Insane
Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 14
5 sao 5 / 5 ( 45 đánh giá )

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long - Chương 3 - Ngạ Hổ Cương

↓↓

Đặng Định Hầu mỉm cười hỏi:

bạn đang xem “Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Nơi đó quả thật có hổ sao?


Đinh Hỷ cười nói:


- Không những có hổ, mà là thứ hổ đói.


Đặng Định Hầu thất thanh hỏi:


- Ngạ Hổ Cương?


Đinh Hỷ cười lớn nói:


- Đúng vậy, chính là Ngạ Hổ Cương.


Trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh hẳn, bởi vì mọi người ai ai cũng biết, Ngạ Hổ Cương là một nơi nguy hiểm đáng sợ vô cùng.


Nghe nói đại giang ra tới phía bắc, hai bên Hoàng Hà, bao nhiêu nhân vật đáng sợ nhất của hắc đạo, cơ hồ toàn bộ đều tập trung ở Ngạ Hổ Cương.


Bởi vì bọn họ đang dự định kế hoạch tổ chức một liên minh chống lại với Khai Hoa Ngủ Khuyển tiêu cục.


Người trong Khai Hoa Ngủ Khuyển lại đó, có khác gì đem lợn béo lại dâng, có khác gì thiêu thân đâm đầu vào bóng đèn.


Gương mặt của Tây Môn Thắng xem ra còn không lộ vẻ biểu tình gì, nhưng đồng tử đã thu nhỏ lại.


Quy Đông Cảnh đã đứng dậy chắp tay ra sau lưng tản bộ lòng vòng chung quanh bàn.


Đặng Định Hầu đưa ly rượu lên, tính uống cạn, mới phát giác ra đó là ly không.


Đinh Hỷ nhìn bọn họ, nhẫn nha nói:


- Chỉ cần các vị thật tình dám lại, muốn ta đem đi lúc nào cũng được.


Quy Đông Cảnh bỗng nhiên cười lên một tiếng nói:


- Không phải là bọn ta không dám đi, chỉ là không cần phải đi.


Đinh Hỷ hỏi:


- Không cần phải đi?


Quy Đông Cảnh nói:


- Đối với người chết, trước giờ ta không có hứng thú gì cho lắm, bất kể là nam hay nữ đều vậy cả.


Tây Môn Thắng nói:


- Ta ...


Quy Đông Cảnh bước lại vỗ vào vai y, nói:


- Không những ông không cần phải đi, còn đi không được.


Tây Môn Thắng hỏi:


- Tại sao?


Quy Đông Cảnh nói:


- Bởi vì, bọn ta ở đây mới nhận được một món hàng lớn, sáng mai lập tức phải khởi hành.


Y vỗ mạnh vào vai Tây Môn Thắng, cười nói:


- Cái tiêu cục này toàn dựa vào ông, ông đi, ta biết làm sao đây?


Đặng Định Hầu bỗng nhiên bật người dậy:


- Ta đi được.


Hào kiệt giang hồ giải tù phạm, trước giờ không phải dùng đến còng chân còng tay.


Bởi vì bọn họ dùng một cách còn tốt hơn ... điểm huyệt.


Thủ pháp điểm huyệt có nặng có nhẹ, bộ vị cũng có chỗ nặng chỗ nhẹ, nặng có thể làm người ta chết được, nhẹ thì làm cho người ta mất tự do hành động.


Bất kể là nặng hay nhẹ, ai bị điểm trúng huyệt đạo, đều cảm thấy mùi vị không dễ chịu tý nào.


Tiểu Mã đang nếm phải mùi vị không dễ chịu tý nào đó.


Y muốn mắng người, nhưng mở miệng không ra, muốn vung quyền, nhưng cất tay lên không nổi, cả người y như bị một sợi dây thừng buộc chặt cứng, ngay cả huyết mạch cũng bị bó lại. Cả người y như muốn nổ tung.


Đặng Định Hầu nhìn y mỉm cười nói:


- Đây có phải là lần đầu ngươi bị điểm huyệt đạo không?


Tiểu Mã cắn chặt răng, hận không cắn được y một miếng.


- Cái tên rùa đen này đã biết mình không mở miệng ra được, còn hỏi làm quái gì?


Đặng Định Hầu lại cười nói:


- Ta xem có vẻ vậy đấy, bởi vì hiện giờ ngươi có vẻ khó chịu lắm, không những vậy còn tức giận nữa, đợi ngươi thành thói quen rồi, sẽ thấy thoải mái thôi.


Tiểu Mã hận không cắn đứt được cái mủi của y ra.


Bất cứ chuyện gì cũng làm thành thói quen được, chuyện này, chỉ một lần là đã quá nhiều.


Đặng Định Hầu nói:


- Người điểm huyệt ngươi là Tây Môn Thắng, các ngươi cũng nên biết, thủ pháp điểm huyệt và đả huyệt của y, có thể nói là đệ nhất Trung nguyên, người khác không ai giải nổi.


