Hắn cúi xuống nhìn liền thấy một tia máu phía trước ngực vọt ra.
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lúc máu vọt ra, hắn mới ngó thấy thanh kiếm xuyên qua người mình.
Hắn vừa nhìn rõ là thanh kiếm thì người hắn té xuống.
Kim Cửu Linh chưa chết.
Thanh kiếm thật mau lẹ, nó mau lẹ hơn cả cái chết đến với con người.
Kim Cửu Linh ngó thấy Lục Tiểu Phụng vọt tới.
Cây roi của Tam nương cũng bị chàng kẹp trong hai ngón tay và đã gãy làm hai đoạn.
Lục Tiểu Phụng nâng Kim Cửu Linh dậy lớn tiếng hỏi :
-Tiết Băng ! Tiết Băng ở đâu ?
Kim Cửu Linh nhìn chàng. Khoé mắt hắn lộ ra tia cười kỳ dị mà thảm khốc.
Hắn thều thào đáp :
-Bây giờ ta đi kiếm y đây. Ngươi thì còn lâu mới được gặp y. Lâu lắm ! Lâu lắm ! Thanh âm của hắn đột nhiên dừng lại.
Trái tim hắn cũng ngừng đập.
Khoé mắt hắn vẫn còn tia cười tàn khốc và ác độc, phảng phất như hắn đã nhìn thấy Tiết Băng.
oOo Lục Tiểu Phụng đã say mềm, vì chàng muốn say và chẳng thể không say.
Câu nói của Kim Cửu Linh :"Bây giờ ta đi kiếm y, còn ngươi thì lâu lắm mới được gặp y. Lâu lắm ! Lâu lắm !..." hãy còn văng vẳng bên tai. Chàng hiểu ý Kim Cửu Linh thì không say làm sao được ?
Chàng say khướt mà ngủ không nổi. Chàng còn nghe Công Tôn Đại Nương giải thích với bọn chị em :
-"Lục Tiểu Phụng không phải là kẻ ngu xuẩn. Ta biết gã chẳng ngu chút nào. Ta tin là gã đã nhận ra âm mưu của Kim Cửu Linh. Nhưng ta không nắm vững. Tuy ta không nắm vững nhưng ta cũng nhất định phanh phui âm mưu của hắn.
"Ngoài hắn không còn ai hãm hại ta được.
"Ta cũng nhất định tìm ra những kẻ đồng mưu với hắn, ta không thể để con người đó trà trộn với chị em ta, cũng như ta không để một hạt cát dính vào mắt.
"Sở dĩ ta cố ý dẫn Lục Tiểu Phụng đến chỗ bọn mình hội họp là vì ta hy vọng có cơ hội nói cho gã hay. Ta còn hy vọng gã liên thủ hiệp lực với ta để tróc nã tên đại đạo thêu hoa chân chính, nhưng ta không thể nói rõ vì ta biết trong bọn ngươi có một kẻ đồng mưu với Kim Cửu Linh.
"Ta đang khổ vì không tìm được cơ hội thì Lục Tiểu Phụng đem đến cho ta. Gã đòi thi uống rượu với ta. Ta liền hiểu rõ ý gã nên ta lập tức chiều theo.
"Lúc gã sắp say qua? nhiên tìm được cơ hội nói với ta mấy câu mà không ai phát giác. Gã bảo :
-Chúng ta đi. Tại hạ biết đại nương không phải là tên đại đạo thêu hoa.
"Ta liền đi theo gã.
Lục Tiểu Phụng nghe Công Tôn Đại Nương giải thích tiếp :
-"Muốn che mắt tên gian tế, chúng ta phải tiếp tục diễn kịch và đã tỷ đấu hai trận.
"Lúc tỷ đấu tối hậu, ta ngấm ngầm ra hiệu cho lão Tứ và lão Thất tiến lại. Ta biết hai cô này không có gì đáng hiềm nghi vì chúng còn là xử nữ".
Âu Dương Tình đã ở Thanh Lâu mà còn là sử nữ. Lục Tiểu Phụng nghe thấy câu này đột nhiên ngửng đầu lên ngó Âu Dương Tình một cái rồi lại phục xuống.
