Đinh Hỷ lại thở ra, cười khổ nói:
bạn đang xem “Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Người có lúc bị lỡ tay, ngựa có lúc bị trật đế.
Hồng Hạnh Hoa hừ lên một tiếng, bỗng nhiên đánh một quyền vào bụng y, tức giận mắng lên:
- Cái tên vương bát đản thật không ra gì.
Đinh Hỷ chỉ cười cười.
Hồng Hạnh Hoa nói:
- Ngươi đã làm tù nhân của y, còn lại đây làm gì?
Đinh Hỷ nói:
- Lại uống rượu.
Hồng Hạnh Hoa nói:
- Cút ngay.
Đinh Hỷ nói:
- Chúng cháu lại đây chiếu cố quán rượu, dù bà là tổ mẫu, cũng không nên đuổi cháu đi như thế.
Hồng Hạnh Hoa nói:
- Ta bảo ngươi cút, chỉ vì ngươi là cháu ta.
Đinh Hỷ hỏi:
- Tại sao?
Hồng Hạnh Hoa liếc mắt vào trong nhà, nói:
- Ta bảo ngươi cút, tốt nhất ngươi cút cho mau.
Đinh Hỷ đảo quanh tròng mắt, nói:
- Không lẽ trong đó có người cháu gặp không được sao?
Hồng Hạnh Hoa nói:
- Không phải người.
Đinh Hỷ hỏi:
- Không phải người?
Hồng Hạnh Hoa nói:
- Trong nhà chẳng có ai cả.
Đinh Hỷ hỏi:
- Trong nhà có gì?
Hồng Hạnh Hoa nói:
- Có một cây thương.
Đinh Hỷ hỏi:
- Thương? Cây thương ra làm sao?
Hồng Hạnh Hoa nói:
- Bá Vương thương.
Bá Vương.
Sức xô đẩy núi sông, khí thế át thiên hạ.
Thương.
Tổ của binh khí là thương.
Thương cũng có nhiều loại, có Hồng Lâu thương, có Câu Liêm thương, có Đoản thương.
Có Song thương, còn có Luyện Tử thương.
Cây thương này là Bá Vương thương.
Bá Vương thương dài một trượng bảy thước ba phân, nặng bảy mươi ba cân sáu lạng ba tiền.
Bá Vương thương mủi làm bằng thuần cương, cán thương cũng làm bằng thuần cương.
Bá Vương thương mà đâm vào người nào, chắc chắn la chết không nghi ngờ gì được, dù cán thương chỉ đập vào người thôi, cũng đủ mửa máu ra năm đấu.
Thậm chí trong giang hồ ít có người thấy qua Bá Vương thương.
Nhưng trong giang hồ, ai ai cũng biết, trong bảy thứ binh khí bá đạo nhất, Bá Vương thương là một.
Bá Vương thương độc nhất vô nhị trong thiên hạ.
Hiện tại, cây Bá Vương thương đang nằm trên bàn trước mắt Đinh Hỷ.
Tuy Hạnh Hoa Thôn còn có tên là quán rượu nhỏ Bất Túy Bất Quy, nơi đây cũng không nhỏ lắm, ba cái bàn dựa vào tường đã được kéo vào lại với nhau, trên mặt có trải tấm nỉ màu đỏ, còn có điểm chuyết hoa tươi.
Cây thương dài một trượng ba thước bảy tấc ba phân này, được lau chùi bóng loáng hằng ngày, chiếu ánh sáng lấp lánh rực rỡ, càng hiển lộ vẻ tôn quý, vừa mỹ lệ, như một nữ thần vừa đẹp tuyệt trần vừa kiêu ngạo, đang nằm nơi đó nhìn người ta lại sùng bái.
Đinh Hỷ bước lại, rờ rờ vào tấm nỉ, ngửi ngửi những đóa hoa tươi, thở ra nhè nhẹ một hơi, lẩm bẩm:
- Xem ra cây thương này còn thoải mái hơn cả ai.
Hồng Hạnh Hoa trừng mắt nhìn y, lạnh lùng nói:
- Bởi vì nó còn hữu dụng hơn nhiều người lắm.
Đinh Hỷ trừng mắt lên một cái, cười nói:
- Ý của bà là, nó còn hữu dụng hơn cháu phải không?
Hồng Hạnh Hoa nói:
- Hừ.
Đinh Hỷ nói:
- Nó có biết đấm lưng cho bà không? Có biết rót cho bà một ly trà không?
Hồng Hạnh Hoa tuy còn muốn vênh mặt lên, nhưng nhịn không nổi cũng đã bật cười.
Lúc bà ta cười, cặp mắt đang mơ màng như dãy núi xa xa, bỗng biến thành sáng rực trẻ trung đến bất ngờ.
Trong một khoảnh khắc nhỏ bé, Đặng Định Hầu cơ hồ quên mất bà ta là người đàn bà đã sáu bảy chục tuổi.
Đinh Hỷ vỗ vỗ vào cán thương bóng loáng, nói:
- Bất kể ngươi thoải mái thế nào, ta cũng chẳng thèm ngưỡng mộ ngươi.
Y lại trở về chỗ ngồi, rót ra một ly rượu uống cạn, mỉm cười nói:
- Ít nhất ngươi chẳng thể rót cho mình một ly rượu để uống.
Hồng Hạnh Hoa lại thở ra nói:
- Vì vậy, nó chẳng phải vì ly rượu đó mà làm ra bao nhiêu chuyện ngu xuẩn.
Đinh Hỷ nói:
- Bây giờ cháu đã vào ngồi đây, hình như không thấy có chuyện gì xảy ra.
Hồng Hạnh Hoa lại thở ra nói:
- Bây giờ còn chưa có gì, nhưng ta bảo đảm về sau ngươi sẽ hối hận.
Đinh Hỷ hỏi:
- Tại sao?
Hồng Hạnh Hoa cũng rót ra một ly rượu uống cạn, bà ta uống rượu tốc độ còn nhanh hơn cả Đinh Hỷ.
Uống một hơi ba ly rượu xong, bà ta bỗng nhiên hỏi:
- Ngươi có biết chủ nhân cây Bá Vương thương này là ai không?
Đinh Hỷ nói:
- Cháu có nghe.
Hồng Hạnh Hoa nói:
- Ngươi nói ra nghe thử xem.
Đinh Hỷ nói:
- Chủ nhân của Bá Vương thương họ Vương, cũng là chủ nhân của Đại Vương tiêu cục, Nhất Thương Kích Thiên Vương Vạn Vũ, nghe nói người này tính tình cương liệt, mà cũng cay chua lắm, gừng càng già càng cay. Liên Doanh tiêu cục thành lập lần này, lão nói không gia nhập, là không gia nhập, thậm chí còn không tiếc trở mặt với ông bạn già lâu năm là Bách Lý Trường Thanh.
Đặng Định Hầu bỗng nhiên cũng thở ra, đứng ở bên cạnh xen vào:
- Thậm chí lão ta còn đập bàn, kêu Bách Lý Trường Thanh cút xéo.
Đinh Hỷ cười nói:
- Tính khí của lão Vương như vậy, thiên hạ đều nghe danh đã lâu, có điều lão làm chuyện đó không sai tý nào.
Hồng Hạnh Hoa nói:
Chương trước | Chương sau