pacman, rainbows, and roller s
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 144 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 22 - Lưới trời Lồng Lộng Tuy Thưa Mà Không Lọt

↓↓

-Mãi tới lúc đại nương nói : "Bát muội không đến đâu". Tại hạ mới nghĩ ra bát muội của đại nương nhất định là Tiết Băng.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Kim Cửu Linh đột nhiên cười lạt nói :


-Lý do này không đứng vững.


Lục Tiểu Phụng đáp :


-Lý do không đứng vững thật nhưng đối với tại hạ cũng đủ rồi.


Kim Cửu Linh hỏi :


đủ thật không ?


Lục Tiểu Phụng đáp :


-Lý do tuy đủ, nhưng chứng cớ thì còn thiếu.


Kim Cửu Linh hỏi :


-Công tử chưa có một chứng cứ nào hết.


Lục Tiểu Phụng đáp :


-Vì thế tại hạ nhất định phải yêu cầu tổng quản tự mình thừa nhận, mới nghĩ ra biện pháp "Đặt vào đất chết để cầu sống".


Kim Cửu Linh hỏi :


đặt vào đất chết để cầu sống là thế nào ?


Lục Tiểu Phụng đáp :


-Tại hạ biết tổng quản nhất định chờ cho đến lúc kế hoạch của mình thành công, tức là lúc Công Tôn Đại Nương hết đường sống, mới nói rõ sự thực trước mắt y. Tại hạ


liền đặt y vào tử địa để tổng quản coi y như người chết rồi.


Công Tôn Đại Nương nhăn nhó cười nói :


-Biện pháp này tuy công hiệu nhưng cực khổ hơn cho ta. Hành tội cách này, ta chưa từng chịu bao giờ.


Lục Tiểu Phụng nói :


điểm trọng yếu nhất là tại hạ tuyệt không cho đại nương phong thanh một chút gì trước, đồng thời không để ai nghi ngờ chúng ta đã mặc nhiên đồng đội với nhau.


Công Tôn Đại Nương nói :


-Trong đám thư muội của ta có một tên do Kim tổng quản đưa vào.


Lục Tiểu Phụng đáp :


-Vì thế mà tại hạ phải diễn kịch trước mặt họ.


Công Tôn Đại Nương nói :


-Cho đến bây giờ, họ cũng chưa hay chính ta nguyện ý đi theo ngươi mà vẫn tưởng là ta thua ngươi thật.


Lục Tiểu Phụng cười ồ.


Công Tôn Đại Nương trợn mắt lên nhìn chàng nói :


đừng cười nữa ! Một ngày kia ta sẽ lại tỷ thí với ngươi cũng trong ba trận để định hơn thua, thử coi ngươi mạnh hay ta mạnh.


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Dĩ nhiên đại nương bản lãnh cao cường, còn tại hạ bất quá là kẻ ngu xuẩn.


Công Tôn Đại Nương nói :


-Ngươi qua? là kẻ ngu xuẩn. Trực giác của ta vẫn coi ngươi là kẻ ngu xuẩn nhưng cũng cảm thấy có chỗ hay.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


-Tại hạ cũng có chỗ hay ư ?


Công Tôn Đại Nương mỉm cười đáp :


-Hẳn thế. Có lúc ngươi biến thành người thông minh một cách đột ngột không ai ngờ tới.


Lục Tiểu Phụng thở dài nói :


-Tại hạ cũng cảm thấy có chỗ bất ngờ mình không tự hiểu mình được.


Công Tôn Đại Nương cười đáp :


-Chẳng phải ngươi tự mình không hiểu mà là kẻ khác không hiểu.


Mụ ngó Kim Cửu Linh bằng khoé mắt nói tiếp :


-Tỷ như thằng cha này hiện giờ hắn chẳng hiểu ra sao. Hắn không biết vì lẽ gì đột nhiên ngươi biến thành người thông tuệ.


Lục Tiểu Phụng lại cười rộ.


Kim Cửu Linh bất giác thở dài sườn sượt nói :


-Qua? Kim mỗ đã đánh giá công tử quá thấp.


Lục Tiểu Phụng đáp :


-Có khi tại hạ...


Kim Cửu Linh chặn lời :


-Kim mỗ trước nay vẫn coi công tử là người bạn tốt, là kẻ hảo tâm. Không ngờ công tử lại đi câu kết với tên đại đạo thêu hoa để hãm hại Kim mỗ.


Lục Tiểu Phụng bất giác dừng tiếng cười. Chàng giật mình nhìn hắn chằm chặp tựa hồ hắn là con người mà chàng chưa gặp bao giờ.


Kim Cửu Linh dựng mặt lên nói tiếp :


đáng tiếc là các vị muốn hãm hại thế nào cũng bằng vô dụng. Từ ngày Kim mỗ mười ba tuổi đã vào cửa công, tới nay gần ba chục năm chưa hề làm việc gì phạm pháp. Bất luận các vị nói sao tuyệt đối không một ai tin tưởng.


