Insane
Thất chủng binh khí 2 - Khổng Tước Linh - Cổ Long

Thất chủng binh khí 2 - Khổng Tước Linh - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 6
5 sao 5 / 5 ( 14 đánh giá )

Thất chủng binh khí 2 - Khổng Tước Linh - Cổ Long - Hồi 2 - Nước mắt lãng tử

↓↓

- Sao ông ta lại tấu xảo thế ?

bạn đang xem “Thất chủng binh khí 2 - Khổng Tước Linh - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cao Lập nói:


- Vì ông ta vốn đang truy lùng năm tên cao thủ trong hắc đạo đó.


Thiên hạ vốn không có chuyện gì may mắn ngẫu nhiên. Bất cứ chuyện gì cũng phải có nhân trước, rồi mới có quả.


Tiểu Vũ trầm ngâm một hồi, y bỗng cười lên một tiếng nói:


- Anh phát hiện đối phương có năm tên cao thủ hắc đạo, chắc là thấy mình quá xui xẻo.


Cao Lập gật gật đầu.


Tiểu Vũ nói:


- Nhưng nếu không phải năm người bọn họ, Bách Lý Trường Thanh cũng không đến đó mà cứu anh.


Cao Lập lại gật gật đầu.


Tiểu Vũ cũng không nói gì nữa, y tin rằng Cao Lập nhất định hiểu ý của mình.


Trên đời này vốn không có chuyện gì thật sự là may mắn, cũng tuyệt đối không có chuyện gì thật sự là xui xẻo.


May và rủi cách nhau một khoảng cách thật vi diệu.


Vì vậy, nếu mình gặp phải một chuyện bất hạnh, cũng đừng nên oán than gì cả, lại càng không nên vì đó mà nản lòng.


Dù mình có bị đánh ngã gục xuống cũng không sao, bởi vì chỉ cần mình còn sống đó, nhất định sẽ còn có lúc đứng dậy được.


Đêm càng khuya.


Trải qua một thời gian thật lâu, Cao Lập mới hỏi:


- Ông ta chưa từng cứu anh lần nào ?


Tiểu Vũ nói:


- Chưa bao giờ.


Cao Lập hỏi:


- Tại sao anh cứu ông ta ?


Tiểu Vũ nói:


- Lúc ông ta cứu anh, không phải anh chưa cứu ông ta bao giờ sao ?


Cao Lập nói:


- Chưa.


Tiểu Vũ nói:


- Nếu anh thấy phải làm một chuyện, thì nhất định đi làm vậy thôi, chẳng cần phải hỏi người khác đã làm giùm được gì cho mình.


Ánh mắt của y nhìn đăm đăm về phương trời xa, y chầm chậm nói tiếp:


- Dương Dã dù có là ân nhân cứu mạng tôi, hôm nay tôi vẫn phải giết y. Bách Lý Trường Thanh có là kẻ thù của tôi, hôm nay tôi vẫn phải cứu ông ta, bởi vì tôi cảm thấy không làm vậy không được.


Gương mặt của y phảng phất như đang rực sáng, không biết là vì ánh trăng, hay vì chính trong lòng y đã chiếu ra.


Cao Lập cảm thấy được cái thứ ánh sáng đó.


Y bỗng phát hiện ra gã thiếu niên này không phải là kẻ lười biếng nông cạn như y đã tưởng tượng.


Tiểu Vũ lại nói:


- Bốn tiêu cục lớn ở Trung Nguyên mà liên hợp được với Bách Lý Trường Thanh, người trong giang hồ được ích lợi vì đó không biết bao nhiêu mà kể. Tôi cứu ông ta là vì những người đó, chuyện này không phải là vì ông ta.


Cao Lập nhìn y chăm chú, nhịn không nổi, thở nhẹ ra nói:


- Anh hiểu chuyện lắm.


Tiểu Vũ nói:


- Cũng không gì nhiều.


Cao Lập nói:


- Kiếm pháp của anh hình như cũng không kém Bách Lý Trường Thanh bao nhiêu.


Tiểu Vũ nói:


- Sao ?


