- Sư phụ hành sự người ta khó mà đoán định được, bao giờ đến việc ngươi sẽ rõ. Ngươi nên tuân hành sư mệnh tìm cách đi học công phu cho giỏi để trừ Đinh Xuân Thu.
bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Hư Trúc ngập ngừng đáp:
- Cái đó... cái đó... tiểu tăng là đệ tử Thiếu Lâm, phải trở về chùa phục mệnh. Đến chùa rồi, từ nay thanh tu chăm lo tìm hiểu thiền lý, lễ Phật tụng kinh, không ra ngoài nữa.
Tô Tinh Hà hoảng hốt, nhảy dựng lên khóc òa lên, nghe bịch một tiếng đã quì trước mặt Hư Trúc, rập đầu như bổ củi nói:
- Chưởng môn không tuân theo giáo huấn của sư phụ, lão nhân gia có phải chết uổng hay sao?
Hư Trúc cũng quì xuống đáp lễ nói:
- Tiểu tăng thân đã vào cửa không, giới sân giới sát, trước đây nhận lời tôn sư đi trừ Đinh Xuân Thu, bây giờ nghĩ lại không ổn. Phái Thiếu Lâm môn qui nghiêm nhặt, tiểu tăng không thể nào làm chuyện quấy quá, đổi qua phái khác được.
Thế rồi dù cho Tô Tinh Hà khóc lóc van xin, dụ dỗ, thậm chí uy hiếp cưỡng bức, Hư Trúc một mực khăng khăng không bằng lòng. Tô Tinh Hà không còn cách nào khác, vừa đau lòng, vừa tuyệt vọng, quay sang thi thể sư phụ nói:
- Sư phụ ơi, chưởng môn nhân không chịu tuân hành di mệnh của thầy, tiểu đồ không biết làm sao, thôi đành theo thầy về nơi chín suối.
Nói xong ông ta nhảy lên, đầu lộn xuống, chân chổng lên, từ trên không lao vào nền đá xanh. Hư Trúc kinh hoảng kêu lên:
- Không được đâu!
Y liền ôm chặt lấy Tô Tinh Hà. Hư Trúc lúc này không những nội lực hồn hậu mà tay chân cũng nhanh nhẹn lạ thường nên Tô Tinh Hà không sao cử động được nữa. Tô Tinh Hà nói:
- Sao ngươi không để cho ta tự tận?
Hư Trúc đáp:
- Kẻ xuất gia lấy từ bi làm gốc, tôi không thể bất nhẫn nhìn ông táng mạng.
Tô Tinh Hà nói:
- Ngươi bỏ ta ra, ta quyết ý không muốn sống nữa rồi.
Hư Trúc đáp:
- Tôi không bỏ.
Tô Tinh Hà hỏi lại:
- Không lẽ ngươi cứ ôm chặt ta mãi thế này không bao giờ buông ra?
Hư Trúc nghĩ câu nói này quả không sai nên lật ngược ông ta lại để cho thuận chiều đầu trên, chân dưới rồi thả ra nói:
- Được rồi, buông thì buông nhưng ông không được tự tận nữa.
Tô Tinh Hà chợt động tâm nói:
- Ngươi không cho ta tự tận ư? Được rồi, xin tuân hành hiệu lệnh của chưởng môn nhân. Hay lắm, sau cùng ngươi cũng bằng lòng làm chưởng môn bản phái.
Hư Trúc lắc đầu nói:
- Tôi nào có bằng lòng đâu. Ở đâu mà bảo là tôi bằng lòng?
Tô Tinh Hà cười ha hả nói:
- Chưởng môn nói rồi lại xí xóa đâu có xong. Ngươi vừa ra lệnh cho ta, ta đã tuân theo rồi là từ nay không được tự tận. Thông Biện tiên sinh Tô Tinh Hà là hạng người nào? Trừ người chưởng môn bản phái ra, có ai dám ra lệnh cho ta đâu? Ngươi không tin thì thử hỏi Huyền Nạn đại sư xem dẫu Huyền Từ phương trượng của phái Thiếu Lâm cũng không ra lệnh bảo ta làm thế này thế khác được.
