- Ta... ta trúng phải Hóa Công Đại Pháp của Đinh Xuân Thu đã trở thành người tàn phế mất rồi, làm sao còn hiệp trợ phương trượng, cùng chống đại địch được nữa?
bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Hư Trúc nói:
- Sư bá tổ, Thông Biện tiên sinh dạy cho đệ tử một cách trị liệu thương thế, đệ tử không lượng sức mình, định thử chữa cho Tuệ Phương sư bá, xin sư bá tổ cho phép.
Huyền Nạn hơi ngạc nhiên, nghĩ thầm Lung Á lão nhân là sư phụ của Tiết Thần Y, chắc hẳn truyền cho y phương pháp liệu thương phải đúng cách, không hiểu sao ông không ra tay cũng chẳng bảo Tiết Mộ Hoa chữa trị bèn nói:
- Thông Biện tiên sinh đã dạy thì thể nào cũng cực kỳ cao minh rồi.
Ông nói xong đưa mắt nhìn Tô Tinh Hà rồi nói với Hư Trúc:
- Vậy ngươi cứ theo thế mà làm đi.
Hư Trúc đến trước mặt Tuệ Phương khom lưng nói:
- Sư bá, đệ tử phụng pháp dụ của sư bá tổ đến trị thương cho sư bá, có đắc tội xin đừng trách.
Tuệ Phương mỉm cười gật đầu. Hư Trúc làm đúng như Tô Tinh Hà đã dạy, sờ kỹ bộ vị dưới hông bên trái, tay phải vung chưởng đánh ra, đánh vào ngay bên dưới mạng sườn. Tuệ Phương hự lên một tiếng, thân hình lảo đảo, thấy ngang lưng mình như có đục một cái lỗ hổng, bao nhiêu máu huyết tinh khí trong người cuồn cuộn theo cái lỗ đó mà chảy ra, chỉ trong giây lát người thấy trống rỗng, không còn gì cả nhưng bao nhiêu đau đớn ngứa ngáy do Hàn Băng độc chưởng của Du Thản Chi cũng vì thế mà tiêu trừ.
Cách chữa của Hư Trúc không phải là dùng nội lực giúp ông ta đối phó với hàn độc, mà là dùng Bắc Minh chân khí trên bảy mươi năm đánh vào mạng sườn ông ta, mở một lối thoát cho khí độc tuôn ra, chẳng khác gì người ta bị rắn cắn phải rạch vết thương cho rộng để nọc độc chảy ra ngoài.
Có điều môn Khí Đao Cát Thể(32.4) này, bộ vị không thể sai đã đành mà nếu chân khí nội lực không đủ, đánh không ngấm tới kinh mạch thì độc khí đã không chảy ra, ngược lại còn dồn vào tạng phủ, bệnh nhân sẽ chết ngay lập tức.
Hư Trúc đánh ra một chưởng rồi, trong lòng hoang mang không biết ra sao, thấy Tuệ Phương lắc lư nhưng rồi lại vững vàng, nét mặt nhăn nhó chau mày đau đớn lúc trước dần dần dãn ra tỏ vẻ thoải mái, tuy chỉ trong giây lát nhưng trong lòng y tưởng như dài đằng đẵng đến mấy giờ. Thêm một hồi nữa, Tuệ Phương thở ra một hơi, mỉm cười nói:
- Hảo sư điệt, lực đạo của chưởng vừa rồi không phải nhỏ.
Hư Trúc mừng lắm vội đáp:
- Không dám.
Y quay lại nói với Huyền Nạn:
- Sư bá tổ, những vị sư bá sư thúc còn lại, đệ tử cũng muốn thử chữa xem sao, liệu có được không?
Huyền Nạn lúc này mặt tươi như hoa nhưng lại lắc đầu:
- Không nên, ngươi trị cho các vị tiền bối khác trước rồi sau hãy chữa cho người của mình.
Hư Trúc hơi hoảng sợ vội đáp:
- Vâng!
Y nghĩ thầm: "Người trước, ta sau chính là tấm lòng đại từ đại bi của nhà Phật lúc nào cũng mong mỏi việc cứu độ chúng sinh." Hư Trúc thấy Bao Bất Đồng đang run lẩy bẩy, răng đập vào nhau kêu lách cách, lập tức đến trước mặt ông ta nói:
- Bao tam tiên sinh, Thông Biện tiên sinh dạy tiểu tăng phép trị hàn độc, hôm nay mới học lần đầu, tuy chưa tinh thục nhưng cũng xin chữa thử cho tiên sinh. Nếu có điều gì thất kính thì xin lượng thứ.
Nói xong đưa tay mò mò vào ngực Bao Bất Đồng. Bao Bất Đồng cười nói:
- Ngươi làm trò gì thế?
Hư Trúc giơ chưởng phải lên, nghe bình một tiếng đánh trúng ngay ngực ông ta. Bao Bất Đồng nổi cáu liền chửi:
- Xú hòa...
Chữ thượng chưa ra khỏi miệng, bỗng thấy hàn độc vốn dĩ luẩn quẩn trong người bao lâu nay, theo nơi bị trúng chưởng trên ngực tuôn ra ào ạt, nên vội vàng nín bặt, nuốt luôn chữ thượng vào bụng không dám chửi tiếp.
Chương trước | Chương sau