Y bỗng nhiên cười lên một tiếng, nói:


- May mà ta cũng chẳng phải ai xa lạ, chính là môn hạ chùa Thiếu Lâm.


Đệ tử chùa Thiếu Lâm lấy từ bi làm gốc, cứu cánh là phổ độ chúng sinh, cứu khổ cứu nạn.


Vì vậy, môn hạ chùa Thiếu Lâm tuy thủ pháp điểm huyệt không cao minh, thủ pháp giải huyệt của các môn các phái thứ nào cũng rành rọt.


Thiếu Lâm vốn là nguồn gốc của võ học thiên hạ.


Đặng Định Hầu lại nói:


- Chắc các ngươi không tin ta sẽ giải huyệt cho các ngươi, bởi vì ta thật tình không phải là đối thủ của hai người hợp lại, tay chân các ngươi vừa tự do, không chừng ta sẽ bị khổ đến nơi.


Tiểu Mã quả thật không tin, ngàn lần vạn lần không tin.


Có điều đúng lúc y đang nghĩ đến chuyện cắn lão rùa đen một cái, Đặng Định Hầu lại đi giải khai huyệt đạo của bọn họ.


Đinh Hỷ vẫn còn bất động ở đó, yên lặng nhìn nhìn y.


Tiểu Mã cũng không động đậy, người khác vừa giải khai huyệt đạo cho y, hiển nhiên y không thể lập tức lại động tay động chân.


Nhưng y nhịn không nổi bèn hỏi:


- Ngươi làm vậy là có ý gì?


Đặng Định Hầu hững hờ nói:


- Chẳng làm gì cả, chẳng qua một mình buồn buồn, lấy các ngươi ra làm trò thế thôi.


Tiểu Mã trừng mắt hỏi:


- Ngươi không tính để bọn ta đánh nát xương ra chứ?


Đặng Định Hầu cười hỏi lại:


- Các ngươi là hạng người như vậy?


Tiểu Mã nói không ra lời.


Bọn họ quả thật không phải là hạng người như vậy.


Đặng Định Hầu nói:


- Các ngươi là cường đạo, không chừng cũng có giết người, không chừng cũng có tranh cướp, nhưng ta biết, các ngươi không chịu đi làm chuyện nói xong nuốc lời, vong ân phụ nghĩa.


Y mỉm cười, nhìn nhìn Đinh Hỷ, nói:


- Ta cũng biết, ngươi đã bằng lòng đưa ta lại chỗ mấy người chết và phong thơ, thì ngươi nhất định sẽ làm cho bằng được.


Tiểu Mã trừng mát nhìn y, bỗng nhiên thở ra, lẩm bẩm:


- Xem ra, lão tiểu tử này có biện pháp đối phó người khác.


Đinh Hỷ mỉm cười nói:


- Xem ra không phải chỉ có bao nhiêu đó thôi.


Đặng Định Hầu cười lớn.


Hiện tại, bọn họ đang ngồi trên cổ xe ngựa của Quy Đông Cảnh.


Quy Đông Cảnh ăn mặc không chọn lựa lắm, nhưng ngoài đàn bà ra, y còn rất kỹ chuyện xe cộ.


Xe của y, mãi mãi là thứ xe thoải mái nhất, hào hoa nhất, dự bị đâu ra đó nhất.


Đặng Định Hầu vừa cười lớn, vừa mở một cái cửa nhỏ kín trong góc, lấy ra một vò rượu.


Vò rượu ấy dĩ nhiên là vò rượu ngon.


Đặng Định Hầu chặt bay nắp vò, lập tức có một mùi rượu thơm ngát bay ra đầy mủi.


Tiểu Mã lập tức hỏi:


- Đây là loại Đại Khúc ở Thiểm Châu?


Tuy y không thích lấy mắt nhìn, lấy tai nghe, lỗ mủi của y lại rất linh, nhất là đối với rượu.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Viên sỏi

Viên sỏi

Nhớ Cụ, mà chưa về được để thắp cho cụ một nén nhang, vì cuộc đời cứ kéo tôi

29-06-2016
Con cá sông yêu thương

Con cá sông yêu thương

Anh Hai kể Trung nghe chuyện nhà trong làn khói bếp nghi ngút của nồi bánh tét đêm

24-06-2016
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Giới thiệu: - Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng

14-07-2016 253 chương
Tuyệt mệnh

Tuyệt mệnh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện kinh dị số 1) Cũng không thể hoàn toàn

27-06-2016
Dù em ok hay không ok...

Dù em ok hay không ok...

Cô không bất ngờ về nụ hôn, cô đoán là hôm nay anh sẽ hôn. Cô ngủ thiếp trên ghế

01-07-2016
Mẹ ơi! Con thèm…

Mẹ ơi! Con thèm…

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập Truyện ngắn kinh dị) - Mẹ làm chi mà

28-06-2016
Ba là mùa xuân

Ba là mùa xuân

Càng lớn càng nhận ra Tết không phải là ngày hội của trẻ con mà là những khoảnh

23-06-2016