Quản gia bà nói :
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Không.
Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước cười khổ.
Hải Kỳ Khoát nói :
- Các ngươi xem y có đáng chết không?
Quản gia bà nói :
- Dĩ nhiên là đáng chết.
Biểu Ca nói :
- Chắc là đáng chết rồi.
Hải Kỳ Khoát thở ra :
- Ta xem Chung tiên sinh ý tứ cũng giống các ngươi thôi.
Biểu Ca nói :
- Hiện tại phải xem ý kiến của Diệp cô nương thế nào.
Diệp Linh cắn môi, lấy đuôi mắt liếc qua Lục Tiểu Phụng, ánh mắt ấy là của con mèo đã bắt được con chuột trong móng vuốt của mình.
Chính ngay lúc đó, bỗng có tiếng người đằng sau khu rừng rậm cất lên :
- Tại sao các ngươi không hỏi thử ý kiến của ta xem thế nào?
Trong khu rừng bỗng có bóng đèn leo lét hiện ra, một thiếu nữ ăn mặc cung trang tay cầm cây đèn lồng bước ra, một người đàn bà đầu tóc thật dài, dáng điệu ra vẻ lười biếng bước đằng sau.
Gương mặt bà ta không đẹp, quan cốt có cao chút đỉnh, miệng có vẻ hơi rộng, cặp mắt mơ mơ màng màng, có vẻ còn chưa tỉnh ngủ lắm.
Bà ta ăn mặc rất tùy tiện, trên người một chiếc áo đen rộng thùng thình, hình như là của đàn ông mặc, chỉ dùng một sợi dây thắt lưng tùy tiện thắt lại, tóc dài xỏa tung ra, cặp đùi trắng nõn để trần, ngay cả giày cũng không thấy mang vào.
Nhưng bà ta chắc chắn là một người đàn bà rất đặc biệt, đa số đàn ông, chỉ cần nhìn bà ta một lần, là lập tức bị hấp dẫn thu hút.
Thấy bà ta đang bước lại, Biểu Ca chau mày, còn Diệp Linh thì đang trề môi, Quản Gia Bà đang gượng cười nói :
- Bà xem y có đáng chết hay không?
Câu trả lời của bà ta rất mau mắn :
- Không.
Diệp Linh vốn đang chưa có ý kiến gì, hiện tại cô đang nhảy choi choi lên :
- Sao lại không?
Người đàn bà này cười cười ra dáng lười biếng nói :
- Muốn phán tội chết, phải có chứng cớ chứ, các ngươi có chứng cớ gì?
Quản gia bà nói :
- Thi thể của Chung tiên sinh chính là chứng cớ.
Người đàn bà mặc áo đen nói :
- Ngươi giết người rồi, có đem thi thể giấu trong nhà mình không?
Quản gia bà nhìn nhìn Biểu Ca, Biểu Ca nhìn nhìn Hải Kỳ Khoát, ba người không ai mở miệng ra.
Nhưng Diệp Linh đã nhảy dựng lên nói :
- Bọn họ không có chứng cớ, nhưng ta có.
Người đàn bà mặc áo đen nói :
- Cô có chứng cớ gì?
Diệp Linh nói :
- Chính mắt tôi trông thấy y động thủ.
Câu nói đó vừa thốt ra, không những Lục Tiểu Phụng kinh hãi giật bắn cả người lên, ngay cả bọn Biểu Ca cũng cảm thấy ra ngoài ý liệu.
Người đàn bà mặc áo đen chẳng có vẻ gì trên khuôn mặt cả, bà ta hững hờ nói :
- Dù cô có chính mắt trông thấy y làm chuyện đó cũng không kể được.
Diệp Linh hỏi :
- Ai nói không kể?
Người đàn bà mặc áo đen nói :
- Ta nói đấy.
Ba ta đi dáng lười biếng lại trước mặt Lục Tiểu Phụng, đưa một bàn tay giữ lấy giây thắt lưng, còn bàn tay thì giữ một bên mái tóc :
- Các ngươi có ai không phục, cứ việc lại đây đụng vào ta đi.
Hải Kỳ Khoát thở ra nói :
- Bà nhất định phải làm như vậy sao? Tại sao phải làm vậy?
Người đàn bà mặc áo đen nói :
- Bởi vì ta cao hứng, bởi vì ngươi chẳng có quyền gì xen vào.
Hải Kỳ Khoát trừng mắt lên hỏi :
- Bà nhất định ép chúng ta phải động thủ?