Lung Á lão nhân danh tiếng vang dậy trên giang hồ, trên đường đi Hư Trúc đã từng nghe sư bá tổ Huyền Nạn nói qua rồi, Tô Tinh Hà bảo không ai dám ra lệnh cho ông ta cũng không phải là nói ngoa. Hư Trúc nói:
- Tôi nào có dám bảo ông phải làm thế này thế khác, chỉ khuyên ông nên coi trọng tính mạng đó là hảo ý đấy thôi.
Tô Tinh Hà đáp:
- Ta nào có dám hỏi chưởng môn có hảo ý hay ác ý đâu. Ngươi bảo ta chết, ta lập tức chết ngay, ngươi bảo ta sống, ta không thể không sống. Cái lệnh sinh sát đó là quyền bính đệ nhất trong thiên hạ, nếu ngươi không phải là chưởng môn của ta thì làm sao có thể muốn bảo ta sống cũng được, bảo ta chết cũng được?
Hư Trúc cãi không lại đành nói:
- Nếu như thế thì cứ coi như tôi đã nói sai, xin rút lại vậy.
Tô Tinh Hà nói:
- Ngươi rút lại cái lệnh không để ta tự tận có nghĩa là bảo ta tự tận chứ gì. Tuân lệnh, ta tự tận ngay lập tức.
Cái phép tự tận của ông ta cũng lạ lùng, lại nhảy lên, chúi đầu lao xuống nền đá xanh. Hư Trúc vội vàng ôm chặt lấy ông ta nói:
- Không phải thế, không phải thế! Ta nào có bảo ông tự tận đâu.
Tô Tinh Hà nói:
- Ồ, ngươi lại không cho ta tự tận. Xin kính cẩn tuân lệnh chưởng môn.
Hư Trúc bỏ ông ta ra, giơ tay gãi cái đầu trọc, không biết phải nói thế nào. Tô Tinh Hà có biệt hiệu là Thông Biện tiên sinh, chuyện đó đâu phải nói không, mà vốn dĩ là người giỏi biện bác, tuy ba mươi năm qua không nói năng gì, bây giờ lại dùng đầu môi chót lưỡi, mồm miệng lại trơn như nước chảy, Hư Trúc tuổi còn trẻ, tính tình chất phác, trước nay ở chùa có bao giờ gây gỗ cãi cọ với ai đâu, làm sao có thể là đối thủ của Tô Tinh Hà được?
Hư Trúc trong lòng thấy mang mang việc rút lại lời không cho ông ta tự tận dường như không phải là bảo ông ta tự tận, còn không để ông ta tự tận thì cũng đâu có phải là không cho phép ông ta tự tận. Có điều Tô Tinh Hà mồm miệng lanh lợi, câu nào cũng chặn trước, Hư Trúc không biết phải biện bạch thế nào, chỉ đứng ngẩn ngơ một lát rồi thở dài:
- Tiền bối, ta cãi không lại ông nhưng ông bảo ta cải nhập quí phái thì không thể nào được.
Tô Tinh Hà đáp:
- Khi mình vào đây, Huyền Nạn đại sư dặn ngươi những gì? Lời Huyền Nạn đại sư đã dặn ngươi có tuân theo chăng?
Hư Trúc chưng hửng nói:
- Sư bá tổ dặn tiểu tăng... dặn tiểu tăng... phải nghe lời tiền bối.
Tô Tinh Hà cực kỳ đắc ý nói:
- Đúng đó, Huyền Nạn đại sư bảo ngươi phải nghe lời ta. Mà lời của ta là gì, là bảo ngươi phải tuân theo di mệnh của sư phụ làm chưởng môn bản phái. Nếu ngươi đã là chưởng môn phái Tiêu Dao rồi thì những lời của cao tăng chùa Thiếu Lâm đâu có còn phải để ý đến nữa. Thành ra, nếu ngươi tuân theo lời của Huyền Nạn đại sư thì phải làm chưởng môn phái Tiêu Dao, còn như ngươi không theo lời của Huyền Nạn đại sư, thì cũng vẫn là chưởng môn phái Tiêu Dao. Nếu như ngươi có làm chưởng môn phái Tiêu Dao thì mới coi lời Huyền Nạn đại sư gác bỏ ngoài tai được, bằng không, ngươi sao có thể không nghe lời sư bá tổ được?