Cao Lập nói:


- Bách Lý Trường Thanh vốn là một trong bảy tay đại kiếm khách từ bao nhiêu năm nay rồi.


Tiểu Vũ nói:


- Hình như ông ta đứng thứ sáu.


Cao Lập hỏi:


- Còn anh ?


Tiểu Vũ cười nói:


- Tôi chỉ bất quá là một kẻ vô danh tiểu tốt.


Cao Lập nói:


- Nhưng kiếm pháp không phải là trời sinh ra là biết ngay.


Tiểu Vũ nói:


- Dĩ nhiên không phải.


Cao Lập hỏi:


- Ai dạy kiếm pháp cho anh ?


Tiểu Vũ hỏi ngược lại:


- Anh đang tra vấn lai lịch tôi đấy à ?


Cao Lập nói:


- Quả thật tôi rất hiếu kỳ chuyện của anh.


Tiểu Vũ hững hờ nói:


- Tôi không ngờ anh còn có tính hiếu kỳ.


Quả thật y không ngờ được.


Người trong tổ chức này, không những không còn lòng hiếu kỳ, họ còn hoàn toàn không có tình cảm.


Bọn họ mỗi ngày ở chung với nhau, nhưng bên này bên kia chẳng ai từng hỏi lai lịch của người khác ra sao.


Bọn họ sẽ chiến đấu bên nhau không hề có tình bạn bè, bởi vì tình bạn có thể làm mềm lòng con người, trái tim của bọn họ phải cứng rắn, càng cứng rắn càng tốt.


Cao Lập nói:


- Ngày tháng của chúng ta không dễ chịu tí nào.


Tiểu Vũ lại gật gật đầu.


Đấy là những ngày tháng không thấy mặt trời, không có tiếng cười đùa, chẳng có hơi ấm, thậm chí không có hưởng thụ.


Bọn họ lúc nào cũng ở trong tình trạng chờ đợi, chờ đợi một mệnh lệnh.


Tinh thần của bọn họ vĩnh viễn không cách nào được lơi lỏng.


Tiểu Vũ nhớ lại mỗi lần gặp Dương Dã, là thấy Dương Dã đang ngồi mài đao.


Cao Lập buồn rầu nói:


- Nhưng những ngày tháng đó ít ra cũng rất bình an, ít nhất là làm cho chúng ta cảm thấy mỗi ngày mình có đủ cơm ăn, mỗi ngày đều được ngủ trong chỗ không bị mưa ướt.


Tiểu Vũ nói:


- Anh gia nhập tổ chức của họ, không lẽ chỉ vì lúc đó anh không còn nơi nào khác để đi ?


Cao Lập cười càng thêm thê lương, y chầm chậm nói:


- Hiện tại, tôi vẫn không có nơi nào khác để đi thôi.


Tiểu Vũ nói:


- Anh giết người không lẽ chỉ vì để tìm một nơi an thân thôi sao ?


Cao Lập lắc đầu.


Y nói không được, không chừng chỉ vì chính y không nỡ nói ra miệng.


Y giết người chỉ vì muốn làm cho mình cảm thấy mình được an toàn, chỉ vì muốn bảo vệ chính mình.


Y giết người chỉ vì y cảm thấy đa số người trên thế gian đã đối xử không tốt với y.


Tiểu Vũ bỗng thở ra một hơi dài nói:


- May mà tôi cũng còn có nơi để đi.


Cao Lập hỏi:


- Nơi nào ?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Đau gì như thể

Đau gì như thể

Có đáng không những tháng năm dài vằng vặc? Những tâm hồn thương tổn? Và kia, một

24-06-2016
Cải lạc loài

Cải lạc loài

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn

27-06-2016
Viết cho Nhăn Mập

Viết cho Nhăn Mập

Thế Giới loài người có cái quy luật hài hước và khốn nạn vậy đó con

24-06-2016
Huế của tháng ba

Huế của tháng ba

Trong tôi tháng ba là tháng của mùa nhớ, dẫu kí ức của tôi đã từ lâu thuộc về mùa

26-06-2016