Công Tôn Đại Nương nói tiếp :
-"Ta bảo hai cô và Lan Nhi lập tức chia nhau đi kiếm Giang Trọng Uy, Hoa Nhất Phàm và Thường Mạn Thiên.
"Tên gian tế nhận định là ta cố ý bày kế nghi binh với Lục Tiểu Phụng nên thị chưa sinh lòng ngờ vực.
"Ta theo Lục Tiểu Phụng đi rồi lập tức tìm nơi bí ẩn, cùng nhau đem những mối hoài nghi trong lòng ra ấn chứng. Rồi chúng ta định ước kế hoạch "Trí chi tử địa nhi hậu sinh".
Mọi người lẳng lặng đứng nghe không một ai lên tiếng.
Công Tôn Đại Nương lại nói :
-"Đến lúc tối hậu Kim Cửu Linh sắp thoát nạn. Hiển nhiên đã biết các ngươi đến Dương thành nên cố ý chạy theo ngã đó".
Khu rừng kia nguyên là chỗ tụ hội của các cô ở Dương thành.
Công Tôn Đại Nương đảo cặp mắt sắc như dao lướt nhìn từ Nhị nương, Tam nương, Thanh y nữ ni tới Giang Khinh Hà. Mụ lạnh lùng nói tiếp :
-Nhất định gian tế là một trong bọn bốn người.
Nhị nương, Tam nương, Thanh Y nữ ni sắc mặt không lộ vẻ gì, nhưng Giang Khinh Hà sắc mặt xanh lợt.
Công Tôn Đại Nương nói :
-"Ta hoài nghi Giang Ngũ muội hơn hết vì thị hiểu rõ nhất về động tĩnh trong Vương phủ. Chỉ có thị thân cận với Giang Trọng Uy và lấy được chìa khóa của hắn." Mụ mỉm cười nói tiếp :
-"Nhưng ý nghĩ của ta bị Lục Tiểu Phụng lật ngược, vì gã biết Kim Cửu Linh là bạn thân với Giang Trọng Uy. Hắn cũng kề cận họ Giang. Huống chi ngũ muội thực tình đồng mưu với hắn thì hắn đã chẳng yêu cầu Tư Không Trích Tinh đem tấm đoạn hồng kia đưa vào Thê Hà am." Giang Khinh Hà ngó Lục Tiểu Phụng đang say khướt nằm gục xuống bàn. Mắt thị lộ vẻ cảm kích. Công Tôn Đại Nương lại nói :
-"Lão Lục cũng bị hoài nghi không kém vì thị nương mình nơi cửa phật mà gần đây ta biết thị không giữ mình trong ngọc trắng." Thanh Y nữ ni mặt đỏ lên rồi biến thành lợt lạt.
Công Tôn Đại Nương nói tiếp :
-"Sau ta biết tình nhân bí mật của thị là ai. Các cô bất tất phải hỏi, và đừng tưởng hắn chính là Kim Cửu Linh. Lão Lục là kẻ si tình. Thị đã có tình nhân tức không cấu kết với Kim Cửu Linh, nên ta không nghi ngờ thị nữa." Thanh Y nữ ni cúi đầu xuống. Khoé mắt đột nhiên sa lệ.
Nhị nương và Tam nương ngồi yên, vẻ mặt vẫn thản nhiên.
Công Tôn Đại Nương đột nhiên nhìn vào mặt Tam nương nói :
-"Đáng lẽ ta không nghi ngờ ngươi, nhưng ngươi nhân lúc lão Thất bị uy hiếp lại muốn ra tay đối phó với Lục Tiểu Phụng. Trường hợp này bức bách ta phải quyết chiến với Lục Tiểu Phụng. Ngươi càng không nên hạ sát thủ gã họ Lục trong khi gã rượt theo Kim Cửu Linh." Đột nhiên mụ sa sầm nét mặt lớn tiếng hô :
-Nhị nương ! Bây giờ ngươi đã biết gian tế là ai rồi, sao còn chưa hạ thủ.
Nhị nương vẫn ngồi yên nhưng thanh ngân đao trong tay đột nhiên xoay lại đâm vào lưng Tam nương một nhát trí mạng.
Tam nương không né tránh chi hết. Dường như ả cam tâm tình nguyện chịu đựng nhát đao này.
