- Thiếp còn biết rằng, bây giờ chàng không thể tìm được người nào như họ nữa.
bạn đang xem “Lưu tinh hồ điệp kiếm - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lão Bá lẩm bẩm :
- Nữ nhân thật là kỳ quặc! Những việc không nên biết thì họ đều biết cả. Trái lại những việc đáng biết thì lại chẳng biết gì.
Phượng Phượng nhìn ông hồi lâu rồi hỏi :
- Chàng có muốn nghe thêm một câu chuyện không? Chàng cho rằng thiếp thích nói những chuyện đó lắm sao?
Lão Bá lãnh đạm đáp :
- Nàng có thể không cần nói.
Phượng Phượng vặn vẹo hai tay, tiếp lời :
- Đáng ra thiếp không nên nói. Nhưng bây giờ... bây giờ không thể không nói ra.
Chàng là nam nhân duy nhất của thiếp. Đời này thiếp đã hoàn toàn thuộc về chàng, làm sao thiếp co thể không quan tâm đến chàng được?
Lão Bá lại mở mắt ra, chờ đợi.
Trong trường hợp đó, không một nam nhân nào có thể cầm lòng được.
Phượng Phượng cúi xuống người Lão Bá thổn thức, nước mắt rơi lã chã xuống ngực ông.
Lúc sau, cô ta sụt sùi nói :
- Thiếp chỉ muốn nghe chàng nói một câu. Lần này ra khỏi đây, đối phó với chúng, chàng có mấy phần cầm chắc?
Lão Bá đặt tay lên mái tóc cô ta, nhẹ giọng hỏi :
- Nàng có biết có nhiều lúc nói thật làm cho người ta đau lòng không?
- Thiếp biết! Nhưng vẫn muốn nghe.
Lão Bá trầm ngâm một hồi rồi chậm rãi nói :
- Ta là một con bạc. Bất cứ con bạc nào cũng chuẩn bị sẵn một quân chủ bài để lật ra. Nhưng lần này... lần này ta đến một quân chủ bài trong tay cũng không có. Nói đúng hơn, vẫn có quân cuối cùng đó, nhưng sợ rằng... không còn tác dụng nữa.
- Vì sao?
- Vì bây giờ ta vẫn chưa cầm trong tay.
- Nghĩa là.. nghĩa là quân chủ bài đó của chàng vẫn chưa sa vào tay chúng?
Lão Bá thở dài nói :
- Chỉ sợ rằng việc đó không còn lâu nữa!
Phượng Phượng nói :
- Thiếp không biết gì về những quân bài cả. Nhưng nếu chàng vẫn còn bằng hữu hoặc thủ hạ còn chưa bị Lục Hương Xuyên tiêu diệt hoặc chưa bị lộ thì vẫn còn có thể liên lạc với họ mà?
Lão Bá buồn bã lắc đầu :
- Bây giờ thì không kịp nữa.
Phượng Phượng vội hỏi :
- Vì sao?
Lão Bá hơi nhổm người lên hỏi :
- Nàng có muốn biết rõ sự thật không?
Phượng Phượng cố nén nỗi kích động trả lời :
- Có!
Lão Bá trầm giọng nói :
- Chúng ta đã ước định trước đúng ngày mồng bảy, chính ta sẽ suất lãnh tứ lộ nhân mã trực diện tấn công Phi Bằng bảo. Dưới con mắt mọi người, đó là đòn quyết định và tất nhiên ta đã dốc toàn bộ lực lượng...
Ánh mắt Phượng Phượng chợt sáng lên.
Cô ta cố ghìm nỗi hồi hộp, hỏi :
- Có nghĩa là chàng vẫn còn một lực lượng khác bí mật ẩn phục, đúng không?
Lão Bá gật đầu :
- Không sai!
- Kế hoạch thế nào?
Lão Bá không trả lời thẳng vào câu hỏi :
- Nhiều năm nay, không ai biết rằng ta bí mật huấn luyện một lực lượng trẻ tuổi.
- Thế ư?
Lão Bá điềm tĩnh kể tiếp :
- Tuổi trẻ thường quả cảm và đầy nhiệt huyết. Bởi thế, lực lượng đó ta gọi là Hổ tổ, bởi vì chúng chẳng khác gì mãnh hổ, vừa dũng mãnh vừa không sợ bất cứ điều gì.