Luận chứng này, câu nào Hư Trúc nghe thấy cũng có lý, nên không biết phải trả lời ra sao. Tô Tinh Hà lại tiếp:
- Sư đệ, Huyền Nạn đại sư và mấy vị hòa thượng Thiếu Lâm ở ngoài kia, đều trúng phải độc thủ của Đinh Xuân Thu, nếu không cứu chữa, tính mệnh chỉ trong sớm tối. Trong đời nay, chỉ có một người cứu được họ mà thôi, mà cứu hay không cứu cũng toàn tùy thuộc vào ý của ngươi đó.
Hư Trúc nói:
- Sư bá tổ của tiểu tăng quả đúng là bị độc thủ của Đinh Xuân Thu, các vị sư bá sư thúc khác cũng thụ thương, có điều... có điều tài nghệ tiểu tăng nông cạn, làm sao cứu được họ?
Tô Tinh Hà mỉm cười nói:
- Sư đệ, bản môn trước nay không phải chỉ sở trường về võ học, mà cả về y bốc tinh tướng, cầm kỳ thư họa, bao trùm các gia các phái. Ngươi có một gã sư điệt là Tiết Mộ Hoa, y thuật chỉ mới biết chút vỏ bên ngoài, vậy mà giang hồ đã gọi y là Tiết Thần Y, có cái ngoại hiệu là Diêm Vương Địch, thật có phải tức cười muốn trẹo quai hàm hay sao? Huyền Nạn đại sư trúng phải Hóa Công Đại Pháp của Đinh Xuân Thu, nhà sư mặt vuông thì bị trúng phải Băng Tàm Chưởng của gã mặt sắt, còn sư phụ cao cao gầy gầy thì bị Đinh Xuân Thu đá trúng hông dưới mạng sườn ba tấc, bị thương kinh mạch...
Tô Tinh Hà thao thao bất tuyệt, thương thế và nguyên do từng người nói ra rõ ràng. Hư Trúc cực kỳ bội phục nói:
- Tôi thấy tiền bối chỉ chăm chú vào bàn cờ, không nhìn đến ai, cũng chẳng chẩn bệnh người nào, sao lại biết rõ như thế?
Tô Tinh Hà đáp:
- Trong võ lâm giao đấu bị thương, nhìn qua là biết thật dễ dàng. Chỉ có bệnh do trời đất tự nhiên, hư nhược phong tà, thương hàn nóng sốt, cái đó mới khó chẩn đoán. Sư đệ, ngươi mang trong người hơn bảy mươi năm Tiêu Dao thần công của sư phụ, dùng nó trị bệnh liệu thương, thật không gì bằng. Nếu muốn khôi phục công phu bị tiêu hao của Huyền Nạn đại sư, quả không phải dễ, thế nhưng muốn bảo toàn tính mạng thì chỉ giơ tay là xong.
Nói rồi dạy cho Hư Trúc phép nắn huyệt vận khí, tiêu giải hàn độc, lại chỉ dẫn rõ ràng muốn cứu Huyền Nạn thì dùng thủ pháp gì, cứu Phong Ba Ác thì dùng thủ pháp gì, mỗi phép trị một lối bị thương khác nhau.
Hư Trúc ghi nhớ kỹ các thủ pháp Tô Tinh Hà dạy cho mình nhưng chỉ mới biết cách làm chứ chưa hiểu tại sao phải làm như thế. Tô Tinh Hà thấy y đã rành rọt không sai lầm gì nữa, mỉm cười khen ngợi:
- Trí nhớ của chưởng môn tốt lắm, học là biết ngay.
Hư Trúc thấy ông ta mỉm cười có vẻ ngụy bí, dường như có ý không tốt, không khỏi nghi ngờ hỏi lại:
- Sao ông lại cười?
Tô Tinh Hà vội vàng nghiêm mặt, cung kính khom lưng:
- Tiểu huynh nào có dám cười, nếu có điều gì thất kính, mong chưởng môn nhân tha tội cho.
Hư Trúc nóng ruột trị thương cho mọi người nên không hỏi thêm nói:
- Thôi mình ra ngoài xem sao!
Tô Tinh Hà đáp:
- Vâng!