Giữa lúc ấy một cây đũa trong tay Công Tôn Đại Nương bay ra đánh rớt thanh đao của Nhị nương. Còn một thanh đánh trúng vào huyệt đạo của Nhị nương.
Nhị nương đột nhiên toàn thân cứng đơ, tựa hồ biến thành người đá.
Công Tôn Đại Nương nhìn mụ thủng thẳng nói :
-"Thực ra ta đã biết là ngươi từ sớm rồi. Ngươi đã cung cấp nhiều tin tức cho Kim Cửu Linh. Ngươi lại biết chẳng sớm thì muộn âm mưu sẽ bị phát giác, nên ngươi nhất định giết ta. Sau khi ta chết rồi, dĩ nhiên ngươi sẽ lên thay ta".
Nhị nương da mặt cứng đơ mà trán cũng toát mồ hôi nhỏ giọt.
Công Tôn Đại Nương nói :
- Dù sao chúng ta cũng là chỗ chị em, chỉ cần ngươi có chút lòng hối hận, chịu thừa nhận điều lầm lỗi của mình là ta có thể quên hết những việc dĩ vãng....
Mụ thở dài nói tiếp :
-Giả tỷ ngươi không hạ độc thủ vào lão Tam thì ta khoan dung được, nhưng chẳng những ngươi không hối hận chút nào còn toan đổ tội lên đầu kẻ khác, định để lão Tam chết thay cho ngươi.
Mụ không nói nữa, vung tay giải khai huyệt đạo cho Nhị nương, vẻ mặt buồn rầu, mụ nói :
-Ngươi đi đi ! Ta để ngươi đi và hy vọng ngươi đi rồi liệu mà tự xử.
Nhị nương không nhúc nhích. Mụ nhìn Công Tôn Đại Nương, cặp mắt đầy vẻ
khủng khiếp tuyệt vọng.
Mụ tự biết mình lâm vào tình trạng cùng đường, đi đâu cũng không được.
Mụ chụp lấy thanh ngân đao bỏ trên bàn. Đột nhiên mụ xoay đao tự cứa vào cổ
mình.
Nhưng thanh đao tự rớt xuống.
Người đánh rớt thanh đao chính là Lục Tiểu Phụng.
Lục Tiểu Phụng tựa như người đã say mềm, mà lại giống người chưa say chút nào.
Chàng vung tay đánh rớt thanh đao ở trong tay Nhị nương xuống, miệng lẩm bẩm :
-Ngày giờ tươi đẹp lại gặp lúc hoan hỉ thế này. Sao cô nương còn giết người ?
Nhị nương mím môi đáp :
-Ta... Ta không giết người mà ta chỉ giết ta.
Lục Tiểu Phụng bật cười, chàng cười như kẻ ngây ngô hỏi :
-Cô nương không phải là người hay sao ?
Nhị nương chưng hửng, ngẩn mặt ra.
Lục Tiểu Phụng lại nói như người nửa tỉnh nửa say :
đã trót lầm lỡ rồi, sao còn chực lầm lỡ nữa ? Lòng chết rồi thì người còn chết làm chi ? Cừu hận đã quá nhiều, sao còn rước lấy mối tân sầu ? Máu chảy cũng đã lắm, còn cho chảy nữa làm chi ?
Nhị nương ngẩn người ra một lúc, đột nhiên mụ gục xuống bàn nức nở khóc không ra tiếng.
Công Tôn Đại Nương nhìn Lục Tiểu Phụng, đột nhiên bật cười nói :
được lắm ! Ta theo lời công tử, nhưng chỉ theo lần này nữa thôi...
Lục Tiểu Phụng ngắt lời :
-Nói cũng nhiều rồi, còn nói nữa làm chi ? Người đã say rồi không nên ở lại nữa.
Chàng ngất ngưỡng đứng lên lảo đảo đi ra ngoài.
Công Tôn Đại Nương ngăn chàng lại hỏi :
-Công tử ra đi ư ? Công tử định đi thật không ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Trong thiên hạ chẳng có bữa tiệc nào vĩnh viễn không giải tán. Bây giờ không giải tán rồi cũng có lúc giải tán, vậy thì giải tán trước đi chứ sao ? Lúc này là lúc nên ra đi sao còn ngồi lại ?
Chương trước | Chương sau