Phượng Phượng nhận xét :
- Nhưng họ lại thiếu kinh nghiệm...
Lão Bá nói :
- Kinh nghiệm tuy quan trọng, nhưng vấn đề chủ yếu nhất trong cuộc chiến sinh tử là dũng khí.
Phượng Phượng lại hỏi :
- Chàng đã có ý định huấn luyện họ với mục đích tung vào cuộc chiến này?
Lão Bá gật đầu :
- Dưỡng binh mười năm, dụng binh một ngày. Vì cuộc chiến đó mà chúng ta đã đợi rất lâu. Mỗi người đều hiểu rõ cuộc chiến này đối với họ quan trọng như thế nào.
Phượng Phượng chớp chớp mắt nói :
- Thiếp còn chưa rõ lắm...
- Ta đã đáp ứng với chúng rằng, nếu thắng lợi trong cuộc chiến này, những ai còn sống sẽ được hưởng phú quý trọn đời. Còn nếu bại thì tất cả đều nhận lấy cái chết.
Phượng Phượng gật đầu :
- Đương nhiên họ đều biết rằng chỉ cần Lão Bá đáp ứng là nhất định sẽ thực hiện.
- Phải! Vì thế bây giờ chẳng những mọi người đang hừng hực khí thế mà còn quyết tâm không thắng lợi thì không trở về.
Phượng Phượng hỏi :
- Bây giờ chàng đã bố trí tất cả lực lượng Hổ tổ ở phụ cận Phi Bằng bảo?
- Không sai!
- Chàng đã ước định với họ là ngày mồng bảy sẽ phối hợp tấn công?
- Đúng ngọ ngày mồng bảy.
- Chàng lãnh xuất tứ lộ nhân mã tấn công chính diện, còn họ sẽ bí mật tập kích phía sau?
Lão Bá gật đầu nói :
- Tuy ta không nghiên cứu kỹ binh pháp, nhưng cũng hiểu tác dụng của tiền hậu hợp công, dương đông kích tây, xuất kỳ bất ý, công kỳ vô bị sẽ lợi hại thế nào...
Phượng Phượng cũng cười tán thưởng :
- Chàng đã nói Hổ tổ chẳng khác gì mãnh hổ. Nay lại thêm yếu tố bất ngờ và tiền hậu hợp công, như thế đủ tin rằng Phi Bằng bảo sẽ bị tơi tả không còn manh giáp rồi!
- Phi Bằng bảo tuy lực lượng không phải tầm thường, hiện là một đệ nhất bang phái trên võ lâm, nhưng nhiều năm qua không ai dám xâm phạm chúng. Vì được sống yên ổn quá lâu tất khó tránh khỏi sự trễ nãi.
Phượng Phượng tán đồng :
- Ngay cả loại ngựa cũng thế. Cho dù là thiên ly mã nhưng lâu ngày không xung trận thì cũng béo ra và chậm chạp.
Lão Bá nhìn cô ta hồi lâu, rồi cười nói :
- Không ngờ nàng hiểu được sự đời nhiều như vậy.
Ông chợt nhận thấy đàm luận với Phượng Phượng thật hứng thú, vì ông nói ra điều gì cô ta cũng hiểu.
Đối với một lão nhân cô đơn và bây giờ lại bị dồn vào nơi hoang rợn này, điều đó rất có ý nghĩa.
Phượng Phượng thở ra một hơi, nói :
- Bây giờ thì thiếp đã hiểu vì sao chàng vẫn giữ được lạc quan như thế, tin chắc như thế.
Lão Bá chợt rầu giọng :
- Nhưng ta đã quên mất một câu nói của chính mình...
- Câu gì vậy?
- Một người bất luận trước khi làm việc gì đều không được tin chắc.
Vẻ mặt Phượng Phượng u ám hẳn đi. Cô ta gật đầu, thở dài nói :
- Bây giờ thiếp đã hiểu. Chàng đang bị kẹt ở đây, khó mà phối hợp được với họ như kế hoạch.
Lão Bá buồn bã gật đầu :
- Ta tin rằng lúc này lực lượng của ta do Lục Hương Xuyên triệu tập về đã bị hắn sát hại.
Phượng Phượng hỏi :
Chương trước | Chương sau