày đưa nàng đi săn, đi chơi. Một hôm trong lòng bực bội, nàng một mình ra ngoài du ngoạn, cũng định đến tối sẽ về, ngờ đâu gặp phải một trò vui, đuổi theo một người, nhưng càng đuổi càng mịt mù, sau cùng phóng độc giết được y thì cách thành Nam Kinh đã xa, thuận bước đi vào Trung Nguyên. Nàng đi lang thang, cũng khéo làm sao hôm đó lại gặp ngay Hư Trúc lẫn thầy trò Đinh Xuân Thu.
Nàng dụ cho Hư Trúc phá giới ăn mặn, chẳng qua tính tình quái ác rắn mắt, nhất thời cao hứng cốt sao người khác đau khổ phiền não là nàng khoái chí chứ có ý gì đâu.
A Tử vẫn tưởng sư phụ chỉ ở bờ biển Tinh Tú hưởng nhàn, chẳng khi nào lại đến Trung Nguyên, ngờ đâu oan gia ma đưa lối quỉ đưa đường, ở cái quán nhỏ này lại gặp nhau. Nàng sợ đến mất cả hồn vía, lớn tiếng mắng mỏ Hư Trúc chẳng qua chỉ để ra vẻ ta đây nhưng tiếng nói đã run lập cập, cố gắng trấn tĩnh cũng không đến đâu, trong bụng cấp tốc tính toán một kế hoạch thoát thân: "Cứ như hôm nay chỉ còn cách đánh lừa sư phụ đến Nam Kinh, mượn tay tỉ phu giết quách lão đi, đó là đường sống duy nhất. Ngoại trừ tỉ phu ra, chẳng một ai đánh được ông ta. Cũng may Thần Mộc Vương Đỉnh ta để lại Nam Kinh, sư phụ không thể không đi tìm để lấy lại chiếc đỉnh đó."
Nàng nghĩ đến đó, thấy an tâm hơn nhưng lại chợt nghĩ: "Thế như nếu như sư phụ trước hết đánh cho ta tàn phế, tiêu hủy võ công của ta sau đó mới áp giải về Nam Kinh, cái cảnh khổ sở đó, so với chết ngay bây giờ còn khó chịu hơn." Nghĩ đến đó mặt nàng tái mét cắt không còn giọt máu.
Ngay lúc đó, một tên đệ tử phái Tinh Tú đi đến trước cửa phòng, cười hinh hích nói:
- Đại sư tỉ, sư phụ cho mời.
A Tử nghe thấy sư phụ gọi ra, thật chẳng khác gì con chuột bị con mèo kêu đến, sợ đến xương cốt tưởng như sụm xuống, nhưng biết có trốn cũng không xong chỉ đành theo tên đệ tử kia ra ngoài đại đường.
Đinh Xuân Thu ngồi một mình một bàn riêng, trên bàn rượu thịt ê hề, còn bọn đệ tử thì xuôi tay đứng hầu ở xa xa, hết sức cung kính, không ai dám thở mạnh. A Tử đi ra đến nơi cất tiếng chào:
- Sư phụ!
Đinh Xuân Thu hỏi:
- Thế quả thật ở nơi đâu?
A Tử nói:
- Không dám dấu sư phụ, đúng là ở thành Nam Kinh nước Liêu.
Đinh Xuân Thu hỏi thêm:
- Thế nơi nào ở thành Nam Kinh?
A Tử đáp:
- Trong phủ Nam Viện Tiêu Đại Vương nước Liêu.
Đinh Xuân Thu cau mặt gằn giọng hỏi:
- Vì cớ nào mà rơi vào tay tên Liêu cẩu Khất Đan đó?
A Tử nói:
- Không phải rơi vào tay y. Đệ tử khi lên đến biên giới phương Bắc, e ngại làm mất bảo vật của sư phụ, lại sợ lỡ tay làm hư, thành thử len lén vào trong hoa viên vương phủ Tiêu đại vương, đào lỗ chôn nơi đó. Nơi đó cực kỳ kín đáo, hoa viên của vương phủ rộng đến hơn sáu nghìn mẫu, ngoại trừ đệ tử ra, không một ai có thể tìm ra được chiếc vương đỉnh đó đâu, sư phụ cứ yên chí.
