Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 82 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Quyển 5 - Chương 1 - Lục Tiểu Phụng chạy trốn

↓↓

- Đúng vậy, đúng vậy, đúng vậy...

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lão nói "đúng vậy" tới ba lần, ba người đã bước ra khỏi phòng.


Tiêu Tương kiếm khách cũng không chậm hơn bọn họ.


Tư Không Trích Tinh nhìn nhìn ly rượu, bỗng đặt mạnh xuống bàn một cái, lớn tiếng nói :


- Tôi chẳng phải lại đây để uống rượu, chỉ có tôn tử vương bát đản mới lại uống rượu.


Y cũng bước ra khỏi phòng.


Trong phòng thình lình chỉ còn lại có hai người, còn giữ được trấn tĩnh chỉ có mỗi một mình Hoa Mãn Lâu.


"Ba" lên một tiếng, ly rượu trong tay của Mộc đạo nhân đã vỡ tan tành từng mãnh vụn.


Hoa Mãn Lâu chỉ cười cười nói :


- Ông có biết bọn họ đi đâu không?


Mộc đạo nhân lạnh lùng nói :


- Có quỷ mới biết.


Hoa Mãn Lâu nói :


- Tôi biết.


Y vẫn còn đang cười :


- Tôi không phải quỷ, nhưng tôi biết.


Mộc đạo nhân nhịn không nổi hỏi y :


- Ông nói bọn họ đi đâu?


Hoa Mãn Lâu nói :


- Hiện tại, nếu chúng ta lại Tây Môn sơn trang, nhất định sẽ tìm ra bọn họ ở đó, không thiếu một ai.


Mộc đạo nhân không hiểu.


Hoa Mãn Lâu lại nói :


- Bọn họ lại đó, bởi vì bọn họ muốn biết một chuyện... Nếu tôi là Lục Tiểu Phụng, từ chỗ đó chạy trốn, tôi sẽ chạy đường nào?


Hoa Mãn Lâu nói :


- Đợi đến lúc bọn họ đã nghĩ ra thông suốt rối bọn họ sẽ theo hướng đó mà rượt.


Mộc đạo nhân hỏi :


- Tại sao bọn họ không nói ra?


Hoa Mãn Lâu nói :


- Bởi vì bọn họ sợ mình đoán trật, ảnh hưởng đến người khác.


Mộc đạo nhân hỏi :


- Ông có chắc không?


Hoa Mãn Lâu gật gật đầu mỉm cười nói :


- Tôi chắc là vậy, bởi vì bọn họ đều là bạn bè của Lục Tiểu Phụng.


Gương mặt của y rạng rỡ, nụ cười của y cũng rạng rỡ, y yêu đời, y tin tưởng hoàn toàn vào cái bề mặt lương thiện của con người.


Mộc đạo nhân cũng thở ra một tiếng dài nói :


- Một người có được bao nhiêu đó bạn bè như Lục Tiểu Phụng, quả thật còn muốn gì hơn nữa, chỉ tiếc là chính y lần này lại quá tệ.


Lão ta vỗ vỗ vào vai của Hoa Mãn Lâu nói :


- Chúng ta đi thôi, nếu trên đời này có người nào tìm ra được Lục Tiểu Phụng, người đó chính là ông.


Hoa Mãn Lâu nói :


- Không phải tôi.


Mộc đạo nhân hỏi :


- Không phải ông còn ai nữa?


Hoa Mãn Lâu nói :


- Là chính y.


Nếu một người đã mê lạc đi chính mình, thì trừ y ra, còn có ai tìm lại y cho được nhỉ?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Sơn Trà

Sơn Trà

Tôi rạch một nhát nơi cổ tay. Màu đỏ ứa trào. Cơn khó chịu được xoa dịu đôi

28-06-2016
Tạm biệt tình đầu

Tạm biệt tình đầu

Giới thiệu: Vào một buổi chiều cuối tháng chín, tôi được chọn tham gia lớp bồi

09-07-2016 1 chương
Mại

Mại

- Không nên thế. Hưng hư quá! - Mại khe khẽ nói. - Hưng chỉ hư thế thôi, làm gì nào? -

29-06-2016

Insane