Ông ta liền đi theo Hư Trúc ra khỏi căn nhà. Chỉ thấy những người bị thương ai nấy ngồi xếp bằng dưới đất, nhắm mắt dưỡng thần. Mộ Dung Phục tiềm vận nội lực cố gắng làm giảm bớt nỗi đau đớn cho Phong Ba Ác và Bao Bất Đồng, còn Vương Ngữ Yên đang săn sóc cho Công Dã Can.
Tiết Mộ Hoa trán mồ hôi thành giọt, chạy tới chạy lui thấy người nào nguy cấp thì cứu chữa nhưng người này vừa dịu lại thì bên kia đã có người kêu réo. Y thấy Tô Tinh Hà đi ra cảm thấy yên dạ vội vàng chạy tới kêu lên:
- Sư phụ, xin lão nhân gia mau mau tìm cách cứu chữa cho họ.
Hư Trúc đi đến trước mặt Huyền Nạn thấy ông đang nhắm mắt vận công liền thõng tay đứng chờ không dám mở miệng. Huyền Nạn chầm chậm mở mắt, thở dài một tiếng nhè nhẹ nói:
- Sư bá tổ của ngươi vô năng, trúng phải độc thủ của Đinh Xuân Thu, làm thương tổn uy danh của bản phái, quả thật hổ thẹn vô cùng. Ngươi trở về bẩm cùng phương trượng, nói là ta... ta và sư thúc tổ Huyền Thống của ngươi không còn mặt mũi nào về chùa nữa.
Hư Trúc từ trước tới giờ thấy vị sư bá tổ này lúc nào cũng đạo mạo trang nghiêm, không giận mà vẫn có uy, xưa nay chưa dám nhìn thẳng vào ông, bây giờ thấy ông ủ rũ, cái cảnh anh hùng mạt lộ trông thật thê lương, ông đã nói vậy hẳn là đã định tìm con đường kết liễu đời mình nên vội vàng nói:
- Sư bá tổ, lão nhân gia cũng đừng nản lòng. Chúng ta là người học võ, cần phải giữ cho lòng vô sân nộ, vô tranh cạnh, vô thắng bại, vô đắc thất...
Y thuận miệng nói ra, đem những lời ngày thường sư phụ giáo huấn dạy lại cho sư bá tổ, đến lúc nghĩ lại mới thấy lỡ lời vội vàng nín bặt nhưng cũng đã thốt ra mấy câu rồi. Huyền Nạn mỉm cười, thở dài:
- Ngươi nói đúng lắm, thế nhưng sư bá tổ ngươi nội lực mất hết, năng lực thiền định cũng không còn nữa.
Hư Trúc nói:
- Vâng! Vâng! Đồ tôn chẳng biết nặng nhẹ, nói năng láo lếu.
Vừa định ra tay trị thương cho ông ta, bỗng nhớ tới nụ cười ngụy bí của Tô Tinh Hà, trong bụng kinh hãi: "Y dạy ta giơ chưởng lên đánh vào yếu huyệt trên thiên linh cái sư bá tổ, biết đâu y cố ý hại người thì sao? Nếu như ta đánh xuống rồi, sư bá tổ công lực đã mất trúng chưởng sẽ chết tươi thì biết làm sao?"
Huyền Nạn nói:
- Ngươi bẩm lại với phương trượng, bản tự sắp có đại nạn, phải hết sức phòng bị. Trên đường đi ngươi phải cẩn thận, ngươi tính khí đôn hậu, trì giới và thiền định hai đường không cần phải chăm lo quá, ngày sau công phu cốt ở chữ huệ, bốn quyển kinh Lăng Già phải cố sức nghiền ngẫm. Ôi, tiếc rằng sư bá tổ không còn hơi sức đâu mà chỉ điểm cho ngươi được nữa.
Hư Trúc vội đáp:
- Vâng! Vâng!
Y thấy ông đối với mình quan hoài như thế, trong lòng cảm kích lại tiếp:
- Sư bá tổ, nếu như bản tự có đại nạn thì xin lão nhân gia bảo trọng thân thể để còn về chùa hiệp lực với phương trượng chống với đại địch.
Huyền Nạn gượng cười chua xót nói:
Chương trước | Chương sau