Đinh Xuân Thu cười nhạt nói:
- Chỉ có mình ngươi biết được thôi. Hừ, con nhãi kia, ngươi kể cũng gớm lắm, ngươi tưởng rằng ta ném chuột sợ vỡ đồ, không dám giết ngươi chứ gì? Ngươi bảo là giết ngươi rồi không thể nào tìm ra chiếc đỉnh nữa, phải không?
A Tử run bắn người lên, lập cập đáp:
- Nếu như sư phụ không tha cho đệ tử cái tội cứng đầu nghịch ngợm, tiêu trừ công lực, cắt đứt cân mạch, hay chặt chân chặt tay thì đệ tử thà chết ngay tại đây chứ nhất quyết không thổ lộ chiếc vương đỉnh... chiếc vương đỉnh... đó ở đâu.
Nói đến câu sau cùng, trong bụng sợ hãi lắm, lắp bắp không ra lời. Đinh Xuân Thu mỉm cười nói:
- Con oắt kia, ngươi lại dám cả gan bắt thóp ta ư? Môn hạ phái Tinh Tú có ngươi gớm thật, cả đến ta cũng bị mắc lỡm, Tinh Tú lão tiên này quả là không có mắt.
Một tên đệ tử đột nhiên lớn tiếng nói:
- Tinh Tú lão tiên nhìn thấu suốt quá khứ vị lai, biết cái số kiếp Thần Mộc Vương Đỉnh nó phải thế, nên mới giả vờ cho A Tử lấy được để cho bảo cụ này trải qua gian hiểm, có dịp mài giũa thêm khiến cho bảo đỉnh càng thêm pháp lực.
Một tên đệ tử khác lại chõ vào:
- Mọi việc trong thiên hạ, có cái nào không nằm trong thần cơ diệu toán của lão tiên? Lão tiên khiêm tốn mà nói thế, chúng đệ tử chẳng nên coi là thật.
Lại một tên đệ tử khác tiếp lời:
- Tinh Tú lão tiên hôm nay mới giở chút kỹ xảo con con, đã giết chết cao thủ phái Thiếu Lâm là Huyền Nạn, tru diệt thầy trò Lung Á lão nhân mấy chục người, cổ vãng kim lại, thật Đại La Kim Tiên cũng chưa bằng? Tiểu A Tử! Dù ngươi có giảo hoạt cách nào, cũng làm sao chạy cho thoát bàn tay của Tinh Tú lão tiên? Dù cứng đầu chống trả hay van lạy xin tha thì cũng đều vô ích.
Đinh Xuân Thu mỉm cười gật gù, vuốt râu ngồi nghe. Hư Trúc đứng trong ngọa thất, nghe rõ ràng từng chữ, nghĩ thầm: "Sư bá tổ và Thông Biện tiên sinh quả nhiên bị Đinh thí chủ giết hại. Ôi, nói gì đến báo thù rửa hận, đến cái mạng cỏn con của mình đã chắc gì còn."
Quần đệ tử phái Tinh Tú kẻ một câu, người một lời, ai nấy khuyên A Tử mau mau nghe lời, khai rõ ra, trong ngôn từ dọa nạt thì quá nửa là tuyên dương oai đức Tinh Tú lão tiên, cứ một câu nói với A Tử thì kèm theo ba câu ca công tụng đức Đinh Xuân Thu.
Đinh Xuân Thu bình sinh có cái tật là thích nghe người khác tâng bốc mình, càng đưa lão lên, lão càng khoái trí, được đám đệ tử nịnh hót mấy chục năm đã quen nên tưởng rằng câu nào câu nấy đều là thật. Nếu như có ai không đưa lão lên tận mây xanh thì cho rằng kẻ đó thiếu dạ trung thành. Bọn đệ tử hiểu rõ tính khí đó nên mỗi khi có cơ hội là ai nấy đều hết sức đánh trống thổi kèn, nịnh bợ hết mực, chỉ sợ mình ca tụng chưa đủ, khiến sư phụ không vui thì tính mạng sẽ như chỉ mành treo chuông, lúc nào cũng lo ngay ngáy.
Đám đệ tử phái Tinh Tú không phải ai cũng mặt dày mày dạn vô liêm sỉ, có điều ở vào thế chẳng đặng đừng, không thế thì khó mà tồn tại, hơn nữa năm này tháng nọ dần dần thành quen, lời tâng bốc thuận miệng tuôn ra, chẳng ai còn coi là điều đáng hổ thẹn nữa.
Chương trước | Chương sau