Hoa Hoa Phong lại nói tiếp:
bạn đang xem “Thất chủng binh khí 3 - Bích ngọc đao - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Không ngờ trên Tây hồ còn có cường đạo, đợi người nay tỉnh lại, chúng ta phải hỏi thử y xem, bọn cường đạo ấy ở đây.
Cô không hề phải đợi lâu, người này lập tức đã tỉnh lại.
Y thấy mình bỗng đang ở một nơi xa lạ, dĩ nhiên cảm thấy rất kinh ngạc.
Nhưng y trấn tĩnh lại được ngay.
Nếu là người khác, trong hoàn cảnh này, vừa tỉnh lại nhất định sẽ có nhiều chuyện để hỏi bọn Đoàn Ngọc.
Nhưng y thì ngay cả một câu cũng không mở miệng ra hỏi, thậm chí ngay cả tiếng "cám ơn" cũng không buồn thốt.
Người ta cứu mạng y, y ngược lại cho rằng người ta nhiều chuyện.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi hỏi y:
- Anh có biết tại sao anh lại ở nơi đây không ?
Người này nhìn cô một thoáng, lắc nhẹ đầu.
Hoa Hoa Phong nói:
- Đấy là anh được chúng tôi cứu anh từ trong một cái rương ra. Cái rương này vốn đã chìm dưới đáy hồ.
Nếu đổi lấy người khác, nghe thấy mình vừa ở trong rương ra, dĩ nhiên phải giật cả mình lên.
Nhưng người này ngay cả chớp mắt cũng không thấy chớp một cái.
Hoa Hoa Phong nói:
- Anh làm sao mà bị bỏ vào trong rương vậy ? Có phải có người hại anh không ?
Người này vẫn còn ngậm miệng, ánh mắt thì đã đưa qua hướng Đoàn Ngọc.
Hoa Hoa Phong nói:
- Cái người anh đang nhìn đó, họ Đoàn, tên là Đoàn Ngọc, là một người rất có bản lãnh, nếu anh nói cho y biết ai hại anh, nhất định y sẽ giúp anh hả giận ngay.
Người này không những câm miệng lại, ngay cả mắt cũng nhắm lại luôn.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi lớn tiếng nói:
- Không lẽ anh là một người câm sao ?
Người này xem ra không những là người câm, mà còn là một người điếc.
Hoa Hoa Phong thở ra nhìn Đoàn Ngọc, cô cười khổ nói:
- Chúng ta lầm rồi.
Đoàn Ngọc hỏi:
- Lầm chuyện gì ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Xem ra người này hình như tự mình nguyện ý cho người ta bỏ vào trong rương, chúng ta còn nhiều chuyện đem cứu y ra làm gì ?
Đoàn Ngọc cười cười nói:
- Nếu tôi vừa ở trong rương thoát ra, tôi cũng không có tâm tình đâu mà nói chuyện.
Hoa Hoa Phong nói:
- Nhưng nếu y chẳng nói gì cả, làm sao chúng ta có thể giúp y trả thù cho được ?
Đoàn Ngọc nói:
- Có những hạng người nếu muốn tìm người khác thanh toán, y sẽ tự mình đi, không muốn nhờ người khác giúp đỡ.
Hoa Hoa Phong cười nhạt nói:
- Tôi biết có rất nhiều đàn ông đều có cái tính khí thối tha đó.
Người này bỗng mở mắt ra nhìn Đoàn Ngọc một cái, rốt cuộc nói ra ba tiếng:
- Cám ơn anh !
Đến bây giờ y mới nói ba tiếng này, hình như không phải vì Đoàn Ngọc cứu mạng y, mà vì Đoàn Ngọc đã nói đúng ý nghĩ trong lòng y.
Y nói xong ba tiếng đó, lập tức đứng thẳng người dậy.
Hoa Hoa Phong chau mày hỏi:
- Anh tính đi bây giờ sao ?
Người này gật gật đầu, vừa mới bước một bước, gương mặt bỗng lộ vẻ đau đớn kịch liệt, làm như bỗng nhiên bị một cây kim nhọn đâm vào một cái.
Sau đó người của y ngã ầm xuống.
Đoàn Ngọc bấy giờ mới phát hiện ra, phía sau vai của y có một vết máu.
Hoa Hoa Phong thất thanh nói:
- Anh bị thương sao ?
Người này lồm cồm muốn bò dậy, lại té xuống, lần này té xuống rồi, y bèn hôn mê bất tỉnh luôn.
Quả nhiên y bị thụ thương.
Vết thương phía sau vai, miệng vết thương chỉ lớn bằng đầu cây kim, nhưng nguyên cả bả vai sưng lên đen thui, hiển nhiên bị người ta dùng ám khí rất nhẹ, rất độc ám toán y từ sau lưng.
Hoa Hoa Phong chau mày nói:
- Ám khí này có độc.
Đoàn Ngọc thở ra:
- Không những có độc, mà còn độc quá chừng luôn.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Còn cứu được không ?
Đoàn Ngọc cười cười nói:
- Tôi giết người không quen lắm, nhưng cứu người thì là chuyên gia.
Y mỉm cười vén tay áo lên, rồi nói tiếp:
- Cô chỉ cần cho tôi một cái bình đựng rượu đun nóng lên, tôi bảo đảm trả lại cho cô một người còn sống nhăn.
Hoa Hoa Phong dùng đuôi mắt nhìn y, ánh mắt đầy vẻ hồ nghi, cô lẩm bẩm:
- Tên này không lẽ muốn kiếm rượu của mình để uống sao ?
Đoàn Ngọc không hề muốn kiếm rượu uống, cũng không phải đang khoe khoang, xem ra y quả thật có chút bản lãnh.
Trước hết y ngậm rượu vào trong miệng, rồi phun lên miệng vết thương của người đó, xong rồi y lấy trong người ra một thanh Bích Ngọc đao màu xanh biết lóng lánh, cắt những miếng thịt lở loét ở chung quanh miệng vết thương.
Đợi đến lúc máu chảy từ vết thương ra biến từ màu đen ra màu đỏ tươi, y bèn lấy rượu nóng lùa với chút thuốc bột tẩm lên trên vết thương, thở phào ra một hơi dài, cười nói:
- Hiện tại chắc cô đã tin là tôi không phải đang nói dóc phải không ?
Hoa Hoa Phong nhoẽn miệng cười nói:
- Không ngờ anh cũng có tí bản lãnh đấy chứ.
Đoàn Ngọc nói:
- Đâu phải chỉ có một tí thôi ? Còn nhiều hơn thế nữa chớ.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Anh có thể chữa bệnh nào cũng được thật sao ?
Đoàn Ngọc nói:
- Chỉ có một thứ bệnh tôi chữa không được.
Hoa Hoa Phong hỏi:
- Bệnh gì ?
Đoàn Ngọc nói:
- Bệnh đói.
Y thở ra, rồi cười khổ nói:
- Không biết chỗ này của cô có thứ thuốc gì chữa được bệnh đói bụng của tôi không ?
Hoa Hoa Phong cười hỏi:
- Anh muốn ăn gì ?
Đoàn Ngọc nói:
- Nơi này có gì ?
Hoa Hoa Phong nói:
- Nơi đây vốn là một dãy nhà trống lỗng.
Đoàn Ngọc hỏi:
- Ngay cả một người cũng không có ?
Chương trước | Chương sau