Người đàn bà mặc áo đen nói :
- Ngươi dám sao?
Hải Kỳ Khoát trừng mắt nhìn bà ta, ánh mắt như muốn tóe lửa ra, nhưng lão không dám động một ngón tay nào cả.
Gương mặt của Biểu Ca cũng không còn thấy có nụ cười đâu nữa, gương mặt y xám xanh :
- Hoa quả phụ, tốt nhất ngươi nên hiểu một chút, họ Hải kia còn có chút tình cảm với ngươi, còn ta thì không có đâu.
Hoa quả phụ dùng đuôi mắt liếc y một cái, lạnh lùng nói :
- Ngươi làm gì được ta? Chỉ nhờ vào mấy chiêu kiếm pháp học với Ba Sơn lão đạo, ngươi cũng dám hỗn láo trước mặt ta sao?
Gương mặt xám xanh của Biểu Ca bỗng biến thành đỏ hồng, y bỗng thét lớn lên, rút kiếm ra, rút cây nhuyễn kiếm đeo quanh lưng.
Nhuyễn kiếm đưa vào trong gió vung lên một cái, đã duỗi thẳng ra, kiếm quang loang loáng, y đã xông lại.
Ngay cả Lục Tiểu Phụng cũng không ngờ cái gã âm trầm này, lúc cơn giận phát tác lên, lại biến ra hung bạo nóng nảy như vậy.
Nhưng Hoa quả phụ lại biết quá rõ, bàn tay đang nắm giây thắt lưng của bà ta bỗng vung lên, giây thắt lưng mềm xèo bỗng bị bà ta làm cho thẳng đứng như cây bút, như con rắn độc uốn éo lại, cuốn vào thanh kiếm của Biểu Ca.
Chỉ có thép tốt nhất, mới làm ra được nhuyễn kiếm, nào ngờ lưỡi kiếm của y lại cắt không được cả giây thắt lưng. Bàn tay của Hoa quả phụ lại vung lên một cái, giây thắt lưng bay ra, phách một tiếng, đánh vào giữa mặt Biểu Ca.
Gương mặt của Biểu Ca đỏ lên, gương mặt của Lục Tiểu Phụng cũng có vẻ đỏ lên.
Chàng bỗng phát hiện ra, phía sau lớp áo của Hoa quả phụ, chẳng thấy có gì cả.
Giâu thắt lưng vung ra, vạt áo tung ra, chỗ trọng yếu trong người bà ta cũng cơ hồ bày cả ra.
Có điều chính bà ta lại chẳng màng gì, bà ta vẫn còn đang ra dáng lười biếng đứng đó :
- Ngươi còn muốn thử thêm lần nữa không?
Biểu Ca quả thật cũng muốn thử thêm lần nữa, tiếc là Quản Gia Bà và Hải Kỳ Khoát đã giữ y lại.
Cổ họng của Hải Kỳ Khoát đang nuốt lên nuốt xuống ừng ực, lão đang tính dùng ánh mắt đẩy vạt áo của Hoa quả phụ ra một bên, nhưng ngay cả một tấc cũng đẩy không ra.
Tuổi tác của Hoa quả phụ xem ra cũng không nhỏ, nhưng thân hình của bà ta thì như của một thiếu nữ, chỉ bất quá còn dụ hoặc, còn quyến rũ hơn cả thiếu nữ nhiều.
Hải Kỳ Khoát thở ra, lão cười khổ nói :
- Bà có thể mặc đồ lại đàng hoàng rồi nói chuyện được không?
Hoa quả phụ vẫn trả lời mau mắn :
- Không được.
Hải Kỳ Khoát hỏi :
- Tại sao?
Hoa quả phụ nói :
- Bởi vì ta cao hứng, bởi vì ngươi chẳng có quyền gì xen vào.
Quản Gia Bà giành hỏi :
- Ý của ngươi rốt cuộc là sao đây?
Hoa quả phụ nói :
- Ta chẳng muốn thế nào cả, chỉ bất quá, Lục Tiểu Phụng là người chính Lão Đao Bả Tử nhận vào, bất kỳ ai cũng không được giết y, đều phải chờ lão Đao Bả Tử về lại rồi tính sau.
Quản gia bà hỏi :
- Bây giờ thì sao?
Hoa quả phụ nói :
- Hiện tại dĩ nhiên là ta phải đem y đi.
Chương trước | Chương sau