Lục Tiểu Phụng đáp :


-Nhưng vừa rồi tổng quản đã tự thú nhận.


Kim Cửu Linh cười lạt :


-Kim mỗ thừa nhận cái gì ?


Lục Tiểu Phụng chưng hửng, không biết nói thế nào. Cho tới bây giờ chàng vẫn chẳng có một chút chứng cứ gì.


Kim Cửu Linh dĩ nhiên đã nhìn rõ. Hắn nói tiếp :


-Chẳng lẽ Kim mỗ thừa nhận chính mình là tên đại đạo thêu hoa ? Trong thiên hạ làm gì có người ngu dốt đến thế ? Các vị đem câu này nói ra ngoài há chẳng khiến cho người ta cười đến trẹo quai hàm ?


Hắn lạnh lùng nói tiếp :


-Huống chi hai ban bộ khoái ở Dương thành và Nam Hải đều biết tên đại đạo thêu hoa chính là Công Tôn Đại Nương. Bây giờ các vị có giết Kim mỗ, quan nha cũng họa hình thông tư khắp thiên hạ để truy nã, chẳng sớm thì muộn các vị sẽ bị bắt.


Lục Tiểu Phụng thở dài nhăn nhó cười nói :


-Cuộc chiến này coi bộ tổng quản thắng rồi.


Kim Cửu Linh nghiêm nghị nói :


-Lưới trời lồng lộng tuy thưa mà không lọt. Xưa nay há có bao giờ tà thắng được chính, công đạo nhất định trường tồn. Vì vậy các vị nên ngoan ngoãn theo Kim mỗ về chịu án là hơn.


Lục Tiểu Phụng thở dài nói :


-Tà không thắng chính, công đạo trường tồn. Ai ngờ tổng quản cũng hiểu rõ đạo lý này.


Kim Cửu Linh đáp :


- Dĩ nhiên Kim mỗ hiểu lắm, lại hiểu hơn nữa là bất cứ các vị giở trò gì cũng bằng vô dụng.


Kim Cửu Linh nói tiếp :


-Trước kia ta...


Lần này hắn bị Lục Tiểu Phụng chặn lời :


-Tổng quản tưởng những lời vừa rồi của tồng quản ngoài Công Tôn Đại Nương và tại hạ ra, người ngoài không ai nghe thấy nữa ư ?


Kim Cửu Linh biến đổi sắc mặt mấy lần nhưng hắn khôi phục vẻ trấn tĩnh được ngay đáp :


-Kim mỗ chẳng phải kẻ đui điếc. Nếu gần đây có người nào khác cũng đừng hòng che dấu được tai mắt của Kim mỗ.


Lục Tiểu Phụng nói :


-Tại hạ biết tai mắt tổng quản rất minh mẫn, chỉ vừa rồi sơ hở trong lúc nhất thời đắc ý quá quên hết mọi chuyện, nên không phát hiện ra tại hạ. Bây giờ mà có kẻ


khác bén mảng tới trong vòng năm ba trượng cũng đừng hòng qua mặt được tổng quản.


Kim Cửu Linh cười lạt. Lục Tiểu Phụng nói tiếp :


-Tổng quản còn biết dù có người ẩn trong vòng năm ba trượng, cũng chẳng thể nào nghe rõ tổng quản đã nói gì ?


Chàng không chờ Kim Cửu Linh mở miệng lại nói tiếp :


-Có điều đáng tiếc, mấy nhân vật này lại khác người thường.


Kim Cửu Linh "ủa" lên một tiếng ra chiều kinh ngạc.


Lục Tiểu Phụng lại nói :


-Những nhân vật này lỗ tai còn bén nhọn hơn tổng quản. Tuy tổng quản không nghe thấy họ mà họ lại nghe thấy tổng quản.


Kim Cửu Linh lại thay đổi sắc mặt.


Lục Tiểu Phụng cười lớn hô :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Vác balo lên vai và đi

Vác balo lên vai và đi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Cô gái trong giấc mơ

Cô gái trong giấc mơ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Em giỏi

25-06-2016
Cầu tử

Cầu tử

Cứ tin đi rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười. :) *** 1. Tôi đang muốn viết một câu

25-06-2016
Mãi mãi

Mãi mãi

Tại sao anh lại không để em chạm vào anh? Em cũng chẳng cần biết nữa, chỉ biết là em

24-06-2016
Thằng Nghiện.

Thằng Nghiện.

Tô đau đáu nhìn vào làn khói trắng mê hoặc đang toả ra từ mồm thằng Phát Mặt Sẹo,

29-06-2016
Chỉ vì yêu

Chỉ vì yêu

(khotruyenhay.gq) - “Người ta” có vợ thì đã sao, giàu thì đã sao, Thụy không cần cả

29-06-2016